<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Cay đắng cuộc đời nuôi ta lớn]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911]]></link>
        <description><![CDATA[Bao lần thất bại dạy ta khôn.]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/03 14:00:08</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Ba điều giá trị trong cuộc sống]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=270]]></link>
            <description><![CDATA[Ba điều trong đời bạn khi đã đi qua không bao giờ lấy lại được
Thời gian
Lời nói
Cơ hội
Ba điều trong đời bạn không được đánh mất
Sự thanh thản
Hy vọng
Lòng trung thực
Ba thứ có giá trị nhất trên đời 
Tình yêu
Lòng tự tin
Bạn bè
Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được
Giấc mơ
Thành công
Tài sản
Ba điều làm nên giá trị một con người
Siêng năng
Chân thành
Thành đạt
Ba điều làm hỏng một con người
Rượu
Lòng tự cao
Sự giận dữ]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 13:48:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ba điều giá trị trong cuộc sống:270]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Có Những Điều Không Thể Quên Trong Cuộc Sống]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=268]]></link>
            <description><![CDATA[CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ QUÊN TRONG CUỘC SỐNG 
1. Cho mọi người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình. 
2. Ghi nhớ những bài thơ bạn yêu thích. 
3. Đừng vội tin những gì bạn nghe. 
4. Khi bạn nói yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy. 
5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn vào mắt người bạn đang xin lỗi. 
6. Hãy đính hôn ít nhất là 6 tháng trước khi bạn kết hôn. 
7. Tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. 
8. Đừng bao giờ cười vào những ước mơ của người khác. 
9. Hãy yêu một cách sâu sắc và đam mê. Có thể bạn sẽ bị tổn thương, nhưng đó là cách duy nhất bạn học sống một cách hoàn hảo. 
10. Khi không đồng ý điều gì, hãy đấu tranh một cách công bằng. 
11. Đừng phán xét ai qua nhân thân hay hoàn cảnh xuất thân của họ. 
12. Hãy bắt chính mình nói chậm nhưng suy nghĩ nhanh. 
13. Khi ai đó hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời, hãy mỉm cười và&nbsp;hỏi lại &quot;Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?&quot; 
14. Một tình yêu lớn và những khám phá vĩ đại cũng bao gồm những rủi ro to lớn. 
15. Hãy liên lạc với mẹ bạn thường xuyên nếu bạn sống xa nhà. 
16. Theo đuổi 3 điều: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những việc mình làm.17. Đừng để 1 cuộc đấu khẩu nhỏ làm tổn thương 1 tình bạn lớn. 
18. Khi bạn nhận ra bạn vừa gây ra lỗi lầm, hãy nhanh chóng sửa sai. 
19. Mỉm cười khi nhấc điện thoại lên, người gọi sẽ nghe được điều đó trong giọng nói của bạn. 
20. Tranh thủ thời gian ở một mình. 
21. Hãy mở rộng đôi cánh tay bạn để thay đổi, nhưng đừng để mất đi giá trị của chính mình. 
22. Hãy nhớ sự im lặng thỉnh thoảng là câu trả lời tốt nhất. 
23. Đọc nhiều sách. Tivi không thay thế được điều này. 
24. Sống 1 cuộc sống tốt và đức hạnh, để sau này về già nghĩ lại, bạn sẽ muốn sống 1 cuộc đời như thế lần thứ hai. 
25. Mức độ tình yêu trong gia đình bạn luôn là nền tảng cuộc sống của bạn. Tất cả những gì bạn làm là tạo một mái nhà thanh bình và hoà thuận. 
26. Khi bạn bất đồng với người yêu, hãy chỉ đề cập đến vấn đề hiện tại, đừng đụng chạm đến quá khứ. 
27. Đừng chỉ nghe những gì người ta nói, hãy nghe tại sao họ nói như vậy. 
28. Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để khám phá ra sự bất tử. 
29. Hãy đối xử tử tế với thiên nhiên. 
30. Đừng bao giờ làm gián đoạn khi bạn đang được khen ngợi. 
31. Ý thức được công việc của mình. 
32. Đừng tin ai đó khi người ấy không nhắm mắt trong lúc bạn hôn người ấy! 
33. Mỗi năm 1 lần, hãy đi đến nơi nào mà bạn chưa từng đến. 
34. Nếu bạn làm ra nhiều tiền, hãy giúp đỡ mọi người. Đó là tài sản giá trị nhất. 
35. Hãy nhớ, 1 mối quan hệ tốt nhất là khi tình cảm của bạn dành cho người đó vượt lên trên những gì bạn cần ở họ. 
36. Hãy chiêm nghiệm thành công của bạn dựa trên những gì bạn phải từ bỏ để có được nó. 
37. Sống với sự hiểu biết và kiến thức. 
38. Đôi lúc cũng phải yêu và… nấu ăn một cách liều lĩnh]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 13:45:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Có Những Điều Không Thể Quên Trong Cuộc Sống:268]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thành Công và Thất Bại]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=267]]></link>
            <description><![CDATA[Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó. 
Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài. 
Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện. 
Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác. 
Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan. 
Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng. 
Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được. 
Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn. 
Người thành công luôn trao dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung.&nbsp; Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng. 
Người thất bại có trí tuệ hạn chế,&nbsp; sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha.&nbsp; Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội. 
Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra. 
Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay xấu.]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 13:42:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thành Công và Thất Bại:267]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tất cả là cuộc sống!!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=265]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp; 
Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày 
Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ. 
Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời. 
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn 
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận. 
 &nbsp; 
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên. 
&nbsp; 
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm. 
 &nbsp; 
Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu. 
 &nbsp; 
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau. 
 &nbsp; 
Tất cả là cuộc sống!]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 13:26:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tất cả là cuộc sống!!!!:265]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đôi dòng suy nghĩ ........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=260]]></link>
            <description><![CDATA[Đúng là đôi khi chúng ta không biết bản thân có thể làm được j nữa trước những vấn đề của cuộc sống.
Có những chuyện làm ta rất đau khổ nhưng rồi cuối ta chẳng biết làm j cả ngoài việc phải chấp nhận rằng đó đã là sự thật.
Nói và hiểu ra 1 vấn đề không khó nhưng bao giờ cũng khó ở việc chúng ta có làm được không lại là 1 vấn đề đấy. 
Quan trọng không phải nằm ở lời nói mà là chúng ta có đủ niềm tin và can đảm để đi thực hiện chúng hay không thôi. 
Niềm tin có thể dẫn ta bước đi trên mọi con đường và giúp ta vượt qua mọi khó khăn thử thách.
Tạo dựng niềm tin ở 1 ai đó có lẽ còn dễ hơn tạo lấy niềm tin cho chính mình đấy nhỉ!!! 
Ta có thể làm được j ư?&nbsp;
Cái mà chúng ta có thể làm được rất nhiều nhưng song có thể chúng ta không dám đi làm và luôn sợ rằng sẽ sai và không thành công vì không có niềm tin chăng?
Chúc các bạn có đủ niềm tin và dũng cảm để thực hiện thành công những điều mong muốn của chính mình,
Chúc các bạn có đủ lý trí để quyết định đúng đắn mỗi bước&nbsp;đi trên con đường phía trước, 
Chúc các bạn có&nbsp;đủ nghị lực&nbsp;để vượt qua tất cả&nbsp;thử thách của cuộc&nbsp;đời,&nbsp;
Chúc các bạn có đủ hạnh phúc để cảm nhận lấy niềm vui mỗi ngày mà cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta.....
Good luck!!! 
Chúc cô sẽ mãi luôn là người hạnh phúc nhất trong vòng tay của những những người thân thương!!!!
&nbsp;PS: Cuộc sống vốn là thế đấy uh!!!!!!????????????? ]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 11:59:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đôi dòng suy nghĩ ........:260]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[回忆总是难忘 (2)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=247]]></link>
            <description><![CDATA[
君无风的评论开始出现在晚报上，最初很不起眼，不过就是个边边角角，可这却给了袁雪 极大的生活动力，“竹影扫阶尘不动，月轮穿沼水无痕。”人生有很多境界，袁雪能感受到 文 字带给自己的静心，越发努力把每天的生活点滴用笔记刻下来，渐渐的君无风的评论换到 头版的正下方。蒋雨凡很喜欢读这些豆腐块大的评论，常常忍不住拿着报纸对袁雪点点戳戳 ，“你以前不是写小说很了得吗？看看人家，据说也就二十多点，可写出来的东西，真是有 板有眼，对时事的分析也是入木三分！”袁雪只是捂着嘴笑，也不点破，就快要生宝宝了， 袁雪想保留住这个秘密。 
生完儿子后，袁雪就有些吃不消了，每晚睡不好不说，洗不完的尿片，晒不完的衣服， 这让袁雪对婚姻生活多多少少产生厌恶，再加上电业局改革成立集团化公司后，蒋雨凡的工 作越来越重要，越来越忙，不仅常忘了袁雪交代要买回家的东西，回家的时间也是一晚再晚 ，甚至有时候加班不回家，袁雪很是烦恼，眼下别说写作，就是想好好休息都不能，加 上产后三个月复出上班，袁雪感觉到力不从心，现在的自己哪有半点在学校时的光彩，不过 是个佣人加保姆而已。婚姻不再是爱情玫瑰的光环，加上蒋雨凡总是忙，没时间关心袁雪 已经相当劳累的心，袁雪第一次有了想走出去的念头。 
君无风的名字越来越具有号召力，只要有一天这名字没出现在报纸上就会有好事的读者打 电话来问，这异常的现象很快引起了总编李向阳的注意，要知道一个非本行的业余写手能勾 起这么多人的同感，此人的社会阅历和学识必定有过人的地方，李向阳开始认真考虑给君无 风设置专栏这件事。 
“您好，我是《海风晚报》的总编李向阳。” 
“噢，啊？”袁雪惊得电话差点摔掉，接电话一分钟前，袁雪正在和鸭鸭就穿衣和不肯穿衣 在做着艰难的斗争呢，李向阳突然打来的电话让袁雪的心突突狂跳，那种感觉那样强烈， 到现在袁雪都能感受到。 
“我们报社想给您设个评论专栏，您意下如何？” 
袁雪想笑，可泪却流了下来，近大半年的辛劳看来是值得的，“好，好啊。”袁雪用手扒扒 有点乱蓬的头发，想尽量克制内心的激动，可是颤抖的声音早出卖了她的真实心情。 
放下电话，袁雪把手放到嘴里狠狠咬了一下，好痛，刚才不是在做梦！袁雪的心情一下好得 赛过六月天，她哼着歌回到卧室，才七个月大的鸭鸭在猛蹬着小腿，边上的保姆一头汗，手 上拿的短褂子才穿了一只衣袖，袁雪进门就见到鸭鸭不满地在舞动着小手，她的好 心情一下跑到爪洼国，家里还有这么个小宝贝，哪有那么多时间去写专栏？袁雪有点失魂跌 坐在床上，口里苦苦的。 
把鸭鸭送到爷爷奶奶家的那天，袁雪狠狠地大哭一场，女人为什么就这么多的牵绊啊？袁雪 很快调整状态，以十二万分的精神投入到了君无风身上，“云淡风轻夜正阑，阶前花影上栏 杆”。每每心有所得，袁雪就忘了时间，常常是月上枝头很久了才去休息，蒋雨凡开初因为 忙 于工作冷落了袁雪，很有些内疚，及至到后面发现袁雪怡然自得，心里有些不是滋味，等到 晓得袁雪就是君无风后，有时候还会说几句奚落的话，袁雪把所有的心都放在专栏上，也就 没把蒋雨凡的不满放在心上。 
君无风的专栏先是在不起眼的A19版，渐渐往前移，这让李向阳刮目相看，李向阳有足够理 由相信自己发现一个人才，“袁雪吗？我，李向阳。”袁雪快乐地叫了声李总，想是李总又 有什么熟人亲戚的想请自己去写点捧场性的文章，袁雪对于这类文字不是有求必应，但是李 向阳再三要求时也会勉为其难写点，只不过这些明显带恭维性质的小文袁雪是决不允许发在 专栏的，“袁雪，你现在有时间吗？能不能到报社来下？” 
九月的天虽然太阳没有那么明晃晃的晒人，可袁雪一走出报社就伸出手来用手挡了下太阳， 刚才李向阳的话震得袁雪有些眼花，袁雪内心翻腾得很厉害，虽然做老师日子是单调枯燥了 点 ，可毕竟是铁饭碗，怎么也不会饿着，可真改行去了报社，就是端了木饭碗，说不定哪天摔 了就没了，袁雪有些闷闷不乐。 
蒋雨凡回到家，见屋里没开灯，以为袁雪又到哪个朋友家串门去了，没想到一开灯，就见到 袁雪两眼无神地在望着自己，蒋雨凡着实被吓了一跳，“小雪，出了什么事？”蒋雨 凡匆匆把包摔到桌上，鞋都没顾上换，就去搂过袁雪。“也没什么了，”袁雪把头靠在蒋雨 凡怀里，声音有点闷闷的，“今天报社的人叫我去报社，说是想请我做记者。”袁雪直起身 来，眼睛大大地透着亮彩，“这是一个很有意思的行业，很有挑战性，我……” 
]]></description>
            <pubDate>2010/01/20 12:13:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[回忆总是难忘 (2):247]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[回忆总是难忘 (1)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=246]]></link>
            <description><![CDATA[那年，袁雪刚满二十岁，正是意气风发的时候，那天是周六，她本来是要回家的，可巧她的 父母要到姨妈家去给姨父庆五十大寿，她素来不喜欢姨父一口官腔，推说学习忙没去，乐得 自顾自地去学校边的旧书店淘宝，也算运气好，还真淘出一本冰心的旧作，她边走边看，已 经痴迷得忘了看前面的路。 
蒋雨凡当时读的是水电学院的电力专业，按说两个学校间相隔有半个城市远，怎么都不太可 能碰上，可是那天蒋雨凡最要好的朋友李浩天说有套考研的复习资料，他就兴冲冲地来 到这个城市的南边。蒋雨凡本来心情振奋抱着资料准备穿越这条巷子坐公交车回去，在转弯 的地方与正在看书看得着迷的袁雪撞到一块，蒋雨凡抱得挺紧的资料被一撞后脱手成了风中 的飞花，他木呆呆地看着才拿到手的资料飞过了街，散落到马路上，想都没想就冲出去 ，想把所有资料都捡回来。袁雪被撞后“哎哟”都还没叫完，就见一个身材稍比她高的男人 以“找死”的姿势冲向马路中央，天哪，袁雪赶紧用尽全力拽住这个男人，“不要命了！” 蒋雨凡看着来去的车辆无情地碾压过他的资料，然后粘带一张两张地扬长而去，心痛得说不 出话来。听到袁雪的责问，蒋雨凡怒气冲冲地回头就吼袁雪，“你怎么走路的？”吼完蒋雨 凡就看到袁雪担心而又无辜极其纯洁的眼光。 
过往的种种还历历在目，可是人呢？那个雨中说会永远给自己撑伞的人呢？袁雪心如刀割， 谈恋爱谈了五年，加上结婚的五年，十年的相处竟然抵不过才认识一年多的人，爱情难道就 如咖啡吗？情浓时入口都是满嘴的清香，情薄时就是杯冷水毫无点滴回味了吗？袁雪的眼 睛有了点点的泪雾。婚姻啊你为什么就是爱情的坟墓？柳燕看到袁雪的泪，不安的心又加重 了一分，她又拿出根烟，“男人都TMD不是东西，小雪你别傻了，你也去找个，看谁怕谁 ，谁在乎谁。”袁雪低头，捏紧手中的纸团，去找个吗？ 
皮包里忽然传来《江南》，袁雪犹豫片刻，拿出手机，“鸭鸭有点咳嗽，幼儿园的老师说让 送点药去，我这会儿正忙呢。”袁雪冷冷地笑笑，蒋雨凡说他忙，难道为了他那所谓的爱连 儿 子都不顾了吗？“我会去的。”袁雪说完挂断了电话，这是从上次蒋雨凡提出离婚后，袁雪 和他的第一次通话，电话那端传来的蒋雨凡的声音是那样陌生，让袁雪隐隐感到别扭。袁雪 歉意地冲柳燕笑笑，“鸭鸭有点咳嗽，我得去送药。” 
贵族式的幼儿园管理很严格，一月才可以接回家一次，就是家长去探望也不允许见 面，目的 是培养幼儿自立的能力。袁雪曾经对这种管理模式极其不满，可是现在却有点感谢这种管理 方式，如果鸭鸭每星期都回家，她在这个还什么都不懂的儿子面前，该如何和蒋雨凡维持亲 密的关系，哪怕仅仅是表面上的？ 
蒋雨凡给袁雪打完电话，就在办公室发呆，他明显感觉到了袁雪的冷淡，这个在他大四快毕 业那年意外遇见的女孩，曾经是那么重要地占据了他的每一个思想，那种刻入骨髓的在意绝 不是现在的谢园园所能做到的。那晚对袁雪说过离婚的话后，蒋雨凡原以为自己已经下了决 心，不会再有任何犹豫，可是在听到袁雪压抑而伤心的大哭的时候，他蒋雨凡所能做的却只 有一件事，那就是逃，逃得远远的。蒋雨凡拿出根雪茄，心情有些沉重，不是对袁雪没有感 情了吗？不是现在的感情全都在谢园园身上吗？可为什么在想象中应该没有半点留恋，骄傲 出门的他，却是落荒而逃？蒋雨凡捧着自己的头，不敢再想。 
袁雪大学毕业那年，蒋雨凡是最高兴的，这意味着袁雪可以和他一起共筑爱巢了， 袁雪父 母本意是要袁雪再继续读研的，可是女大不由娘，袁雪那会儿正陷在爱情的甜蜜中，只想和 蒋 雨凡早些双宿双飞，哪还有什么心思去读研？袁雪也没告诉父母一声，就自己去找父亲当年 的学生把关系转到第六中学。 
袁雪一门心思全放到组建新的家庭上，应该说最初的日子是比较清贫的，可是两人恩恩爱爱 的，常常是蒋雨凡骑了单车去接袁雪回家，路过菜市场再买点菜，然后小两口快快乐乐地一 起吃并不是很丰盛的晚餐。然而随着袁雪怀孕，小两口的生活被完全打乱，蒋雨凡常常不是 把饭煮糊了就是把菜炒焦了，这让袁雪很不满，两人间难免有些磕磕碰碰，袁雪就很有些怀 念以前读书的日子，怀念那些可以无忧无虑写作的日子，可现在除了锅碗瓢盆还是锅碗瓢盆 。袁雪摸摸自己渐渐隆起的肚子，再瞧瞧已经有很多些时候没动过的笔，想起陆游的《泊 舟》，“湖水无风镜面平，NB023NB023倒影万峰青”，此刻的生活不就是如那无风 的湖泊吗？虽然平 静，倒映的却是别人的风景，袁雪暗问自己，你就愿意做这无风无浪的家庭主妇吗？不，君 当在无风中自成影。 ]]></description>
            <pubDate>2010/01/20 11:09:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[回忆总是难忘 (1):246]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[真的要等我离开了，你才会感动吗？]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=244]]></link>
            <description><![CDATA[吃醋是因为喜欢你生气是因为在乎你发呆是因为我想你伤心是因为不想失去你某一天，你打我的电话号码，语音告诉你，我停机了，你会难过吗？某一天，你的手机不再看到我的来电，你会不停的等待吗？某一天，你的短信收件箱里，不再有人可怜兮兮的说你好吗？你有没有好好吃饭，有没有好好照顾自己，你会不停的期盼吗？某一天，不再有人无论是深夜还是白天等待着可以打电话给你，你会感到失落吗？如果到了那样的一天，我还是希望你有一点点难过，一点点失落，一点点想我，只要有一点点关于我的记忆就好，真的只要一点点就好。某一天，你的生活中没有了我，请记住我对你的好,你要记得，我们虽然在地球的不同角落，但是我们头上顶着同一片蓝天。 
某一天，你的记忆中没有了我，不要忘记我们在一起的每一分每一秒，不要忘记我喜欢什么，讨厌什么。感情世界里，没有“公平”两个字，我不会计较这些，我们在一起的时间，会是我这辈子里最美丽的回忆。我还要你记得答应过我什么，许诺过我什么。 如果有一天，你叹气的时候我不再去安慰你，你难过的时候不再陪你一起难过，心碎的时候不再去陪你一起心碎。那是我真的绝望了，真的心碎了，真的疲倦了。因为有太多太多的时候，我都是装，总是装作无所谓，可是我真的不在乎吗？而你呢？会在乎我的一切吗？可是我会很自责，会恨我自己，因为我做了一个不守承诺的人。我懂，其实都是我不好，我不该出现在你的生活中，我只该做一个默默爱你的人，默默等你的人，默默想你的人。可是我把一切一切都表现了出来。你知道了，清楚了，了解了，最终感动了没有？
是不是真的要等我离开了，你才会感动呢？
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/01/20 10:47:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[真的要等我离开了，你才会感动吗？:244]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nỗi lo việc học]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=205]]></link>
            <description><![CDATA[Lúc trước đi thi chỉ vì không biết phải làm gì khi không có việc làm nên đi thi như cho có lệ nhưng giờ thi đậu rồi lại thật phân vân làm sao. Giá như lúc trước không vì sợ làm phiền cô mà nhắn tin hỏi chút ý kiến cô có lẽ đã khác ấy nhỉ. Giờ đây lại phải bắt đầu lo chuyện tiền học phí này nọ và nếu vào rồi là một năm rưỡi thời gian. Thật khó quyết định, lùi thì tiếc và chẳng biết lùi sao nữa, tiến thì lại sợ sẽ phí mất thời gian và sợ lại giống như lúc trước cứ đặt hết tâm trí vào đó mà bỏ lại tất cả sau lưng. Đã bao người và cả cô cũng bảo đi qua trường KHTT thi nhưng sao bản thân tôi vẫn rất không được tự tin vào chính mình ngay khi cả cô cũng đã động viên thế. Giờ thật sự có rất nhiều thứ rất muốn học nhưng khổ nỗi điều kiện không đủ để đi theo chúng. Đi làm rồi mới hiểu thật sự việc học đúng là một thú vui làm sao, đi học không những tăng thêm kiến thức mà còn rất vui nữa đấy các bạn ạ. Nhưng chuyện gì rồi cũng có 2 mặt của chúng nên cũng chẳng bao giờ tránh khổ nỗi lo, nỗi buồn từ chúng đấy. Nhưng nếu có ai hỏi tôi vẫn bảo rằng việc học thật rất hay, rất&nbsp;vui và nếu một ngày nào tôi còn có thể học tôi sẽ chẳng bao giờ từ bỏ chúng đâu...bởi những điều mà chúng ta biết được chỉ như những hạt các giữa sa mạc và những giọt nước giữa biển rộng mênh mông thôi các bạn ạ.]]></description>
            <pubDate>2009/12/15 19:05:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nỗi lo việc học:205]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tin báo từ nơi xa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phungkimluong0911/article?mid=204]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay thật vui làm sao khi lên đây nhận được thư hồi âm của cô Thư vì không biết bao lâu rồi đã không liên lạc được với cô và càng vui hơn khi biết được rằng Tết này cô sẽ về VN đón tết.Từ lúc cô đi đến nay dường như cũng đã khá nhiều năm rồi nhỉ, thật nhớ cô biết bao,năm nay có lẽ sẽ được gặp lại cô rồi, không biết cô có gì thay đổi không nhỉ. Nhớ những năm tháng lúc trước, mỗi khi nhìn thấy tôi buồn cô lại rất quan tâm với lời hỏi thăm nhưng dường như mỗi lần tôi đều trả lời với&nbsp;một câu trả lời rằng không có gì cô ạ. Và giờ thì thời gian đó đã vụt mất rồi có phải đã quá trễ khi giờ tôi mới biết rằng thì ra tôi đã đánh mất chúng, tôi đã chẳng biết trân trọng chúng không nhỉ. Có lẽ con người chúng ta luôn là thế chăng, đến lúc mất rồi mới hay mình đã từng có được gì uh!? Có thể nói đã bước vào đời đi làm rồi và tự nhiên lại rất nhớ những tháng năm đi học ấy và rất nhớ các thầy cô (cô Lan, Thảo, Thư,...) rất muốn đến thăm các thầy cô.Cô Lan đã gần hơn một năm rồi điện thoại cũng không liên lạc được với cô, không biết cô thế nào rồi nhỉ, bé của cô chắc cũng đã khá lớn rồi nhỉ. Cô Thảo cũng đã có bé thứ nhất rồi, thời gian thấm thoát thật nhanh quá, mọi thứ thật đã thay đổi quá nhanh làm seo...]]></description>
            <pubDate>2009/12/15 18:49:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tin báo từ nơi xa:204]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 21:43:38 SGT 2010 -->
