Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Chung |
Đăng ngày: 15:08 04-09-2009

Có những vết thương hằn quá sâu nơi trái tim đến độ, cứ mỗi khi trái gió trở trời là nó lại sưng phù lên bám chặt vào những nghĩ suy, lắm lúc chúng làm mụ mẫm cả đầu óc mà vẫn ko cách gì thoát ra được, cứ hễ chạm tới là bao giờ cũng kèm theo nước mắt và cả sự xót xa. Thương cho ai bây giờ? Cho người ta hay cho mình?!

Vậy mà...

Sao bây giờ lại ko thể khóc được nữa, lại một đợt gió đi ngang qua, tại sao ko cuối mặt xuống để giữ lại thoáng lặng đi của lòng mình, tại sao lại ngẩn mặt lên, tại sao lại vẫn còn mỉm cười, tại sao dù có ko thể quên thì đã ko còn khóc được nữa!? Nước mắt đi hoang đâu rồi?

Giá mà có thể cảm nhận được mọi thứ như cách của ngày xưa...

...thì cũng sẽ chẳng còn điều gì gọi tên là dang dở.

Xin đừng trách những ngày hôm qua đã ko còn quay trở lại, trong ta.

PS : ...là viết cho một kỷ niệm, chỉ vậy thôi!

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30