<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[kytty_kytty]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen]]></link>
        <description><![CDATA[dep chu sao]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/18 03:35:23</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[hãy cho tôi 1 phút quay trở lại ngày xưa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=215]]></link>
            <description><![CDATA[2 ngày nghỉ cuối tuần trôi qua nhâng thật , nhẵng một phát cũng gần 5 rồi còn gì. Bây giờ quay về , còn gặp lại ai nữa , tất cả mọi thứ đã thay đổi , người cũng đã lớn lên nhiều.Tình cờ qua blog của 1 người , đọc về buổi đi chơi ý nghĩa mà sao mình ko thấy vui hộ cho người ta nhỉ. Trong lòng có chút ghen tị , xấu tính thật. Cũng đã bao nhiêu năm nay mình đâ có cơ hội hàn huyên cùng mấy anh em chứ , anh em bon tôi tuổi đứa nào cũng sàng sàng nhau cho nên chơi với nhau rất vui. Ngày xưa có hay cãi nhau nhưng chấp gì hồi còn bé , đúng không?Những khoảng khắc cùng anh em mình nói chuyện , cười vui. Mấy anh nhà mình vui tính , lắm lúc cũng trẻ con nhưng suy nghĩ của họ thì đã lớn hết cả rồi. Và điều đó ko phải ai cũng nhận thấy vì anh em nhà mình , có bao giờ thể hiện ra bên ngoài đâu chứ. Tự dưng muốn khóc , mình ở xa quá , đi lâu quá cho nên tình cảm gần gữi cũng anh em hình như cũng không còn như xưa. Mình bao lâu nay ko bao giờ nghĩ đến điều đó , nhưng nếu đã nghĩ , đã biết thì làm sao không khỏi chạnh lòng. Đến bây giờ thì họ cũng ko còn muốn nói chuyện nhiều với mình như xưa nữa , cũng phải...nhìn thấy các anh online , trong lòng có phút khấn khởi. dù là câu chuyện bâng lâng , dù là câu hỏi thăm , dù là 1 chút...chẳng có chủ đề họ cũng không còn muốn nói nữa. Ngồi đợi những câu trả&nbsp; lời là những giây phút dài lê thệ. Dù vậy tôi vẫn biết...trên thế giời này vẫn có một người muốn lắng nghe và luôn quan tâm đến tôi. Nếu có điều ước : hãy cho tôi 1 phút quay trở lại ngày xưa..........]]></description>
            <pubDate>2010/01/18 03:34:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[hãy cho tôi 1 phút quay trở lại ngày xưa:215]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[không kêu than mà sẵn sàng chấp nhận”.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=191]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay , tôi đã tình cờ đọc được một bài báo viết về người đàn ông giàu nhất sàn chứng khoán 2007 và ước mơ giản dị của ông ấy. Một cái tiêu đề thôi cũng đủ biết ông ta là người như thế nào rồi. Nhưng bạn hãy đọc để biết rằng : ông ta giàu đấy , có một cuộc sống mà hàng triệu người trên đất việt năm mong muốn. Đâu phải người đàn ông đó giàu do thừa hưởng từ bố mẹ hay &quot; bỗng dưng mà giàu &quot; đâu. Ông ta cũng đã từng có những ngày tháng khổ sở , từng thất bại nhiều lần. Có những lần trắng tay , mệt mỏi , bo vơ. Đã từng tuyệt vong nhưng chỉ cần một nỗ lực , 1 niềm tin và một lý trí , người đàn ông đó đã đánh bật cuộc chơi để trở thành người chiến thắng trên thương trường như ngày hôm nay. Ông nói : cuộc đời kinh doanh là những thách đố, đầy rẫy niềm vui và cũng không ít nỗi buồn mà con người phải đánh đu. &quot;Khó để tìm mọi thứ vẹn tròn. Nguyên lý cuộc đời là nước luôn chảy chỗ trũng. Nghệ thuật ở chỗ làm sao đào hố của mình sâu hơn để nước chảy vào&quot; Có thể tôi quá trẻ để hiểu sâu sắc câu nói này hay quá ngốc để không hiểu hết nó một cách trọn ven nhưng dù thế nào , tôi vẫn thấy phục một người đàn ông như vậy. Tôi cũng có lúc thất bại , cuộc đời tôi không đến nỗi gian truân nhưng cũng chẳng màu hồng. Những lúc như vậy tôi than nhiều hơn là chấp nhận. Càng lớn tôi càng thấy những lúc tôi như vậy thật hèn nhát. Thật đáng cười. Nhưng ai mà biết được chứ , ai cũng khôn như thế thì cần gì lớn ( tự an ủi haha ) “Đời tôi thất bại nhiều rồi, nhưng tôi coi đó là những chi phí cuộc đời bắt mình đánh đổi. Tôi tập cho mình thói quen không kêu than mà sẵn sàng chấp nhận”. Tôi sẽ chấp nhận và coi đó như &quot; nếu không có điều đó sảy ra thì có lẽ không có mình ngày hôm nay &quot; Và đúng như vậy , tôi cũng đã nghiệm ra một điều : nếu không có những điều đó thì có lẽ tôi của ngày hôm nay đã không hạnh phúc và lớn hơn một chút như bây giờ. Quay lại với Chủ tịch Tập đoàn Đầu tư Sài Gòn (SGI), chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Tông công ty Phát triển đô thị Kinh Bắc với ước mơ giản dị được ngồi bên góc hè đường với món cá kho , rau muống , canh dưa và quây quần bên gia đình và các con. Ai bảo giàu là người ta không còn nhớ đến những món ăn mà một thời đã gắn bó để lớn lên. Ai bảo tiền có thể mua được nhưng giây phút hạnh phúc chân thật đó. Tiền quan trọng đấy nhưng không phải là tất cả. Con người đôi lúc cứ chạy theo giá trị đồng tiền mà quên mất những cái đáng quý hơn. Để đến khi già rồi , khi vinh hoa phú quý , công danh đã không còn ý nghĩa thì người ta lại hối tiếc. Ngồi nói mãi về người ta , năm mới sắp đến giáng sinh cũng sắp về. Nhớ lại giáng sinh năm ngoái cũng là cái đêm định mệnh kéo mình phải thuộc về người ta. Tưởng chừng như năm nay phải đón giáng sinh một mình , ai ngờ...hihi. Đúng là cuộc đời có ai đoán được chứ &quot; Ngờ &quot; Càng ngày càng thấy không thể thiếu người ta. Càng chắc chắn một điều &quot; người con trai ấy phải là của mình hihi. Ngày 21 , anh cũng nhớ thêm một điều. Em lúc nào cũng mong anh bình an cho dù anh ở bất kỳ phương trời nào. Chỉ cần anh vui thì niềm hạnh phúc vui vẻ đó cũng là của em. Em yêu anh nhiều lắm !]]></description>
            <pubDate>2009/12/22 04:03:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[không kêu than mà sẵn sàng chấp nhận”.:191]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thêm một lần cảm ơn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=143]]></link>
            <description><![CDATA[bỗng dưng hôm nay nhớ việtnam da diết , nhớ bạn bè , nhớ những tiếng rao bánh mỳ và cả những khói bụi , ồn ào của nó . Đã lâu rồi chưa có liên lạc với mấy đứa bạn thân , ko biết chúng nó thế nào . Rất muốn đuợc thử cái cảm giác sinh viên , chia sẻ từng gói mỳ hahha. Nghe có vẻ hơi buồn cuời nhưng đúng là vui thật .
dạo này thời thiết ảm đạm càng làm cho nguời ta vu vơ buồn , bao nhiêu năm rồi sao vẫn sống trong quá khứ vậy . Nhớ từng buổi chiều ngồi sau xe bạn bè , nói chuyện , đùa vui . Nhớ từng gốc phuợng duới nắng vàng . Tiếng ve sầu nghe ong cả tai và đã từng ghét cái nắng oi ả của mùa hè . Vậy mà giờ đây lại nhớ nó . 
Nhớ để ko quên , nơi đó tôi đã sinh ra và sẽ trở về. Có nguời nào đó 2 tháng nữa sẽ về thì phải . Nguời đó cũng có một niềm mong nhớ . Không biết có nhớ mình ko nhỉ . Hay về rồi quên hết có một nguời vẫn luôn nhớ anh . 
Cuộc sống đúng là thăng trầm , có những lúc tôi tuởng đang ở duới vực sâu , ko một niềm hy vọng , ko ý nghĩa . Nhưng sau khi trải qua những ngày tháng đó , tôi thấy mình thất mạnh mẽ ( tự khên mình haha )bài học của cuộc sồng giúp tôi hiểu rằng : lúc này tôi buồn , nhưng ko phải ngày mai cũng thế . Toi đã tìm đuợc và đang rất vui với những gì mình có . Cảm ơn về tất cả khó khăn để giúp tôi truởng thành m de toi biết trân trọng những gì mình đang có . Cảm ơn anh đã đến bên em .]]></description>
            <pubDate>2009/11/01 23:45:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thêm một lần cảm ơn:143]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thanks!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=81]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày 19-8-2009Anh à , hôm qua là ngày 18-8 . Ngày anh ngỏ lời với e đúng ko ? Để e nhớ lại nào , ko biết là mơ hay thật nữa . Nếu là mớ thì e mong sẽ mãi như vậy . Đừng ai đánh thức em khỏi giấc mơ ( nếu ko là ăn đòn đó) Còn nếu là thật thì em sẽ cảm ơn ....Đinh mệnh ( như anh đã nói )Em giống như một xa mạc đã lâu ko có một giọt mưa , và anh đến đã phá tan đi sự khô cằn . Nhưng có lúc anh lại giống như viên pha lê khiến e pải nâng niu , dịu dàng đến từng phút giây , sợ nó sẽ vỡ mất . Sẽ như một cốc nuớc bi đổ . Mãi mãi cũng ko thể đầy lại đuợc . Cho nên em rất sợ ...sợ sẽ đánh mất đi một nửa quan trọng nhất của đời mình .Sáng nay thức dậy , e đã có 1 điều để hy vong . Truớc khi đi ngủ đã có 1 nguời để nghĩ tới , để mong nhớ. Mấy tháng truớc e còn oán ông trời bất công . Nhưng giờ e lại thấy ông ý cũng có chế độ ưu đãi với e phết . KO biết là đuơc bao lâu nhưng e sẽ trân trọng từng phúc giây .Em cũng rất lo sợ cái cảm giác vừa có đuợc lại mất đi . Em cũng rất lo sợ ...một ngày nào đó . anh sẽ ko còn là của em . Nhưng có lẽ e phải học cách sống cho ngày hôm nay. Cảm ơn anh đã cho e nụ cười , để e có niềm tin xoá tan đi màn đêm u uất trong em :)]]></description>
            <pubDate>2009/08/20 02:24:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thanks!:81]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[no more felling ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=64]]></link>
            <description><![CDATA[Lại quay lại cuộc sống bình thuờng , tình cờ nghe một bài hát ko biết sẽ buồn hay sẽ vui nữa. Nhật ký đã lâu ko có viết . Có gì để viết đâu chứ. Dù có cũng ko muốn trải lòng vì ..........Cuộc sống mà , đâu phải lúc nào cũng êm đềm . Vấp sưng cả đầu gối mà vẫn chưa chừa đuợc cái bệnh quá tin nguời . Thôi đừng than thở nữa. Ko ai nghe đâu . đừng khóc .....]]></description>
            <pubDate>2009/08/05 02:42:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[no more felling ...:64]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hạnh phúc chưa trọn ven.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=29]]></link>
            <description><![CDATA[Đã lâu lắm rồi ko dành lấy một chút thời gian để trải lòng.&nbsp; Cũng đúng thôi ...Hôm nay vào Kênh 14 định đọc tin giống như mọi ngày , thấy 1 nguời đạo diễn qua đời . Nhìn thấy cảnh tuởng nguời vẫn còn trẻ mà đã ra đi thật đau lòng. Rồi ngồi lại xem video clip 6´ 20 giây về ông . Các bạn đã biết nguời đạo diễn ấy nói gì vào cái giấy phút 20 ngẵn ngủi đó . Ông nói : hạnh phúc nhất đời nguời đó là có 1 cái gì đó để làm , một ai đó để yêu thuơng và một điều gì đó để hy vọng &quot; Câu nói này tôi đã từng đuợc nghe từ 1 nguời . Nguời ấy cũng đã nói như vậy với tôi . Đối với tôi quãng thời gian đó là đẹp nhất . Bởi tôi đã tìm thấy 1 nguời co thể an ủi tôi , làm tôi cuời lúc buồn và điều quan trong la tôi luôn cảm thấy bình yên , ko chút lo lắng . Tôi cảm thấy thế giời này rất biình yên . Anh dạy tôi nhiều điều , những điều tuởng chừng như đơn thuần nhất nhưng lại rất y nghĩa vời tôi . Anh ấy làm cho tôi thấy khoảng cách ko còn bao xa giữa 2 Châu. Giữa 6 tiếng đồng hồ chênh lệch. Điều mà tôi chư bao giờ cảm nhận đuợc từ một nguời khác. Nhưng tất cả chỉ là quá khứ . Tôi giờ đây ko dám trách móc hay ai oán về tất cả nhưng giwf mình đã gây ra . Tôi cảm giác tôi giống như vừa hái đuợc một vì sao mà tôi hằng mong uớc nhưng nó lại bị tôi đánh rơi mất và vút theo con gió , mãi mãi bay xa . Vì gió có bao giờ ở lại đâu . Lại quay lại câu nói của nguời đạo diễn . Lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Tôi có 1 nguời để mong , có 1 việc để làm , và 1 điều để hy vọng . Tất cả là vì anh . Anh đã cho tôi tất cả . Nhưng từ khi anh ra đi , tôi cũng đã mất rất nhiều . Tôi vẫn có một viêc để làm , nhưng tôi ko còn ai để yêu thuơng, ko còn gì để hy vọng . Vì cảm giác cứ chết mòn trong tôi . Tất cả những gì về anh đểu làm tôi thấy mệt mỏi vì 1 hy vọng ko 1 tia ánh sáng . Vì một nguời sẽ ko bao giờ cho mình yêu thuơng .Hạnh phúc của tôi là một hạnh phúc chưa trọn vẹn. Tôi cũng rất muốn đi tìm cho mình một hạnh phúc , chắc chỉ để lấp chỗ trồng cô đơn . Nhưng tôi chưa tìm đuợc âi để tôi có một cảm giác như đuợc ở bên anh ấy . Hay chỉ là một cảm giác bình yên . Tôi đã mệt mỏi ...muốn guc xuống xoa đôi chân duờng như đã mỏi mệt và xoa dịu một con tim vân nhức nhối vì một vết thuơng chưa lành . Tôi muốn hỏi các bạn : chúng ta phải tự đi tìm hạnh phúc hay tình yêu sẽ tự đến như cái mà chúng ta nói &quot; định mẹnh , do &quot; số phận &quot;?]]></description>
            <pubDate>2009/07/01 02:39:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hạnh phúc chưa trọn ven.:29]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Danh` cho anh !!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/phuonganhrosen/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Thật buồn cười phải ko anh? Một con người như em , tán trai như cuội ngồi cung trăng , như chị Hằng ngồi câu cá mà cũng phải bối rồi , nói ko nên lời trước mặt anh. Xấu hổ quá đi. Mất mặt họ hàng quá. Em cũng đâu muốn vậy , tại...vì sao em ko biết. Chỉ biết trong số những người mà em đã gặp và tiếp xúc...anh lại là người mà làm em phải &quot; vò đầu suy nghĩ , điên đảo vì yêu &quot; mà ko dám nói ra. Chỉ biết nhìn trộm như 1 tên tội phạm đi cướp nhà băng chỉ sợ bảo vệ vác súng lục bắn&nbsp; pang pang. Em cũng chẳng hiếu sao mình yêu anh và yêu từ lúc nào nữa. Và cảm giác đó đến từ lúc nào e cũng chẳng nhớ được. Em là ngố đại ngố mà. Hay quên ! Mỗi khi nhìn thấy bóng dáng của anh thôi , là tim e văng ra khỏi lồng ngực , bắn vào tường rồi nhảy vào đúng vị trí cũ nhưng nó vẫn ko ngừng đập thình thịch.Rồi khi em nhìn vào khuân mặt điển trai , manly và ánh mắt sáng , long lanh nhu sao đó , thì thôi rồi...nếu ko phải là huyết áp em cao hay e là người mạnh mẽ thì chắc e đã ngất ngay tại chỗ rồi. Cái cảm giác khi anh đứng ngay đằng sau lưng......mà ko nói được câu nào , đến lúc định nói thì anh đã quay lưng đi béng rồi. Lúc đó chỉ còn em đừng ngẩn tò te vì tiếc. Có phải đôi lúc anh cũng muốn bắt chuyên với em đúng ko , nhưng có lẽ cả 2 chúng ta lại chẳng biết nói gì hết. IM RU !!!!!! Cảm giác đó thật nực cười và ngộ ghê.Anh ko biết là e đã phải lấy hết sức can đảm , bình sinh để hỏi anh cuối tuần anh làm gì. Em đã ngồi tưởng tượng anh sẽ nói : cuối tuần anh rảnh , ko làm gì hết !và lúc đó e sẽ trình trọng mời anh đi coi sine và ăn tối. Nhưng..rất tiếc anh lại bận cả tuần mới đau chứ , điều đó làm trí tưởng tượng phong phú của em tụt xuống hố xâu mà ko kéo lên được. Thế mới đau. Từ khi bắt đầu yêu anh , em tưởng tượng và hy vọng rất nhiều. E mơ về 1 giấc mơ mà đến giờ này chắc chắn là sẽ ko bao giờ co sthaatsj. Nếu có mơ nữa chắc chỉ còn lại &quot; ÁC MỘNG &quot; mà thui :(. Cuộc đời đã dạy em , khi kỳ vọng vào cái gì đó quá nhiều thì...thất vọng cũng nhiều như vậy &quot; đúng đó...giờ thì e đang thất vọng tràn trề , ê thề và đau khổ như con hươi cao cổ chờ đợi treo cổ. May là em chưa mời anh đấy , chứ nếu bị anh từ chôi svaayj chắc e còn nươc &quot; mua quan tài riêng để sẵn ở nhà lun &quot; Thời gian chỉ cón là 1 tháng rưỡi nữa thôi anh à...em khổ lắm biết ko?Thương quá đi...1 tháng rưỡi nữa chắc e chẳng làm nên cơm cháo gì nữa...với như cái tình cảnh như thế này. Tuy chúng ta làm cùng company nhưng mà tại sao lại thây......khó khăn để tiếp xúc vậy nhỉ. Lỗi tại em...chỉ vì e quá bối rồi...ko nói ra được lời nào hết....cho nên e đã ko tận dụng được thời gian được ở bên anh và để anh hiểu e hơn. Nhưng lỗi ko phải của em :( mà là tại cái thứ tiếng chết tiệt. Em nào có muốn , anh cứ thử hiểu tiếng việt đi....e nói cho anh nghe ko kịp lun. Chính vì ở thụy điển nên em mới thế này....vì thứ tiếng chết tiệt làm em hay quên :(( 1 tháng rưỡi nữa...em sẽ phải nghỉ làm.....hợp đồng của em đến thế là hết.....Đau khổ. và e biết chắc là....ông xếp ngang như cua của em sẽ tống cố e ra khỏi công ty , chắc chẳng bao giờ nhận lại em vì nếu nhanaj lại chắc ông ý phải lên máu rất nhiều lần và có khi....&quot; quan tài 8 người kiêng &quot; vì có cô nhân viên cũng ngang bằng ông ý :(Giờ e phải làm sao , 1 tháng rưỡi nữa e sẽ ko được gặp anh nữa. E ko biết anh sẽ cho e cơ hội cuối cùng để mời anh đi ăn chứ. Hy vọng là vậy. nếu a từ chồi thì e còn có lý do để đi mãi ko bao giờ cần quay trở lại cái company đó nữa.và sẽ mãi mãi ra đi....anh sẽ ko cần phải nhìn thấy em nữa. còn em sẽ mang trái tim đau khổ đi rửa trí nhớ. để khỏi nhớ anh. Nhưng e nghĩ......cái cơ hội đó chỉ là 15% thành cồng thôi...bởi vì...anh ko hề yêu em....thậm chí khéo chưa bao giờ để ý đến em. Đau lòng !!]]></description>
            <pubDate>2008/05/08 17:49:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Danh` cho anh !!:3]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 16:46:49 SGT 2010 -->
