Chiều... Tôi cũng chẳng nhớ rõ đó là ngày tháng năm nào...chỉ nhớ nó
là 1 buổi chiều êm ả... Tôi gặp anh.Một người đàn ông bình
thường,bình thường hơn cả nhưng có phải vì cái bình thường ấy hay vì 1 lẽ
nào khác mà ngay trong cái nhìn đầu tiên,trong lòng tôi như sôi sục...rạo rực
thèm khát...một cảm giác....Đáng để đặt dấu chấm lửng ở vị trí này...
Tay
tôi run,môi đã bắt đầu lắp bắp không thành lời....Nên chăng? - không nên chăng?
Ước mơ cả đời con gái mình ấp ủ ,nay nó đang dần hiện ra ngay kia,chẳng lẽ mình
mình sôi sục 1 sự ham muốn tột độ.Ôi tim ơi mày đừng như thế! Nào
nào...
Và như định mệnh.Tôi đã đến với anh...không ngại ngần.
Anh
nhìn tôi.Ánh mắt như chạm vào từng khóe mắt,từng kẽ môi nóng bỏng... hặt hai mắt
trong nỗi lo sợ tột cùng,nhưng vẫn cảm giác rõ rệt trước mặt 1 khối đen đang lẩn
nhẩn tiến về phía mình.Khí quyển mỗi lúc một no chưa từng thấy,sáng xuyên thủng
màn đêm đến nỗi tôi nhìn được cả những sợi lông mi của chính mình đang vòng cung
lên vầng trán căng rắt,xót ren mồ hôi...
. Nhưng tất cả lại như tan biến
khi bàn tay anh đặt nhẹ lên cơ thể tôi.Như một liều thuốc trấn an đầy hiệu
nghiệm.Những giọt mồ hôi vương trên trán bây giờ lại bắt đầu tinh nghịch,đang
bắt đầu liếm dần xuống cổ,luồn lách qua chân tóc...lăn tăn xuống ngực. Và cái sự
bắt đầu của anh đã bắt đầu 1 cách nhẹ nhàng êm ái như thế...
Người tôi
như nhũn ra,thời gian như bất tận,cho đến khi bất giác chạm phải 1 vật thể lạ
đang dần áp sát vào cơ thể ...Môi mím chặt...2 hàm răng như siết vào nhau...cơ
thể lại căng cứng như đã từng căng cứng...
ÁH.Ấh.....Tiếng rít nhẹ chạy
tọt qua kẽ răng đã làm xua tan đi bầu không khí ngột ngạt...ÔI MÁU... Trước cả
cái cảm giác hoảng loạn khi nhìn thấy máu tuôn ra đó là cả 1 nỗi đau kinh
hoàng...đau điếng! Đau đúng như cái chữ đau nó mang trên mình... " Anh xin
lỗi...nào...một lần nữa em nhé...một lần nữa thôi...sẽ không đau nữa...Anh hứa
là sẽ nhẹ nhàng và cẩn thận hơn...nào...thả lỏng đi em..."
Vẫn chỉ là im
lặng...má tôi lại nóng hực...ôi lại là nó...lại là 1 cảm giác cứng cáp,quệt
ngang và...đâm vào...ôi nhưng lạ thay ở lần thứ 2 này...máu đã không còn rỉ
ra...và cảm giác đau đã từ đó mà tan biến...Có lẽ cả 2 đã có sự phối hợp nhịp
nhàng hơn và có lẽ...(lại có lẽ) mình cũng đã quen dần với cái vật lạ đáng ghét
ấy...
Hít thở thật sâu lần cuối trước khi đứng lên để bước ra khỏi cái
nơi đã từng giữ lại 1 ít máu của mình ấy...Nhìn vào gương,ôi mình lạ chưa
này...khuôn mặt như có cái gì đấy khang khác...nữ tính hơn...hồng hào
hơn...
Đứng dậy ra về - rời khỏi - rời bỏ.....để lại phía sau 1 người đàn
ông bình thường....bình thường như anh đã từng bình thường...Người đàn ông đã
cùng tôi trải qua cái lần đầu tiên ấy... ..............
Ôi cái lần đầu
tiên đi ...Bấm lỗ tai...Hic! Thèm có lỗ để đeo bông,bấm chán chê rồi giờ bỏ
xó...chẳng đeo được gì vì phát hiện ra da mình bị dị ứng nữ trang...ặc ặc..Đúng
là không cái dại nào bằng cái dại nào....