Ngôn từ tan biến hết nhường chỗ cho âm nhạc, những lời ca mượt mà ngân
lên trong tiếng nhạc đưa ta vào một thế giới thần bí của cảm xúc.
Âm
nhạc của bóng đêmThập niên 70 thế kỷ 19, một nhà hát Opera lâu
đời ở Paris đã trì trệ vì thiếu giọng soprano (giọng nữ cao) chính cho vở diễn.
Christine - diễn viên múa kiêm hát bè được giới thiệu thay vào vị trí quan trọng
đó. Chất nhạc bắt đầu xuất hiện cùng lời ca trong veo trong tâm sự của một cô
gái trẻ: “hãy nghĩ đến em trìu mến thôi khi ta nói lời chia tay, hãy hứa rằng
anh sẽ nhớ về em dù chỉ trong chốc lát…” (think of me, think of me fondly when
we’ve said goodbye, remember me once in a while, please promise me you’ll try…-
Think of me).
Christine không những đã thể hiện xuất thần giọng ca
truyền cảm mà còn mang cả hồn âm nhạc đi vào giọng ca ấy, thổi bùng lên luồng
không khí say mê nghệ thuật tưởng chừng đang lịm đi trong lòng người yêu nhạc
kịch nơi đây.
Bí mật cũng hé mở sau đêm diễn huy hoàng của Christine.
Người thầy - thiên thần âm nhạc vẫn đến từng đêm trong giấc mơ, dìu dắt linh hồn
cô bay cao trong tiếng hát cũng chính là nhân vật mà mọi người khiếp sợ: Bóng Ma
- nỗi ám ảnh bấy lâu trong nhà hát cùng những cái chết và tai nạn bất ngờ. Và
rồi câu chuyện buồn về một “quỷ sứ chốn địa ngục” dám mơ tưởng đến thiên đàng
cũng hé mở…
Bóng Ma đó từng là một đứa bé có gương mặt quái dị bị mẹ nó
chối bỏ từ khi mới chào đời, phải mang trên mình bộ dạng một “con quái vật” để
làm trò tiêu khiển cho kẻ khác. Cứ ngỡ cuộc đời mở ra cho nó lối đi sáng hơn khi
ẩn náu trong nhà hát, thế nhưng, cũng từ đó mà bi kịch bắt đầu… Con đường sống
nó lựa chọn là đi vào trong bóng đêm cùng chiếc mặt nạ, xa rời luôn cái gọi là
“tình thương” của đồng loại con người.
Sự xuất hiện
của Bóng Ma khiến mọi người kinh sợ
Tài năng nghệ thuật, giọng hát mê hồn
và những vở opera hay lớn dần theo sự mặc cảm, trưởng thành trong cái nhìn cay
nghiệt với cuộc đời và với chính bản thân mình… Mỗi lời hát trong những vở nhạc
kịch mà Bóng Ma sáng tác như từng sợi chỉ nhỏ lúc quyện vào nhau thiết tha da
diết, lúc tách rời buông tiếng thanh thoát trong veo. Đó chính là tâm trạng của
một con người đa cảm: có khi tinh khôi, có khi căm hờn và có lúc đầy khát khao
yêu thương.
Khi Bóng Ma đưa Christine đến nơi ngự trị của đêm tối có lẽ
là lúc âm nhạc được thể hiện tinh tế nhất. Trong thế giới hun hút đầy ma lực ấy,
tiếng nhạc khẽ chạm vào mạch cảm xúc bằng mỗi lời ca và từng gia điệu. Nó nhẹ
nhàng đi vào tư duy khiến ta như muốn tìm ra đâu là sự đau đớn, đâu là niềm đam
mê; đâu là tình yêu và đâu là hờn ghen chua chát.
Tiếng hát gọi mời đầy
quyền uy mà cũng thật tha thiết: “linh hồn ta đã hoà vào tiếng hát của em…,
trong mê cung của bóng đêm mù loà, chỉ có ta - Bóng Ma của nhà hát đang ngự trị
trong tâm hồn em, hãy hát lên hỡi thiên thần âm nhạc của ta…” (my spirit touch
your voice in one combined …, and in this labyrinth where night is blind, the
Phantom of the opera is there inside your mind, sing, my angel of music…- The
Phantom of the opera). Lúc này bóng đêm bỗng trở nên hiền hoà, nó không nuốt
chửng con người nữa mà dẫn dắt ta vào những giấc mơ…
Bóng
Ma đưa Christine đến nơi âm nhạc ngự trị
Nếu lời nói có thể chuyển tải
tâm trạng và suy nghĩ, thì tiếng hát sẽ càng làm cho cảm xúc bay xa, nhẹ nhàng
mà sâu sắc hơn. Bóng Ma cất giọng hát trong nhấc bổng tâm hồn thiên thần
Christine: “hãy nhắm mắt lại và để tâm hồn em bay bổng, em sẽ sống như chưa từng
được sống như thế…” (Close your eyes, let your spirit start to soar, and you'll
live as you've never lived before…- The music of the night). Rồi như trầm xuống
miên man đưa Christine vào sâu hơn trong thế giới mới ấy: “nhẹ nhàng và tinh tế,
âm nhạc sẽ mơn trớn từng cảm giác của em/ em hãy nghe, hãy đón nhận và tận hưởng
những cảm giác đó…” (Softly, deftly, music shall caress you/ hear it, feel it,
secretly possess you... - The music of the night).
Và cuối cùng lại cất
cao tiếng hát mê hồn đưa cô gái trẻ đến vô cùng cực của thế giới âm nhạc: “hãy
mở rộng lòng mình ra để trí tưởng tượng bay xa thoả thích trong bóng đêm mà em
sẽ không thể chối từ - đó chính là bóng đêm của âm nhạc…” (Open up your mind,
let your fantasies unwind In this darkness which you know you cannot fight, the
darkness of the music of the night…- The music of the night)
Một
thông điệp xúc độngVới ánh mắt nửa hận thù nửa như van xin,
khẩn khoản, Bóng Ma đến với Christine bằng cả sự si mê và tôn thờ. Nỗi khát khao
được làm một con người chân chính bùng sôi cháy bỏng trong niềm ao ước lớn lao:
tình yêu. Không đáp trả bằng thứ tình cảm ấy, nhưng chính sự công nhận của
Christine về “con người” trong Bóng Ma đã cứu rỗi linh hồn bị dày xéo đọa đày,
hướng bóng ma đi về phía có ánh sáng của niềm tin yêu con người…
Chỉ bằng
những giai điệu, Bóng Ma trong nhà hát đi sâu vào lòng người. Âm nhạc là dòng
suối trong nuôi dưỡng linh hồn một con người mặc cảm - Bóng Ma và đã dẫn lối cho
người đó đến với tình yêu, với niềm tin được thoát khỏi tấn bi kịch đời mình.
Cũng bởi âm nhạc đó, Christine trao trọn sự say mê và lòng ngưỡng mộ của cô. Thế
mới biết, âm nhạc khơi nguồn sự sống, còn tình yêu là khát khao sống mãnh liệt.
Ở đâu đó trong ma lực mù quáng của tiếng nhạc, sợi dây nối kết hai tâm hồn là hy
vọng và ước mong được sống tốt hơn, vươn đến cái đẹp thật sự của cuộc đời này.
Ánh nhìn xót
xa của Christine trước gương mặt biến dạng của Bóng Ma
Nếu lời nói có
thể chuyển tải tâm trạng và suy nghĩ, thì tiếng hát sẽ càng làm cho cảm xúc bay
xa, nhẹ nhàng mà sâu sắc hơn. Bóng Ma cất giọng hát trong nhấc bổng tâm hồn
thiên thần Christine: “hãy nhắm mắt lại và để tâm hồn em bay bổng, em sẽ sống
như chưa từng được sống như thế…” (Close your eyes, let your spirit start to
soar, and you'll live as you've never lived before…- The music of the night).
Rồi như trầm xuống miên man đưa Christine vào sâu hơn trong thế giới mới ấy:
“nhẹ nhàng và tinh tế, âm nhạc sẽ mơn trớn từng cảm giác của em/ em hãy nghe,
hãy đón nhận và tận hưởng những cảm giác đó…” (Softly, deftly, music shall
caress you/ hear it, feel it, secretly possess you... - The music of the night).
Và cuối cùng lại cất cao tiếng hát mê hồn đưa cô gái trẻ đến vô cùng cực
của thế giới âm nhạc: “hãy mở rộng lòng mình ra để trí tưởng tượng bay xa thoả
thích trong bóng đêm mà em sẽ không thể chối từ - đó chính là bóng đêm của âm
nhạc…” (Open up your mind, let your fantasies unwind In this darkness which you
know you cannot fight, the darkness of the music of the night…- The music of the
night)
Một thông điệp xúc động
Emmy Rossum
(vai Christine Daae) và Gerard Butler (vai Bóng Ma)
Với ánh mắt nửa hận
thù nửa như van xin, khẩn khoản, Bóng Ma đến với Christine bằng cả sự si mê và
tôn thờ. Nỗi khát khao được làm một con người chân chính bùng sôi cháy bỏng
trong niềm ao ước lớn lao: tình yêu. Không đáp trả bằng thứ tình cảm ấy, nhưng
chính sự công nhận của Christine về “con người” trong Bóng Ma đã cứu rỗi linh
hồn bị dày xéo đọa đày, hướng bóng ma đi về phía có ánh sáng của niềm tin yêu
con người…
Chỉ bằng những giai điệu, "Bóng Ma trong nhà hát" đi sâu vào
lòng người. Âm nhạc là dòng suối trong nuôi dưỡng linh hồn một con người mặc cảm
- Bóng Ma và đã dẫn lối cho người đó đến với tình yêu, với niềm tin được thoát
khỏi tấn bi kịch đời mình. Cũng bởi âm nhạc đó, Christine trao trọn sự say mê và
lòng ngưỡng mộ của cô. Thế mới biết, âm nhạc khơi nguồn sự sống, còn tình yêu là
khát khao sống mãnh liệt. Ở đâu đó trong ma lực mù quáng của tiếng nhạc, sợi dây
nối kết hai tâm hồn là hy vọng và ước mong được sống tốt hơn, vươn đến cái đẹp
thật sự của cuộc đời này.
Theo Tuổi trẻ
kid 16:26 24-11-2009