Thư mục: Tổng hợp |

Truyện ngắn
Về quê, đang đi loẹt quẹt, chấm chấm phẩy phẩy trên đường cái quan thì thấy một người đàn bà đi tất bật bên kia đường, vừa gọi vừa vẫy Lập ơi! phải Lập đó không? Thì ra là cô Hoàng, cô giáo chủ nhiệm lớp 5 thời mình theo ba lên ở thung lũng Chớp Ri.
Cô ôm chầm lấy mình, khóc, vẫn giữ thói quen như ngày mình còn con nít, hễ gặp là ôm hôn chùn chụt.
Thời con nít đi học, các thầy thường không ưa mình, thường mắng mình chủ quan kiêu ngạo, hễ thầy nào làm chủ nhiệm, thế nào học bạ cuối năm cũng ghi “cần ngăn ngừa tính tự phụ”; trong khi các cô đều yêu thương mình, cô Hoàng yêu mình nhất, đời mình chưa được cô giáo nào yêu thương còn quá mẹ yêu con như cô Hoàng.
Ví von thế cũng sai, như chị yêu em thôi, vì thời đó mình 11 tuổi, cô mới ra trường chưa đầy 19 tuổi. Cô học sư phạm hệ 7+2, tức học lớp 7 xong, đi học sư phạm 2 năm là thành cô giáo rồi.
Ba mình ra Hà Nội học Nguyễn Ái Quốc một năm, mình ăn ở với cô suốt cả năm trời.
Đêm nào cũng thế, cô nằm ở giữa, mình nằm một bên, thằng Chơn nằm một bên. Cô kể chuyện Những người khốn khổ hay đến nỗi sau này mình đọc lại thấy sách không hay như cô kể.
Đêm nào cô cũng hôn mình chùn chụt, hễ tỉnh lúc nào là lại ôm mình hôn. Lắm khi say ngủ, bị phá giấc ngủ, mình cáu, leo sang nằm sau lưng thằng Chơn ngủ. Cô cười phì, tát yêu mình rồi khóc.
Cô hay khóc lắm, chợt cười chợt khóc như con nít. Cô hay ôm cuốn nhật kí hôn chùn chụt rồi khóc. Mình đọc trộm nhật kí mới biết cô yêu một phóng viên chiến trường tên Khiết, đã hy sinh ở cảng Gianh.
Cô gầy rộc đi một năm trời rồi tươi tỉnh trở lại, thỉnh thoảng hát như reo một câu, mắt mơ màng long lanh. Thằng Chơn nói dì tao đang yêu, hỏi yêu ai nó nhất định không nói.
Cô đang thái rau heo, mình chạy vào hỏi cô đang yêu à, cô cười nói ừ, mình hỏi cô yêu ai, cô ngừng thái rau, mắt mơ màng nói yêu một người đáng yêu.
Cuối cùng mình cũng biết cô yêu anh Đang học lớp 7, đẹp trai nhất trường.
Anh Đang 19 tuổi, bằng tuổi cô, nghe nói hơn cô đúng 5 ngày. Anh học dốt nhưng đàn măng đô lin cực hay, đánh bóng chuyền hết ý. Cô phụ đạo văn cho anh, rồi yêu.
Anh Đang với mình thân nhau, vì mình là fan hâm mộ của anh, bất kì điều gì anh làm mình đều phục, trừ học tất nhiên.
Một hôm ra chơi, thấy anh Đang đứng đái, mình chạy lại đái gần anh, tranh thủ chiêm ngưỡng chim anh, anh nói nhìn cái gì, lên lớp 7 là bằng tao thôi mà. Mình nói anh yêu cô Hoàng à? Anh nói yêu chớ sợ gì không yêu.
Mình chạy về nói cô anh Đang yêu cô đúng rồi! Cô vội vàng bịt miệng mình, nhớn nhác nhìn bốn xung quanh nói cấm không được nói ai nghe chưa.
Mình nói thằng Chơn tao biết cô Hoàng yêu ai rồi. Thằng Chơn nhăn răng cười nói cả trường biết hết rồi chỉ mày ngu không biết thôi.
Mình đeo lấy anh Đang đòi anh kể chuyện anh yêu cô, anh kể hấp dẫn như các chú bộ đội kể chuyện đánh giáp la cà. Anh nói tau hun cô cái nghe chưa, cô cho tau một tát nghe chưa, tau không sợ nghe chưa, tau đè cô ra nghe chưa, cô cho tau một đạp nghe chưa, tao xé đứt lai quần cô rồi ngoạm bướm cô nghe chưa, cô mềm dần như bún, khe khe.
Từ đó hễ ngồi ăn cơm với cô mình đều tưởng tượng anh Đang ngoạm buớm cô thế nào, nghĩ mãi không ra tại sao anh Đang ngoạm bướm thì cô mềm dần như bún.
Mình kể thằng Chơn chuyện anh Đang kể, nó nhăn răng cười nói tao biết từ tám hoánh.
Một hôm đi học về thấy cô Hoàng ngồi bó gối, nước mắt hai hàng. Biết tính cô hay khóc mình cũng chẳng hỏi, xuống lục nồi thì thấy bếp lạnh tanh, nồi niêu rỗng không. Mình hỏi cô ơi chưa cơm à, hỏi ba bốn lần cô cũng không nói. Bỗng cô vùng dậy lao đầu đập tường liên tục, đập đến tóe máu đầu, vừa đập vừa hét chết đi cho rồi! Chết đi cho rồi!
Mình sợ quá ôm lấy cô, khóc nói cô ơi đừng chết! Cô ơi đừng chết! Cô ôm đầu hét rất to không, cô phải chết thôi, không ai cho cô sống đâu!
Thằng Chơn nói nhà trường kiểm điểm cô, kiểm điểm cả tuần nay rồi, đòi đuổi dạy. Mình nói sao kiểm điểm, sao đuổi. Nó nhăn mặt nói ngu, cô gíáo yêu học trò là đồi bại. Nếu cô không bỏ thì nhất định cô bị đuổi dạy.
11 tuổi chưa biết đồi bại là cái gì, thằng Chơn cũng chỉ nghe nói thế thôi, nhưng nghĩ là chuyện ghê gớm thế nào thì nhà trường mới kiểm điểm 7 đêm 7 ngày.
Mình nói với anh Đang anh thôi yêu cô Hoàng đi cho rồi. Anh Đang cười nói tại cô yêu tau chớ, cô bỏ đã khỏe xác tau.
Tối mình về đọc trộm nhật kí cô, cô viết dài hàng chục trang, bây giờ chẳng nhớ gì, chỉ nhớ câu Đang ơi em không thể sống thiếu anh! Mình ngạc nhiên thấy anh Đang vẫn kêu cô bằng cô, trong khi cô kêu bằng anh, xưng em ngọt xớt.
Mình nói anh Đang anh có kêu cô bằng em không, anh nói răng không, đ. chắc thì phải kêu anh em chớ.
Mình không hiểu lắm, chỉ biết cô Hoàng coi anh Đang như người tình lý tưởng trong khi anh chẳng mấy quan tâm, chỉ kể chuyện làm tình với cô, đè cô ra sao, ngoạm bướm cô thế nào rồi cười khe khe khe.

Cô Hoàng lại gầy rộc đi, thức trắng mấy đêm liền, rồi bỏ trốn, rủ cả anh Đang cùng đi. Thầy hiệu trưởng nói nhất định trốn vô rừng và huy động cả trường đi tìm. Mình và thằng Chơn thì lo lắm, vừa đi vừa kêu cô, thằng Chơn kêu dì ơi về đi, mình kêu cô ơi về đi, vừa đi vừa khóc vừa kêu ròng rã mấy ngày trời không thấy.
Rồi cô và anh Đang đột ngột trở về. Cô xanh như que củi, nằm ốm cả tháng trời, chỉ còn da bọc xương. Hết ốm thì bị chuyển trường, không đuổi dạy, chỉ chuyển trường thôi.
Mình hỏi anh Đang cô với anh trốn đâu, sao tự nhiên bỏ về? Anh đang nói chui vô hang Dơi chớ mô, ăn hết đồ ăn mang theo thì về chớ răng.
Anh nói cô mang theo bánh bích qui, thịt heo rừng nướng, xôi cả bọc to, ăn đã thôi. Tao được cơm no bò cưỡi cả tuần sướng cực. Rồi anh lại ngửa cổ cười khe khe khe




Chào cả nhà, Hôm nay, qua blog của Answers Club và Plus Connect, BQT đọc được những entry cực kì ý nghĩa......
Máy gia tốc hạt lớn tái khởi động tối qua sau khi gặp sự cố cách đây hơn một năm, và sẽ bắt đầu quá trình m......
Chủ nhật, tự nhiên thấy buồn, ko biết làm gì, ở nhà làm bánh cho vui. Đầu tiên đi ra chợ, mua ít bột lọc v......
Sofia chiều thu đẫm ướt ngày em trở lại Lá vàng buồn thiu hiu hắt cuối con đường Tuyết nhớ nhung ......


-

Báo cáo

- trong…
Offline
-

Báo cáo

- Kuynh
Offline
-

Báo cáo

- nụcười
Offline IM
-

Báo cáo

- nụcười
Offline IM
-

Báo cáo
- (dele…
Offline
-

Báo cáo
- (dele…
Offline
-

Báo cáo

- Crazy…
Offline IM
-

Báo cáo

- Roman
Offline
-

Báo cáo

- Sprin…
Offline IM
-

Báo cáo

- Anhba…
Offline IM
-

Báo cáo

- Chí Bi
Offline IM
-

Báo cáo

- eBusi…
Offline IM
-

Báo cáo

- eBusi…
Offline IM
-

Báo cáo

- Ms
Thỏ
Offline IM
-

Báo cáo
http://360.yahoo.com/profile-Fsw5urkybqWjO3lOVn8WmRviq24I

- Bi Mập
Offline
-

Báo cáo

- TORO
Offline
-

Báo cáo

- Mouse
Offline
-

Báo cáo

- Trươn…
Offline IM
-

Báo cáo

- (`'*^…
Offline
-

Báo cáo

- BEO
Offline
-

Báo cáo

- sodua
Offline IM
-

Báo cáo

- sodua
Offline IM
-

Báo cáo

- Nguyễ…
Offline
-

Báo cáo

- h p
Offline
-

Báo cáo
- LVT
Offline
-

Báo cáo

- seabi…
Offline IM
-

Báo cáo

- Heo Múp
Offline IM
-

Báo cáo

- Tu T
Offline IM
-

Báo cáo

- Ginola
Offline
-

Báo cáo

- LêMai
Offline IM
-

Báo cáo
- LêTê
Offline IM
-

Báo cáo

- Hổ
Ph…
Offline
-

Báo cáo

- Người…
Offline
-

Báo cáo

- Chou
Offline
-

Báo cáo

- Nguyễ…
Offline
-

Báo cáo
- Hà
Offline
-

Báo cáo

- NGUYE…
Offline
-

Báo cáo
- Ánh
S…
Offline IM
-

Báo cáo
- De Men
Offline
-

Báo cáo

- TUANN…
Offline IM
-

Báo cáo

- teoh
Offline IM
-

Báo cáo

- NGUYE…
Offline
-

Báo cáo

- Duc H…
Offline
-

Báo cáo

- LêMai
Offline IM
-

Báo cáo

- Curio
Offline IM
-

Báo cáo

- khat …
Offline
-

Báo cáo

- For d…
Offline
-

Báo cáo

- AQ
Offline
-

Báo cáo

- Chủ t…
Offline IM
-

Báo cáo

- Đông …
Offline IM
sau (50)quanglap52 15:43 15-12-2008
dã man thì dã man thật , nhưng cái ngoạm bướm , cháu mơớ nghe lần đầu . vui tai cực
quanglap52 15:43 15-12-2008
Cháu ko phải nhà văn, nhưng chả biết đến lúc cháu bằng tuổi bác thì giọng điệu có cay tưng tửng như bạc hà, chát chèm chẹp như trà mạn thế này ko nhỉ?
Túm lại 1 phát: entry nào cũng có 1 chữ tình, ướt hay khô gì cũng TÌNH. khe khe khe
quanglap52 15:42 15-12-2008
Sao lại đọc trộm nhật ký vậy ta?
Tội nghiệp cô Hoàng gặp phải anh chàng họ Sở.
quanglap52 15:41 15-12-2008
Sao lại đọc trộm nhật ký vậy ta?
Tội nghiệp cô Hoàng gặp phải anh chàng họ Sở.
quanglap52 15:41 15-12-2008
cái khoản "ke ke ke" là bất hủ :D
quanglap52 15:40 15-12-2008
cái khoản "ke ke ke" là bất hủ :D
quanglap52 15:40 15-12-2008
ặk
quanglap52 15:40 15-12-2008
khoái nhất câu "ngửa mặt lên cười khửa khửa..:D"
quanglap52 15:39 15-12-2008
Cách kể chuyện tưng tửng cua bac Lập nghe sương thật. Bac Lập khác với nhiều người viết uốn éo, ra vẻ ta đây chim to, nhung thực ra chim hắn chỉ bàng quả ớt là cùng. Hahaha. Hoan hô đại tác gia Nguyễn Quang Lập!
quanglap52 15:39 15-12-2008
kakaka, bác kể chuyện nghe đã đời quá !
tắc cười nhất là mấy đoạn chim bướm, cười nôn ruột .. ặc ặc.
Chuyện kể nghe thấy thiệt thà, tục mà thấy cũng tội cho cô giáo.
Thấy có thằng nào dở hơi mà đem so sánh với "cô giáo Thảo", đúng là loại "tai trâu", hehehe.
Thursday July 31, 2008
quanglap52 13:27 15-12-2008
Chỉ thấy khoái. Hay dở thế nào chả dám phán.
quanglap52 13:26 15-12-2008
Trời ơi! thời đại này mà còn có người nghĩ câu chuyện này là "dâm ô" là "hạ cấp". Có biết thế nào là văn chương là nghệ thuật không. Nó cũng giống như ảnh nude vậy, rất trần trụi (bên ngoài) nhưng người xem thì thấy đầy tính nghệ thuật, nhân văn.
Monday July 28, 2008 - 09:03pm (ICT) Remove Comment
quanglap52 13:26 15-12-2008
Trời ơi! thời đại này mà còn có người nghĩ câu chuyện này là "dâm ô" là "hạ cấp". Có biết thế nào là văn chương là nghệ thuật không. Nó cũng giống như ảnh nude vậy, rất trần trụi (bên ngoài) nhưng người xem thì thấy đầy tính nghệ thuật, nhân văn
quanglap52 13:26 15-12-2008
Cảm thấy buồn buồn khi đọc truyện này. Thương cô Hoàng.
quanglap52 13:25 15-12-2008
Nếu xét về mặt cấu trúc một truyện ngắn, thì có lẽ 'Một chuyện tình" vẫn còn khá lỏng tay!Hic!
Monday July 28, 2008 - 12:55pm (ICT) Remove Comment
quanglap52 13:25 15-12-2008
Phụ nữ bao giờ cũng đẹp đẽ như thế...Vì tình yêu họ dám vượt qua tất cả.
Sunday July 27, 2008 - 02:31am (EDT) Remove Comment
quanglap52 13:25 15-12-2008
Anh Lập đã từng nói: “Blog tôi như một chiếu rượu để vui với bạn bè…”, có lẽ không cần giải thích lại với bạn Duc Hanh nữa.
Ban Duc Hanh đã xem Co Giao Thao, vào đọc các trang web mocxi và caveviet. Có lẽ là bạn đang có ý định kêu gọi những thành viên của các trang web trên “tỉnh ngộ” chăng? (Chứ chắc rằng người “đạo đức” như bạn không thích xem các trang “dâm ô” ấy đâu!...)
Sunday July 27, 2008 - 07:39am (ICT) Remove Comment
quanglap52 13:24 15-12-2008
Đọc văn tính dục của anh Lập tôi hay nhớ đến Vương Tiểu Ba của Trung Quốc. Xã hội TQ và cả thế giới chấp nhận/đề cao văn họ Vương nhưng ở VN thì đã bắt đầu tiếng bấc tiếng chì khắp nơi và chẳng hy vọng điều gì sáng sủa. Cám cảnh!
quanglap52 13:24 15-12-2008
doc xong thay xot xa cho than con gai...dung la muon doi con gai van thiet thoi`..thung cho co Dang yeu vao` la^m` thoi` de kho ca tram duong`.
@ ban DH: tờ chưa đọc cô giáo Thảo nhưng theo như bạn nói thì chắc bạn phải đọc nhiều truyện kiểu đó lắm rồi nên hợi bị ngộ truyện khiêu dâm 1 tí.
quanglap52 13:24 15-12-2008
Em nghĩ đúng như bác Đông Ngàn về cái truyện này .Những lùm xùm trên Talawas ,theo em một sự nhịn là chín mươi chín sự lành anh ạ .
quanglap52 13:24 15-12-2008
Bài này có một câu dễ gây hiểu lầm :"...mình ăn ở với cô suốt cả năm trời".
Mình có thằng bạn, cả vợ nó cũng là bạn học cũ. Một lần lâu quá mới gặp, mình lỡ miệng nói " bữa nào vợ
quanglap52 13:23 15-12-2008
Tôi nghĩ A. Lập không cố ý kể chuyện dâm ô đâu. Chủ ý muốn nói những thằng đểu lại thường đào hoa. Đàn bà thích loại đàn ông đó mới chết chứ. Còn những anh đạo mạo, đứng đắn "một cách nhàm chán", các em lại không mê. Khu tập thể tôi ở có một cô thủ thư rất đẹp, chồng đi B. Thế nào lại dính một anh công nhân mặt rỗ chằng chịt, ngoài Bắc gọi là "min tu du nhảy dù bãi cát". Tay đó cứ gặp cô là ôm cứng ngắc. Mình hồi đó còn nhỏ ghen điên ruột.
quanglap52 13:23 15-12-2008
sau đó hai người có lấy nhau không hả bác? hi hi hi
quanglap52 13:23 15-12-2008
Truyen noi dung tam ly qua'!!! Phu nu thuong yeu "bad boys" chet me chet met, vi duoc the hien pham chat lam me, lam vo. Chi voi "bad boys" phu nu moi co dip the hien kha nang "thuan ho'a" nhung con ngua hoang da, moi co duoc cam giac nhu minh la nguoi "cuu roi" cuoc doi anh ta. Khong tuyet dai bo phan phu nu, nhung phan dong la nhu the, theo cam nghi cua em.
quanglap52 13:23 15-12-2008
Em thích anh nhớ bạn say và bạn văn hơn...
quanglap52 13:22 15-12-2008
Chú Lập ơi, cháu thấy trên đời này hình như đàn ông làm cho đàn bà phải rơi nước mắt nhiều nhất...
quanglap52 13:22 15-12-2008
Con gái yêu lầm thì phải trả giá. Giờ sống ở trên đời thì phải tỉnh táo. Yêu ai thì phải lựa chọn thật kỹ càng
quanglap52 13:22 15-12-2008
Một buổi sáng tinh mơ, anh gà trống cất lên một tiếng gáy: ò ó o o, chị gà mái có nhà hay kh....ông? nàng vừa chạy ra vừa nói: cooc...cooc...có! Anh ta liền nhặt 1 hòn gạch (vì ko có thóc) đặt lên, đặt xuống: ktoc ktoc thóc thóc...nàng biết quá rõ nhưng vẫn chạy ra kêu lên: thóc thật, thóc thật. Anh GT lừa lúc chị GM đang mải mê với hòn gạch của mình, liền nhảy phốc lên lưng chị ta và đánh cho chị ta một quả đã đời...Chị ta kêu lên: cục ta cục tác, đồ mặt mo mặt thớt, vừa đau vừa rát. Anh ta khoái chí cất lên một tiếng gáy: ò ó o o...đời chỉ có thế th...ôi.
quanglap52 13:21 15-12-2008
Hehehe suy tôn ông Đức Hạnh làm thánh vì ông quá đức hạnh. Bởi lẽ, chắc suốt đời ông không bao giờ thèm làm những chuyện đó nên ông mới lên mặt đức hạnh. Ông đạo đức này quên rằng nếu không làm những chuyện đó thì dek còn là người bình thường, trừ khi ông phải đi tu. Thói đạo đức giả lan tràn khắp nơi, buồn thay.
Saturday July 26, 2008 - 10:05am (ICT) Remove Comment
quanglap52 13:21 15-12-2008
Tôi cũng không tán thành comment của bạn ĐH, xin lỗi, vì bạn có vẻ chưa phân biệt rõ giữa chuyện tình rẻ tiền và câu chuyện này.
quanglap52 13:21 15-12-2008
Một tát, một đạp, ngoạm. Thuộc bài rồi, hihi
quanglap52 13:20 15-12-2008
Anh Lập toàn viết truyện nhẫn tâm với l. L. nó cũng nhẫn tâm với mình chứ bộ!
quanglap52 13:20 15-12-2008
Hị hị, ĐH toàn xem truyện trên "Cô giáo Thảo hoặc như ba cái truyện dâm ô ở các trang web đen mocxi, caveviet" nên nhìn bất kỳ truyện nào thấy có chữ "chim-bướm" thì nghĩ ngay tới thể loại ấy thôi.
Nếu nhà thơ Giang Nam có blog, hẳn ngài ĐH này sẽ lại nhảy vào mà phán giống cái comment vừa rồi thôi!
Đức hạnh quá nhỉ!
Mà bác QL ơi, sao không post những "nghĩ ngợi linh tinh" trước mà lại post truyện ngắn vậy? Hic.
Saturday July 26
quanglap52 13:20 15-12-2008
Chú ơi cháu có 1 thằng bạn kiểu như nam nhân vật. Nó đi tới đâu gái bu tới đó như kiến thấy đường; ko biết trong lòng nghĩ thế nào nhưng ngoài mặt lúc nào cũng cười hé hé hay khửa khửa khi kể lại 1 trong mấy câu "chuyện tình" của nó. Có đứa sau khi bị nó bỏ đi lấy chồng thì thôi nhưng vẫn có những đứa lấy chồng rồi vẫn ko thôi được chỉ cần nó kêu 1 tiếng là nhào tới. Cháu cũng có 1 thằng bạn khác rất mực đường hoàng nhưng số con gái thích nó ko bằng cái móng chưn của thằng kia. Vui nhỉ.
quanglap52 13:19 15-12-2008
cái ông ĐANG kia hèn hạ bần tiên mà con tinh vi nữa (y như cái bạn ĐỨC HẠNH COMMEN Ở TRÊN Ý).KHỔ THÂN CÔ HOÀNG,YÊU MÀ CŨNG KHỔ TRĂM ĐƯỜNG
Friday July 25, 2008 - 05:31pm (EDT) Remove Comment
quanglap52 13:19 15-12-2008
Rẻ tiền thật! Hạ cấp thật! Ý là em đang nói về cái comment của Đờ Hờ!
quanglap52 13:19 15-12-2008
Đức Hạnh là ai mà oai thế nhỉ?
quanglap52 13:19 15-12-2008
19 tuổi vẫn còn là con nít mà, hihi
quanglap52 13:18 15-12-2008
Truyên bác kết thúc bao giờ cũng xót xa... mà như thế thì không có hậu, và như thế sẽ phản giáo dục... các em SV, HS dến trần trụi và toen hoẻn như các nhân vật của bác mất thôi! wais 1 cái là em cứ lén len vào đọc các entry của bác...híc... vật mất rùi!!!
quanglap52 13:18 15-12-2008
Ước gì mình cũng được "Ngửa cổ cười..." nhỉ
quanglap52 13:17 15-12-2008
Ờ ờ, em chỉ nhớ mỗi câu : "sau đó thì mềm như con bún". hehe
quanglap52 13:17 15-12-2008
Chuyện tình này đẹp lắm mà anh. Mọi người vẫn rỉ tai nhau và thương cô ấy, khâm phục cô ấy. Trong thời buổi khắt khe như thế mà cô ấy dám sống vì tình yêu. Kiểm điểm thì kiểm điểm, không ai cười cô ấy đâu anh. Mẹ kể lại như vậy. Mẹ nói "HAI NGƯỜI ĐÃ ĐI CÙNG NHAU". Nghĩ đến cô ấy là em nghĩ đến câu:" Sống không cần thượng đế chỉ tình yêu". Đọc chuyện anh kể em cứ khóc. Nhẹ nhàng hơn một chút được không? Cho người cô ấy yêu đẹp hơn một chút. Vì dù sao họ đã đi CÙNG NHAU.
quanglap52 13:17 15-12-2008
Cái entry này tầm thường quá, phải nói là hạ cấp mới đúng. Đừng vì kiếm ít pv và để thói ưa phỉnh nịnh làm chủ mình, chiều chuộng vài ba lời tung hô mà viết rẻ tiền thế này.
Vừa đọc vừa mang máng thấy entry này nó như Cô giáo Thảo hoặc như ba cái truyện dâm ô ở các trang web đen mocxi, caveviet.
Tỉnh ngộ lại đi, bọ.
quanglap52 13:17 15-12-2008
Một chuyện tình với những tình tiết không lạ lắm nhưng vẫn hay qua cách kể chuyện. Cái lạ, theo tôi nghĩ, trong tình yêu Đang rất dửng dưng, công khai, đùa cợt, nhẹ nhõm...nghĩa là không đạo đức giả, khác hẳn nhiều người cùng thời (chiến tranh). Xét đến cùng, khi tan vỡ, phụ nữ vẫn là người đau khổ hơn.
Cho nên, tôi nghĩ, truyện hay vì tình tiết câu chuyện, nhưng điều quyết định chính là cái tài của người viết vậy.
quanglap52 13:16 15-12-2008
Bài học đạo đức của chuyện này là: đừng để bị ngoạm ...bướm, nếu không sẽ mềm như bún ngay, hehe.
quanglap52 13:16 15-12-2008
Thực ra người như cô Hoàng mới sướng chứ không phải anh Đang vì cô ấy đã yêu và dám yêu một cách quyết liệt theo cách cô ấy muốn. Anh Đang thì chỉ đơn thuân là giao cấu thôi, tất nhiên cũng có cái sướng nhất định. Người khổ nhất trong entry này là tác giả (trong thời điểm câu chuyện xảy ra) vì người ta hưởng thụ những điều sung sướng ở ngay bên mình mà cứ ngơ ngác thậm chí còn thương xót cho họ. He He
quanglap52 13:16 15-12-2008
Đố anh viết được cái gì còn chất lãng mạn nữa đấy ! Chứ viết ác nghiệt thế này đíu còn ai mà iu đương gì được nữa.
Friday July 25, 2008 - 06:35am (PDT
quanglap52 13:15 15-12-2008
Hê hê! Con thấy tỷ lệ "chim-bướm" trong các entry của Bác là 1-1. Rất cân bằng ạ!
quanglap52 13:15 15-12-2008
nghe nhu truyen cua HQ ay, hihi
quanglap52 13:02 15-12-2008
Anh Lập
Tôi thích những truyện không có chuyện thế này của anh. Tôi ngoại đạo,nhưng cuộc sống trong truyên của anh nó lẫn vào cuộc đời, như bắt gặp ngay trước thềm nhà, tưởng nó toen hoẻn vậy mà lại không. Được lắm. cảm ơn nhé.