<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[phong_robin]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin]]></link>
        <description><![CDATA[This is the blog of Luu Van Phong]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/03 23:12:11</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Chuyện tình ở VASC - Tiểu thuyết tình yêu đầu tay của tôi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=118]]></link>
            <description><![CDATA[Vậy là 10 chương đầu tiên của cuốn tiểu thuyết tình yêu đầu tay Chuyện tình ở VASC đã được mình viết xong và muốn giới thiệu tới các bạn trong ngày hôm nay 27/10/2009.Tác phẩm kể về một mối tình sâu đậm, nồng ấm và lãng mạn giữa Mai Lan và Tuấn Anh, hai nhân viên của trung tâm vSolutions thuộc công ty phần mềm và truyền thông VASC.Một cuộc gặp gỡ thật tình cờ và cũng thật bất ngờ giữa họ và ngay sau đó cũng lại là một cuộc hội ngộ như trong truyện cổ tích nữa.Thông qua tác phẩm này các bạn sẽ có thể thấy được cuộc sống cũng như cảm xúc của từng nhân vật chính phụ, thấy được những suy nghĩ, những trăn trở và những tâm tư lắng đọng của giới trẻ ngày nay. Và cũng thông qua tác phẩm này các bạn cũng sẽ hiểu được một phần nào đó về mình, về tác giả, về một lập trình viên với những niềm suy tư chất chứa muốn gửi gắm tới các bạn sau khi đã trải nghiệm những xúc cảm của cuộc đời.Như nhiều tác giả văn học mạng khác: việc tiếp thu ý kiến phê bình và đóng góp của tất cả độc giả là điều rất quan trọng. Mình mong các bạn bớt chút thời gian xem qua và cho mình xin ý kiến đánh giá với nhé! Mình cám ơn các bạn rất nhiều!Các bạn có thể download tác phẩm Chuyện tình ở VASC tại địa chỉ dưới đây:http://www.mediafire.com/?2w5jzhznqiy]]></description>
            <pubDate>2009/08/15 17:53:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chuyện tình ở VASC - Tiểu thuyết tình yêu đầu tay của tôi:118]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngôn ngữ P - Một cách mã hóa ngôn ngữ Tiếng Việt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[Mình vừa mới sáng tạo ra một cách mã hóa ngôn ngữ Tiếng Việt từ các con số (0 đến 9) và dấu gạch ngang (-). Mình đặt tên cho ngôn ngữ này là ngôn ngữ P.         Cách thức viết và giải mã ngôn ngữ P các bạn có thể tìm hiểu trong tài liệu &quot;Ngon ngu P.pdf&quot; dưới đây. Các bạn hãy chọn 1 trong 2 link bên dưới để tải về tài liệu này nhé. Mình xin chân thành cám ơn!         http://www.orbitfiles.com/download/id3211640632.html      http://www.mediafire.com/?p4gvmx0j33m   Mình tặng các bạn bài thơ được viết bằng ngôn ngữ P       3-13-12-12-19-3 8-14-26-36-36-2 8-39-39-2 3-12-15-1    7-42-16-3 2-16-24-2 5-24-26-36-36-24-1 8-33-23-23-3 2-34-26-39-14-3 8-14-26-36-36-2 8-39-39-2    6-24-24-36-23-3 6-22-19-16-24-17-4 4-22-16-24-13-3 2-32-18-2 6-22-19-16-24-17-4 6-16-39-14-37-4 5-33-23-26-2    8-38-29-16-39-16-23-3 2-14-3 6-18-29-16-39-18-17-4 7-28-22-17-4 9-22-16-24-2 6-24-28-29-1 6-24-16-32-35-1    5-32-17-4 8-17-38-22-37-4 2-34-23-2 6-24-12-16-24-1 6-12-19-18-15-1 2-34-28-29-19-2 3-23-24-33-23-26-23-3    4-14-36-37-4 8-14-23-26-3 5-36-36-34-37-4 4-14-36-37-4 6-12-12-19-3 3-13-18-29-16-39-16-24-13-3 6-12-12-19-3    3-16-36-24-13-3 6-28-29-16-39-12-37-4 2-28-26-36-36-23-3 8-14-24-28-2 4-26-32-1 2-22-19-17-17-4 5-32-19-3    8-14-28-29-33-23-26-23-3 2-14-3 3-13-12-18-25-1 2-23-23-26-27-4 7-46-36-36-24-1 8-17-32-19-16-24-1 3-13-16-37-4     2-36-37-4 2-34-26-39-17-3 8-17-32-19-16-24-1 8-33-23-23-3 5-24-37-15-1 8-16-36-34-37-4 6-22-19-3    6-16-39-1 5-24-22-12-34-27-4 3-13-18-29-16-39-16-24-13-3 9-22-1 5-24-22-12-34-27-4 3-13-18-29-16-39-16-24-13-3 9-12-1    2-16-37-4 3-26-1 8-17-32-19-16-24-17-4 4-28-22-17-4 6-24-24-36-23-3 5-24-26-36-36-24-1 7-32-1    6-39-17-3 3-13-12-12-19-3 7-48-29-16-39-16-24-1 5-24-26-34-37-4 6-16-39-13-3 6-24-22-12-16-2 2-16-24-27-3    2-14-3 2-24-33-23-28-17-4 8-14-36-24-23-3 2-14-3 2-36-37-4 3-13-12-12-16-15-1 3-13-12-13-3]]></description>
            <pubDate>2008/08/13 22:50:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngôn ngữ P - Một cách mã hóa ngôn ngữ Tiếng Việt:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[VietGraph 1.2 has some updates...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[VietGraph 1.2 có những cập nhật sau đây:1) Thay đổi 1 chút phần giao diện đồ thị2) Thêm phần &quot;Thông tin đồ thị&quot; (ví dụ: với hàm số y = x + 3 --&gt; x = 1, y = 4; x=2, y=5...)Các bạn có thể download VietGraph 1.2 tại đây:http://www.mediafire.com/?cwmmwytzigm.NET Framework 2.0 là yêu cầu bắt buộc các bạn nhé:http://download.microsoft.com/download/5/6/7/567758a3-759e-473e-bf8f-52154438565a/dotnetfx.exe]]></description>
            <pubDate>2008/04/25 21:49:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[VietGraph 1.2 has some updates...:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[VietMath 5.5.2007 - A new step]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[VietMath 5.5.2007 chính thức ra mắt với thêm 2 tính năng mới:  1)     Máy tính biểu thức  2)     Chuyển đổi đơn vị đo lường    Trong
phiên bản lần này, mình tạm thời bỏ phần “Giải phương trình bậc 4” do
phần này đã đưa ra một vài kết quả sai. Mình sẽ tiếp tục nghiên cứu,
khắc phục và phát triển để đưa phần “Giải phương trình bậc 4” và các
tính năng khác vào VietMath trong phiên bản tiếp theo. Mình rất mong sẽ
tiếp tục nhận được những ý kiến đóng góp từ phía các bạn. Mình xin chân
thành cảm ơn!    Các bạn có thể download VietMath 5.5.2007 tại 3 địa chỉ dưới đây:    http://s15.quicksharing.com/v/6633776/VietMath_5.5.2007.zip.html  http://www.orbitfiles.com/download/id1457154702http://www.mediafire.com/?clktnx2ndrw
        
        ]]></description>
            <pubDate>2008/04/25 21:44:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[VietMath 5.5.2007 - A new step:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Suy ngẫm về vũ trụ, về không gian và thời gian]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=12]]></link>
            <description><![CDATA[Một mình lang thang đi dạo quanh hồ Văn Quán của thành phố Hà Đông vào một buổi chiều mát mẻ, bất giác mình lại nhớ đến thuyết tương đối của Albert Einstein. Lững thững vừa đi vừa hình dung ra những gì mình đã được biết về thuyết tương đối của một nhà khoa học vĩ đại, người mà mình vô cùng ngưỡng mộ. Và từ những giây phút miên man, mơ mộng đó mình đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ kỳ quặc và buồn cười.     Einstein nói rằng vũ trụ có hạn nhưng không có biên giới và vũ trụ chỉ là một màn trời đêm đen kịt như vậy. Mình phải hiểu điều này như thế nào đây?! Từ trước tới giờ chưa có bất cứ một ai biết được vũ trụ rộng lớn nhường nào, kích cỡ của nó ra sao. Vũ trụ là bất tử! Einstein cũng đã từng nói như vậy. Vũ trụ được hình thành sau vụ nổ Big Bang cách đây khoảng 13,7 tỷ năm trước. Đây là điều mà các nhà khoa học đã nói. Trước khi vụ nổ Big Bang xảy ra thì vũ trụ đã co lại thành một khối, trong đó thời gian và không gian là vô hạn. Vụ nổ Big Bang hình thành nên vũ trụ, vũ trụ bao gồm nhiều thiên hà, và những thiên hà này đang ngày càng cách xa nhau. Điều đó chứng tỏ vũ trụ đang giãn nở. Nó giãn nở đến đâu, khi nào thì hết giãn nở và các thiên hà sẽ trôi về đâu trong màn đêm đen sâu thẳm của vũ trụ thì không ai có thể biết được. Có bao nhiêu vì tinh tú trong vũ trụ? Câu hỏi này chẳng khác gì khi ta hỏi xem có bao nhiêu hạt cát trong sa mạc Sahara.      Vì chẳng có ai biết vũ trụ rộng lớn như thế nào nên người ta cho rằng kích cỡ của vũ trụ bằng 0. Tức là vũ trụ không có kích cỡ! Còn khối lượng của vũ trụ thì sao? Khối lượng của vũ trụ thì bằng vô cùng. Nghĩ đến đây Phong mới băn khoăn một điều là: giả sử coi vũ trụ là một quả bóng thật to. Nếu ta nằm trong quả bóng đó thì đúng là tối om. Bước tiếp theo ta sẽ bơm không khí vào bên trong quả bóng, giả sử đó là khí hydro, giống như khí trong vũ trụ. Sau đó ta sẽ cho một nắm cát vào bên trong quả bóng. Hãy cứ hình dung mỗi một hạt cát là một hành tinh. Tiếp theo ta cho một vài mẩu đất nhỏ, những mẩu đất này có khả năng phát sáng. Hãy coi chúng như là các mặt trời đi. À, còn phải cho thêm một ít khói xanh, đỏ, tím, vàng cho nó giống tinh vân. Bây giờ ta đã có một vũ trụ thu nhỏ theo trí tưởng tượng rồi. Nhưng có một điều chúng ta đều thấy đó là: bên ngoài quả bóng là một thế giới khác. Vậy bên ngoài vũ trụ là cái gì? Người phương Tây tưởng tượng Chúa là người đã tạo ra vũ trụ. Chính Chúa là người đã nặn ra các hành tinh, nặn ra trái đất, nặn ra cây cối và con người. Thế đấy! Chính vì sự bất lực trong việc khám phá vũ trụ nên con người đành nghĩ đại ra một đấng siêu nhiên đã tạo ra thế giới tự nhiên này.        Trong vũ trụ tồn tại 2 dạng vật chất. Đó là chất vô cơ và chất hữu cơ. Chất vô cơ là chất khí, là sỏi đá, là đất cát… Còn chất hữu cơ chính là nguồn gốc của sự sống trên trái đất và có  thể là sự sống ở đâu đó trong vũ trụ mênh mông này. Có một điều có lẽ ít người biết. Đó là chất hữu cơ trên trái đất không phải  tự sinh ra trên trái đất, mà nó được mang đến từ một nơi nào đó trong vũ trụ. Trái đất đã được hình thành bằng sự va đập và bồi đắp của các thiên thể nhỏ trong vũ trụ. Giống như khi ta nặn một quả bóng bằng đất vậy. Nhiều miếng đất nhỏ chồng lên nhau, dính vào nhau sẽ tạo thành một quả bóng bằng đất thật to. Các nhà khoa học dự đoán rằng chất hữu cơ trên trái đất đã được một sao chổi mang tới. Sao chổi này xuất phát từ đâu thì không ai biết, nhưng có điều điểm dừng của nó là ở trái đất. Nó đã đâm vào trái đất của chúng ta. Khi núi lửa phun trào hàng nghìn năm và sau đó là mưa cũng trong hàng nghìn năm luôn. Chất hữu cơ gặp nước và sự sống bắt đầu từ đó. Con người đã luôn tự hỏi mình rằng: Chúng ta từ đâu đến? Chúng ta ở đây làm gì? Và chúng ta sẽ đi về đâu? Những câu hỏi này thật khó trả lời đúng không?      Bây giờ Phong sẽ nói sang vấn đề về không gian. Einstein đã nói rằng không gian và thời gian là tương đối. Trước hết tại sao không gian lại là tương đối? Nó tương đối vì không gian sẽ được cảm nhận khác nhau nếu những người quan sát nó đứng ở những vị trí khác nhau. Ví dụ: bạn của Phong ngồi trên xe ô tô, còn Phong thì đứng ở ngoài để quan sát chiếc ô tô đó chuyển động. Giả sử ô tô đó chạy với vận tốc 60 km/h và cửa ô tô được thiết để Phong có thể nhìn được vào bên trong chiếc xe ô tô đó. Bạn của Phong sẽ vo viên một mảnh giấy lại và thả mảnh giấy đó từ trần xe xuống sàn. Bạn của Phong ngồi trên xe ô tô sẽ chỉ thấy mảnh giấy đó rơi xuống sàn ô tô mà thôi. Anh ấy sẽ không thấy được điều mà Phong đã thấy. Đó là từ lúc mảnh giấy được thả, cho đến khi nó rơi xuống sàn thì nó đã đi được một khoảng cách, ví dụ là 2 mét so với mặt đường rồi. Không gian bên trong ô tô và không gian ở bên ngoài ô tô đã tạo ra cho Phong và bạn của Phong 2 cảm nhận khác nhau. Thế mới nói không gian là tương đối.     Không gian còn có thể bị làm lõm nữa cơ! Theo như thuyết tương đối của Einstein thì khi trái đất quay nó sẽ làm lõm phần không gian nằm bên dưới nó và kéo thời gian xung quanh trái đất đi nhanh hơn. Không gian theo thuyết tương đối của Einstein thì gồm có 4 chiều, trong đó thời gian chính là chiều thứ tư. Nghĩ đến đây thì Phong tự dưng bật cười khi hình dung ra cảnh tượng mình có thể dắt theo thời gian như dắt chó, dắt mèo.      Vậy thời gian là gì? Tại sao nó lại là tương đối? Trước hết xin hãy lắng nghe suy nghĩ của Phong về thời gian. Tại sao chúng ta lại cảm nhận được thời gian? Thời gian từ đâu mà có? Chúng ta cảm nhận được thời gian là vì có sự chuyển động và có sự thay đổi. Khi mặt trời mới ló rạng ở đằng Đông chúng ta đoán ngay rằng: Ừm, có lẽ bây giờ là 5 giờ sáng. Và khi mặt trời ở trên đỉnh đầu của chúng ta, chúng ta sẽ nói là: 12 giờ trưa rồi ấy nhỉ. Còn khi mặt trời lặn ở đằng Tây, chúng ta có thể nói là: 6 giờ tối rồi, về chuẩn bị ăn cơm thôi. Thế đấy! Chúng ta cảm nhận được thời gian là do sự chuyển động của trái đất quanh nó và quanh mặt trời. Hãy giả sử rằng, chỉ có duy nhất trái đất trong vũ trụ mà thôi, sẽ không có mặt trời, không có mặt trăng, không có bất cứ một thứ gì khác ngoài trái đất. Trái đất dừng lại, nó không quay nữa. Khi đó giả sử bạn là người đứng trên bề mặt của trái đất thì bạn có thể cảm nhận được thời gian không? Bạn không cảm nhận được phải không? Bạn đừng buồn vì cũng sẽ chẳng có ai cảm nhận được đâu!      Con người là loài động vật bậc cao duy nhất trên trái đất này biết mình sẽ phải chết. Chính vì như thế nên mới có những người sống vội. Họ sống vội bởi vì họ muốn làm được tất cả những gì mà họ muốn. Những người này thường có cảm giác là mình sẽ chết nay mai. Và cuộc đời này thật là ngắn ngủi để họ có thể thực hiện được những dự định của mình. Chúng ta cần nhớ rằng: chúng ta làm việc để sống, chứ không phải sống để làm việc. Cuộc đời này còn có nhiều điều thú vị hơn thế! Còn có những người thì sống quá chậm chạp, lười biếng. Những người này thì cho rằng: đời người sống được là mấy. Thôi thì khi nào còn sống trên cõi đời này thì ta cứ vui chơi, nhảy múa, ăn chơi hưởng lạc cho nó sướng. Thế mới nói thành công hay thất bại đều là do thái độ sống và lối tư duy của từng người mà ra. Cuộc sống bận rộn với đầy rẫy những bon chen và lo toan mưu sinh đã khiến cho con người ta không còn có nhiều thời gian để tự nhìn lại mình và nhìn lại cuộc đời này với một cái nhìn vĩ mô.     Thời gian là tương đối theo cách giải thích rất đơn giản của Einstein là vì lý do sau đây. Chúng ta hãy xem ví dụ này của Einstein nhé! Khi một chàng trai ngồi cạnh người yêu của mình thì chàng ta sẽ có cảm giác rằng một giờ ngồi tâm sự với cô ấy nhanh như một phút vậy. Còn khi anh ta ngồi trên bếp lò nóng một phút thì đối với anh ta như là một giờ đã trôi qua.      Vũ trụ này thật là kỳ lạ! Hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Nó cứ luân hồi mãi như  thế thôi. Những gì mà con người hiểu được về vũ trụ cuối cùng sẽ chẳng được là mấy. Giống như Phong hiện giờ đây. Sau khi đi được một vòng quanh hồ Văn Quán, Phong đã trở lại vị trí xuất phát. Thế đấy, con người đã hăm hở và vật vã đi tìm câu trả lời cho bí ẩn vũ trụ, và đến một lúc nào đó sẽ trở lại vạch xuất phát. Đến khi con người hiểu biết được 10% về vũ trụ thì khi đó mặt trời sẽ tắt, các hành tinh sẽ va đập vào nhau, vũ trụ sẽ như là mớ hỗn độn, co vào rồi lại nở ra. Và một thời kỳ mới của vũ trụ sẽ lại được bắt đầu! Nhưng không vì thế mà loài người chúng ta ngừng khám phá. Chúng ta vẫn từng ngày từng giờ hướng tầm mắt và suy nghỉ của mình ra ngoài không gian. Điều gì đã giúp cho loài người chúng ta tồn tại và phát triển như ngày hôm nay? Điều gì mà kỳ diệu vậy? Suy nghĩ một hồi Phong mới dám đưa ra ý kiến chủ quan của mình. Đó có  thể là “tình yêu”. Có lẽ vậy!          ]]></description>
            <pubDate>2007/08/23 08:59:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Suy ngẫm về vũ trụ, về không gian và thời gian:12]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhớ Hà Nội]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=15]]></link>
            <description><![CDATA[Ôi thôi rồi cái tuổi thơ ngây
Một thoáng bâng khuâng, một chút chạnh lòng
Nhìn Hà Nội bằng cái nhìn rất trẻ
Bôn ba đời người, nỗi nhớ khôn nguôi
Hà Nội đó niềm tin yêu hi vọng
Phảng phất trong tim ký ức hiện về
&nbsp;
Ta nhớ quá những mùa đông giá lạnh
Hoa Lộc Vừng ngả bóng xuống Hồ Gươm
Ghế đá, hàng cây, Hồ Tây còn đó
Bóng dáng đi về, bóng dáng của em yêu
&nbsp;
Những gì đã qua, những gì còn ở lại
Phố Cổ tôn nghiêm hoài niệm với đời
Ta đi bên em những chiều Hà Nội
Ngan ngát hương nồng hoa sữa Nguyễn Du
&nbsp;
Hà Nội của ta! Hay chính là em đó?
Mỗi độ xuân về nhan sắc lại thêm tươi
Hãy nói cho ta ngàn hoa khoe sắc
Hãy kể cho ta làng hoa Ngọc Hà
&nbsp;
Này sông Hồng kia sao mắt em đỏ lệ
Em nhớ thương ai mà se buốt tâm hồn
Phải chăng em đồng cảm với anh đây
Nỗi niềm tha phương, nỗi niềm người viễn xứ
&nbsp;
Và cứ thế, cứ thế em ơi
Anh nhớ em, nhớ từng con phố nhỏ
Hàng cây xanh đã bao mùa thay lá
Sao tận giờ này anh vẫn xa em
&nbsp;
Nhưng em ơi để mai này gặp lại
Anh và em tay bắt mặt mừng
Ta ôm nhau trong khoảnh khắc thiêng liêng
Khoảng khắc giao thừa, một mùa xuân lại đến]]></description>
            <pubDate>2006/10/12 07:44:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhớ Hà Nội:15]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tự sự đêm Trung Thu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=16]]></link>
            <description><![CDATA[Đêm nay là đêm trăng rằm
Phòng khuya một bóng ta nằm nhớ ai
Sương đêm lạnh buốt đôi vai
Ta nằm ca khúc tình ai mặn nồng
&nbsp;
Hỡi người có thấu được không? 
Nhớ nhung, nhung nhớ chất chồng trong tim
Hãy để mắt ta lim dim
Hãy để nỗi nhớ trong tim hiện về
&nbsp;
Nhớ về những buổi chiều quê
Anh cùng em đứng trên đê nhìn thuyền
Trai anh hùng, gái thuyền quyên
Khi xưa anh vẫn luyên thuyên tỏ tình
&nbsp;
Nhớ về đồng lúa quê mình
Trời chang chang nắng mình cầm tay nhau
Chiều về đi giữa ruộng rau
Song song gánh nước mau mau nhịp nhàng
&nbsp;
Nhớ về những ngày hội làng
Bờ kênh chật cứng mình nàng bơ vơ
Đâu rồi những ngày còn thơ
Đâu rồi hình bóng trong mơ thuở nào
&nbsp;
Cùng em bắt cá dưới ao
Cùng em sân thóc ta cào chung tay
Xuân về đi lễ cầu may
Cùng nhau thử miếng trầu cay ấm tình
&nbsp;
Đêm nay anh có một mình
Đêm nay anh ước chúng mình bên nhau
Thu về thu lại qua mau
Em ơi anh hứa năm sau anh về]]></description>
            <pubDate>2006/10/10 00:56:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tự sự đêm Trung Thu:16]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bức thư tình không gửi (sưu tầm) T.T]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=17]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và cả của tôi nữa. Em tròn 25 tuổi còn tôi 24. Tôi đã bao lần trách trời. Đáng lẽ mình phải hoán vị cho nhau mới phải. Ngày này, năm nào cũng vậy, kể từ 5 năm nay, tôi cũng ngồi vào bàn viết. Tôi chỉ viết, vì có những điều người ta viết dễ hơn nói. Nhớ ngày nào cách đây 8 năm, mình cùng bước vào mái trường PTTH. Tôi, thằng bé đẹp trai, học giỏi lại con nhà khá giả, trông cũng &quot;tử tế&quot; nên được cử ngay làm lớp trưởng. Ngày ấy, tôi tự cao lắm, dù đó là tính tự cao rất trẻ con đi chăng nữa cũng chẳng làm tôi thấy xấu hổ, tôi hãnh diện về mình mặc dù rất quý mến bạn bè và luôn tìm cách giúp đỡ họ. Tôi còn coi thường bọn con gái nữa &quot;một bọn hay ăn vặt, khóc nhè và học dốt...&quot;- tôi nghĩ vậy. 

Em - xa lạ và bướng bỉnh. Người thì nhỏ mà ngồi tít sau cùng, trong góc lớp. Tôi vẫn nhớ hình ảnh em ngày đó: một cái bóng nhỏ nhoi với cái áo phin hoa cũ, cái quần xanh công nhân và đôi dép đứt mất một quai. Trông em quê quê so với lũ con gái cùng lớp. Nhưng chẳng vì điều đó mà em tỏ vẻ buồn. Tôi không biết em nghĩ gì nhưng nét buồn nếu có em cũng giấu kín ở đâu đó rồi. Vào học một thời gian tôi hiểu ngay là mình có đối thủ. Em trông hiền lành, nhút nhát nhưng học giỏi, mặc dù thầy cô không biết vì lẽ gì vẫn quý tôi hơn em. Lớp mình ngày ấy cũng thật vui. Mười đứa con gái với hơn hai chục thằng con trai ngô nghê lẫn láu lỉnh. Tuy vậy, cũng biết quý thương nhau thật lòng, dù có không biết cách thể hiện đi chăng nữa. 

Tôi thân thiết với chín bạn gái trong lớp, trừ em. Và em làm như chẳng thèm quan tâm đến điều đó. Cũng vì thế tôi biết hoàn cảnh từng đứa trong lớp mình, riêng em thì không, tôi chỉ biết là nhà em hơi nghèo, em còn 3 đứa em nhỏ còn đi học. Ngày ấy, mình đâu có những buổi dã ngoại, picnic .. vui vẻ, nhưng đổi lại cả lớp hay đến nhà nhau. Mở đầu cho cuộc tìm hiểu gia đình vĩ đại của lớp là đến nhà Vinh còi. Trong lớp mình nó là thằng bé nhất, bé hơn cả em nhưng lém lỉnh và lanh lợi, chỉ có nó thường làm cho em cười được, đồng xu trên má em xoáy tròn thật ngộ nghĩnh. Vào nhà nó, vì có một vườn ổi thật ngon, cũng vì những trái ổi ấy mới biết được nhà Vinh cũng thật hoàn cảnh, bố nó là thương binh nặng, đau yếu luôn. Mẹ nó cặm cụi làm lụng nuôi 5 anh em nó đi học. Nó là lớn nên phải giúp mẹ nhiều. Vất vả quá nên nó bé là phải. Hôm đó, tôi còn nhớ, em đã lặng lẽ tách khỏi đám bạn gái của mình, không xuýt xoa, không tỏ vẻ an ủi, nhưng mắt em ngấn nước và vời vợi buồn (nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ tất cả những gì tạo hoá ưu ái cho em đều tập trung vào đôi mắt nâu to và thông minh của em). Chẳng đứa nào trong lớp để ý đến em lúc đó, chỉ có tôi, làm như vô tình bắt gặp em mà thôi. 

Rồi cũng có hôm tôi dẫn cả bọn đến nhà, tôi hãnh diện với mọi người về nhà mình. Có gì tôi đem ra thết đãi cả. cả lũ được phen hả hê sung sướng. Em cũng cười nói, nhưng tâm trí để tận đâu đâu; tôi thấy tự ái và chẳng đứa nào quan tâm tới điều ấy cả. Từ đó, tôi âm thầm để ý em, quan tâm tới em nhiều hơn. Tất nhiên chẳng ai trong lớp biết được dù tinh quái đến đâu chăng nữa. Em chơi nhiều và học cũng nhiều. Nếu em chăm chỉ như những cô bạn trong lớp mình, chắc gì tôi đã hơn được em. Em không cắt tóc ngắn, không muốn làm người đặc biệt, nhưng tất cả những gì em nghĩ và làm đều toát lên vẻ quyết đoán đầy nghị lực. Có lẽ vì thế mà một số bạn bè không quý em. Trẻ con mà, chúng nó ghen tị và không thích sự bướng bỉnh của em. Em như thanh nam châm hút hết suy nghĩ của tôi về mình. Nhưng bên ngoài tôi lại tỏ ra là thằng dị ứng với em nhất. Tôi công khai châm chọc và gây sự với em. Rồi thỉnh thoảng, lúc vắng em mang những nét tính cách đặc biệt của em ra bình phẩm, cân đong đo đếm và cười khoái trá. Tôi đã rất sai lầm khi đã tìm cách biểu lộ tình cảm như vậy. Nhiều đứa trong lớp rất quý mến em. Còn lại cũng như tôi, phê phán, phản đối. Khoảng cách cứ vậy mà xa dần. Tôi còn đốn mạt đến mức mang cả sự nghèo của em ra để cười. Tôi đâu hiểu được rằng em là cô gái có lòng tự trọng rất lớn, lớn đến mức tự ti và bất cần. Em nuôi dưỡng lòng tự ái khủng khiếp. Em chỉ có hai bộ quần áo thay đổi. Như người ta thì đã cho chúng vào hòm khoá lại. Còn em vẫn mặc bình thường. Con gái phải mặc áo dài vào thứ hai, bọn lớp mình đứa nào cũng có vài cái và rất đẹp. Còn em, chỉ duy nhất một chiếc mẹ em để lại. Thâm tâm tôi thấy em mặc gì cũng đẹp. Nhưng khổ nỗi tôi lại thể hiện khác. Sự lố bịch là ở đó. Có điều mặc cho sự công kích của tôi và một số bạn khác, nhiều thằng vẫn thích em ra mặt. Tôi không chịu nổi điều đó. Tôi đã tìm đủ mọi cách để chúng nó hiểu rằng: em không xinh, rằng em quê mùa quá, mộc mạc quá. Đã thế lại ra vẻ kênh kiệu nữa(!) chứ đâu giống những đứa con gái khác trong lớp dịu dàng, đằm thắm và chăm chỉ. Em có biết không? Hay em làm ra vẻ không biết những điều đó? Mà có lí giải được thì chắc em cũng chỉ hiểu rằng: tôi ghét em vì em học giỏi, em hay tranh giành với tôi; vì tôi và em cách xa nhau quá chứ em đâu hiểu rằng chỉ vì tôi đã biết thương em và thương em thực lòng nên mới làm như vậy. Điều ngu dại của tôi là thể hiện tình cảm theo cách đó. Như kẻ thù, chúng mình cứ cách xa nhau mãi, dăm ba câu đổi trao nhạt nhẽo, vu vơ, còn lại toàn gây sự và cãi lộn. Em thì làm như không chấp tôi, chỉ có đôi mắt to là có vẻ giận và buồn. Nhưng chẳng bao giờ em khóc trước tôi cả dù có lúc em giận run người. Đồng xu trên má em đang tròn vo, thấy tôi lập tức nó biến mất. Trời ơi tôi đã bao lần ngơ ngác vì đồng xu đó. Tôi vẫn vênh váo với ưu điểm của mình, mà lại chỉ vênh váo với riêng em, thể hiện sự hơn hẳn của mình chỉ với em mà thôi. Ba năm trung học không biết tôi đã nói với em được mấy câu nhưng tên em thì dày đặc trong nhật kí của tôi. Cuốn nhật kí chỉ mình tôi viết và đọc nó. 

Có lần em ốm, tôi thấy hụt hẫng hẳn. Em nghỉ học 3 hôm, đó là 3 hôm tôi không thu được chữ nào vào đầu. Chẳng ai biết điều đó vì tôi có biệt tài giấu kín tình cảm thật của mình. Em ốm, tôi cũng chẳng đến thăm cùng bè bạn, mặc dù lúc đó tôi như lồng lên, chỉ muốn một mình đến chăm sóc em mà thôi. Tôi đang không biết làm thế nào thì hôm sau em có mặt, trông em gầy và xanh, nhưng quầng mắt mệt mỏi của em lại nở nụ cười tươi rói khiến tôi buồn phát khóc. Hôm đó tôi ấm ức suốt buổi chiều, ngồi lì một chỗ và cắn cảu vô cớ với Thành khiến nó ngạc nhiên suốt buổi chiều. 

Tôi không hiểu nổi mình nữa, thật nhút nhát và bệnh hoạn phải không. Và tôi còn đau khổ hơn, bức bối hơn khi thấy em cứ nhường nhịn tôi trong học tập. Mà chỉ có tôi mới biết được điều đó. Có một lần, bài toán khó quá, cả lớp ngồi ngây cắn bút thì tôi hăng hái xung phong lên bảng. Trình bày xong một cách hào hứng, tôi đưa nhanh mắt về phíc em, thấy em ngồi tư lự nhìn ra cửa sổ &quot;ái chà, không làm được, lại còn...&quot; Giờ ra chơi, Hồng cô bạn ngồi cạnh em nói: 

- Cách của Kì Anh dài hơn của Trúc Anh nhiều, nó làm đơn giản lắm, xem này. 

Tôi vồ lấy tờ giấy. Hay thật, và thông minh nữa, tự dưng tôi thấy mình sao mà vô vị đến thế!!! 

Tình trạng của tôi và em cứ kéo dài như vậy. Lạnh lẽo và thờ ơ. Sự lạnh lùng của tôi với em ai cũng biết nhưng vì sao thì chúng nó chẳng quan tâm. Với chúng nó điều đó đâu quan trọng. Chỉ có tôi là lùng bùng trong mớ hỗn độn đó khiến suốt ngày tôi nghĩ đến em và viết về em. Có những lúc vùi đầu vào sách vở tôi vẫn vô tình đặt bút viết tên em. Em lúc nào cũng ngời ngợi trong tâm trí tôi. Vì em, tôi cố sức học, cố sức hoàn thiện mình. Vì em, tôi muốn trở thành người giỏi giang và được nhiều người mến phuc. Tôi ao ước sẽ có một ngày, em mỉm cười thân thiện với tôi. Em sẽ tặng tôi vô vàn những đồng xu trên má em, bất cứ lúc nào tôi muốn. Rồi một ngày nào đó, em ngoan ngoãn và nhỏ bé trong cuộc đời tôi. Lúc đó tôi sẽ nói tất cả, sẽ thú tội với em, cho em biết tôi yêu em đến mức nào. Đối với mọi người tôi là người &quot;hấp dẫn&quot;. Tôi biết mình có thể chơi với nhiều bạn gái và tôi có rất nhiều bạn gái. Tôi cố sức học để hơn bất cứ thằng con trai nào xung quanh em và cũng cố sức galăng với bạn bè, tôi tốt với bạn chỉ để em ngưỡng mộ tôi, em muốn làm thân với tôi. Chỉ cần thế thôi tôi sẽ khác hẳn, tôi sẽ chỉ có em, quan tâm đến em thật nhiều, hơn tất cả những người bạn khác chứ không lạnh lẽo, thờ ơ như trước nữa. Em nào có biết điều đó, hay em làm như không biết? Em dửng dưng với những gì tôi có, những gì xung quanh tôi. Em mặc tôi đi hết với bạn gái này đến bạn gái khác. Chỉ có một điều duy nhất an ủi tôi, khiến tôi đỡ thấy tuyệt vọng là em tôn trọng sự học của tôi. Em tôn trọng thực lòng.. Cứ như vậy đến khi mình như trẻ con vậy! 

Không biết chuyện sẽ đi đến đâu nếu không có sự xuất hiện của Long, bạn trai của em. Tôi có biết Long, hắn học trên tôi một khoá. Một chàng trai chân thật và tốt bụng. Hắn học rất giỏi và vì thế tôi, em và hắn thi thoảng gặp nhau trong những buổi sinh hoạt ngoại khoá học tập hay thi học sinh gioỉ hồi phổ thông. Hắn hát hay, trông lại rất điển trai nữa. Tôi ghen, ghen ghê gớm và tự mình đỏ mặt về điều đó. Tôi chẳng hề nghĩ đến một điều tất yếu rằng, rồi em cũng sẽ có bạn trai và có nhiều bạn, họ là những người hiểu em vì họ hiểu biết, họ biết quý tâm hồn được trùm lấp bởi vẻ ngoài giản dị của em. Tôi cứ mãi nghĩ về em, nhưng lại không biết tìm cách đón lấy em vào vòng tay mình. Để cho người khác kéo em về phía họ. Tôi biết, em và Long vẫn chưa có gì đặc biệt nhưng tôi ngấm ngầm ghe tuông, hậm hực đau khổ và buồn nữa. Em hãy nghĩ xem, tôi là kẻ đau khổ hay sung sướng khi yêu em đến vậy.Tôi khờ dại quá, vì chẳng biết làm gì cho tình yêu của mình. Tôi không có gan quên em bằng cách yêu người khác. Bây giờ, viết cho em có lẽ cũng là quá muộn, nhưng tôi vẫn viết. Vì tôi biết chắc rằng, tôi rất cần em trong cuộc đời mình. Thiếu em, suốt đời tôi thiếu vắng và không yên ổn. Năm năm, chưa phải là nhiều nhưng tôi lúc nào cũng nghĩ về em.Mặc dù giữa tôi và em vẫn chẳng có gì là kỉ niệm ngọt ngào. Có lẽ với em tôi còn là chút gì cay đắng nữa chứ! Nhưng, tình yêu của tôi giành cho em là thật, rất thật. 

Sẽ chẳng có người nào yêu em như tôi đã yêu em đâu. Tình yêu đau khổ và vĩnh hằng của tôi- hãy cho phép tôi gọi em như vậy. Cuối cùng thì tôi đã có gan giãi bày được lòng mình. Dẫu có muộn màng. Tôi ao ước, em sẽ chấp nhận tình yêu của tôi, tình yêu đau khổ mà tôi đang ấp ủ. hãy tha thứ cho tôi!. 
...
...

Tôi quen biết chị đã lâu, và dần dần còn thân thiết với chị nữa, nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao chị chẳng lấy chồng dù chị có thừa khả năng làm điều đó. Chỉ đến khi có bức thư này trên tay tôi mới thực sự hiểu tất cả. Anh ấy, đã không còn nữa vì một tai nạn bất ngờ. Bức thư tình anh viết cho chị đã không kịp gửi ... 

- Chị yêu anh ấy!?

Chị ngồi lặng lẽ, nét mặt tái xanh đau đớn. Tôi cuống quýt. 

- Chị ơi! 

- Đừng an ủi chị vì có nói cũng thừa thôi. Bao lần chị chờ anh ấy, bao lần chị mong anh ấy đến nhà. Vậy mà 5 năm trời chỉ vài lần bọn chị gặp nhau: xa cách và lạnh lẽo. Chị đã từng căm giận anh ấy, vì anh ấy làm khổ chị, chị cũng đã khóc quá nhiều vì tình yêu vô vọng của mình. Anh ấy thành đạt quá, còn chị, chỉ là cô giáo làng bé nhỏ, giản đơn. Khi người ta mang đến cho chị bức thư này... Chị đã hôn như mưa khao khát lên khuôn mặt anh ấy và hét lên: &quot;Kì Anh, em yêu anh, rồi khuỵ xuống!&quot;]]></description>
            <pubDate>2006/06/25 15:46:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bức thư tình không gửi (sưu tầm) T.T:17]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày viết thư tình Việt Nam]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=18]]></link>
            <description><![CDATA[Các bạn nam nữ Việt Nam thân mến.    Chắc chắn ai trong chúng ta cũng có một lần yêu, và đó là một cảm xúc rất tự nhiên nảy sinh trong mỗi con người chúng ta. Vậy câu hỏi đặt ra ở đây là khi ai đó trong chúng ta nhận ra rằng mình đã có một tình cảm nồng nàn, một tình yêu nồng cháy với ai đó thì chúng ta phải thể hiện tình cảm của mình cho đối phương biết như thế nào ? Đến nói thẳng cho người ấy biết tình cảm của mình ư ? Một phương pháp rất truyền thống! Một cách thể hiện có nhiều hiệu quả! Nhưng có một vấn đề tế nhị và phức tạp đặt ra ở đây là: “Có phải ai trong chúng ta cũng có đủ sự tự tin và can đảm để đứng trước mặt đối phương nói lên nỗi lòng cũng như tình cảm của mình cho người mà mình yêu biết?”. Vậy chúng ta phải làm gì, nên làm gì đây khi chúng ta rơi vào hoàn cảnh này? Giữ trong lòng hay bộc lộ? Việc này xem ra có vẻ cam go đấy nhỉ?     Love ---&gt; Lộ vẻ. Ai trong chúng ta cũng vậy! Một lần yêu là một lần phải lộ vẻ! Và khi yêu thì chúng ta đều phải phát sinh những cảm xúc cũng như hành động nào đó! Hay nhìn trộm đối phương ư? Tỏ vẻ quan tâm đối phương ư? Nói tốt về đối phương ư? Hay là luôn muốn ở bên cạnh đối phương?…Trời ơi phức tạp quá, phức tạp quá! Còn gì tan nát cõi lòng khi phải chứng kiến cảnh người trong mộng của mình đi chơi hoặc cười đùa vui vẻ với người khác!… Không! Không thể để chuyện đó xảy được! Không thể chôn sâu, dấu kín tình cảm của mình lâu hơn được nữa ! Mình phải cho người đó biết tình cảm của mình! Mình phải kể cho người đó nghe tất cả tâm tư tình cảm của mình mới được! Và phương pháp hiệu quả nhất lúc này là “Viết thư tình”! Bởi vì chỉ có viết thư tình thì chúng ta mới có cơ hội để bộc lộ hết tâm sự thầm kín của mình cho người đó biết! Đến nói thẳng trong trường hợp này không phải là một phương pháp khả thi!     Từ trước tới giờ trên thế giới nói chung và Việt Nam chúng ta nói riêng vẫn chưa có một ngày nào dành cho “Viết thư tình” cả! Đều này xem ra có phần thiếu sót. Vì vậy ngày hôm nay tôi xin phép được chính thức khởi xướng cũng như khơi mào cho ngày lễ viết thư tình trên toàn đất nước Việt Nam. Đây sẽ là một ngày rất đặc biệt dành cho các nam thanh nữ tú bộc bạch hết tâm sự của mình, một ngày thật có ý nghĩa! Vậy ngày sẽ được lấy cho viết thư tình là ngày gì? Nó sẽ được dựa trên một quy luật tự nhiên. Các bạn xem nhé!    Ngày viết thư tình Việt Nam  4 4 3 4 4 3  ------------------------------------  22 chữ cái      Vậy ngày viết thư tình Việt Nam sẽ được ấn định vào ngày 2 – 2 hàng năm. Vào ngày này nếu bất cứ một bạn nào đó trong chúng ta có yêu ai thì các bạn hãy viết thư tình cho người đó nhé! Chúc tất cả các bạn gặp nhiều thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Chào thân ái và quyết thắng!    PS: Tác phẩm này mình viết vào đầu năm 2004]]></description>
            <pubDate>2006/06/16 18:54:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày viết thư tình Việt Nam:18]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Câu chuyện về loài kiến]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phong_robin/article?mid=19]]></link>
            <description><![CDATA[Đã nhắc đến kiến thì chắc chắn không ai trong chúng ta là không biết tới chúng. Kiến hầu như có ở mọi lúc, mọi nơi, thậm chí là ở trên mọi phương tiện. Do vậy sẽ là không lạ khi ai đó nhận định rằng loài kiến là loài rất gần gũi đối với cuộc sống của chúng ta.  Loài vật nhỏ bé, xinh xắn nhưng cần cù và chăm chỉ này có một cái gì đó rất giống với xã hội loài người của chúng ta, một xã hội mà chứa đựng trong đó là biết bao nhiêu câu chuyện, biết bao nhiêu vấn đề phát sinh cần phải giải quyết. Xã hội loài kiến hay chính là xã hội thu nhỏ của xã hội loài người chúng ta cũng có những ranh giới và những quy định riêng cần phải được tôn trọng. Kiến cũng có nhiều loại với nhiều màu sắc khác nhau như kiến đen, kiến lửa, kiến càng…và mỗi loại đều có một lãnh thổ riêng, một phạm vi sinh sống riêng của mình. Con người chúng ta cũng vậy, cũng có nhiều chủng tộc khác nhau như da đen, da trắng, da vàng, da đỏ….và mỗi chủng tộc cũng đều có những lãnh thổ và quốc gia riêng.  Trong bài viết này tôi sẽ đưa các bạn chìm vào trong một câu chuyện qua sự liên hệ giữa loài kiến bé nhỏ, cần cù, siêng năng với dân tộc Việt Nam chúng ta, một dân tộc đã phải trải qua biết bao nhiêu gian nan, thử thách, đổ biết bao nhiêu mồ hôi, xương máu để đưa đến cho chúng ta ngày hôm nay.  Hãy bắt đầu từ tác phẩm “Dế mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài, một tác phẩm nổi tiếng, cảm động và đầy chất nhân văn về xã hội loài vật. Khi chú dế mèn với cương vị là sứ giả hoà bình đến thăm vương quốc của loài kiến. Điều mà chú dễ dàng nhận thấy đó là loài kiến cũng có những cấp bậc thứ tự khác nhau. Cao nhất là kiến chúa, rồi đến các loài kiến khác như kiến chỉ huy, kiến thợ…Bây giờ chúng ta hãy liên hệ một chút đến dân tộc Việt Nam nhé. Nhà nước ta cao nhất và đứng đầu là chủ tịch nước rồi đến phó chủ tịch nước, rồi đến thủ tướng, các phó thủ tướng chính phủ, rồi đến các bộ trưởng…  Các bạn ơi! Các bạn hãy thử nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta giẫm vào tổ kiến lửa. Chắc chắn rằng chúng ta sẽ bị đốt rất đau phải không? Nhưng tại sao lại như vậy? Tôi và các bạn hãy cùng nhau phân tích kĩ hơn về vấn đề này nhé! Để xây được một tổ kiến to thì loài kiến phải mất rất nhiều thời gian đấy các bạn ạ! Chúng phải mất một đến hai ngày, thậm chí là lâu hơn nữa đấy! Do vậy khi chúng ta giẫm vào tổ của chúng, đồng nghĩa với việc chúng ta phá tổ của chúng, chắc chắn chúng sẽ tức giận lắm chứ! Chính vì thế việc chúng đốt bạn là việc không có gì lạ. Còn dân tộc Việt Nam chúng ta thì sao? Liệu chúng ta có hành động như loài kiến khi chúng ta bị một đế quốc, thực dân xâm lăng? Liệu chúng ta có “đốt” bọn chúng như loài kiến đã làm? Những câu hỏi thật dễ trả lời phải không các bạn!? Đó là có áp bức thì sẽ có đấu tranh mà là đấu tranh không khoan nhượng với kẻ thù. Dân tộc Việt Nam chúng ta, một dân tộc đã phải chịu biết bao nhiêu cuộc xâm lăng và kèm theo đó là biết bao nhiêu đau thương, chết chóc, biết bao nhiêu cảnh hoang tàn đổ nát mà cho đến tận bây giờ chúng ta vẫn không thể nào quên được! Nhưng có phải vì thế mà chúng ta chịu lùi bước không? Không! Chúng ta đã không hề lùi bước. Chúng ta đã, đang và sẽ tiếp tục sống, tiếp tục đấu tranh và tiếp tục cố gắng phấn đấu để xây dựng đất nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn đúng như những điều mà Bác Hồ vô vàn thân yêu của chúng ta đã từng mong đợi.  Các bạn hãy chú ý quan sát, chứng kiến rồi các bạn sẽ thấy. Khi chúng ta phá tổ của chúng thì một thời gian sau chúng sẽ xây dựng lại như cũ. Bởi vì loài kiến cũng giống như chúng ta đều luôn luôn tâm niệm rằng:  Không có việc gì khó  Chỉ sợ lòng không bền  Đào núi và lấp biển  Quyết chí ắt làm nên.    “Không có con đường nào đi mãi mà không tới đích”. “Không có thành công nào mà không có mồ hôi, nước mắt tưới lên”. Ông Newton đã từng nói rằng: “Thành công của mỗi người chỉ có 1% là trí thông minh, còn 99% còn lại là sự lao động cần cù”.  Chúng ta hãy cùng suy ngẫm về việc loài kiến bị nước mưa phá tổ và việc đất nước ta bị bom đạn cày xéo trong những năm tháng đã qua. Thành cổ Quảng Trị, mảnh đất máu thịt của dân tộc ta, mảnh đất mà đã bị bom mỹ tàn phá đến độ không một viên gạch tại nơi này còn lành lặn. Theo ước tính, lượng bom Mỹ đã dải xuống nơi này tương đương với 7 quả bom nguyên tử mà đế quốc Mỹ đã ném xuống hai thành phố là Hirosima và Nagazaki của Nhật Bản. Nhưng không vì thế mà chúng ta lùi bước hay tỏ ra chán nản. Loài kiến cũng vậy. Chúng và chúng ta đều đã xây dựng lại mảnh đất thân yêu của mình từ những cục đất, những viên gạch tưởng chừng như nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa lớn lao. Người xưa đã có câu rằng: “Tích tiểu thành đại”. Ngạn ngữ của Nhật cũng có một câu tương tự như vậy. Đó là: “Có nhỏ thì mới có lớn”. Vậy tại sao chúng ta lại không học tập những điều mà người xưa đã răn dạy cơ chứ!? Ngẫm người rồi nghĩ đến ta. Nhìn xã hội loài kiến rồi ngẫm nghĩ sự tương quan giữa ta và chúng. Loài kiến muốn tồn tại và phát triển được thì cần phải có sự đoàn kết và hợp tác. Bạn hãy thử nghĩ xem với một con sâu to thì một con kiến nhỏ bé như vậy sẽ không thể nào khênh được. Nhưng với 100 con kiến như thế thì việc này sẽ trở lên rất dễ dàng. Câu chuyện bó đũa của người xưa cũng đã cho chúng ta bài học đó. Với một chiếc đũa, một người có thể bẻ một cách dễ dàng. Nhưng với một bó đũa thì điều đó là không thể. Bác Hồ cũng có một bài thơ về vấn đề này, chắc chắn nhiều bạn còn nhớ:  Hòn đá to, hòn đá nặng  Một người nhấc, nhấc không đặng  Hòn đá to, hòn đá nặng  Nhiều người nhấc, nhấc lên đặng.    Loài kiến đã xây dựng và bảo vệ tổ của nó bằng biết bao nhiêu thời gian và công sức. Dân tộc Việt Nam chúng ta cũng sẽ làm như vậy, chúng ta cũng sẽ xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc đến chút sức lực cuối cùng. Hãy nghe lại và suy ngẫm những điều mà Bác Hồ đã nhắc nhở chúng ta: “Các vua hùng đã có công dựng nước. Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Chúng ta phải luôn luôn tin tưởng rằng rồi đây chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng, một tương lai minh chứng cho những thành quả mà chúng ta đã làm được. Và hãy luôn luôn khắc sâu trong tim mỗi người rằng:  Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta  Mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ Quốc hôm nay.    Bởi vì quanh chúng ta luôn có sự yêu thương và đùm bọc của mọi người.  Phong xin trích lời một bài hát mà Phong rất thích để thay cho lời kết: “Cuộc sống mấy ai nào biết trước định mệnh. Và có mấy ai tự đổi thay đời mình. Tình yêu ngồi hàn gắn vết thương của trái tim buồn tênh….”.    PS: Tác phẩm này được mình viết vào đầu năm 2004]]></description>
            <pubDate>2006/06/16 18:49:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[Câu chuyện về loài kiến:19]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 23:06:12 SGT 2009 -->
