Thư mục: Tổng hợp |

Hôm nay nhận được cái message yêu cầu accept của thằng Phạm Ngọc Tiến, nó bảo mày xếp cho tao ngồi trên đầu thằng Nguyên nhé! Mình cười phì, nó cứ tưởng mình có thể sắp xếp được friends list, nhắn lại: ngu ơi, yahoo 360 không sắp được thứ tự friends list đâu. Nó nhắn: ok chấp nhận ngu lâu. Bỗng nhiên muốn viết về nó.
Thằng này có cái mạng không nổi tiếng, văn chương phim ảnh giải nọ giải kia thế mà ít ai nhắc đến nó. Văn có Họ đã trở thành đàn ông, Tàn đen đốm đỏ, Đợi mặt trời... Phim có Chuyện làng Nhô, Đường đời...thế mà lớp trẻ ít ai chịu nhớ tên nó.
Mình giới thiệu nó với tụi học trò, toàn cử nhân, thạc sĩ văn khoa cả, thế mà nghe tên Phạm Ngọc Tiến cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Một đứa đập tay kêu a cái chú đầu trọc phải không? Chán mớ đời.
Chẳng bù cho mình, cái mạng nổi tiếng, động cái gì là thiên hạ bàn tán ầm ầm. Ra Hà Nội mua cái Charly cho vợ cũng nổi tiếng, bị một thằng mất dạy đập cho sưng mặt cũng nổi tiếng. Nhiều khi đến nhục.
Thằng Tiến nói tao còn nhục hơn mày. Mình bảo sao, nó bảo viết văn làm phim không ai biết, đến khi bị tiểu đường phát là cả nước ai ai cũng nhắc, đàn bà con gái biến sạch, nhục thế không biết.
Triển lãm tranh thằng Lê Thiết Cương, nó ôm vai Phú Quang giới thiệu với mấy em chân dài, nói ông này là chủ tịch Hội đái đường Việt Nam, tôi là phó chủ tịch. Phú Quang ngượng, nói ông này nói gì thế. Nó nói tôi nhờ đái ra đường mà nổi tiếng, ông phải cho tôi PR chứ.
Hồi còn trẻ nó say sưa tối ngày, sà vào mâm ruợu nào không say không bỏ cuộc. Nhiều khi nghĩ mãi không ra, không biết thằng này viết lách khi nào mà sách vở, phim trú ra ầm ầm.
Có hôm 8 giờ tối mình gọi về nhà nó, gặp vợ nó, nói cho anh gặp Tiến cái. Vợ nó nói dỗi: Nhà em sao về sớm thế anh. Mình kể cho nó nghe, nó cười hẻ hề , nói dỗi hờn là trách nhiệm và nghĩa vụ của đàn bà, mày lo cái gì.
Nói thế chứ yêu vợ con đến chết. Mình nhớ hôm đầu tiên nó đưa đến nhà nó, đến cổng nó bảo mày đứng đợi tao ở đây, tao ra chợ kiếm đồ mồi, cấm không được vào nhà nghe chưa. Mình hỏi sao, nói nói mày vào chẳng may vợ tao yêu mày phát, có phải chết tao không. Mình cười, nói nàỳ, tao kể cho vợ mày nghe chưa. Nó chắp tay vái, nói Lão Phật gia tao đó, mày nói tối nay nó vặt hết lông tao.
Buổi tối ra phố mua sữa cho con Ngọc, mua xong thì gặp bạn, uống đến say tít, vùng đứng dậy nói chết chết tao phải về cho con Ngọc uống sữa. Loạng choạng phi xe ra, ngã, tài liệu, tiền bạc rơi tứ tung không nhặt, nó cứ loạng quạng mò mẫm, nói hộp sữa con tao đâu, hộp sữa con tao đâu.
Được giải A giải thưởng Hội nhà văn cuốn Họ đã trở thành đàn ông, hồi đó được 3 triệu, mừng lắm, ôm tiền khư khư, cười khè khè, nói bố mày phải đem về cho vợ đổi cái xe, chúng mày đừng có gạ bố mày uống nghe chưa.
Nói thế nhưng vẫn kéo nhau vào quán, uống say, cái tính hễ say đem tiền ra phát chẩn, chạy hết nhà này sang nhà khác, gặp con nít cứ dúi tiền ào ào, nói bác được giải thưởng bác cho, giải Hội nhà văn to lắm, lo gì, lấy đi lấy đi. Sáng mai tỉnh dậy sờ túi chẳng còn đồng nào, mặt đực như ngỗng ỉa, nói thôi bỏ mẹ rồi, vợ mình hết đường đổi xe.
Nó đóng cửa cày một tháng, quyết làm cho được cái phim Chuyện làng Nhô, lấy tiền đổi xe cho vợ. Ai gọi nhậu thì mắng bố mày đang ân hận đây, đừng có rủ rê, yên cho bố mày tạ tội Lão phật gia.
Từ ngày bị tiểu đường nó hết uống, nhà nó thằng em chết vì tiểu đường, nó sợ là phải. Nó ngồi với bạn cứ ngơ ngơ, nói cười nhạt nhạt, tội tội làm sao a.
Trước đây ngày nào cũng gặp nó, bây giờ cả quí không thấy mặt, phần thì tiểu đường kiêng khem không nhậu nhẹt gì, phần thì mua cái xe ô tô, bận rộn đưa đón vợ con suốt ngày. Ngồi chưa nóng chỗ đã đứng dậy, nói chết chết tao đi đón vợ đây, chết chết tao đi đón con bé đây.
Thằng Việt Hà nói ngu, đã làm văn nô bây giờ còn làm gia nô, có khổ không? Nó cười, nói đúng đúng từ ngày cưới vợ, viết văn đời tao từ ngu trở lên. Ngu nhất là lỡ yêu chúng mày.
Anh Đỉnh nói thằng Tiến nói thế thôi, không có bạn nó chết bất đắc kì tử. Nó nghe nói thế lại quăng cặp ngồi thừ.
Đôi khi điên lên, cầm li bia hùng hổ nói uống phát chết thì thôi, gặp bạn bè không uống còn ra cái đéo gì. Bảo Ninh lườm, nói thôi đi ông ơi, ông chết không ai nuôi vợ con ông đâu. Nó lại đặt cái li xuống, nói ừ nhỉ. Rồi mặt đực ra, cười cái xoẹt, mắt ươn ướt nước.
Mọi người uống bia, nó uống nước suối, nói cười như không, nhưng nhìn kĩ thì biết cái vẻ đắng cay của người lâm nạn. Mọi người an ủi, nó xua tay cườì hề hề, nói nhờ tiểu đường mà tao được vợ con phong cho người cha ưu tú, người chồng nhân dân. Nghe cái giọng nó như sắp khóc.
Mọi người nhìn nó bùi ngùi, nó trợn mắt quát nhìn cái gì, tao đang ngồi nhớ thời huy hoàng say của tao.

Ông sợ vợ Phạm Ngọc Tiến ( phải) và và ông vợ sợ Nguyễn Trọng Tạo
Thời huy hoàng say của nó thì nhiều chuyện lắm. Nhớ nhất hôm buổi sáng nhận giải A Hội nhà văn Hà Nội cuốn Tàn đen đốm đỏ, buổi chiều nhận giải A Nhà xuất bản Kim Đồng cuốn Đợi mặt trời, uống say nhừ tử, loạng quạng đi về, dúi tiền cho vợ rồi vào nhà tắm. Tắm xong, quên mặc áo quần, cứ thế trần truồng đi ra.
Gặp lúc hai cô bạn vợ đến chơi đang ngồi phòng khách, vợ nó đang làm gì dưới bếp. Hai cô nhìn thấy nó thế thì mặt đỏ tía tai nhưng không dám nói. Nó cứ như không rót nước pha trà mời, hai cô nói thôi thôi anh vào nhà đi, mặc tụi em. Nó nói không được, vợ vắng thì chồng phải tiếp chứ, cứ thế nói nói cười cười đi đi lại lại.
Vợ nó ra, hét lên trời ơi quần áo anh đâu. Nó nhìn xuống sững người, nói sao thế này nhỉ? Xưa nay ngoài em ra, có đứa nào dám cởi quần anh...
-

Báo cáo
Bọ cứ tưng tửng, tưng tửng viết thế này nhà em chẳng hiểu thực hư thế nào, thôi thì cứ được cười vỡ bụng là khoái rồi.
-

Báo cáo
cháu xin phép đăg Bạn Văn Mười lên trang FB của cháu chú nhé..cháu cảm ơn chú rất nhiều ạ..
-

Báo cáo
-

Báo cáo
Lam nghe gi cung lam truan chuyen. Nghe viet sach va kich ban phim cung khong kem. Nhung nhung gi van chuong de lai se ton tai mai mai voi doi. Mong rang Bo se cho ra nhieu kiet tac nua Bo nhe.
-

Báo cáo
bloG của [xxx] đẹp qÁ!!!qA blOg mỳnk chƠi nhé...haY lẮM
-

Báo cáo
bloG của [xxx] đẹp qÁ!!!qA blOg mỳnk chƠi nhé...haY lẮM
-

Báo cáo
Chú ơi. Chú cho cháu hỏi chú Vinh sao lâu lắm chẳng thấy viết Blog gì ạ? Có phải chú ấy bận cho vở kịch 25/08 hôm nay ko ạ?
-

Báo cáo
chào chú chúc chú luôn mạnh khoẻ vui vẻ có nhiều câu chuyện hay ,cháu đọc cứ cười mãi
-

Báo cáo
Chết cười cái đoạn cuối cùng của bác Tiến. Haizzzzzza... em mới chỉ được uống ké tí rượu mật gấu của bác ý mà còn say chết thôi. Cơ mà bác ý ngồi uống thì anh em ngất lên ngất xuống vì truyện cười bác ý kể.
-

Báo cáo
Bác Lập có ông bạn độc đáo quá! Cháu phải nể trọng! Cám ơn bác thật nhiều, đã vẽ nên một chân dung văn sống động!
-

Báo cáo
hơ hơ . .. đọc văn của bác bọ cười chết đi được, tình bạn của các bác dễ thương ghê 
-

Báo cáo
Bài này mình đọc từ năm ngoái , hôm nay đọc lại vẫn thấy thích.Văn NQL có cái chất hấp dẫn rrất khó giả thích: Đọc NQL mình không có cảm giác mình đang bị lừa. Không có cảm giác phải coi chừng tác giả đang âm mưu giáo hoá gì mình. Đọc mấy thằng cha định giáo hoá mình rất khó chịu, thầm nghĩ: Mịa, viết văn đựoc thôi nhưng ngày xưa đi học có khi toán lý hoá dốt bỏ mẹ, giờ còn định lừa Bọ. Văn Lập thật thà như củ khoai ăn ngon như phở Hà Nội. Ha haha
-

Báo cáo
Xe đạp điện Yamaha chính hãng, giá cực tốt .. truy cập ngay http://www.xedapdienyamaha.com
-

Báo cáo
Xe đạp điện Yamaha chính hãng, giá cực tốt .. truy cập ngay http://www.xedapdienyamaha.com
-

Báo cáo
Thực ra thì phải cảm ơn, cảm ơn rất nhiều những độc giả như MT. Nhờ có họ mà văn chương còn tồn tại. Xưa nay viết sách chỉ trông vào mấy ông phê bình nói những lời thật lởm lẫn lộn. Giờ có blog mới đọc được những lời chẳng những thật mà còn tâm huyết. Thấy nghề văn sao mà sướng...khe...khe...Giá được biết sớm sách của mình nhận được sự ưu ái như thế này thì có lẽ đã viết thêm được nhiều cái Đợi nữa. Đợi mặt trăng chẳng hạn. Lập nói đúng. Cảm động. Tự nhiên thèm cầm bút viết một cái gì đó ngay bây giờ. Chúc cô giáo MT mãi còn tình yêu với văn chương.
Báo cáo
-

Báo cáo
Bác ạ,
được mấy trăm ngàn. Tụi trẻ sướng nhảy cẫng, ăn kem đến tê lưỡi môi đỏ phồng, còn "biên kịch kiêm đạo diễn tự phong" thì tự nhủ, sách hay vậy mà mình làm còn non tay quá, chắc BGK chưa thấy hay, năm sau phải phục thù, phải lên được giải thủ đô :D
cũng lại được mấy trăm ngàn.
Báo cáo
ui chao không ngờ MT thích Đợi mặt trời đến thế, lại còn sử dụng Đợi mặt trời rất hiệu quả, bọ kể chuyện này cho PNT chắc ông ấy cảm động lắm
-

Báo cáo
he he sương sương thật ngừơi bố nhân dân ,nguời chồng ưu tú,.lâu rồi chả thấy lão blog bliéc gì cả ,nghe bảo là đang bận lắm .thương CHÚ TIẾN thật!
-

Báo cáo

-

Bình luận riêng
Báo cáo
Đây là lời bình riêng
Báo cáo
Đây là câu trả lời riêng
-

Báo cáo

- laoth…
Offline
-

Báo cáo

- quê c…
Offline
-

Báo cáo

- phamn…
Offline IM
-

Báo cáo

- dangs…
Offline
-

Báo cáo

- Thích…
Offline
-

Báo cáo

- vanna…
Offline IM
-

Báo cáo

- Trà xu
Offline
-

Báo cáo
- Jon C
Offline
-

Báo cáo

- Crazy…
Offline IM
-

Báo cáo

- Crazy…
Offline IM
-

Báo cáo

- hai A
Offline
-

Báo cáo

- Hứa lèo
Offline
-

Báo cáo

- Crazy…
Offline IM
-

Báo cáo

- FR
Offline
-

Báo cáo

- Nguyễ…
Offline
-

Báo cáo

- haidi…
Offline IM
-

Báo cáo

- TORO
Offline
-

Báo cáo

- quê c…
Offline
-

Báo cáo
- meo
Offline
-

Báo cáo

- 1985
Offline
-

Báo cáo

- teoh
Offline IM
-

Báo cáo

- Hứa lèo
Offline
-

Báo cáo

- nụcười
Offline IM
-

Báo cáo

- Mẹ Nấm®
Offline IM
-

Báo cáo

- 02 Bo…
Offline
-

Báo cáo

- 02 Bo…
Offline
-

Báo cáo

- CU TỄU
Offline IM
-

Báo cáo

- Bi Mập
Offline
-

Báo cáo

- LêMai
Offline IM
-

Báo cáo

- Ms Thỏ
Offline IM
-

Báo cáo

- AQ
Offline
sau (50)Thu heo may 17:17 20-11-2009
Chẳng lẽ mình cũng xin làm thư ký cho Hội Đái Đường nhỉ? Muốn nổi tiếng ghê mà khó quá! Bọ làm cò đi, được không?
trang16 00:44 03-11-2009
thai hoang 13:02 29-10-2009
Khu Bốn đuổi ra, Khu Ba đuổi vào
Bỏ chạy sang Lào, Lào không thèm nhận.
Bực mình tức giận, lập quốc gia riêng
Thủ đô thiêng liêng, là huyện Nông Cống
Quốc ca chính thống, là "dô tá dô tà"
Nông nghiệp nước nhà, toàn cây rau má.
Biển khơi lắm cá, mười mẻ một cân.
Vang tiếng xa gần, nem chua toàn lá.
Còn công nghiệp hoá, là phá đường tàu.
Đục ống dẫn dầu, cắt dây điện thoại
Thiên nhiên ưu đãi, lũ lụt triền miên.
Có nhiều nhất miền, là đất pha cát.
Rừng xanh bát ngát, là rặng phi lao.
Gió mát rì rào, là gió Lào nóng hổi.
Công trình nổi trội, vượt cả núi non.
Có cái cầu con, gọi là cầu bố.
Mấy cây lố nhố, thì gọi rừng thông.
Núi to bỏ ông-Gọi là núi Chẹt.
Núi bằng cái mẹt-Gọi là núi Voi
Ai đến mà coi-Quốc gia Thanh Hoá
Công nghiệp bứt phá-Là phá đường tầu
Mục tiêu hàng hàng đầu: Luồng, lang, lạc, lá
Làm ăn khấm khá trong nhiều chữ L.
Cái cầu đơn xơ gọi là cầu Bố
Hàng cây lố nhố gọi là rừng thông
Con gái chưa chồng, đặt vòng tránh đẻ.
Thanh niên trai trẻ, lại sớm về hưu.
Làng xóm tiêu điều: Nông thôn đổi mới !
Quốc ca truyền thống “Dô tả dô tà”
'Tích cực tăng gia-Trồng tòan rau má
Dựa vào vách đá-Bắn được máy bay'
Đàn lợn thả ngày- "kinh tế hiện đại"
Mấy bà đứng đái "thuỷ lợi tưới tiêu"
Phá đường tàu nhiều, rau không kịp mọc
Trẻ con đi học, thường Nắm đuôi trâu
Tiết kiệm xăng dầu, bơi qua sông Mã......
tai lieu tham khao
Bim Bim 22:36 27-10-2009
♥ Gà †â¥ ♥ 22:48 01-09-2009
♥ Gà †â¥ ♥ 22:48 01-09-2009
Beet 20:36 25-08-2009
DUCNHUANKOREA 19:24 24-08-2009
anh_yêu 14:21 24-08-2009
Dự Án Sen 18:31 18-08-2009
Cháu kính chúc bác cùng gia đình luôn vui khỏe và thành công hơn nữa!
Kính chào bác,
Cháu Hưng
newlife 17:19 18-08-2009
thomnx 14:26 16-08-2009
Boom 23:08 12-08-2009
Boom 23:08 12-08-2009
phamngoctien 21:37 24-04-2009
PNT
quanglap5223:34 24-04-2009
khe khe PNT xuất hiện đúng cái còm tâm huyết, yêu mến nhất. Cái còm của PNT như một cái kết ân tình dành cho entry này.
Cảm ơn PNT
Muathu1927 14:07 24-04-2009
Em biết bác PNTiến từ ngày mua cuốn "Đợi mặt trời" của Nhà Kim Đồng. Đọc mê mải. Thích ơi là thích.
Sau em viết thành 1 kịch bản giới thiệu sách hè cho tụi trẻ, sắm cả vai đạo diễn cho chúng nó, hehe, cũng được cái giải địa phương
He he, mấy năm sau, em ko dựng lại cái Đợi mặt trời nữa, thì đến lượt em gái em cũng viết, cũng dựng cho tụi trẻ của nó, chả biết nó giới thiệu cái Đợi đó ra sao, chỉ thấy về khoe cũng lại được giải (lại cái giải địa phương)
Vậy mới tạm kết luận: cuốn đó có giá trị thật (cả giá trị vật chất lẫn giá trị tinh thần)
Chưa hết, em còn mua cả đống "Đợi mặt trời" về, mấy năm liền làm quà tặng cho tụi học trò. Chả biết học trò có thích ko, nhưng cô giáo thì cứ râm ran vui vì nghĩ "có đứa chắc sẽ quẳng ngay vào xó, nhưng có đứa chắc sẽ đọc". Gì chứ cái chuyện quà tặng đó, em đã tiêu hết cả 2 - 3 chục cuốn "Đợi mặt trời". Mấy lứa học trò đều nhận cuốn này rồi, thành ra đến vài năm sau lại lùng sục kiếm cuốn khác.
Đúng là sự nghiệp của bác PNTiến, em biết duy nhất có cuốn sách đó (Chuyện làng Nhô nổi tiếng vậy, em cũng chả hề ngó màn hình, nên ko biết).
Chung quy, muốn gửi 1 lời cảm ơn bác PNTiến vì đã có "Đợi mặt trời" cho không chỉ mấy cô trò em.
quanglap5217:11 24-04-2009
TÔI YÊU VIỆT NAM 10:00 09-04-2009
Dương Thùy Trân 03:40 09-04-2009
quanglap52 01:42 05-12-2008
NHẢM NHÍ ĐẠI SƯ là bác!
(Bác có "hu hu" em cũng vẫn phải nói thế!)
quanglap52 01:42 05-12-2008
Bọ Tiến ơi, bọ Tiến ơi/ em còm được rồi, bọ doạ em lo/ trăm sự tại thằng DaHu
quanglap52 01:41 05-12-2008
Bài này in ở Văn hóa thể thao cuối tuần vừa rồi có thêm vào một vài từ ở cuối bài như quần thành quần áo... Lập ơi.
quanglap52 01:40 05-12-2008
Ơ, chả lẽ bị bệnh đướng đài thì không mần ăn chi được hả bọ?
Mà nghe bảo bọ Lập cũng đang bị bệnh, rứa e cũng bệnh ni hả bọ? kekeke
quanglap52 01:40 05-12-2008
Sau vụ "Tiếp khách, tiêp khách, không quần không áo" có lẽ Phạm Ngọc tiến còn nổi tiếng hơn cả Đái đường đấy anh Lập nhỉ; Ông Tiến nói:"cảm ơn, cảm ơn ông Lập, he he"
quanglap52 01:39 05-12-2008
Túm lại là ngoài bệnh đái đường, bác Tiến còn mắc cả bệnh "để @ ra ngoài quần". Hình như đa phần các bác làm việc trí óc đều mắc bệnh đãng trí thì phải. Tiếc là cháu chưa được đọc tí văn nào của bác Tiến cả. Mới chỉ xem phim "Chuyện Làng Nhô" thôi, kể cũng đã. Hôm rồi cháu mới được đọc "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, đọc xong đau quằn quại. Lâu lắm rồi mới được đọc một cuốn tiểu thuyết "thuần Việt" như vậy. Giờ đọc toàn văn dịch, chán lắm.
quanglap52 01:38 05-12-2008
Em biet nha van nay! Ho ho, hoi lop 6 em doc cuon Doi mat troi, la tac pham dau tien trong loat Tu sach vang cua NXB Kim Dong.
Hoho, mung qua.
quanglap52 01:38 05-12-2008
Bo Lap viet ve benh dai duong...hay qua! Ong ban sexy 100% ra rot nuoc moi hai co uong tai phong khach mot cach rat tu nhien nhu the thi qua that ngoai nhung nude clubs o Las Vegas hay Los Angeles; khong ai dam lam ca. Benh dai duong o VN (pee in the streets) thi hau nhu cho nao cung co bang cam; nhung cang cam thi cang dai...tu do den the la cung...hoan ho Bo Lap; nha van ta chan lon nhat cua the ky 21 day....hehehehe.
quanglap52 01:37 05-12-2008
haha, em vừa đọc xong rồi cụ. té ra là thế hử. chuyện gì qua miệng cụ cũng thành hay quá, đúng là cụ kể chiện có ziên ngê
ngày xưa em khoái nhất là cuốn "những mẩu chuyện làng văn VN và thế giới" (2 tập), nay đọc blog cụ, khoái hơn cả đọc truyện làng văn hehe
quanglap52 01:37 05-12-2008
hihi, thì nỏ tin là chuyện thiệt chứ sao, có ai mà cứ tồng ngồng như thế bao giờ, chắc cụ kể tiếu lâm thôi
p/s cụ có mấy cái tranh minh họa cũng độc ra phết hihi
quanglap52 01:36 05-12-2008
thú thật là ngày xưa xem "Chuyện làng nhô " xong giờ mới biết là Bác Tiến Có mấy cái a ri .
Cảm ơn bọ nhé
quanglap52 01:35 05-12-2008
Bọ Lập ơi, cái này phải là Bạn văn 10 mới đúng chứ ạ. Bạn văn 9 là chuyện Bọ đang ngồi với Jimmy Nguyễn, chuyện về bác Quốc Trọng.
quanglap52 01:35 05-12-2008
lúc mô cái khúc cuối của cụ cũng bất ngờ hết, hehe. mà cụ kể rứa thôi chứ em nỏ tin
quanglap52 01:34 05-12-2008
Đọc bác Lập viết lúc nào cũng thích, rất có duyên, rất tự nhiên, cứ như đang ngồi nghe bác kể chuyện phiếm ngay bên cạnh.
Nhưng đọc xong, cười xong, lúc nào cũng thấy cảm giác đọng lại là cảm động.
quanglap52 01:34 05-12-2008
hờ hờ. Cháu cũng chẳng biết bác Tiến này (ngoài cái tên phim Chuyện làng Nhô)...Có lẽ là do cái tên bọ ạ.Có quá nhiều cái tên tương tự như thế, khó để lại ấn tượng
quanglap52 01:33 05-12-2008
Ôi trời, anh có giống các bạn văn của anh không thế!!!!
quanglap52 01:32 05-12-2008
Kết thúc có hậu, hay như bịa..
quanglap52 01:32 05-12-2008
To meo: Meo khoá hết các cửa còm, bọ không biết còm vào đâu cả, hu hu
quanglap52 01:31 05-12-2008
Bác Lập viết hay quá.Đọc vừa buồn cười vừa xúc động.Bây giờ mới biết bác Tiến là ai.
quanglap52 01:31 05-12-2008
ha ha. Chuyện vui quá! Giá như được đọc cái này của chú sơm sớm. Để hộm nọ còn hỏi anh Phạm Ngọc Tiến xem thực hư thế nào? Ke ke. Ờ, mà sao chú không gom ai, in thành sách đọc cho vui! :)
quanglap52 01:30 05-12-2008
ua chầu chầu, nhiều người comment cho eng dữ hè.
quanglap52 01:29 05-12-2008
Tối qua đọc vội bài này, sáng nay vào công ty định đọc lại nhưng chẳng thấy đâu. Về nhà mở PC lên thì vẫn còn đây. Thì ra bọ Lập bắt phải log in mới được đọc. Vậy mà từ sáng đến giờ cứ tiếc ngẩn ngơ. May quá.
quanglap52 01:29 05-12-2008
Ha ha ha...!
quanglap52 01:28 05-12-2008
Đọc blog chú lâu nay nhưng hôm nay mới mạn phép còm vì thấy thích cách chú nhận xét về những người bạn của chú.
Đọc qua cứ nghe như là kể chuyện, nhưng trong giọng kể đã chất chứa tình cảm và tâm sự của người viết dành cho nhân vật trong đó.
Mến chúc chú và bạn chú ngày mới an vui!
quanglap52 01:27 05-12-2008
O, sao còm 1 lần k đc vậy ta??
quanglap52 01:27 05-12-2008
Bác quay về viết những Bạn văn thế nầy em rất khoái. Hihi. Nhưng em cũng ngĩ là chuyện pha chè là bác... thêm vào. Mạn phép Còm cái 111 này
Wednesday September 17, 2
quanglap52 01:26 05-12-2008
chào Bọ-đi rừng rú lâu ngày về vồ ngay vào nhà bác chộp được cái chuyện vui quá ta. Cười ha ha ha chảy nước mắt...
Bác T này giống giống bác quá (lại được Bọ cởi quần, ngâm chym 2 lần liền-sướng), chẳng dám tự nhận mình tụt quần, cũng chẳng dám đổ tội mình say...lồng tồng ra thế bị vợ bắt gặp lại đổ ngay tội cho 2 cô học trò nhỏ (đáng thương:"Xưa nay ngoài em ra, có đứa nào dám cởi quần anh..."-như thế có phải là Bọ đổ tội cho 2 cô học trò kia không???).
Thay ava thấy bọ...chân thật quá (đẹp zai)!
quanglap52 01:26 05-12-2008
Chú Tiến dễ thương.Hihi! Mãi chưa có bữa nào nghe chú ấy "nói xấu" thầy tiếp. he he
quanglap52 01:25 05-12-2008
Xin nói thêm một chút về Bạn văn 9
Bệnh tật (và nỗi buồn) chính là một phần của cuộc sống. Ta có bệnh, chính là ta đang sống, đang tồn tại. Như thế, bệnh tật chẳng có gì đáng sợ cả ! Mong bạn văn 9 (nhà văn PNT) ngẫm nghĩ thêm điều đó.
Bạn văn là một tập hợp con nằm trong tập hợp Bạn. Tập hợp Bạn lại là một tập hợp con nữa nằm trong tập hợp Người từng gặp. Nói cách khác, ngoại diên của khái niệm Bạn văn nhỏ hơn ngoại diên của khái niệm Bạn và càng nhỏ hơn ngoại diên của khái niệm Người từng gặp. (Dùng lý thuyết tập hợp của toán cao cấp và các khái niệm xã hội học, triết học để đọc văn...cho oai một chút, mong tác giả thông cảm!).
Nói điều trên để thấy rằng, tác giả đã suy nghĩ rất kỹ và rất bài bản khi đặt bút viết các entry trong bolg của mình. Các con người và các sự kiện xâu chuỗi với nhau như vậy đó.
Đã có một Bạn văn vẽ Chân dung các nhà văn VN (XS), lại có một Bạn văn rất bình dị, đời thường, nhưng văn chương tuyệt cú (TVS); đã có một Bạn văn vô tư hết sức, chỉ thích thơ mình và “tau hí” (HB), lại có một Bạn văn viết bút ký tuyệt vời (HPNT), hay nhạc sỹ nổi tiếng (TCS); đã có một Bạn văn đóng vai lãnh tụ (TH), lại có một Bạn văn là bậc tài danh thế kỷ (VC)...
Vậy Bạn văn 9 là gì ? Là người có ích cho xã hội, cho bạn bè, cho gia đình và cho chính mình vậy.
quanglap52 01:25 05-12-2008
Nhà Bọ nổi tiếng quá! Thỏ chen chúc vào chút nhé! Hihihi..
quanglap52 01:24 05-12-2008
Dưng mà đọc cứ thấy thương thương bác Tiến thế nào ấy Bọ ạ