COn về nhà đã gần 1 tuần nhưng mẹ vẫn chưa có 1 giấc ngủ yên. Đêm nằm
vẫn bật dậy thảng thốt vì nghĩ 2 mẹ con đang ở trong viện, giường ghép
2 ghép 3, nào là dịch truyền nào là cấp cứu. không mơ màng vì quang
cảnh bệnh viện thì lại sờ lần xem con còn thở không, môi con có thâm
không, con thở bằng mũi hay bằng miệng, phổi có co thắt không? Lại lọ
mọ suốt đêm nào xịt mũi, pha sữa...
mẹ bảo bố hình như mẹ bị bệnh, mẹ tưởng thần kinh mẹ vững lắm khi trong
viện bà ngoại khóc, bố mắt đỏ hoe còn 2 mẹ con vẫn ngày ngày chơi với
nhau, mẹ vẫn giữ để con tiêm, lật người con tìm từng vết dị ứng thuốc.
Thế nhưng...
khi con đã về nhà, mẹ vẫn còn những ám ảnh những ức chế không thể xoá
bỏ, mẹ không quên được những bước chân nặng trĩu mỗi chiều vào viện, mẹ
vẫn không thôi ám ảnh về cái chết của hai đứa bé xấu số trong hai đêm
liên tiếp...
Con vẫn ho càng có lý do để mẹ không thể trút được những mối lo ra khỏi
đầu mình. Bao h những chuỗi ngày này mới chấm dứt? chiều nay để phòng
bệnh sớm mẹ sẽ lại đưa con đi khám, mẹ không muốn hai mẹ con lại vào
viện lần 3. Nó vượt quá giới hạn chịu đựng của mẹ.
Minh Duong 21:57 13-09-2009
Sao vậy...
giang gih 12:48 09-09-2009
CU Bi 16:22 07-09-2009
Nhím & Táo 12:03 04-09-2009