đôi khi fải trả giá đắt để nhìn thấu đc 1 con ng`, tuy nhiên cái giá đắt đến mấy cũng đáng...

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Chung |
Đăng ngày: 20:48 05-11-2009

Hum nai mình tới trường vs 1 bộ mặt ko chút sinh khí. Ủ ê. Đưa đám. Ko bít tại sao nữa >,<

Dĩ nhin là bít tại sao rồj. Hum nai mình đã nghe đc n~ chiện ko hay trong nhà. Thật sự cảm thấy vô cùng thất vọng, vô cùng đau lòng. Mình ko ngờ n~ ng` họ hàng thân thiết, "ng` 1 nhà" của mình lại có thể đối xử [hay thậm chí chỉ là n~ suy nghĩ tệ bạc] đv mình và ba mẹ mình như thế... Chả lẽ bao lâu nay chúng tôj chỉ như ng` dưng cùng họ. Chúng tôj đã làm biết bao nhiu điều cho mọi ng`, bây jờ lại nhận đc n~ lời như xát muối như vậy? Tôi mệt mỏi và đau khổ vô cùng vì lại fải từng ngày nhìn thấy mặt các ng`, nhẫn nhịn các ng`... Các ng` ko hề nghĩ tới cảm nhận của chúng tôj sao? Sao mọi ng` ích kỉ wá như vậy? Các ng` ko nghĩ tới việc sao này khi tôj có tất cả rồj, thì tôi còn cần nhìn tới mặt các ng` nữa ko???????????

Mình thấy chán nản và mún đi xa 1 thời gian......... Mình mún trốn chạy...........Mình ko thể tiếp tục đối mặt và chịu đựng.................Quá sức rồj!

--------------------* * *-----------------------

Hum nai mình vào lớp, mình đã thật bùn. Mình ko sôi nổi như mọi ngày. Tại sao mình lại ko thể chia sẻ vs ai hết? Sao ko ai bít mình khóc mà lau nc mắt cho mình hết? Tại sao bạn lại nhìn mình dửng dưng đến vậy?

Mình thik bạn. Fải rồj, jờ mình ko thể fủ nhận điều đó đc nữa rồj. Và điều đó đang làm mình mệt mỏi. Tại sao mình và bạn chỉ có thể nc vs nhau 1 cách bí mật. Fải rồj, n~ lúc mình nc vs bạn [1 cách bí mật], mình cả thấy rất vui. Bạn đã tập cho mình 1 thói wen ko tốt [thế nào ba bít cũng chửi]; ngày nào mình cũng onl chờ bạn.... Dù cho đôi lúc n~ điều bạn nói làm mình ko hài lòng, mình tự ái, nhưng mình vẫn cứ chờ bạn mỗi ngày. Mình điên mất rồj!!!!!!!!! Thế mà mỗi khi mình gặp nhau, thì mình cảm thấy như mặt trăng vs mặt trời. Thật ko hỉu tại sao cứ fải dửng dưng nhìn nhau như n~ ng` xa lạ. Mình mún nc vs bạn thật nhìu, để cho mình biết đc là ng` bạn mình vẫn chờ hằng ngày là có tồn tại. Nếu ko mình vẫn cứ nghĩ là mỗi ngày mình vẫn chờ và vẫn nói chiện vs 1 ng` mà mình tưởng tượng ra.....

Mình vs bạn, ảo hay thực mình thậm chí ko thể nhận ra. Mình đau lòng khi nghĩ rằng mình vẫn lun vươn tới 1 cái jì đó trong tưởng tượng, ko có thực. Như là mơ vậy thôj...

Bạn lúc xa lúc gần, lúc thân thiết lúc xa lạ. Mình ko thể hỉu bạn, cũng chẳng thể hỉu bản thân mình....Chắc là mình hoang tưởng. Ko bít là nhìu thật nhìu năm sau bạn có còn nhớ tới cái tên của mình hay ko, nhưng bạn đã để lại chút tên tuổi trong trí nhớ của mình rồj.

Mình nói chi nhìu thế nhỉ? Vì có nói thật nhìu thì bạn cũng chả bít chả hỉu. Thậm chí đối với bản thân mình ngay lúc này, mình vẫn nghĩ là mình đang say thuốc nói nhảm. 1 ng` quá nhạy cảm và có tâm lí fức tạp như mình thực sự ko nên đòi hỏi có ai đó thông hỉu [mình còn chả hỉu mình mà]

Mình đã có quá nhìu hi vọng. Ko bít mình có nên tiếp tục hi vọng... Vì mình đã từng bao lần vỡ mộng....

Bạn hãy wên hết những jì bạn đã đọc, mình ko mún bất cứ ai nhìn thấy bộ mặt thật yếu đuối này của mình. Cũng ko mún bất cứ ai tỏ chút lòng thương hại....

[hum nai_điên_nhật kí 1 ng` điên]