Thư mục: Tổng hợp |
|
Tô Hoài - Một người Hà Nội Nhà văn Tô Hoài vừa bước sang tuổi 90 (ông sinh ngày 7/9/1920). Với ngót 200 tác phẩm đã xuất bản, cây cổ thụ trong rừng văn chương Việt Nam hiện đại vẫn xanh lá và tiếp tục kết trái, như ông từng tâm sự “hầu như lúc nào tôi cũng ở trạng thái viết...”. Và những trái cuối mùa vẫn đủ sức gây xôn xao văn đàn, như cách đây chưa lâu, với cuốn Ba người khác. Tô Hoài có bạn đọc đông đảo từ trẻ con đến người già. Sức hấp dẫn của ông không phải chỉ là sức hấp dẫn của một nhà văn, mà còn là sức hấp dẫn của một con người sống nhiều, thu nhận nhiều và có may mắn hơn nhiều người là đã đi trọn vẹn gần một thế kỷ đời người với biết bao thăng trầm, thay đổi. ![]() Nhân kỷ niệm ngày giải phóng Thủ đô 10/10 và hướng đến Đại lễ Thăng Long ngàn năm 10/2010, chuyên đề số này xin dành để nói về một người Hà Nội đáng kính, một “báu vật nhân văn sống” không chỉ của Hà Nội: nhà văn Tô Hoài. Tô Hoài, tên khai sinh là Nguyễn Sen, sinh tại làng Nghĩa Đô, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (nay thuộc phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, Hà Nội). Ông đã từng kinh qua nhiều nghề để kiếm sống trước khi bước vào làng văn: dạy trẻ, bán hàng, kế toán hiệu buôn... và có khi thất nghiệp. Thế nhưng ông lại nhanh chóng thành công với nghiệp cầm bút.
Các bút danh của ông: Tô Hoài, Mai Trang, Mắt Biển, Thái Yên, Vũ Đột Kích, Hồng Hoa. Các tác phẩm chính: Dế Mèn phiêu lưu ký (1941)
Tổ chức thực hiện: Nguyễn Quỳnh Trang |
![]() Nhà văn Tô Hoài. Ảnh: Nguyễn Đình Toán |


3. Cô Ðan Thanh bưng ra tô cháo, bố tự xúc thìa, ăn hết ngon lành trong sự dõi theo của con. “Cháo ngô, rau, thịt, xay nhuyễn hết. Còn cơm nấu hơi nát là ông ăn được”, cô Ðan Thanh nhìn cha âu yếm. Tôi “tò mò” hỏi vui, dù biết chẳng bao giờ khai thác được một người khéo như Tô Hoài, về ái tình. “Ông đi nhiều biết rộng thế, mà không thấy tin đồn về mối tình lãng mạn nào, cả đời ông chỉ có bà thôi ư?”. Ông cười. Không thuốc lá, không nghiện trà, cà phê, vui lắm trước kia có tí bia rượu, sau này ốm bệnh không uống nữa. Thế thì mẫu mực đến mức “chay tịnh” còn gì! Ông là biểu tượng sống chống lại những lý thuyết cho rằng: “Văn nghệ sĩ phải có men, phải yêu đương, say sưa gì đó chứ” (?!). |
“Ơ... Ðầu trời có sao chiều sao sớm |