Đăng ngày: 22:40 08-02-2010


điều nó vô cùng ghét nhưng mọi ng cứ luôn làm...lục lọi...lục lọi...lúc nào cũng lục lọi, tìm kím rồi fát xét về mọi thứ nó sở hữu!Vô lý hết sức trong khi ai cũng có 1 chút riêng tư thì với nó điều đó là sa sỉ!Nó nghĩ koan e nó cũng bjk bị lục lọi đồ sẽ khó chịu thế nào nên chấp nhận chung fòng...mặc dù đã thoả thuận từ đầu là cấm động vào đồ của nó...nhưng mọi thứ vẫn vậy...đem đi rồi chả bao giờ để lại...ko nói thì cứ vậy mà fát huy rồi làm tới...nói thì nhăn nhó làm như nó vô cớ càm ràm ko bằng...đến giờ thì tự tiện lấy đồ của nó ra xài rồi lúc hỏi chỉ fán 1 câu "wên nói"...!Khó chịu...ai chịu đc đứa như thế ở cùng?Giả sử nó cứ lục lọi đồ của koan em rồi lấy mọi thứ nó muốn thì koan e sẽ fản ứng thế nào...?Ai có thể chịu đựng đc việc suốt ngày mình cứ fát hiện mất cái này cái khác trong khi chỉ nhận đc chữ quên...?Nó làm gì với cái đứa như thế...chả nhẽ cái gì cũng khoá trái lại...?Có chắc sẽ ko lục tìm chìa khoá ko...pó tay...nó chỉ muốn nói: "ít ra fải để 1 chút tự trọng cho mình...trước khi làm gì nên đặt mình vào ng` đó xem...nhát thì đừng biện hộ cho lý do nào cả...tự suy nghĩ xem mình đã làm những gì và nên làm gì tiếp theo...chịu đựng chỉ có giới hạn thôi và nó đang đứng bên cạnh cái giới hạn đó đéy...1 lần nữa thì nó nghĩ nên tránh xa nó ra vì đọc cái này mà ko sn đc gì thì chả khác nào đang nói với 1 koan vịt...!"
dung882000dn 03:38 09-02-2010
dung882000dn 03:37 09-02-2010
nhan nho hoai` zay pa noi, no' con con nit' ma`, trach' gi` no'
sau`doi` 00:35 09-02-2010