Đăng ngày: 23:15 23-11-2009
Với bạn, khi "chuyện" với ai đó không thành, bạn sẽ làm gì?
Còn với tôi, hai người sẽ là bạn tốt của nhau.
Hồi cấp 3 tớ đã từng thích cậu, và cũng từng ngỏ lời với cậu, nhưng cậu từ chối. Và chúng ta đã không nói chuyện với nhau một thời gian dài. Sau đó có nói chuyện lại nhưng cũng chỉ hỏi thăm nhau vài ba câu. Rồi thôi...
Một lần tớ với cậu nhắn tin, và khi kết thúc câu chuyện, tớ nhắn một tin "OK em gai", cậu nhắn lại "Ha, lam anh trai to ha" và rồi cậu cũng nhận làm "em gái" tớ, tớ là anh trai. Rồi chúng mình kể từ đó xưng hô như anh em trong nhà, nói chuyện tình cảm hơn rất nhiều. Trước kia vẫn gọi nhau là bạn thì chỉ hỏi rồi trả lời nhau vài câu cụt ngủn. Nhưng từ khi làm "anh em", chúng mình cũng đã gần gũi hơn, và hiểu nhau hơn rất nhiều.
Từ khi làm "anh em", anh thường xuyên nhắn tin hỏi thăm em, quan tâm em như một người anh trai thực sự. Khi em ốm, dù không nặng lắm nhưng anh vẫn thường hỏi thăm "Em khỏi ốm chưa?" "Em mệt lắm anh ạ" -> "Em đỡ rùi nhưng còn hơi ho" -> "Em khỏi rùi, trời lạnh wa'". Lúc đó, anh chỉ muốn đến bên cạnh em, ôm em vào lòng và sưởi ấm cho em. Nhưng anh nghĩ, dù chúng ta là "anh em", nhưng giữa chúng ta vẫn có những khoảng cách...Và anh gửi tất cả lòng yêu thương em gái vào những dòng tin nhắn lúc đêm khuya...
Không hiểu sao, anh cứ nghĩ, anh em mình chỉ gọi nhau là anh em trên sms và chat thế thôi. Nhưng lúc mấy đứa về quê, đi thăm thầy cô cũ, em nói chuyện "Mẹ em cũng có cái dd giống anh đấy", "Bố em mà nhìn thấy thì băm xác em ra"...Oh, lúc đó anh cảm thấy ấm áp lạ kỳ, và anh cũng cảm thấy mình là một người anh thực sự của em chứ không phải anh em kết nghĩa. Anh thấy mình trưởng thành và chững chạc hơn nhiều, "người lớn" hơn nhiều để có thể bảo vệ, chăm sóc em.
Hôm nay, anh mua hộp ô mai để mai đi xe em ăn cho khỏi say. Nhưng mua xong mới biết em đi sau anh 1 ngày. "Hix the la e ko dc an o mai cua a trai rui..." Uhm, vậy là anh bỏ ô mai vào ba lô, đem lên HN, để dành cho em (vì bố mẹ em ko thích bạn trai đến nhà thế này nên anh đành làm thế). Buổi trưa, khi anh vừa đến nơi, vừa đói vừa mệt, em nhắn tin "Chac a ra den noi rui ha. met ko. a trai oi tu nhien e mun an o mai. a mang den cho e di. a bao khi nao e thich an thi goi a mang den ma,hi" ^^! thì anh nở nụ cười đầu tiên từ khi xuống xe. Anh biết em muốn ăn lắm, nhưng không cách nào mang đến cho em được. Đành hẹn ngày mai em ra đây rồi anh cho ăn bù.
Đêm nay, khi anh viết entry này, em đã ngủ rồi. Em ngủ để ngày mai lên đường sớm. Chúng ta tuy không "thành" nhưng bây giờ thì anh thích làm anh trai của em hơn rùi. Lúc mới nhận làm "em gái", em có nói một câu "lam anh trai em tot nha, ko bao gio thay doi". Anh hứa, anh sẽ không bao giờ thay đổi, mãi là anh trai tốt của em. Em cũng sẽ là em gái ngoan của anh, em nhé!
o_0 muoY~k0i-n0:o)kute *^.^* 22:53 24-11-2009
o_0 muoY~k0i-n0:o)kute *^.^* 22:42 24-11-2009
Quang tèo 22:38 24-11-2009
o_0 muoY~k0i-n0:o)kute *^.^* 22:33 24-11-2009