<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[[O]nly [T]he [R]ain [I]nside [M]e]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rain_forever_71]]></link>
        <description><![CDATA[Mưa mưa, quên hết mọi thứ vì mưa]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/09/01 19:09:44</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Nỗi Buồn Và Mưa [2]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rain_forever_71/article?mid=23]]></link>
            <description><![CDATA[Chiều về, mưa lại đến, sao lúc nào nó cũng bất ngờ đến thế. Mưa lớn dần, lớn dần mang theo sự lạnh lẽo, cô độc. Cũng như mọi ngày, khi mưa đến, tôi lại ngồi trên chiếc xe nhìn mưa và cũng nhìn dòng người qua lại một cách lặng lẽ. Có lẽ hôm nay cũng buồn tẻ như ngày hôm qua, cho tới khi một cô bé bước tới.Cô bé mặc chiếc áo mưa màu hồng xinh xắn, in hình mấy chú gấu Teddy rất dễ thương. Nhìn thoảng qua, cô bé cũng chỉ cỡ học lớp 2, lớp 3 mà thui. Cô bé bước tới, nhìn tôi, nở một nụ cười. Sao mà nó ấm áp quá dưới trời mưa lạnh như thế này, tôi cũng muốn có được nụ cười đó nhưng sao tìm hoài ko thấy. Cô bé hỏi.:&nbsp; _ Sao anh đứng đây, áo mưa anh đâu?&nbsp; _ Anh ko có áo mưa, mà dù có anh cũng ko mặc đâu, anh muốn tắm mưa.- Tôi đáp lại lời của cô bé.&nbsp; _ Anh ko sợ bị cảm ah`!- Cô bé lại hỏi.&nbsp; _ Ko- Tôi đáp gọn.Cô bé nhìn tôi nở nụ cười như ban nãy rồi nói:&nbsp; _ Anh có thiz mưa ko, em ko thiz mưa cho lắm nhưng dù sao đi nữa, có mưa mới có cầu vồng mà.Trong đầu tôi thoáng qua một suy nghĩ: &#39;&#39;Phải có mưa rồi mới có cầu vồng, cuộc đời cũng thế, ko phải lúc nào nó cũng đẹp như chiếc cầu vồng kia, mà nó lun đầy những trắc trở, chông gai&#39;&#39;.&nbsp; _ Sao anh ko trả lời em, anh đang nghĩ gì thế.- Câu hỏi của cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.&nbsp; _ À ko, anh rất thiz mưa.- Tôi nhìn cô bé nở nụ cười gượng gịu rồi trả lời.Dường như cô bé hiểu được tâm trạng của tôi qua nụ cười ấy nhưng lại ko nói gj`. Cô bé cứ đứng nhìn tôi, suy nghĩ điều gì đó mà tôi ko biết. Lát sau, cô bé nói:&nbsp; _ Thui em về đây.&nbsp; _ Uh` em về đi kẻo trễ rồi ba mẹ lại lo.&nbsp; _ Sao anh ko về đi, chắc ở nhà ba mẹ anh cũng lo cho anh lắm.Nghe câu nói đó, sao mà tim tôi cứ thắt lại, đau nhói. Nó như từng mũi tên đâm vào tim tôi theo từng nhịp thở. Tôi sống một mình đã hai năm nay, chẳng có ai quan tâm cũng chẳng ai lo lắng, khi nghe câu hỏi đó tôi lại thấy chạnh lòng. Hình như khóe mắt tôi cay cay rồi những hàng nước mắt chan hòa vào mưa.&nbsp; _ Anh làm sao thế, anh bị cảm rồi hả.- Dường như nãy giờ cô bé quan sát tôi rất kĩ nhưng nhờ mưa, nó đã che đi những giọt nước mắt kia.&nbsp; _ À ùh, anh ko sao, thui em về đi trời gần tối rồi.&nbsp; _ Dạ, chào anh em về.Tiếng &#39;&#39;Dạ&#39;&#39; sao nó ấm quá cũng như nụ cười kia, nó cứ vây quanh tôi theo từng hạt mưa. Cô bé chào tôi rồi tiến về phía trước, tôi vẫn nhìn theo bóng cô bé cho tới khi nó khuất dần, nhưng sao nụ cười kia, giọng nói ấm áp đó nó vẫn còn đâu đây cùng cơn mưa dai dẵng kia.]]></description>
            <pubDate>2009/08/31 21:49:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nỗi Buồn Và Mưa [2]:23]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nỗi Buồn Và Mưa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rain_forever_71/article?mid=17]]></link>
            <description><![CDATA[Mình mệt mõi lắm rồi, chỉ muốn dừng chân ở đâu đó nhưng sao ko đc, đôi chân cứ tiến tới mà chẳng bít sẽ đi đâu. Còn mọi thứ quanh mình thì dần dần biến mất, dù nhìn thấy thì nó cũng chỉ là ảo ảnh mà tui rồi cũng sẽ tan biến.Nhiều lúc chỉ muốn ngồi một mình suy nghĩ vẫn vơ về mọi thứ. Những lúc ấy mọi thứ xung quanh mình thật lạnh lẽo, vô tình. mọi người cứ lặng lẽ bước đi rồi làm việc của mình, chẳng ai quan tâm đến nhau. Mình cũng thế, mình cũng chẳng cần ai quan tâm đến mình cả bởi vì họ ko thật sự hiểu những gì mình nghĩ, những gì mình muốn dù đó có là bạn thân của mình đi nữa. Mình chỉ thiz ngồi lặng lẽ để nhìn cuộc đời đang trôi đi theo thời gian.Mưa tới, nỗi buồn lại đến theo từng tiếng mưa rơi. Ào một cái, nó đến thật bất ngờ như con mưa kia. Mọi người dừng lại tìm chổ trú hay mặc chiếc áo mưa để về cho nhanh. Họ ko để ý rằng có một người đang ngồi lặng lẽ trên chiếc xe đạp nhìn trời mưa. Ko phải xe người ấy bị hư mà vì nỗi buồn đã dừng ngời ấy lại. Mưa cứ rơi &#39;&#39;lộp bộp&#39;&#39; rơi mãi. Dường như mưa hiễu được nỗi lòng cũa người kia. Cái gì cũng có kết thúc của nó, mưa tạnh nhưng nỗi bùn lại ko dứt.Mưa tạnh để lại nỗi bùn ko thể tả, nhưng nó cũng vơi dần cùng chiếc cầu vồng xinh xắn kia. Cầu vồng thật đẹp, mình rất muốn cuộc đời đẹp như thế nhưng nó chỉ là ước muốn thui ko thể thành sự thật. Tối, mưa lại đến. Mình thấy thật hiu quạnh. Ngôi nhà chỉ có mình và cơn mưa. Thật là kì lạ, chỉ có mưa ở bên mình những lúc buồn thui, và điều đó cũng an ủi mình phần nào. Tiếng mưa át đi mọi thứ, nhưng nó ko át đi nỗi bùn. Làm sao để nó ko còn ở trong mình nữa đây. Mình chỉ mong rằng ngày mai sẽ đẹp hơn ngày hôm nay dù chỉ một ít như ngày hôm qua.]]></description>
            <pubDate>2009/08/30 16:23:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nỗi Buồn Và Mưa:17]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Y]êu [T]hương [Q]úy [T]trọng [N]hững [G]ì [M]ình [Đ]ang [C]ó]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rain_forever_71/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Khách du lịch hỏi một người chăn cừu: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; _ Chúng ta sẽ gặp kiểu thời tiết gì trong ngày hôm nay?
Người chăn cừu đáp lại: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; _ Là kiểu thời tiết mà tui thiz!
Khách du lịch: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; _ Làm sao anh bít được nó sẽ là kiểu thời tiết mà anh thiz?
Người chăn cừu: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; _Phải kám phá, thưa ông. Không phải lúc nào tui cũng có được cái mà mình thiz. Cho nên tui phải học cách yêu thương, quý trọng những gì mình có. Vì thế, tui chắc chắn rằng hôm nay chúng ta sẽ gặp kiểu thời tiết mà tui thiz.]]></description>
            <pubDate>2009/07/04 00:03:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Y]êu [T]hương [Q]úy [T]trọng [N]hững [G]ì [M]ình [Đ]ang [C]ó:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[L]úc [Đ]ổi [M]ùa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rain_forever_71/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[[N]gày cuối tuần [S]ự ồn ào phá tan không gian tĩnh mịch [B]iết đi đâu, trống trải lòng bùn[H]ai người bên nhau[M]à hôm nay vắng một[G]ió sớm mai thổi qua[T]rời bừng sáng [D]ù có xa cách nhau[N]hưng tình yêu vẫn nối những tâm hồn[H]ết mưa trời lại nắng [N]hững ngày bên nhau kỷ niệm không mờ [M]uốn khóc to lên[K]hóc cho hả [D]ù mưa to gió lớn[D]ù nắng hạ chói chang,[D]ù màu đông tuyết ngập tràn[N]iềm tin vẫn đông đầy ]]></description>
            <pubDate>2009/06/20 16:38:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[[L]úc [Đ]ổi [M]ùa:2]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 07:37:30 SGT 2009 -->
