<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[pink_RainIE]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me]]></link>
        <description><![CDATA[A little girl with big heart♥]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/23 07:28:48</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Happy new week!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=841]]></link>
            <description><![CDATA[ [Tuần mới] Chuẩn bị tâm lí zòi sẽ có cả đống thứ xảy ra, nhất là chuyện học hành - nghe ông thầy toán mắng xối xả vì càng ngày càng tệ, phát bài hoá ra [ và mình biết nó cũng tệ không kém] - dạo này cứ ì ạch như thế, điểm lè tè dù mình học ngày đêm múôn phát khùngT.T xem như học sinh khá tháng này, phát phiếu về không bị bầm dập mới lạT_______T Thôi mặc vậy, tháng sau lại cố gắng! &gt;&#39;&lt;[Chăm] Phải chăm phải chăm phải chăm không đc cúp học ở nhà nữa=)) dạo này lừơi quá thể:&quot;( Học múôn khùng đến nỗi mình thèm ngủ kinh khủng...![Điện thoại]...I trust you.... But why is your cell foneT______T God bless u, cell fone, plz come back to ur silly bossT^T[Bạn...] Chẳng múôn mất hoà khí với ai nhưng thật sự càng ngày mình càng chịu không nổi họ. Nếu mình đã dìm cái tôi xuống 1 lúc thì tại sao họ không nghĩ đến mình thế nào...?* Trễ giờ rồi, đi học. Haiz jia you ya xiao zhu!!!!! Siêu nhơn nhỏ cố lên xD xD]]></description>
            <pubDate>2009/11/23 07:18:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[Happy new week!:841]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Do you remember me?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=837]]></link>
            <description><![CDATA[

Everything is not real anymore.I dont know why I&#39;m always remember all the things happened to us yesterday, though it&#39;s far away...I miss you , a person who has lived in the past and my mind after allYou said you will try, try harder and harder to care about everyone around you, try to understand me - I really really hope you can make your words come true and now...?You forget all, even every single words you said to me.You changed - at least with me. It&#39;s hurt when you reprimanded me, when you told me go away...I&#39;m nervious. In your life, you have a lot of people around you. You have your own life, your own things - where I&#39;m just a little shadow...I don&#39;t know what I can do now and I - even can&#39;t believe everyone around me. You came into my life with a lie and you never know, some person has done it to me.Lies and liars - they make me scared.Why don&#39;t you see what you&#39;ve done to me? What you&#39;ve done to your life?Why can&#39;t you see I&#39;m always beside you,&nbsp; always need someone like you...?Trust me, you better than anyone else.I can share with no one, even you.What can I do...?I miss you and really need you...Don&#39;t let me go...!What&nbsp;can I do?! How can I share with you...?*****[5:00 P.M ]Chẳng hiểu sao cả ngày chủ nhật mình cứ nhớ...:(nhắn&nbsp; vô Yume của ốm nhưng chẳng biết bao giờ mới đọc đc...Ngay cả 1 tn mình còn k dám nt:( sợ lại chẳng nói đc gì rồi bảo bận:(&nbsp; Mình bị gì vậy trời ...![I&#39;m flooded with all this pain...]]]></description>
            <pubDate>2009/11/22 12:27:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Do you remember me?:837]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hỗn tạp +.+]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=829]]></link>
            <description><![CDATA[

1. Sáng thì hơi bực mình với cái máy, bữa nào nó hư mình cũng phải đổ mồ hôi cứ như mấy chú sửa máy tínhT_____T Lúc đó thấy mình tomboy dễ sợ =)) Hẹn với bạn Beo lên trừơng lúc 6h15 mà 2 đứa đều đi trễ, lên còn ngồi ngoài quán ăn uống =)) thấy mấy nhóc lớp 8 nó đến, mừng quá ngồi đó 8 chờ tụi đó ăn sáng xong đi vô chung =)) &nbsp;Dạo này trừơng mình tiến bộ gớm xD Tiểu phẩm ngắn hồi sáng đóng quá đạt khiến có đứa vừa diễn vừa khóc thiệt, ở dứơi sụt sịt luôn, mình ngồi dưới vỗ tay hoan hô nhiệt liệt =)) Lúc tan lễ nán ở lại ăn liên hoan 1 chút với lớp, tụi nó trét bánh kem đầy mặt T.T!


&nbsp;2.Lúc đi chơi với bạn Kid vui nhất là ở Băng Đăng, 2 đứa trong đó gần cả tiếng đồng hồ trong khi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu Mình đòi vô nhà Eskimo nhưng mà vô đc 1 lần bị ng` ta giành vô hết, ức:( Đi chụp hình lung tung tá lả, đến nỗi tay chân tê cóng hết không cử động đc mà bạn Kid hỏi &quot; Còn chịu nổi ko? Ko chịu nổi thì đi ra&quot; tay chân tê tái hết mà vẫn cứ gật gật mãi cho đến khi cái chân muốn đóng băng mới hối hả bảo đi ra [ thật là tiếc lắm luôn:( Hơn 4 năm rồi không vô ấy chứ, bạn Kid thì gần 10 năm rồi...Sau những đợt hoá trị đáng ghét ấy...]Nhờ đi vụ này mới biết hắn biết quá trời thứ, ngồi nghe hắn nói mình vừa há hốc mồm vừa gật gật, ai dè mình còn mù tịt thông tin lắmT.T!&nbsp;&nbsp;Chẳng hiểu sao khi ra Parkson ở quận 5 lại thấy bùôn buồn...Thậm chí từ khi bắt đầu bứơc chân vô nơi gửi xe, dắt xe mà cứ nhìn vô trừơng H.V mém téT.T Vô Parkson thì những thứ cũ kĩ bỗng dưng cứ ùa về, nhói...&nbsp;Xem đc phim Christmas Carol Công nhận đây không phải phim dành cho mấy bé mà vào toàn mấy em nhỏ=.=&#39; coi mà giật bắn mình mấy lần@@ Rút ra đc 1 bài học: Những gì ta làm ở quá khứ và hiện tại có thể quyết định và thay đổi cả tương lai - Mỗi thời khắc Gíang sinh là mỗi khoảnh khắc cần đc trân trọng...Vậy nên Giáng sinh này dù có hay không lời nói ấy thành sự thật, dù có hay không 1 ngừơi bên cạnh nhưng mình vẫn sẽ khiến cho ngày hôm ấy thật ấm,dù có bùôn mấy đi chăng nữa bởi Giáng sinh với mình rất đặc biệt, chẳng hiểu vì sao thích cái không khí ấy lắm lắm...&nbsp;Định dzọt ra cả quận 3 và quận 1 nhưng bạn Kid phải đi thăm cô, mình còn bài tập ở nhà và thật nhìn hắn sức khoẻ vẫn chưa tốt hơn là bao thế cũng ko dám đòi đi tiếp:( Chắc bữa sau đi 1 mình ra ấy bù lại vậy, cảnh ngoài ấy chụp đem lên Flickr là hết biết xD Đậm chất SG&nbsp;

3. Mình vì một mong múôn duy nhất: Thay đổi để tạo ra phép màuMình còn 3 thứ bên cạnh: Một chút lạc quan còn sót lại, những hi vọng
vẫn còn nhen nhóm trong tim và sự dũng cảm để tạo ra phép màuMình có 2 cách chọn: Một là buông xuôi hai là đi tiếpMình vì 2 thứ mà tiếp tục: Qúa khứ và tương laiMình sẽ có 2 kết quả: Một là nỗi ám ảnh lớn dần trong tim và hai là hạnh phúc - chỉ đơn giản thế...Những ngày này là những ngày cảm thấy rõ nhất sự thay đổi.Những ngày này là những ngày mà chính mình cũng không tửơng tượng đc, có một ngày như hôm nay...Những ngày này là những ngày mình nhận ra - nó bắt đầu giống cái quá khứ mà mình từng co rúm ngừơi lại đón nhận nó ngày qua ngày và cừơi một cách rất - giả - tạo với mọi thứ xung quanh. Hãi. Mình không múôn tất cả lặp lại...!Mình vẫn cần thời gianMình sẽ tiếp tục, tiếp tục tạo ra phép màu - dù có thể đối với ngừơi khác là ảo tửơng và có thể sẽ chẳng đem lại gì Sợ, sợ lắm chứ nhưng mình còn sợ khi mình không cố gắng hơn vì rất nhiều lần mình vụt mất mọi thứ chỉ bởi không giữ lấy nó...&nbsp;♥Hạnh phúc là đấu tranh!♥ xDNếu mình hỏi thì có ai khuyên mình buông nữa không?:)[ Vâng, có 3 ngừơi khuyên mình kiểu đó rồi]p.s: Bệnh rồi bệnh rồi bệnh rồi như ý mình rồi =)) Mai đi học khỏi làm bài nổi=)) Những tuần này là những tuần chiến đấu ko ngưng nghỉ&gt;&lt; Hết ng` này đến ng` khác, hết chuyện này đến chuyện khác riết mình phát cáu. Thêm tuần sau phát bài điểm tệ + nghe mắng amon mong mình bình an vượt quaT.T]]></description>
            <pubDate>2009/11/20 20:25:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hỗn tạp +.+:829]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quá khứ -...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=809]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
Thỉnh thoảng đôi khi nó thích nhớ về quá khứ bằng những mùi hương rất lạ bất chợt đến. Có khi nó lại nhớ về quá khứ ấy bằng cách nhấm nháp những bài ca cũ kĩ...Qúa khứ - hạnh phúc là mong manh và nỗi đau cũng nhiềuCó một quá khứ tồn tại - trong đó có khi chẳng có một vài ngừơi của hôm nay. Qúa khứ ấy là tuổi thơ, một tuổi thơ là vòng tròn khép kín, chẳng ai hay ngoài tôi. Bình thừơng, nó chẳng bao giờ trở về trong kí ức nhưng có những lúc ngồi một mình, khi trong lòng rỗng tuếch, nó chợt chạy dọc vào tâm trí. Rất vô tình và ngây ngô.&nbsp;Có lúc,nó ứơc mình có thể trở về những lúc ấy, bình yên...♥


Qúa khứ - có một ngừơi tồn tại. Đã là những ngừơi này và ngừơi nọ, bứơc đến và đi - chỉ có bấy nhiêu ấy nhưng đủ khiến một con bé biết buồn, biết đau và biết sợ hãi....Có một ngừơi đến ngay lúc nó cần nhất. Và nó đã từng mong, từng nghĩ ngừơi ấy sẽ không như những con ngừơi khác. Một ngừơi đặc biệt, chỉ thế. Nhưng bây giờ - khi tất cả đang nhạt dần thì chính bản thân bắt đầu sợ hãi phải mất thêm một ngừơi, rất sợ...&nbsp;

&nbsp;Có những ngày cuối tuần, nó chẳng dám chạm đến những giấc ngủ dài lê thê của mình bằng tiếng chuông báo thức. Qúa khứ có những buổi sáng có ngừơi kêu tôi dậy bằng tiếng chuông điện thoại ầm ĩ...Hiện tại là những buổi sáng nhạt.&nbsp;Có những lúc bùôn, có những lúc hãi, có những lúc khóc không thành tiếng, cũng chẳng ai cạnh bênQúa khứ, chẳng cần đắn đo, nó có thể gọi một ngừơi bên cạnh lúc mình cần nhất, có chút ấm áp mà bây giờ mãi không thấy...&nbsp;&nbsp;Qúa khứ - có lần ghi lời một bản nhạc bất chợt, nó nhận được một nụ cừơi. Một bản nhạc được viết chệch lời một cách cố ý...&nbsp;Hiện tại - dẫu nó đã có thể đàn hết bản Twinkle little star nhưng chẳng ai nghe. Dẫu nó có hát thành &quot;Twinkle twinkle little pink / how I wonder what you are/ Like a big pig in the sky...&quot; cũng chẳng ai quan tâm và hiểu nó hát gì...&nbsp;Hiện tại - chỉ cần bộc trực trút hết những bực dọc bằng vài câu nói bâng quơ, ngừơi khác cũng im lặng với nó. Đến nỗi, bây giờ nó rất sợ ai im lặng với mình. Có cảm giác những thứ nó nói chẳng là gì cả Vứt đi thôi...!&nbsp;Hiện tại - luôn có ngừơi mắng nó hơn là nghe nó nói...&nbsp;Hiện tại - nó cố gắng để giữ lại chút gì đó - có thể không phải là qúa khứ nhưng nó vẫn hi vọng có thể là tương lai có dáng dấp của quá khứ.&nbsp;Một quá khứ có thể khi ngừơi khác nhìn vào - hay thật sự chỉ được tạo ra bằng những lời nói dối. Tất cả bắt đầu từ một lời nói dối nhưng nó lại trân trọng tất cả hơn cái hiện tại mệt mỏi này...&nbsp;Chính vì quá khứ ấy nên nó mới cố tự tạo ra phép màu&nbsp;Chính vì quá khứ ấy, mỗi khi nó bùôn nó lại thích thủ thỉ với một con ngừơi của hôm qua hơn&nbsp;Chính vì quá khứ ấy, nó không hề muốn buông xuôi...&nbsp; Nó không thích chờ đợi phép màu hay sự thay đổi. &nbsp; Nó thích tự mình tạo ra tất cả nhưng dừơng như, những thứ nó đang làm chẳng là gì cả.Nỗi nhớ ấy cứ cồn cào trong nó, đôi khi muốn ôm trọn vào lòng nhưng không thể...Qúa khứ cứ trôi dần, nhạt dần còn hiện tại bắt đầu bất lực...Chẳng biết phải tiếp tục làm những gì.Bây giờ chỉ có thể im lặng vì chính bản thân nó không thể chữa lành những nỗi đau mà con ngừơi hiện tại cứ liên tục khiến nó tấy lên. Nó ghét im lặng nhưng bây giờ chính nó cũng không biết làm gì...Nó sợ, có khi mình sẽ là một cơn gió mất. Một con gió thổi ngang qua đời ngừơi khác và chẳng để lại gì cả...Nó biết, chính mình chẳng thể cứ mãi đong đo quá khứ và hiện tại nhưng nó cần, cần lắm. Chính quá khứ khiến nó có thể vui vẻ lạc quan trong lúc này, chính quá khứ khiến nó đi tiếp, nhưng bây giờ sao nhạt quá...!&nbsp; 
&nbsp; Cũng mong K đọc đc cái ent này nhưng chắc chẳng bao giờ:) Đâu rảnh để mà đọc, nhỉ...Tự dưng cứ nghĩ về chuyện Giáng sinh... Mình biết, có thể Giáng sinh này cũng lại một mình thôi, những gì K nói chắc cũng quên rồi, chẳng bao giờ nhớ cả... Mình biết, mình không nên hi vọng nhưng chẳng hiểu sao mình rất, rất,rất mong...Nếu GS này ko đc như vậy, có lẽ mình khóc thật:)) Những thứ mình viết chỉ mong có K hiểu và thay đổi nhưng sao lần nào cũng là im lặng. Thèm hơi ấm của quá khứ...Ước gì có một phép màu...![ Vừa viết vừa nghe 暧昧 - bỗng thèm khóc...:)]]]></description>
            <pubDate>2009/11/19 15:56:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quá khứ -...:809]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lảm nhảm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=804]]></link>
            <description><![CDATA[Dạo này mình điên thậtBùôn nhiều thứ, bùôn cả mình mà cứ gặp ai là cừơi hô hố. Chẳng thể tửơng tượng nói lúc ấy cái mặt mình ngố đến cỡ nào đâu20.11 năm nay cũng chẳng có gì hay ho, chán phèo như năm ngoáiT.TKhông về trừơng cũ - có lỗi thật. Nhưng về làm gì, dẫu sao về cũng chẳng còn ai và cũng chẳng ai mà nhớ...[Hồi đó mình là con bé hiền đến khù khờ - ai cũng bảo thế] Bây giờ và bấy giờ - rất khác nhau nhưng vẫn là mình, ngốc nghếch&nbsp;

Rủ 1 ngừơi đi chơi ngày 20 nhưng ko đc [ mình đã biết rồi nhưng cứ thích hỏi, lạ], hơi buồn - mình biết điều mình - không - nên - biết vào ngày ấy...Vậy nên không ở nhà đc&gt;&lt;&nbsp; Bữa ấy rủ bạn Kid đi loanh quanh thành phố với mình - nhờ hắn mà có lẽ 20/11 này mình không đơn độc, sứơng Bạn Kid ấy là đầu đinh thứ 2 mà ta đi 2 mình[ Nếu ko ai đi thêm] Hồi trc mình chỉ toàn thích 1 mình hoặc đi cùng bạn Beo thôi Khổ thân hắn, bữa đó mình định take vài tấm ảnh đăng lên Flickr nên định ra quận 1 luôn- trọn vẹn mấy quận bự bự [ ai biểu bảo gần chi, đạp xe cho chết ] Quậy xả láng Dù sao cũng phải cảm ơn bạn Kiddạo này không nhờ nói chuyện với hắn chắc mình rầu chết

Tự dưng thấy lo sợ.
Cũng chẳng biết đó là cái gì, đôi khi nghĩ nhiều quá lại ra nỗi này:) 
Sợ...
Mông lung quá!
Xuỳ xuỳ, không nghĩ nữa!What will be - will be...!]]></description>
            <pubDate>2009/11/18 19:44:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lảm nhảm:804]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hopeless]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=801]]></link>
            <description><![CDATA[Nếu cần, tôi sẽ thôi kể lể

Nếu cần, tôi sẽ cười - nhưng tôi không chắc mình có thể cừơi mà không giả tạo

Nếu
cần, tôi sẽ khiến bạn vui bằng tất cả những gì tôi có thể - nhưng nếu
tôi khiến bạn chẳng tốt hơn, tôi xin lỗi vì tôi cũng như bạn

Nếu cần, tôi sẽ bên bạn

Nếu cần, tôi sẽ thôi dựa dẫm

Nếu cần, tôi sẽ trả tất cả những kí ức mà tôi cố gắng giữ lại

Nếu cần, tôi sẽ im lặng
...
Nhưng khi tôi cần, bạn làm gì...?!
Thất vọng và mệt mỏi đến độ, chỉ cần thổi nhẹ thôi, tôi sẽ buông tay...

Suy
nghĩ rất nhiều, đôi lúc lại rùng mình vì tất thảy. Những lúc này, mình
rất điên [ thế nên mình không làm gì nữa] - và những lúc này, mình rất
đơn độc [ lúc này, mình thật ngố.]
Hopeless.]]></description>
            <pubDate>2009/11/18 13:19:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hopeless:801]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Gượng cừơi để sống.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=800]]></link>
            <description><![CDATA[Dạo này nhiều chuyện xảy ra, những chuyện tệ hại.Bùôn ngừơi ta lắm, bảo cần ngừơi hiểu mình nhưng lại cứ im lặng, mình đã cố gắng để thay đổi, cố gắng cạnh bên nhưng lại cứ khép mình...Mình biết có thể mình làm sai, mình khiến ng` ta ko vui nhưng thật sự mình đâu hề muốn thế...Vô vọng lắm. Buồn lắm. Chỉ mong có phép màu, chẳng biết chờ đợi điều gì tiếp đây...Đơn độc. Biết, mình sẽ phải đơn độc mà vượt qua tất cả.Cần ai đó nhưng rốt cuộc cũng chẳng còn ai.Gượng cừơi để sống]]></description>
            <pubDate>2009/11/17 23:25:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Gượng cừơi để sống.:800]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mệt mỏi rồi năm tháng ạ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=783]]></link>
            <description><![CDATA[

Bạn bè, học hành, ... -lục đục nữa rồi:)&nbsp;Ừ thì có lẽ tôi chẳng có thể xứng đáng để được cậu coi là bạn nhưng tôi chẳng muốn thế này đâu. Tôi đã dìm chết cái tự trọng mình xuống đáy cùng, dìm cả cái tôi kiêu hãnh trong mình chỉ để một tình bạn không sứt mẻ. Thế mà sao cứ làm nó rối tung lên...?&nbsp;Cậu mệt mỏi. Tôi cũng mệt. Bùôn lắm cậu ạ. Những ngừơi tôi yêu thương và đặt trọn vẹn niềm tin lại lần lượt khiến tôi cảm thấy mình như một quả bóng để ngừơi ta tung húng. Tôi vừa ghét vừa sợ cảm giác ấy. Có gì đau hơn khi chính những ngừơi mình yêu thương lại xem mình như thứ vương ở góc xó xỉnh nào đó?&nbsp;Bỗng thấy mình cũng lạ. Chẳng hiểu sao lại có thể kiên nhẫn được đến thế, im lặng nhiều đến thế, có thể dồn nén tất cả lâu đến thế [ và dừơng như còn chưa bật ra hết đâu:)] - lạc quan như một kẻ sống rất ảo - cứ cừơi như thế, khô cằn cỗi...&nbsp;Tôi rất ghét dối trá. &nbsp;Tôi rất ghét bị nói là giả tạo...Nhưng chẳng hiểu sao nó cứ đến, và tôi thì cứ chịu đựng. &nbsp;Một chút bình yên và hạnh phúc, khó thế sao?.[♥ Chẳng biết cứ phải thế này bao lâu ♥]]]></description>
            <pubDate>2009/11/05 21:17:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mệt mỏi rồi năm tháng ạ...:783]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chợt thấy nhỏ bé trong mắt ngừơi...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=761]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
Chợt thấy mình nhỏ bé trong mắt ngừơi.&nbsp;Đôi lúc cứ tự nghĩ rồi lại lặng.&nbsp;Nhiều lần cố phớt lờ đi, bớt nghĩ lại thì rất nực cừơi, thấy mình hời hợt và cuộc sống đến tẻ nhạt. &nbsp;Một con bé cứ nghĩ quá nhiều bây giờ lại thành thói mất rồi.Nhiều thứ thay đổi. Mình sợ và ghét khi phải nói từ thay đổi - vì lần nào mình thốt lên từ này cũng là điều chẳng lấy làm vui vẻ gì.Chẳng biết tự bản thân có thay đổi không, chẳng thấy ai nói gì. Chỉ là môt vài người...&nbsp;...Họ khiến mình chẳng còn dám nói gì, cũng không hề biết nói gì. &nbsp;Rất xa lạ.&nbsp;Rất khó chịu!&nbsp;Cứ cố níu kéo lại, dừơng như thấy tất cả là vô ích.&nbsp;Cứ cố nén cái tự trọng và cái kiêu hãnh đi thì lại nhận được những lần phớt lờ. Từng lời của họ cứ như mình chẳng là gì cả:)&nbsp;Ngừơi ta thỉnh thoảng lại đi qua đời nhau như một cơn gió, nhưng dù có vô hình đến mấy chẳng lẽ một cơn gió không đủ để có thể khiến người ta cảm nhận đc nó đang tồn tại?&nbsp;Chẳng biết tại sao có những chuyện nhớ rất nhiều, trong khi chẳng ai thèm nhớ:)&nbsp;Buồn lắm, nói ra có nhẹ lòng hơn ...? Biết chắc là không:)&nbsp;Lại thích nhấm nháp quá khứ, dù chất đầy nỗi đau nhưng cũng có lắm những cái thật - hơn là giả tạo và dối trá như thế này.&nbsp;Sống thật với mình đi.]]></description>
            <pubDate>2009/10/29 21:24:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chợt thấy nhỏ bé trong mắt ngừơi...:761]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[7:07 a.m] Bứơc đi...?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/pink-me/article?mid=747]]></link>
            <description><![CDATA[

&nbsp;[T.] ♥ [Mày mù quáng rồi]&nbsp;[Beo]♥[Ngừơi ta không như mình nên ngừơi ta không biết được] ( Cậu này là ba phải lắm nhé:)]&nbsp;[M..] ♥ [ Tui ủng hộ pà] (Vì bị áp đảo chứ gì=]])&nbsp;[a Dorothy] ♥ [ Cố lên em!] ( Câu nguyên mẫu đã đc thêm dấu=]] )**********Rất nhiều lần, lí trí bảo con tim dừng lại khi thấy nó đau nhưng nó cứ bứơng, cứ bứơcRất nhiều lần, em cảm giác cái mình có là con số 0. Em còn chẳng biết niềm tin của mình có thể kéo ngày mai đi đến đâu...Rất nhiều lần, em cứ ôm cái quá khứ đầy vết sẹo và một quá khứ mong manh và giả dối ấyThổn thức.Em biết chẳng thể để tất cả về vị trí ban đầu nhưng em múôn, tất cả có thể diễn ra một cách bình - thừơngEm múôn mình tạo ra phép màu nhưng sao e có thể khi hiểu rằng, mình chỉ đang chênh vênh một mình?Những ngày thế này, em không còn nhận ra là mình nữa: Cứ lấp đầy nỗi đau bằng cái cảm xúc nhàn nhạt như thế* Fake a smile *Em sợ tất cả lại quay về là những nhức nhối hôm nào, lại thêm một vết cứa vào tim nhưng chẳng hiểu sao em cứ bứơc...Em không chắc mình đang mù quáng. Chỉ là em mong thôi....Dẫu, hình như tất cả đang trở nên xa lạ&nbsp;&nbsp; Em cứ tự hứng những nỗi đau rồi để nó rơi vào lặng câm&nbsp;&nbsp; Cái em đang với tới dừơng như là điều không tửơng...&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngừơi ta rất ghét em:)&nbsp;Nghĩ rất nhiều. Đến nỗi sáng phải bật dậy víêt cái ent, mặc bạn Beo hối=)&nbsp;Em chẳng biết mình nên làm gì. Rối.&nbsp;Em chẳng bằng ai đâuEm cố thế, nhưng em có thể làm được không...?&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/26 07:43:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[[7:07 a.m] Bứơc đi...?:747]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 08:52:43 SGT 2009 -->
