Thư mục: Chung |
Hiu quanh !co vang trang nao mua dong khong co donNhìn chiếc lá vàng rơi
Mới hay mùa dong tới
Trên phiến sầu mong đợi
Em vẫn còn xa xôi.Em như một dòng sông
Dội tôi ngàn con sóng
Tôi như mùa gió lộng
Một lần em thoáng quaNay em về xứ xa
Giữ hộ tôi mắt biếc
Một lần rồi xa lạ
Hỏi sao buồn không em...?Lại một chiếc lá rơi
Theo cơn giông giữa trời
Về đâu đây lá hỡi
Khi tuổi đời cạn vơiĐã mấy năm trôi qua
Thu, đông rồi xuân, hạ
Bốn mùa quên hay nhớ
Buồn trở giấc trong tôi...Hôm nay Xuan lại về
Ngâu giăng sầu lê thê
Bàn chân ai guốc mộc
Gõ hồn tôi tái tê.co mot ngay niem vui con buon hon noi buonNgập Ngừng
Tác giả: Hồ Dzếnh
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! Tình có nghĩa gì đâu?
Nếu không là lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.
Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách-cố nhiên!-nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong....thuyền trôi chớ đỗ,
Cho ngàn sau...lơ lửng... với nghìn xưa...