Thư mục: Tổng hợp |

Thằng Thiều cũng gặp Tố Hữu loáng thoáng như mình thôi mà viết bài về ông hay quá, không biết nó có bốc phét không mà sâu sắc cảm động thế không biết. Mình cú, định viết bài đấu lại nó, nhưng lại nghĩ xưa ông sống thì không viết, giờ ông chết rồi có viết kiểu gì người ta cũng cho mình nói phét, nên thôi. Nhưng sáng nay tự nhiên muốn viết về ông quá, định bụng 5,6 giờ chiều mới viết blog, nhưng mót viết chịu không nổi. Thế là víêt luôn.
Mình có tính cục bộ, phàm ai là người Quảng Bình họăc yêu quí Quảng Bình mình đều quí mến cả. Thời chiến tranh Tố Hữu còn quá người Qúảng Bình, ăn dầm ở dề trong bom đạn với dân Đồng Hới, dân Bảo Ninh có khi cả năm trời. Tiếng là ngựa xe chứ chỉ xe U oat thôi, xe volga đường chiến tranh làm sao đi được. Thứ xe U oat bây giờ có đem cho tụi trẻ chúng nó còn mắng cho. Còn yến tiệc thì nói cho sang, thực ra mấy miếng thịt lợn, bò kho kho xào xào, trẻ con nhà mình dỗ mãi chúng nó mới chịu ăn. Vì thế dù ai nói đông nói tây mình vẫn qúi Tố Hữu như thường. Thời chiến tranh dượng mình ( Cổ Kim Thành) làm chủ tịch tỉnh, một hôm đến nhà dượng chơi thấy một người đang ngồi với dượng nói chuyện gì đó rất hăng. Cả nhà đi lại cứ nem nép. Mình hỏi thằng Vượng ai đó. Nó bảo Tố Hữu. Mình lạnh người, đứng lặng ngắt. Quá vinh hạnh thấy được Tố Hữu bằng xương bằng thịt. Mình đứng nép trong buồng nhìn ra, ngắm ông say sưa cho đến khi ông đi rồi vẫn đứng lặng ngắt. Mình về Ba Đồn khoe gặp Tố Hữu với tụi bạn, bóc phét nói Tố Hữu ôm mình, cho ngồi trên đùi dặn này nọ, tụi bạn ngưỡng mộ mình lắm. Thực ra có gặp cóc khô đâu, chỉ nhìn trộm ông thôi, hi hi. Gần ba chục năm sau về làm báo Văn Nghệ mình mới thực sự gặp ông. Báo Văn nghệ có tục cứ đến 28, 29 tết là tổ chức ăn tết toàn cơ quan. Vị khách số 1 không bao giờ vắng là Tố Hữu, vì ông là sư tổ của báo. Chương trình có 3 phần, năm nào cũng giống năm nào, đầu tiên là nhậu nhẹt, sau đó nghe Tố Hữu nói chuyện, cuối cùng là chơi trò đố vui có thưởng. Hồi đó Tố Hữu đã rời chính trường, nghe nói phụ trách ban chiến lược quốc gia gì đó nhưng thực ra là ngồi chơi xơi nước thôi. Năm đầu tiên mình thấy lạ là hễ Tố Hữu ngồi mâm nào, mấy ông anh trong báo kính cẩn khúm núm nhưng mắt trước mắt sau chuồn đi cả. Hữu Thỉnh chỉ ngồi với ông có 5 phút rồi nhảy đi mâm nọ mâm kia chúc mừng anh em, kì thực là để tránh nói chuyện với ông. Nhìn đi nhìn lại không thấy ai, ông đi đến mâm mình, khi đó cũng chỉ mình và vài người. Mấy người này kính cẩn “dạ anh” rồi cũng lẹ làng biến đi, chỉ còn mình trơ khấc. Ông không hỏi mình tên gì mà hỏi mình quê đâu. Mình nói thưa chú cháu quê Quảng Bình. Mắt ông sáng lên và ông bắt đầu nói. Ông nói nhỏ, đều đêu, hết đông sang tây, hết chuyện Quảng Bình sang chuyện thế sự. Ông nói chuyện thế sự hệt mấy ông hưu trí phường nói chuyện thế sự, đại khái ngày xưa thế này thế kia, bây giờ mấy ông trên kia... ông chỉ ngón tay chỉ chỉ về phía Bắc, lăc đầu, rồi dừng lời. Lúc đầu mình nghe rất hào hứng, dù gì cũng được Tố Hữu cho nói chuyện, nhưng sau ông nói dài quá, lặp nhiều quá, đâm nản. Quanh đi quẩn lại cũng ngày xưa thế này thế kia, bây giờ mấy ông trên kia...Bảo Ninh thấy mình chịu trận, đứng nép ở cửa cười thích chí, dẩu mồm nói thầm: cho mày chết! Cho mày chết! Tức khí mình nhảy ra kéo Bảo Ninh vào, nói: dạ thưa chú đây cũng là nhà văn người Quảng Bình, con bác Hoàng Tuệ. Tố Hữu bắt tay: à, Hoàng Tuệ à! Mình tót lẹ ra cửa đứng nép nhìn Bảo Ninh chịu trận, cười khoái trá. Bảo Ninh khúm núm nghe, à dạ vâng rồi tranh thủ ông không để ý, ngoảnh về phía mình chửi thầm: “ địt mẹ mày” rồi vội vàng ngoảnh lại à dạ vâng bất kể Tố Hữu đang nói gì, có khi ông chưa nói xong câu nó đã à dạ vâng rồi lại ngoảnh về phía mình chửi thầm địt mẹ mày! Nó càng chửi mình càng sướng he he. Mãi sau, nó vừa à dạ vâng vừa chắp tay giấu dưới gầm bàn lạy mình như tế sao, xin mình cứu cho.Cuối cùng mình cũng đi vào nói thưa chú anh Hữu Thỉnh đang đợi chú rồi dìu ông vào phòng Hữu Thỉnh. Hửu Thỉnh đang ngồi đọc cái gì đó, vò đầu bứt tai ( cái anh này lúc đéo nào cũng đọc được, rảnh phút nào là nhảy vào phòng đọc bài ngay), thấy Tố Hữu vào anh vụt đứng dậy reo to: A, anh! Tiếng reo mừng hồ hởi phấn khởi như thấy bố anh từ vạn kiếp trở về. Ôi thiên tài Hữu Thỉnh. Năm sau vẫn vậy, đầu tiên là nhậu nhẹt, sau đó Tố Hữu nói chuỷện, cuối cùng là đố vui có thưởng. Món đố vui có thưởng anh em rất thích, ai cũng muốn mình kiếm được giải thưởng tranh Thành Chương về treo. Nhưng Tố Hữu nói dài quá. Mặc dù Hữu Thỉnh đã nhắc khéo: Anh Tố Hữu đang rất rất bận, anh chỉ nói chuyện với anh em có 10 phút thôi. Nhưng Tố Hữu đâu có thèm chấp, ông chơi cả 100 phút không dừng. Anh em nói chuyện ồn ào như vỡ chợ ông vẫn cứ nói. Trương Vĩnh Tuấn đi vào đi ra mặt nhăn như bị, đã gần 10 h rồi mà còn một tiết mục nữa. Bỗng có ai đó tắt phụt micro, tưởng ông dừng hoá ra ông vẫn không thèm chấp, vẫn cứ nói. Cho đến khi ai đó cúp cầu dao điện, cả toà soạn tối om, ông mời dừng. Hữu Thỉnh đưa ông xuống cầu thang, mình lúc cúc chạy theo sau. Hữu Thỉnh nói tiếc quá anh nói đang hay lại mất điện. Tố Hữu không nói gì, chắc ông cũng biết, vì cả khu Trần Quốc Toản điện đóm vẫn sáng trưng. Thực lòng khi đó mình rất thương ông. Vẫn biết mình đến tuổi như ông thì còn lẩn gấp 10 ông nữa nhưng vẫn thương ông quá. Giá ông đừng làm quan, chỉ làm thơ thì hay biết bao nhiêu
phongnhi25 22:13 04-11-2009
PHATAMGIAN 02:22 26-10-2009
PHATAMGIAN 02:22 26-10-2009
Dương Thùy Trân 10:33 11-04-2009
Ngày bé mẹ cháu toàn đọc thơ Tố Hữu cho cháu nghe trước khi đi ngủ. Bây giờ cháu vẫn nhớ lõm bõm không biết có đúng không: Thế là rứa, chiều ni em đi mãi; Còn mong chi ngày trở lại Phước ơi; Thương làm sao em hỡi lúc chia phôi; Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói...
Chú ơi, thời đại đất nước đặc biệt như vậy, Tố Hữu có mộng làm cách mạng giúp dân giúp nước giúp đời cũng là một điều đáng ghi nhận chứ ạ. Có điều, chẳng phải ai cũng giỏi cả mọi thứ ( hiếm khi được như chú vừa giỏi toán vừa giỏi văn. :-)). Tố Hữu giỏi thơ nhưng không giỏi kinh tế, chắc là không biết tự lượng sức mình vậy thôi.
Có Trịnh Công Sơn biết sức mình, viết nhạc, cứ viết nhạc, chỉ viết nhạc thôi.
quanglap52 11:28 31-12-2008
Cháu lớn lên bởi những lời ru bằng thơ Tố Hữu. Rồi tập đánh vần với quyển thơ Tố Hữu giấy vàng, be bé cònnhiefu hơn cháu cả chục tuổi. Đến tận bây giờ cháu vẫn còn nhớ:
Lặng nghe mẹ kể ngày xưa
Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình
Mẹ rằng quê mẹ Bảo Ninh
Mênh mông sóng biển lênh đênh mạn thuyền...
Nếu không có bài thơ này của ông chắc gì ngày nay mấy người còn nhớ về hình ảnh người mẹ Bảo Ninh - mẹ Suốt?
CHú nói đúng giá mà Tố Hữu tách được văn học và Chính trị ra được. Nhưng văn học của ông để phục vụ chính trị. Và con người đôi khi không có sự lựa chọn. Hoặc đã chọn mà không biết là sai.
quanglap52 11:28 31-12-2008
Tố Hữu.
quanglap52 11:27 31-12-2008
Tiền giống như một chiếc máy bay, thật tuyệt diệu khi nó bay trên trời, thật thiệt hại khi nó nằm bất động và thật tai hoạ khi nó sụp đổ. Chính vì vậy chúng ta có thể phải nếm mùi đau khổ không đáng có bởi những người không hiểu biết gì về tiền mà lại điều hành nó gây nên. Năm 1986 VN lạm phát 714%. Di hoạ của Tố Hữu để lại cho thế hệ 8X là mỗi đứa thấp mất vài phân vì suy dinh dưỡng đấy.
Trên tôi là một nhà thơ.
Dưới tôi một lũ ngẩn ngơ ra vào.
quanglap52 11:27 31-12-2008
Tôi có đọc một bài đại ý nói rằng, về già người ta hay làm theo quán tính thói quen, nên trẻ phải tập thói quen tốt để già cứ thế mà quay thì con cháu đỡ mệt, chứ như ông Lập này thì chắc về già chắc nói nhiều và nói tục chẳng ai phanh được, nhưng chắc là nói hay nên nghe không đến nỗi chán như các bác quan chức
quanglap52 11:26 31-12-2008
"Vẫn biết mình đến tuổi như ông thì còn lẩn gấp 10 ông nữa nhưng vẫn thương ông quá. Giá ông đừng làm quan, chỉ làm thơ thì hay biết bao nhiêu"-trích
Câu này là câu hay nhất của cả một đời làm nghệ thuật của anh NVLập
quanglap52 11:26 31-12-2008
Ông này về sau có tiếng là ghét người QB, đúng là ăn... đá...
quanglap52 11:26 31-12-2008
Ngày trẻ tôi cũng mê thơ TH lắm, vì có mấy khi được đọc thơ người khác? Bây giờ, thỉnh thoảng nghe băng ghi âm nghệ sỹ Châu Loan ngâm một số bài của ông cũng thấy hay ! Châu Loan ngâm bất cứ thơ ai cũng đều hay lên cả.
Quan nhất thời, dân vạn đại, đúng lắm.
quanglap52 11:25 31-12-2008
"Chân dép lốp bay vào vũ trụ. Lúc trở về ta lại là ta."
quanglap52 11:25 31-12-2008
Những câu thơ hay nhất của thơ cách mạng VN: ( theo ngu ý)
Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười ( Tố Hữu) Tiếng đầu lòng con gọi: Ét-Ta - Lin!(Tố Hữu)Chúng bay chỉ một đường ra/ Một alf tiêu diệt hai là tù binh ( Tố Hữu Bình: Mới một mà đã lại hai rồi )
quanglap52 11:25 31-12-2008
Một chân dung đời thường Tố Hữu mà ít người biết.
quanglap52 11:25 31-12-2008
Troi oi! Ông TH làm kinh tế nua chắc dân mình không có cái gì ăn, ông ấy lẩn thẩn thế kia mà.
quanglap52 11:24 31-12-2008
Thằng Domic T là thằng nào mà comment vô văn hóa thế? Nhà văn thì không được Đ. à?? Bố mẹ mày không Đ. thì làm sao có mày?
quanglap52 11:24 31-12-2008
"Giá ông đừng làm quan, chỉ làm thơ thì hay biết bao nhiêu" - nói thì dễ chứ thực hiện được mới khó.
quanglap52 11:24 31-12-2008
Em cũng có một vài kỷ niệm với Tố Hữu, thuở em còn bé tý, được coi là thần đồng, hì hì. Thưỡ ấy, thấy ai cũng khiếp, sợ bắt làm thơ...
quanglap52 11:24 31-12-2008
Ong nay viet van gi ma "Dde'o" suot vay. Den nha van ma con the, thi dung la Ha Noi qua "danh bat hu truyen" ve "van hoa de'o". Cai nay la do Da?ng" hay do "Da^n" ?!
quanglap52 11:23 31-12-2008
Cháu chào chú Lập. Thật tình cờ và may mắn hôm nay lang thang trên mạng đọc được blog của chú! Hy vọng đã và sẽ được đọc chú nhiều hơn từ đây! Chúc chú sức khoẻ và may mắn!!!
quanglap52 11:23 31-12-2008
Va^ng Gia'-Nhu*...Gia'-Nhu*...va` Gia'-Nhu*....
quanglap52 11:23 31-12-2008
"Thương cha, thuơng mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười"
quanglap52 11:23 31-12-2008
'bung phe dau hoi,noi chung chug" la thoi quen cua lanh dao.O.To Huu cung khong ngoai le
quanglap52 11:22 31-12-2008
tớ làm chứng, thật 100% cả đấy, nhưng mà anh Nập kể thì mới hay như thế lày
quanglap52 11:22 31-12-2008
Chú kể nhiều chi tiết rất thú vị mà cháu chưa bao j biết. Hóa ra Tố Hữu đúng là đáng thương như các ông nói với vợ Phùng Quán: "Thằng Quán dại mà cậu cũng dại".
quanglap52 11:22 31-12-2008
được ngồi lên đùi bác, oách thế cơ mà, hihi.
Thursday May 29, 2008 - 09:50pm (ICT)
quanglap52 11:21 31-12-2008
Chú Nập, chú Nập, không cho chú nói xấu thần tượng của cháu đâu nhá...:)) :))
quanglap52 11:21 31-12-2008
Mỹ ý bảo NQL nói thật như bịa, và bịa như thật. Riêng vụ Tố hữu này tôi tin NQL 100%
nụ cười 19:59 25-11-2008
Người già thường hoá trẻ con, nhớ nhớ quên quên nhất là những người năng suy nghĩ lại càng hay lẫn.
Mờ cái còm trên cứ để thế không cần xoá đâu.
nụ cười 09:14 25-11-2008
nụ cười 08:55 25-11-2008
----------
---------
Kết lại là : “Vì thế dù ai nói đông nói tây mình vẫn qúi Tố Hữu như thường...” và “Giá ông đừng làm quan, chỉ làm thơ thì hay biết bao nhiêu “
Và, đọc entry thấy bọ ba lém quá ai trời luôn : “Bảo Ninh thấy mình chịu trận, đứng nép ở cửa cười thích chí, dẩu mồm nói thầm: cho mày chết! Cho mày chết! Tức khí mình nhảy ra kéo Bảo Ninh vào, nói: dạ thưa chú đây cũng là nhà văn người Quảng Bình, con bác Hoàng Tuệ. Tố Hữu bắt tay: à, Hoàng Tuệ à! Mình tót lẹ ra cửa đứng nép nhìn Bảo Ninh chịu trận, cười khoái trá.”
NC cũng như bao học sinh cùng thời thuộc nhiều thơ Tố Hữu lắm, không nhớ rõ bao nhiêu mấy bài nữa nhưng có lẽ bài thơ đầu tiên của TH mà NC thích là bài Mưa rơi, sau ni có thêm tầm mươi bài nữa. NC post luôn cho xôm :
Mưa rơi
Mưa rơi đầm lá cỏ
Mái tóc em ướt rồi,
Đôi má em bừng đỏ
Muốn hôn quá... mà thôi
Sợ em mình xấu hổ
Cầm hai bàn tay nhỏ
Xa nhau, chẳng muốn rời.
Em đi, đường đất mưa rơi
Bùn non son quánh chân đồi Phù Ninh
Em đi anh nhớ dáng hình
Cái khăn mỏ quạ, cái mình áo nâu
Chiều nay heo hút rừng sâu
Mưa nguồn suối lũ biết đâu mà tìm?
Ước gì anh hoá thành chim
Bay theo em, hót cho tim đỡ buồn!
(1948)
----------
---------
quanglap5209:00 25-11-2008