♥(¯°•¨¨°º•.† ¯¶¯hế…Çïớï…Çïấç…¶v¶ơ†.•º°¨¨.•°¯)♥

Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 17-10-2009 đến 09-11-2009

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng




...Hj` hj` ... 1 năm học nữa chuẩn bị bắt đầu ùi , zô lớp 9 chắc học như đyn wá...chưa bék sẽ ra sa0 , nhưng tạm thời thì cứ phấn đấu để sang năm lên lớp 10 đc 1 xuất vô       " Nguyen? Thi Bay?"  school " đã rùi hẵn hay  ... chưa chi mà đã thấy ngay chữ " khổ " ùi ^^...nói thì năm nào cũng nói là " cố gắng" hết , mà cuối cùng "lỳ như trâu " ...
...Học là 1 chiện đã hết sức " mệt mõi " òy nhưng mà còn cái nỳ mới điên nà ... Tự nhin năm nay , cái trường đynđyn kêu đổi đồng phục mới , mà đồng phục mới "xú òm " àk chớ có đẹp đẽ jì đâu mà đòi đổi ,  còn "gốm " hơn cả " đồ ngủ " ... nhìn thấy tụi nó mặc thử mà thấy ớn . "Hết mún mắc lun òy "...Rùi còn nữa , mấy nhỏ cùng khối ( nhưng học khác lớp ) năm nay"nổi máu đại ka"  lên nữa chứ "mới đầu năm mà đã chảnh chóz ùi ", có koan hem bị cận mà đeo cặp kính cận lên " ra vẻ tri thức ", nhưng thịk ra thì "xú vê lờ" ... còn  mấy thèng con trai chỉ " có tý nhan sắc " là bềy đẹc lên mặt zới koan gái , học hành thì không khác nào " 1 con heo" , " gốm "  có phải hotboy jì đâu toàn mấy thèng"  Hot dê"  , với " Hotpig"...  còn cả " ty tỷ " thứ đáng ghét , sa0 mới đầu năm mà nhìn cái jì cũng "ngứa con méc" như thế nỳ thì sa0 mà học hết 1 năm nổi trời  ... mấy thứ mòa xÙ ghét đy chỗ nào cũng thấy , tránh con ma này , thì gặp con wỹ nọ ... " Nãn " ... chỉ có  mấy " cU " zới mấy " nhỏ " bạn xÙ là h0k thay đổi jì hết vẫn là " bạn chính nghĩa " hj` hj` ... điều nỳ làm xÙ thấy zz... Zà mong rằng mấy " bọn điên " đó hem ba0 jờ thay đổi như mấy đứa " chảnh chóz " kia !!!
... Thoy !!!! Đường nào cũng phải học  " đy học " than thở lèm jì cho mệt nhỉ , tốt nhứt là nên cố gắng thôi ...còn bi giờ thì cứ "on lai thâu đêm tại nhà "  ^^
... và đồng thời , xÙ cũng đã xây xong cái nhà mới để  mừng năm học mới  ùi đó [ h0k siêng học lém nhưng mà vẫn mừng nó đến , chứ h0k mừng thì nó cũng đến mùk... chả lẽ bõ học ... haha :)) ]^^ ... Nhà thì cũng hẽm đẹp nhắm âu nhưng mà... nếu rảnh ...  mọi ngừi nhớ dành vài chữ bình luận choa cái nhà mới of xÙ nhaz ... tks mọi ngừi trước ...
... còn nếu ai rảnh hơn , có thời jan hơn , thì zô forum.zing.vn đọc "Fic of xÙ " mới post

 

       
   

  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 08:55 09-11-2009
      Đau lắm không nhỉ....?!?!?!Có nhanh không nhỉ...?!?!? Có đủ nhanh để mình không thấy đau...không thấy hối hận không nhỉ...?!?!?Đêm cũng chỉ là bóng tối .....nhưng bóng ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 21:50 03-11-2009
    Em.....ở đâusao em hôk nhìn thấy mình nhỉem lạc mất cái con người mình ở đâu rồiem giờ có thật là chính mình hôkEm của ngày xưa vô tư lắm....lại hay cười .....hay nóiEm của ng...
    Lời bình (4) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 12:08 02-11-2009
    ……to muốn gữj cho cau bài hát này….….bài hát này giốg như tâm trạg bây h của to ….…..to nhớ cau lắm……mặc dù là to đã nói ko muốn gặp cau nữa…ko mún còn ...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 12:05 02-11-2009
    ..........Hạnh phúc.......... Là cái cảm giác ......... được E quan tâm ........... Là cái cảm giác ............ được E lo lắng ........... L...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)

Hình ảnh trong blog

Sửa Đóng

Mô-đun 3

Sửa Đóng

Þµ¶v¶

Picture 004.jpg

jjngfvf

Sửa Đóng

jjngfvf

  • kjjl

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 4
  • Tổng số khách: 185
  • lượt xem hôm nay: 0
  • Tổng lượt xem: 684
  • Bài viết: 13
  • Hình ảnh: 116
  • Lời bình : 24

Mô-đun 6

Sửa Đóng

to^' Uoc

♥♥...Không biết bao nhiêu lần TỚ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện ......... TỚ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......TỚ ước rằng TỚ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của ẤY , sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......Và ẤY ơi,điều ước quan trọng nhất là gì ẤY có biết ? " TỚ ước rằng ẤY sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để TỚ được là người hạnh phúc thứ hai sau ẤY !"...... ẤY ơi ! ..... Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi . Giá như TỚ có thể bước vào tâm hồn ẤY . Giá như TỚ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ẤY trong tâm trí.Giá như TỚ có thể mơ về ẤY hằng đêm . Giá như TỚ biết ẤY nghĩ gì về TỚ ... Giá như mà có ẤY ở đây ! Giá như ẤY là con mắt phải, còn TỚ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả . Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ẤY là mặt trời và TỚ là biển rộng . Giá như TỚ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội . Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau . Và ẤY ơi ! Giá mà TỚ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà TỚ có thể gửi những yêu thương vào gió . Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua . Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà . Giá như mà ẤY biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình . Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy . Và mỗi khi nghĩ về TỚ ... Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...TỚ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, TỚ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ TỚ có thể viết hết thành lời ! Đơn giản vậy thôi ... !TỚ YÊU ẤY ! ... .... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Cập nhật ngày

Sửa Đóng

Cập nhật ngày

19:34 26-11-2009

Mô-đun 5

Sửa Đóng

Tiêu đề

href="http://www.taochu.com">

Mô-đun 2

Sửa Đóng

tAp vjE^i* chu? yEu

Thuở ban đầu, hai người yêu nhau như hai đứa trẻ chơi trò tập viết chung trên một tờ giấy. Lúc đó, tờ giấy còn trắng tinh, chàng và nàng đều hăng hái. Họ tràn trề hạnh phúc vì được làm việc chung. Tờ giấy ngập tràn những điều mà đầu óc hai người trẻ tuổi yêu nhau có thể nghĩ ra được. Có thể một lúc nào đó chàng tranh giành để được viết nhiều hơn, lúc ngược lại, chàng lẳng lặng để nàng thỏa sức muốn viết gì tùy ý. Một vài người chỉ nhấc bút mà chẳng cần phải đắn đo. Có cặp quyết định viết chung một cây viết, có người dồn sức để một người thay mặt cầm viết, thế nhưng tình yêu không thể tồn tại mãi nếu chỉ có một người viết hoặc mỗi người viết riêng rẽ trên một nửa tờ giấy. Tính cách của mỗi người tạo nên tự dạng của họ trên giấy. Cũng như tính cách, tự dạng của mỗi người rất khó thay đổi. Không phải là không làm được nhưng tốn rất nhiều thời gian, công sức mà kết quả không phải lúc nào cũng như ý. Cũng như tính cách, tự dạng là thứ rất khó bắt chước. Người này có thói quen viết ngay ngắn, sạch sẽ, rõ ràng, người kia thích viết ngoáy, chữ siêu vẹo, gạch xóa lung tung. Tuy vậy, để cho những điều viết chung trên một tờ giấy dễ hiểu hơn, mỗi bên đều phải thay đổi ít nhiều tự dạng của mình... ...Mỗi sai lầm trong tình yêu tương đương với một vết mực nhoè... Thế nên, dẫu vô tình hay cố ý, dù những dòng chữ viết ra ngay ngắn đẹp đẽ biết bao, dù lời lẽ hai người trao cho nhau cao đẹp tới đâu chăng nữa, vết mực nhoè vẫn là vết mực nhoè. Bạn không thể lấy cái này bù đắp, che lấp cái kia. Dẫu bạn có đổ bao công sức để tẩy xóa, che lấp chúng đi, để cố quên chúng đi, coi như chúng chưa từng có thì dấu tích của những vết mực nhoè vẫn thấp thóang đâu đó. Trong tình yêu không có sự tha thứ tuyệt đối. Tuy nhiên, càng viết người ta càng cảm thấy mệt mỏi. Sự hứng thú tự nhiên tan biến dần và cả chàng lẫn nàng đều phải tự tìm lấy cho mình động cơ để tiếp tục bên nhau. Đó là sự ràng buộc và trách nhiệm đối với nhau, với những hậu quả của trò chơi mà họ đã tham gia. Và thế là trò tập viết kéo dài mãi mãi. Nó ngốn hết trang giấy này đến trang giấy khác và chỉ chấm dứt khi mực trong ruột cây bút cạn khô. Cũng có khi hai người bỏ cuộc giữa chừng. Đấy là vào một lúc nào đó (có thể họ đã viết chung với nhau được khá nhiều rồi), một hoặc cả hai bên cho rằng mình đã phải đơn độc viết mãi khôn ngừng hoặc đâm ra ghét tự dạng và ngôn từ của nhau. Cũng có thể vì một vết mực nhòe có thật hay tưởng tượng. Có thể những gì họ viết ra trái ngược nhau...

Mô-đun 1

Sửa Đóng

Tiêu đề

Nội dung

Mô-đun 10

Sửa Đóng

¤____†™(¯°•»---þøç†€¶v¶ 磵b---«•°¯)™†____¤

Mô-đun 9

Sửa Đóng

ta* z0a' mi

Hùi vào năm lớp 6 ý mi còn nhớ huk? khi vào lớp cô đã sếp cho ta ngồi chung 1 bàn vs mi đấy Lúc đó ta đâu có biết mi đâu...nhìn mặt mi hề lú lúm ý ...trong giống như chú hài ...làm ta méc cười ghê lắm cơ...Ta còn nhớk lúc đó mi lùn hơn ta nhìu khoảng chừng 5 cm ... bây gìơ ngó lại mi ún dì mà nhanh chóng thế ??? Cái biệt danh mi gọi ta là "con gà" áh ...tròy oy ta rất ghét cái tên gọi mi gọi ta như rứa nhưng có 1 điều lòng ta có cảm giác lâng lâng vui cực kì ...Nói thật mi rất giống "khỉ đột" ta không hĩu sao mà mi có cái tính rất dễ làm cho người ta cười và thế ta rất thích khi nói chiện với mi ...ta rất ưa cái tiếng gọi của mi ...sao mà nó đáng yêu thế cơk....Con trai mà giống trẻ baby hết nói . Nhưng nói thế chớk mi cũg có nhìu đứa gơ bu đầy nhờk ...tại vì mi đẹp trai ga lăng hay là mi giống đứa trẻ ngây thơ hoặc là mi giã vờ làm nổi với xx chăng?...đúng !! mi thì nói dì người mi cái dì lại không nổi bật chứk... ...cái hồi đó ta đi học muộn không ngờ ta lại gặp mi trong lúc này ...ta cũg rất muốn gọi mi lại hay quá giang 1 chút...nhưng mi cũg biết ta rất sợ khi tiếp súc với con trai đó ...thế là mi quay đầu xe lại mĩm cười làm ta ngất ngay mà chĩ nói 1 câu " chạy bộ cho khoẽ nhá con gà " lúc đó ta tức ơi là tức ta nguyền rủa mi...ta ghét mi ...ta căm thù mi...ta còn tưỡng mi quay xe lại sẽ nói với ta "ngồi lên khỉ chỡ tới khúc " ( tưỡng tượng phong phú )...Nhưng không ngờ đến trường ta thấy mi đứng ngoài cổng khi ta tới mi đã đưa cho ta trai nước cam và xoa đầu ta nói " tốt lắm gà con " và quay ngắt đi 1 hơi ...ta biết lúc đó mi ngại lúm chĩ giã vờ ta đây bình thãn vậy ...có điều mi cũg tốt với ta ..ta càng cảm thấy mi đang mở lối cho ta chạm tay được mi ... Trưa hôm đó ta định rũ mi ra căng tin ăn chút dì đó , tìm mãi mà chẳng thấy đâu ta đành sún 1 mình ...mèm ơi !! lúc đó mi biết lòng ta cảm giác rất ngẹt thở ....ta thấy mi đang nói chiện cười vui với con nhỏ " múp " tỹ chãnh bên lớp 9A nó là 1 đứa tuy xinh gái nhưng thấy chàng lào là bu tới ngay nên ta ghét nó lém càng ghét hơn 1 điều nó đã lấy đi 1 thứ mà ta chưa bao giờ được chạm tới dù ta biết đó là 1 chiện không bao giờ có thể được ta buồn lắm mi có biết được không??? ta giã vờ đụng phải chân mi mún mi có thể chú ý đến sự có mặt của ta hơn...nhưg không ngờ mi lại mắng ta là đồ ngốc đi không ngó đàng ....có biết lúc đó ta bẽ mặt đến bất ngờ không ? ta bị 1 đứa như mi nói ta hạng người như rớk ...chỉ có thế thôi mà ta lơ mi đến 2 tuần liền 2 tuần dài vẽn vẹn ta chờ 1 tiếng xin lỗi của mi cũg chã có ...ta có bị hâm hay không 1 người như mi có đáng để ta chờk không đây... ta đang nghĩ gì thế này??? hôm tan học ta đứng chổ cổng trường thấy mi ra ta ngước mắt nhìn mi 1 cặp mắt pùn thẳm...nhưng mi đã lơ ta đi ngang qua ta giống như ta là đứa vô hình vậy sao ??? 1 mìn đi trên vĩa hè ta có cảm giác thíu thíu cái dì đó rất nhìu ...mi đạp xe tới và gọi ta bằng giọng baby cho dù từ xa ta vẫn nhận ra đó là tiếng gọi người ta iu " gà con " mi biết ta mừng đến cỡ nào huk??? mi nắm lấy tay ta trao cho ta cây kem hương dâu mà ta thích nhất khẽ bên tai ta hơi ấm khó tả " xin lỗi " và chiếc xe quen thuộc của mi dần dần mờ dần đi trong khi đó lòng ta đang trổ dạy và liếc mắt nhìn mi đang vụt tắt... Ngày ấy tháng ấy năm ấy ...đối với ta là 1 ngày đáng thương trong đời nhất đấy ! mi có biết không hã " khỉ đột " , đúng vào ngày ý mi đột nhiên chuyển trường tới 1 nơi xa lạ...và cũg chính thời buổi ấy ta đã khóc vì mi rất rất nhìu đấy" con khỉ đột "...lúc mi bước chân ra cổng trường là lúc ta rất muốn chạy thật nhanh tới bên mi hét thật to " ta cần có mi " ...nhưng nhưng có 1 người đã nhanh hơn ta vẽn vẹn chỉ 1 bước 1 bước thôi...trong khoảng cách đó người con gái ấy đã trao cho mi chiếc bức thư có gắn hình trái tim màu đỏ to cực kì có thể nhìn thấy rõ nó rất dể thương...mi biết trong lúc đó ta đã cầu nguyện rằng đó là 1 giấc mơ ai đó có thể đánh thức ta dậy được hay không ? và cứ cầu mãi mi sẽ không nhận nhất định sẽ không nhận mi còn có ta cơk mà ...hai hàng nước mắt trên khuôn mặt đỏ ửng của ta từ từ lăng nhẹ có cảm giác như tôi đang đi lạc vào chốn bãy tình chăng...mi đã nhận bức thư đáng ghét đó 1 cách triệt để mi biết mi đang làm dì không mi đang bóp nát tình cảm của ta đó" khỉ đột"...lúc đầu mi cho ta thứ tình cảm chờ đợi hy vọng phút chót nó chính lại là tuyệt vọng...ta sẽ chôn vù thứ tình cảm ta đối với mi cho dù ta nghĩ không bao giờ có thể là được . Hình như ta xa mi khoảng chừng 1 năm rồi nhờk có thể nói mi đang ở phương hướng nào không ? ta biết bây giờ mi không còn biết tin dì đến với "con gà" này rồi chớk dì ..."khỉ đột "nèk ta muốn gặp mi...ta muốn nói chiện với mi...ta muốn làm bạn với mi...ta muốn ta muốn tất cả thuộc về mi cơk...dù ta biết đó không bao giờ có thể thuộc về chữ được hỳ...Bây giờ tại đây nơi này vào lúc này...ta rất muốn hét thật to chỉ 3 từ 10 chữ 1 ý nghĩa " cần khỉ nhìu "...trong phút chốc ta có cảm giác như mi đang đứng phía sau ta ...ta rất muốn khi ta quay đầu lại ta có thể nhìn thấy mi ta rất muốn rất muốn khỉ ạ!!! và lúc ta quay lại mi đã chạy tới ôm chầm lấy ta hơi ấm của mi chuyền qua ta xen lẫn cả tiếng nhịp đập"thình thịch" của mi ....trời ạ !!! hãy cho thời gian có thể ngừng trong giây phút trước khi mi buôn tay ta ra không ? ta có thể khóc vì hạnh phúc đấy khỉ ơi ...và cứ thế trong suốt 15 phút ngắn ngũi ta ôm chầm lấy khuôn mặt của mi ta có thể nói tiếng lòng ta đã cất dấu bấy lâu nay " khỉ ơi !! đừng rời xa gà nhék ! gà nhớk khỉ gà cần khỉ gà iu khỉ gà không muốn khóc gà khóc xâu lắm " trong lúc ấy ta không thể nào dừng lại nước mắt nghẹt lời...và trong phút chốc dưới hơi lạnh nhưng ta cảm thấy mặt ta nóng bừng lên và mi khẽ chạm vào má ta 1 nụ hôn ngọt ngào I LOVE YOU ...khỉ đột

Mô-đun 8

Sửa Đóng

%***CaY... lA...giO***%

Cây Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường. Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó. Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng. Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình. Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy. Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài. Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy? Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?". Lá Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác. Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời. Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm. Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại. Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại? Gió Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy. Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi. "Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu". "Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây". Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi. Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau. Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?
 

R H
G S
B V

#