Và cứ thế thời gian trôi....một bắt đầu cho một kết thúc...một nỗi niềm của một con người bế tắc... mệt mỏi.... đau đớn.... Cứ vật vã trong dòng chảy,chẳng biết trôi về đâu Cố gắng vươn lên, vượt qua mọi nỗi đau, nhưng hy vọng vội vàng tan biến Và rồi..... không còn gì cả, chỉ còn nỗi đau ..... vì sao, tại làm sao, do đâu...... chẳng biết......có lẽ do mình...........cái gì cũng tại mình tại vì yếu đuối chăng tại tham lam hay tại quá mỏng manh ........chẳng biết........ và cũng không biết sao tim nhói đau,như bị thắt chặt, như bị bóp nát Bế tắc Mệt mỏi Muốn khóc Phải vậy không................................................................................................
dragonhunter0406 20:09 23-11-2009
chili20:30 24-11-2009
Pé Ball 14:51 23-11-2009
Pé Ball 14:07 23-11-2009
Khung Long Kon 20:11 22-11-2009
chili20:30 24-11-2009
dragonhunter0406 18:24 22-11-2009