<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[...2 lúa &quot;lúa&quot; cả một ruộng]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife]]></link>
        <description><![CDATA[Lúa là sự sống. Ai lại không cần Lúa cơ chứ?]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/19 20:40:17</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[xúc cảm 20.11]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1504]]></link>
            <description><![CDATA[Gần đến 20.11 thì lòng tớ cũng rung rinh một tẹo, chẳng gì thì tớ cũng là cựu giáo sinh. (Ấy chết, viết thế này e bị truy nã trả lại tiền đào tạo cho nhà nước vì được miễn học phí mà không chịu đi làm giáo viên).
Hồi ấy, tớ ra trường vài tháng thì đi dạy học. Dạy các em sinh viên nhỏ tuổi hơn cũng có, nhiều tuổi hơn cũng có. Tớ vẫn nhớ có một em nam sinh viên bằng tuổi, bảo với tớ thế này: &quot;Cô bằng tuổi em mà đã đi làm kiếm được tiền rồi. Mà em vẫn còn đang đi học.&quot; Lúc ấy, tớ ngố, đần mặt, chả biết nói gì.
Nhưng tớ chẳng gắn bó với nghề sư phạm được là bao. Chắc nó phải thế. Bản chất của việc truyền lại kiến thức thì vui, nhưng cái công việc dạy học thì quả là mệt. Dạy học ở trung tâm thì thích hơn, vì hình như học viên họ bỏ tiền ra đi học nên học thật. Còn dạy ở trường, dù sao các em cũng mang tâm lý đi học hộ bố mẹ nên học láng cháng lắm.
Hồi mới thôi dạy học, thỉnh thoảng hay gặp sinh viên ở nhà sách hay ở ngoài phố. Các em ấy chào rõ to làm mình phát ngượng. Giờ thì ít gặp, hoặc là lâu quá quên mặt nhau rồi.
Lại nói về chuyện phí đào tạo. Hồi ấy có thông báo ai học sư phạm nếu sau làm giáo viên thì sẽ được miễn học phí. Tớ chưa nghĩ gì đến chuyện có đi dạy học hay không, chỉ thấy là được miễn học phí thì đỡ được khoản tiền cho bố mẹ. Thế là làm giấy cam kết. Thế mà một số bạn tớ nhát chết không dám làm giấy cam kết vì sợ sau này không đi dạy học sẽ bị đòi lại tiền đào tạo.
Hài hước một nỗi là những đứa nhát chết ấy thì sau vẫn làm cô giáo, còn những đứa tham tiền&nbsp;như tớ thì được miễn&nbsp;học phí&nbsp;nhưng sau không đi dạy học.]]></description>
            <pubDate>2009/11/19 19:36:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[xúc cảm 20.11:1504]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[bộ đội không ăn mì gói]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1474]]></link>
            <description><![CDATA[“nếu hãng Vifon mà đưa hình ảnh anh bộ đội Việt Nam ăn gói mỳ nhẹ nhàng, thơm ngon, có đầy đủ các chất thịt, rau, nước, sinh tố... đủ sức chạy bộ, chiến đấu chống lại đối thủ mạnh hơn mình nhiều lần chắc chắn sản phẩm sẽ thu hút hơn và bán được nhiều hơn”. 
Bao lâu nay, chỉ thấy có chuyện dân vùng bão lũ được ăn mì gói (cứu trợ), chứ chưa từng nghe bộ đội ăn mì gói, có chăng là lương khô. 
Thế mà báo Đất Việt ước cho bộ đội ăn mì đấy!
http://www.baodatviet.vn/Home/kinhte/Kiem-tien-ty-tu-nhung-thu-vut-di/200910/63694.datviet
Tất nhiên là nhân vật có thể ước ao như thế, nhưng biên tập viên thì không nhất thiết phải bê lời ước ao ấy lên mặt báo.]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 19:03:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[bộ đội không ăn mì gói:1474]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ảnh chọn lọc]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1461]]></link>
            <description><![CDATA[Hi, với cái ảnh này trên tờ Korea Herald, các em học sinh xứ Hàn hơi bị hãi khi tiêm vaccine cúm đây.]]></description>
            <pubDate>2009/11/12 19:33:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[ảnh chọn lọc:1461]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[người & xe đi lại trên đường]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1457]]></link>
            <description><![CDATA[Tớ có sở thích hơi kỳ cục là thích ngắm người đi lại trên đường. Lâu nay tớ cứ nhìn dòng xe cộ xuôi ngược, thấy bao nhiêu là ô tô, xe máy các màu lại nghĩ không biết người ta có đi đúng màu xe không. Đi không hợp màu với bản mệnh có thể là xe hay bị xây xát, hỏng hóc, mình phải tốn tiền sửa xe, hay bị lạc đường, hoặc là hay bị cảnh sát hỏi thăm, bị mất xe, thậm chí gây tai nạn (gây cho người khác, mà có khi chính mình mất mạng). Còn nếu xe hợp màu với bản mệnh, thì đi lại suôn sẻ, không hay bị hỏng hóc, thuận tiện cho công việc làm ăn... Buồn cười nhỉ, cứ nhìn xe trên đường đủ các sắc màu lại nghĩ không biết chủ xe có hợp màu xe không?]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 21:38:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[người & xe đi lại trên đường:1457]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tương... phềnh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1441]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;Phu phụ tương kính như tân&quot; - câu này được lấy làm một chương trong Đắc nhân tâm ông Nguyễn Hiến Lê dịch. 2 lúa thấy người ta hay dịch là &quot;Vợ chồng kính trọng nhau như khách quý&quot;. Nghe thì cũng có lý, nếu đối đãi với người bạn đời là lịch sự lễ nghĩa như với khách (quý) thì quý quá nhỉ. Nhưng nếu vợ chồng kính trọng nhau như khách thì cũng hơi phiền đây, vì đã là khách tất có sự xã giao, lễ nghi, khách sáo gì đó.
Hồi trước và cả bây giờ, 2 lúa và em Tí hay lấy câu này trêu nhau. Thôi thì, dù là quan hệ kiểu gì mà cứ đối đãi với nhau kiểu &quot;tương kính như tân&quot; đều quý. Ăn cơm, em mời chị, chị mời lại em, mà cũng chẳng quan trọng ai mời ai trước. Ai đi đâu vắng nhà cũng chỉ muốn mau mau về vì người kia đang ở nhà. Em Tí còn nghĩ ra cái trò rất quỷ để trêu chị. Một dạo, em lấy câu &quot;cử án tề mi&quot; bên Tầu mà đối đãi chị. Đưa chị cái gì cũng dâng ngang mày. Ban đầu chị cũng thấy hay hay, sau sốt ruột quá, rồi đâm cáu, mới bảo Tí: &quot;Thôi đừng cử án tề mi gì nữa. Cử án tề mi lại phải vươn người mỏi cả tay&quot;. Bởi vì Tí cử án tề mi mà không nhún mình xuống như nàng Mạnh Quang bên Tầu&nbsp;thành ra chị muốn với lấy đồ lại phải vươn cao tay lên.
Đến lúc Tí học tiếng Trung, Tí mới đăm chiêu bảo: &quot;Không phải là Vợ chồng kính trọng nhau như khách quý đâu chị ạ.&quot; Tí nói thế vì Tí tìm từ &quot;tân&quot; không thấy có nghĩa là khách. Tí bảo, nói thế này có khi đúng hơn: &quot;Vợ chồng kính trọng nhau như khi còn mới&quot;, hoặc là kính trọng nhau như khi mới cưới. Ái chà, nếu thế này quả có lẽ có lý hơn thật. Những cái gì mới mẻ dường như người ta đều nâng niu rất nhiều. Sau quen đi, đến khi thành một thói quen, một đường mòn, đâm ra người ta không coi trọng như lúc đầu nữa. Vậy là chị và Tí thống nhất là &quot;Vợ chồng kính trọng nhau như khi còn mới&quot;.
Lại nói về chuyện Tí đối đãi chị. Thì vẫn là tương kính như tân. Đến lúc muốn trêu Tí, chị mới bảo, tương tương cái gì, có mà tương (trương) phềnh thì có. 
Nói thế thôi, dù là chị em một nhà, lúc nào cũng vẫn tương kính như tân. (nhưng xin đừng cử án tề mi nhé, mỏi tay lắm)]]></description>
            <pubDate>2009/10/29 19:17:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[tương... phềnh:1441]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[“Triết lý tình yêu” của chú bé 10 tuổi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1412]]></link>
            <description><![CDATA[TT - Lời nhắn gửi của một cô gái đến các chàng trai yêu mà chưa dám ngỏ lời...
Có một chàng trai khỏe mạnh, không sợ gì hết. Chỉ sợ duy nhất cô gái mà anh yêu nên anh cứ giữ mãi mối tình câm, không dám nói ra vì mắc cỡ. Ba tháng sau khi nghe “chỉ dẫn” của cậu bé hàng xóm 10 tuổi, chàng trai làm đám cưới với cô gái.
Trên đây chỉ là một trong nhiều “chiến tích” kỳ diệu của cậu bé Dũng giàu tình cảm, nhân vật chính trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ (Nguyễn Ngọc Thuần, NXB Trẻ, năm 2004). Đó là một truyện thiếu nhi khiến nhiều người lớn trong đó có tôi thích mê.
Tôi thích tình yêu cuộc sống lan tỏa trong những trang viết trong trẻo và đặc biệt ấn tượng với “triết lý tình yêu” mà cậu bé Dũng “lên lớp” cho chú hàng xóm tên Hùng. “Mẹ cháu nói khi yêu ai phải nói cho người ta biết, người ta rất mừng” - Dũng đã nói với chú Hùng điều mà mẹ cậu bình luận khi thấy chú cứ lảng vảng trước nhà cô gái mình yêu mà không dám nói gì. Dũng bảo: “Chú nói yêu cô Hồng, cô sẽ không la chú đâu”.
Ừ nhỉ, có lẽ là có rất ít người con gái la hét khi người ấy ngỏ lời với mình, kể cả khi mình không ưng người ta. Nhưng tại sao các đấng nam nhi đại trượng phu không biết sợ điều gì lại sợ nói câu tỏ tình với cô gái mình thương trộm nhớ thầm nhỉ?
Tôi nghĩ không phải là các chàng quá nhút nhát nên không dám ngỏ lời với người mình yêu. Mà bởi các chàng sợ - sợ bị từ chối, sợ cảm giác thất bại, sợ một câu trả lời không mong đợi.
Nhưng nói gì thì nói, ngỏ lời vẫn là cách nhanh nhất để “thông báo” cho đối phương biết tình cảm của mình. Mình cứ có ý, có tứ này nọ, làm mọi cách để mong người ta hiểu được tình cảm của mình, nhưng ba từ giản dị nhất lại không nỡ thốt ra thì làm sao người ta hiểu được.
Nói ra ba từ ấy mình sẽ dò biết được tình cảm của người ta với mình. Nếu người ta đón nhận thì quả là niềm hạnh phúc mà mình đang mong đợi. Nếu người ta chối từ mình cũng hiểu được ý tứ của người ta. Nhưng điều quan trọng nhất là đã nói ra được điều cần nói để sau này không phải nuối tiếc “giá như...”.
Tôi đã đọc được điều này trong một bài viết về tình yêu: “Ta đau khi yêu một người nhưng không được đáp lại. Nhưng nỗi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ can đảm để cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào”.
Tôi lại nhớ đến nickname rất ấn tượng của một nữ nhà văn trẻ - neuyeuthiphainoi. Ừ nhỉ, yêu thì phải nói ra! Chuyện giản dị thế thôi mà.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=343983&amp;ChannelID=194]]></description>
            <pubDate>2009/10/24 07:28:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[“Triết lý tình yêu” của chú bé 10 tuổi:1412]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tim anh trôi về em]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1414]]></link>
            <description><![CDATA[Dù rất là dị ứng với Quốc Bảo (nói chung là Lúa cực ghét những người dối trá, đạo nhạc cũng ngồi trong chiếu&nbsp;của dối trá nhỉ), nhưng mà không thể phủ nhận sự yêu thích mê mẩn những bài hát với ca từ tuyệt đẹp và âm nhạc mới lạ của Quốc Bảo.
http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=721
(Hê hê, Lúa ghét người nhưng bài hát&nbsp;của người thì vẫn thích khi đó là những sản phẩm không cầm nhầm. Nhưng mà có sao đâu nhỉ. Hai vấn đề là khác nhau. Cái gì ra cái đấy.)
Tim anh trôi về em
http://vnmusic.com.vn/music/index.php?aid=nghenhac&amp;id=90
Để những khi xa rời anh còn em như ta mới yêuThì xin cho anh làm sông trôi về bến hẹnNhững khi đau buồn em ngồi yên bên sông nước xanhLà anh trôi vào trong em bình yên nhéDù đi phương nào dòng sông vẫn theoSông theo chân em đi để mãi không cách chia
Trái tim anh luôn trôi về emĐời sống anh đang tan vào emYêu như là yêu thôi vì sông như là thế thôiCứ âm thầm hát âm thầm trôiTrái tim anh tìm được nhịp rồiSẽ trôi xuôi về tim em
Dù nắng hay mưa dầm khi tìm em nghe em thoáng vuiLà cơn vui kia sẽ nuôi anh dài bất tậnĐến nghe em cười anh về nghe thêm trong giấc mơMột khi yêu đầy anh yêu đầy như thếTình yêu trôi về thành sông mát trongAnh trôi theo tim em để mãi không cách chia
Trái tim anh luôn trôi về emĐời sống anh đang tan vào emYêu như là yêu thôi vì sông như là thế thôiCứ âm thầm hát âm thầm trôiTrái tim anh tìm được nhịp rồi.Sẽ trôi xuôi về tim em.]]></description>
            <pubDate>2009/10/21 07:28:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tim anh trôi về em:1414]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[liều thuốc cho trái tim]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1413]]></link>
            <description><![CDATA[Có tiền mua gỉ mua gi mua gì cũng được. Cái ngàn vàng made in Zhong Guo ren min chỉ có 300k! Hê hê, quả là liều thuốc cho trái tim cho những cô nàng không còn, để đổi lấy&nbsp;cái thở phào của những anh chàng khăng khăng muốn là người đầu tiên của nàng.
Căng thẳng chuyện màng trinh&nbsp;“made in China”
TTCT - Quốc hội Ai Cập đang bàn cãi nóng về việc chính phủ cho phép nhập khẩu màng trinh&nbsp;nhân tạo từ Trung Quốc. 
Trước phiên thảo luận, tiến sĩ thần học Abdull Muate Biyoumi - ủy viên Hội đồng khoa học Hồi giáo của Viện Đại học al-Azha’r, từng là phó chủ tịch tiểu ban tôn giáo của Quốc hội Ai Cập - đã ra giáo lệnh (Fat’wa) coi những người nhập khẩu mặt hàng này là “phản đạo”. 
Theo giáo lệnh trên, màng trinh&nbsp;nhân tạo phải được coi là hàng giả và người nhập khẩu mặt hàng này phải bị trừng trị. Giáo sĩ Yusef al-Badri ủng hộ giáo lệnh này và đề nghị phạt người sử dụng một trong các hình thức: đánh 10 roi da, tù giam hoặc trục xuất khỏi địa phương. 
Nhiều giáo sĩ cao cấp khác cho rằng cần phải ngăn chặn, không để mặt hàng “độc hại” này xâm nhập thị trường Ai Cập vì sẽ làm gia tăng tình trạng mại dâm lén lút trong xã hội và có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường về hôn nhân và gia đình. 
Trinh tiết là phẩm hạnh vô cùng hệ trọng đối với phụ nữ chưa chồng ở Ai Cập cũng như các quốc gia Ả Rập và Hồi giáo khác. Một cô gái chưa chồng mà mất trinh bị coi là nỗi ô nhục đối với gia đình và dòng họ, còn nếu dùng màng trinh&nbsp;giả đi lấy chồng là sự “lừa đảo vô luân”. Những trường hợp như vậy bị phát hiện có thể khiến người mang màng trinh&nbsp;giả bị giết theo tục lệ “bảo vệ danh dự gia đình” vẫn tồn tại ngoài pháp luật. 
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=342922&amp;ChannelID=119
Màng trinh “made in China” giá 300 ngàn ở Hàng Chiếu
Khác với Trung Quốc, màng trinh nhân tạo được rao bán rầm rộ ở trước các cổng trường, hay trước nhà vệ sinh, thì ở Việt Nam, mặt hàng này lại không được trưng bày công khai. 
Phải quen mới mua đượcVào vai... một người đi tìm mua &quot;màng trinh nhân tạo&quot;, PV Bee đã đến nhiều hiệu thuốc trên các tuyến phố ở Hà Nội, các cửa hàng bán đồ người lớn, các cửa hàng mỹ phẩm, tuy nhiên hầu hết các chủ cửa hàng đều không bán loại sản phẩm này.
Theo chỉ dẫn của một chủ thuốc trên đường Thái Thịnh, tôi tìm đến phố Hàng Chiếu (Hoàn Kiếm) – nơi được mạnh là &quot;chợ sung sướng&quot; của Hà Thành&nbsp; với loại sản phẩm sex. Vừa đến, một nhóm phụ nữ đã nhao nhao hỏi xem tôi cần mua thuốc loại nào, thuốc kích dục, đồ chơi sex kiểu gì cũng có thể đáp ứng ngay tức thì.
Tôi lân la hỏi mua “màng trinh nhân tạo” thì mấy người bán chuyển thái độ: “Em làm khó các bọn chị thế, bây giờ không bọn chị không dám bán loại này đâu, cẩn thận vào tù như chơi”. “Trước đây còn dám nhưng bây giờ cấm mạnh quá nên dân đen như chị không dám. Nếu em muốn mua thì phải qua quen biết, có đường dây bên trong, người tin tưởng”. Một người bán hàng cho biết.“May ra lên biên giới giáp Trung Quốc còn có. Mấy chị bán hàng này còn đang bị công an rượt đuổi, thêm loại kia thì…” - một người bán khác chậc lưỡi.PV khẩn khoản giới thiệu mình là sinh viên, được một chủ thuốc cho biết ở đây có bán sản phẩm này vào buổi tối, và tác dụng của nó cũng khá ổn, trong khi giá cả không cao bằng việc đi “xử lý” ở các bệnh viện, lại sợ bị bố mẹ mắng khi biết, lúc này một chị bán hàng đưa tôi ra một chỗ và bảo nhỏ: “Chị có quen một người này, em cần chị đưa em số điện thoại, em cứ gọi là có hàng ngay, lệ phí đưa trước 100 nghìn đồng”.
Có cả của Trung Quốc lẫn Nhật Bản
Sau khi đưa cho trung gian số tiền trên, PV gọi điện theo số điện thoại đó, tiếng của một chị phụ nữ nghe máy. Vì được người quen giới thiệu là nên này chị ở nói ngay: Em muốn mua loại gì, có loại thấp nhất giá 300 nghìn đồng, loại cao lên lên đến 3 triệu đồng. Đây là loại Trung Quốc, chứ loại của Nhật lên đến 20 triệu. Tiền nào của đấy, tiền cao thì cô em bảo vệ lâu hơn, vệ sinh hơn, va chạm mạnh cũng không ảnh hưởng. Còn tiền thấp, thì phải thay liên tục” - chị bán hàng đon đả.
&quot;Em nghe bảo chỉ có giá là 60 - 70 nghìn thôi mà chị”, PV nói.
Chị này tiếp: “Đó là giá rao bán ở bên Trung Quốc, chứ ở Việt Nam thì không có chuyện đó đâu, còn phải tính công chị vận chuyển từ bên Trung Quốc về, rồi Nhật Bản nữa, qua mấy khâu trung gian, rồi trốn các lực lượng, nên giá mới đẩy lên thế. Nay là rẻ rồi đấy, trước đây có loại gần 10 triệu, loại này giống như thật, giờ cấm ghê quá nên mới có giá thế”.Thấy tôi có vẻ ngập ngừng, chị này nói tiếp: “Được rồi chị giảm giá cho em, nhập dịp 20/10 là giảm 5%, thế là được chứ cô em”. “Hàng chị bán đảm bảo là hàng thật, chị buôn bán được 3 năm nay rồi, em mà gặp hàng vài trăm nghìn thì ắt hàng giả, nguy hiểm đến sức khoẻ lắm. Chị chủ yếu lấy hàng từ Trung Quốc, vì khách hàng dùng thấy ổn, mà giá không cao, bán ở Việt Nam dễ”.Người này còn cho biết, hàng này phải đặt trước vài ngày, sớm nhất cũng phải 2 ngày mới có, vì loại này không dám bán công khai nên không lưu hàng. Vì thế, có khách nào đặt thì mới mang hàng về.Cũng theo chị này, cứ khách hàng gửi tiền vào tài khoản của chị, 2 - 3 ngày sau sẽ có hàng gửi về tận nhà. “Đường dây chị có mặt ở nhiều tỉnh thành, chị ở đây, ai đặt hàng ở đâu đều có người ở đó đưa tận nơi”. Nói xong chị này còn hướng dẫn nhiệt tình cách sử dụng sản phẩm này như thế nào. Chị này còn dặn thêm: “Dùng sản phẩm này, đêm tân hôn cứ vô tư mà làm như thật nhé, vì lúc đó cô em vẫn là trinh nữ mà”.Theo bác sỹ sản phụ khoa Lê Thị Kim Dung (Trung tâm y tế Lao động Bộ NN&amp;PTNN), chúng tôi chưa biết nhiều đến loại sản phẩm này, nhưng đã là mặt hàng không có xuất xứ, không có giấy phép lưu hành, thì chắc chắn có vấn đề, dù không gây nguy hại cho cơ thể nhưng ít nhất có thể gây tổn thương cho phụ nữ. “Nhiều chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc cũng từng khuyến cáo khi sử dụng loại sản phẩm này rất dễ mắc phải những căn bệnh như: rách âm đạo, chảy máu âm đạo, nấm âm đạo…thậm chí dẫn tới vô sinh”, bác sỹ Dung cho hay.
http://bee.net.vn/channel/1985/200910/Mang-trinh-made-in-China-gia-300-ngan-o-Hang-Chieu-1725515/]]></description>
            <pubDate>2009/10/20 21:13:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[liều thuốc cho trái tim:1413]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1405]]></link>
            <description><![CDATA[Không lẽ một mình Mr. Minh là làm thành đám cưới, hả người tặng hoa?

Nên học tập 2 lời chúc này này:


(Nguồn ảnh: Zing)
Bạn Tí bình luận: Ngu như bò! (tất nhiên là dành cho cái người ký tên trong ảnh 1)
Mình cộng điểm cho ảnh 2, hoa cưới màu trắng muôn đời vẫn đẹp. Chủ đề của lẵng hoa cũng ý nghĩa nữa. Hoan hô Mỹ Tâm, không chỉ là hát hay, nhỉ.

Hi hi, thực ra thì bạn Tí rất là thích Miss Bikini Huỳnh Thanh Tuyền, nên là mình cũng hay đọc tin về cô này. Thấy cô ấy trả lời báo chí rất trí tuệ. Hy vọng là cô ấy sẽ hạnh phúc.
(Hi hi, nhưng mà Mr. Minh phu quân của cô ấy chắc&nbsp;có con sao Địa Kiếp ở cung Thê nên mới truân chuyên đến thế. Nhưng cung Thê có lẽ còn có con sao Đào Hoa Thiên Khôi gì đó mà toàn những cô thuộc hàng quốc sắc. Lúa tranh thủ bình luận bằng ngôn ngữ tử vi, hê hê.)]]></description>
            <pubDate>2009/10/20 08:52:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân:1405]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[con người quan trọng hơn đồ vật]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rice-islife/article?mid=1401]]></link>
            <description><![CDATA[Thông điệp của tôi: con người quan trọng hơn đồ vật. (Randy Pausch&nbsp;- Bài giảng cuối cùng) 

Đổ nước lên ghế xe 
Một thời gian dài tôi mang biệt hiệu “ông cậu chưa vợ”. Những năm 20 và 30 tuổi, tôi không có con và hai con của chị tôi, Chris và Laura, đã trở thành những đứa trẻ tôi hết mực thương yêu. Tôi thích thú trong vai cậu Randy, hằng tháng hiện diện trong cuộc đời chúng và giúp chúng nhìn thế giới của chúng từ những góc nhìn mới lạ.
Tôi không chiều chuộng và làm hư chúng. Tôi chỉ thử tìm cách truyền đạt quan điểm của mình về cuộc sống. Và điều này thỉnh thoảng đã làm chị tôi phát điên.
Một lần, khoảng mười mấy năm về trước, khi Chris lên bảy và Laura lên chín, tôi đón chúng với chiếc xe Volkswagen Cabrio mui trần mới tinh vừa mua. “Phải cẩn thận trong xe mới của cậu Randy nhé - chị tôi nhắc các con - Chùi chân trước khi vào xe. Đừng nghịch các thứ. Đừng làm bẩn xe”.
Tôi lắng nghe chị và nghĩ theo cách nghĩ của một ông cậu chưa vợ: “Đây đúng là kiểu răn bảo làm hỏng bọn trẻ. Tất nhiên chúng có thể làm bẩn xe tôi. Trẻ nhỏ làm sao có thể tránh được”. Vậy nên tôi làm mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Trong khi chị tôi nhắc nhở các quy tắc, tôi chậm rãi mở một lon nước ngọt, dốc ngược và đổ xuống chiếc ghế đệm bọc vải ở phía sau xe. Thông điệp của tôi: con người quan trọng hơn đồ vật. Một chiếc xe, kể cả quý giá như chiếc xe mui trần mới của tôi, cũng chỉ là một đồ vật.
Khi đổ lon nước ngọt, tôi quan sát thấy Chris và Laura miệng há, mắt trợn tròn. Quả là cậu Randy điên khùng, hoàn toàn chối bỏ những nguyên tắc của người lớn.
Cuối cùng tôi thật mừng vì đã tưới lon nước ngọt đó bởi đến cuối tuần, Chris bé nhỏ bị cảm cúm và đã nôn tung tóe khắp ghế sau xe. Cậu bé đã không cảm thấy có lỗi. Nó được yên lòng bởi đã chứng kiến tôi rửa tội chiếc xe và biết việc nó làm cũng không có vấn đề gì.

Không phải mọi thứ đều cần sửa chữa
Một ngày ấm áp hồi mới cưới, tôi tản bộ tới Carnegie Mellon, còn Jai ở nhà.
Chiếc minivan ở trong gara, còn chiếc Volkswagen mui trần của tôi ở trên lối vào. Jai lái chiếc minivan ra mà không thấy chiếc xe kia đậu trên đường. Kết quả: tiếng kêu răng rắc đến liền sau đó, boom, bam!
Cuối bữa ăn tối, Jai nói: “Randy, em có điều cần nói với anh. Em đã đâm xe vào chiếc xe kia”.
Cô bảo chiếc xe mui trần bị hỏng nặng nhất, nhưng cả hai vẫn chạy tốt. “Anh có muốn ra gara xem chúng?” - cô hỏi.
“Không - tôi nói - Đợi ăn tối xong đã”.
Cô ngạc nhiên. Tôi không giận, cũng chẳng mấy bận tâm. Ngay sau đó cô đã hiểu phản ứng rất chừng mực của tôi bắt nguồn từ cách tôi đã được dạy dỗ.
Sau bữa tối chúng tôi ra xem xe. Tôi chỉ nhún vai và có thể thấy với Jai, một ngày đầy lo âu đã tan biến. “Sáng mai&nbsp; - cô hứa - em sẽ hỏi xem ước tính sửa hết bao nhiêu”.
Tôi nói với cô là không cần thiết. Những chỗ hỏng vẫn chấp nhận được. Cha mẹ tôi đã dạy ôtô là để đưa mình từ điểm A tới điểm B. Chúng là những vật dụng, không phải là thứ thể hiện địa vị xã hội. Vì vậy tôi nói với Jai là không cần phải tu sửa lại. Chúng tôi vẫn có thể dùng xe với các vết trầy xước và móp méo.
Jai hơi sửng sốt. “Có thật chúng mình cứ lái khắp nơi với chiếc xe vừa bẹp vừa trầy xước?” - cô hỏi.
“Đúng. Jai, em không cần sửa những thứ khi chúng vẫn còn làm được cái việc chúng phải làm”.
Điều đó có thể hơi giễu cợt. Nhưng nếu thùng rác hoặc xe cút kít của bạn bị một vết trầy, chắc bạn sẽ không mua cái mới. Có thể bởi vì chúng ta không dùng thùng rác hoặc xe cút kít để truyền đạt địa vị xã hội của chúng ta hoặc để phân biệt chúng ta với những người khác. Với Jai và tôi, những chiếc xe sứt sẹo đã trở thành một tuyên ngôn trong cuộc hôn nhân của chúng tôi. Không phải mọi thứ đều cần sửa chữa.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=341687&amp;ChannelID=89
Bảng tưởng niệm Randy Pausch đặt tại thế giới Walt Disney có trích dẫn lời của ông:&nbsp; “Be good at something; It makes you valuable... Have something to bring to the table, because that will make you more welcome”. (Hãy giỏi việc gì đó, điều đó sẽ giúp bạn có giá trị... Hãy mang gì đó tới bàn tiệc, điều đó giúp bạn được chào đón hơn...)
&nbsp;
(Đây là Lúa sửa lại một vài từ. Nguồn trên báo TT dịch là:&nbsp;“Hãy giỏi việc gì đó, điều đó sẽ giúp bạn thêm giá trị... Hãy mang gì đó tới bàn tiệc, điều đó giúp bạn được chào đón...)
&nbsp;

&nbsp;
&quot;In my twenties and thirties I had no kids, and my sister&#39;s two children, Chris and Laura, became the objects of my affection. I reveled in being Uncle Randy, the guy who showed up in their lives every month or so to help them look at their world from strange new angles. It wasn&#39;t that I spoiled them. I just tried to impart my perspective on life. Sometimes that drove my sister crazy.

Once, about a dozen years ago, when Chris was seven years old and Laura was nine, I picked them up in my brand-new Volkswagen Cabrio convertible. &quot;Be careful in Uncle Randy&#39;s new car,&quot; my sister told them. &quot;Wipe your feet before you get in. Don&#39;t mess anything up. Don&#39;t get it dirty.&quot;

I listened to her, and thought, as only a bachelor uncle can: &quot;That&#39;s just the sort of admonition that sets kids up for failure. Of course they&#39;d eventually get my car dirty. Kid&#39;s can&#39;t help it.&quot; So I made things easy. While my sister was outlining the rules, I slowly and deliberately opened a can of soda, turned it over, and poured it on the cloth seats in the back of the convertible. My message: People are more important than things. A car, even a pristine gem like my new convertible, was just a thing.

As I poured out that Coke, I watched Chris and Laura, mouths open, eyes widening. Here was crazy Uncle Randy completely rejecting adult rules.

I ended up being so glad I&#39;d spilled that soda. Because later in the weekend, little Chris got the flu and threw up all over the backseat. He didn&#39;t feel guilty. He was relieved; he had already watched me christen the car. He knew it would be OK...&quot; (The last lecture)]]></description>
            <pubDate>2009/10/19 15:05:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[con người quan trọng hơn đồ vật:1401]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 08:06:49 SGT 2009 -->
