<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Romain World Tour]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/romain_world_tour]]></link>
        <description><![CDATA[Bonjour Vietnam]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2008/10/21 21:39:01</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[D41]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/romain_world_tour/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[
 
Interview of Miguel (Mexico) - EnglishUploaded by romainworldtour
Interview of Raquel (Peru) Part 1- EnglishUploaded by romainworldtour
&nbsp;
Ngày 41 trước hành trình của Romain. Tôi nhận thấy tôi quá lười và quá bận để giữ lời hứa với cậu ấy. Thật là xấu hổ. 

Tôi nhớ các cô bạn ở Paris. Họ thường cằn nhằn rằng tôi không nói cho họ những gì tôi nghĩ. Trong đó có Raquel là người trong video bên trên. Người Peru. Nhờ cô ấy&nbsp;nói mà tôi biết Callao là tên một bến cảng lớn ở Nam Mỹ. Đó là lí do tại sao ở Madrid có trạm tàu điện ngầm tên Callao. Người Nam Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha và nồng nhiệt cũng giống như người Tây Ban Nha. Kiểu như duyên phận chăng?
Về cái việc các bạn tôi bảo rằng tôi không bao giờ nói cho họ biết tôi nghĩ gì, thì thật ra tôi có giải thích nhưng các cô không tin. Với một người châu Á, mà lại là một người Việt Nam,&nbsp;nói nhiều về cái mình nghĩ không phải là một nhu cầu quá cần thiết. Trong khi trở về Việt Nam đôi khi người ta phàn nàn tôi nói quá nhiều về bản thân. Thật là lộn xộn.
Tôi nhớ ngày 25/8 Romain có hỏi tôi có muốn thực hiện một video như thế này không? Ngày hôm đó tôi vừa trở về Việt Nam, hớn hở với viễn cảnh sẽ được ăn uống chơi bời và cũng tràn đầy lo lắng với một cuộc sống tôi cho rằng có nhiều đổi thay. Tất nhiên là tôi không thể thực hiện cuộc phỏng vấn, và trong tâm trí tôi lúc đó Việt Nam là một cái gì đó mơ hồ mà tôi không thể nói về nó một cách trôi chảy được. Có thể khi Romain đến Việt Nam tôi sẽ có thể trả lời cậu ấy, mà cũng có thể tôi sẽ giới thiệu cậu ấy gặp một người bạn rất hay mà tôi gặp hôm nay. Để biết về Việt Nam và những hi vọng, những thất vọng, niềm vui, nỗi buồn, sự sợ hãi. Cái mà Romain bảo cậu ấy muốn biết khi đến từng xứ sở, nhưng tôi đoan chắc cậu sẽ không hình dung được ở xứ sở của tôi các concept ấy phức tạp thế nào.
Mấy hôm trước tôi ngồi&nbsp;ở một&nbsp;bãi biển Nha Trang. Một bãi biển đầy khách du lịch nước ngoài. Theo ngôn ngữ của người Việt Nam, đầy Tây! Một cảm giác buồn bã bỗng trở lại trong tâm trí tôi, rằng người Việt Nam chúng tôi không có cái vẻ thảnh thơi của họ. Như bác tôi nói, rằng khi đi trên đường phố Pháp, tôi gặp những người vội vã với gương mặt thảnh thơi, còn trên đường phố Việt Nam lúc nào cũng là những gương mặt âu lo muộn phiền. Một xứ sở quá ám ảnh bởi cái nghèo để có thể vô tư thanh thản. 
Những ngày đầu tôi bị choáng sốc bởi đường phố Sài Gòn đầy người xô nhau, không ai nhìn ai. Cảm giác lẻ loi giữa một biển người không ai buồn đếm xỉa bạn là ai. Bây giờ thì mỗi ngày tôi đều cười chào những người tôi gặp. Ở Việt Nam, nếu bạn cười với một ai đó, sẽ có hai người ấm lòng. Bởi nụ cười và sự quan tâm giữa một biển người không phải ai cũng may mắn có.
Ở Việt Nam nỗi lo lớn nhất là tiền. Tiền như một là bùa trấn an hơn là một cái gì đó người ta thật sự cần. Không phải cứ có tiền là hạnh phúc, tất cả chúng tôi đều hiểu vậy. Người ta không có nhiều chọn lựa để theo đuổi, cho nên đuổi theo tiền là thứ dễ nhất. Chỉ vậy thôi.
Ở xứ sở này, tôi gặp rất nhiều người sống hoang mang trong một vỏ bọc điềm tĩnh, an toàn, tự tin, ngạo mạn. Lẫn lộn giữa những giá trị của cuộc sống. Ai cũng âu lo kiếm tìm cho mình một ý nghĩa. Tôi không bi quan về chuyện đó, tôi nghĩ, người ta còn lo lắng, còn loay hoay nghĩa là người ta còn cảm thấy cuộc sống có một giá trị. Nghĩa là người ta vẫn còn hi vọng.
Đôi khi tôi thấy mình cũng thế. Cố tổn thương một ai đó để thử xem họ có kiên nhẫn để yêu thương tôi. Chúng tôi bất an, và ai có thể dừng tổn thương người khác, thì họ sẽ thảnh thơi.
Tôi có may mắn gặp được những người mà những bất trắc không quật ngã nổi họ, và khi bạn buông tay thì họ giúp bạn níu lại. Bản thân tôi trong đời cũng có lúc là người như thế. 
Ở xứ sở này, cuộc sống thật lạ lùng! Chúng tôi sống giữa những âu lo, và may mắn sao, đó là những âu lo để mà hi vọng.
&nbsp;
]]></description>
            <pubDate>2008/10/21 20:16:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[D41:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[D-120]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/romain_world_tour/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Còn 120 ngày nữa Romain sẽ khởi hành. 

Website của cậu ấy đã có khá nhiều thông tin chuẩn bị cho cuộc hành trình, rất chuyên nghiệp. Tôi cũng chưa biết phải giới thiệu từ đâu vì suốt học kì vừa qua tôi quá bận rộn để có thể cập nhật thông tin trên trang web vào blog Romain World Tour tiếng Việt như tôi mong muốn. 

Romain đã thực hiện một cuộc phỏng vấn đầu tiên với 2 globetrotters người Argentina. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người muốn được cậu ấy phỏng vấn khi đến Việt Nam? Vì ở Việt Nam rất nhiều người thích được lên TV, rõ rồi :D

Interview Maria and Laura (Eng)envoyé par romainworldtour

Nhạc hiệu rất trẻ trung được thiết kế bởi một nhà tài trợ cho chuyến đi - công ty thiết kế quảng cáo Pinkanova, Toulouse:

Romain World Tour - Jingleenvoyé par romainworldtour

Và vé máy bay:]]></description>
            <pubDate>2008/08/04 07:35:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[D-120:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Romain, đừng quá sợ khi đến Việt Nam]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/romain_world_tour/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Tôi tên là Hương Lan, và là bạn của Romain Cozarre. Tháng 12 này, cậu ấy sẽ bắt đầu một chuyến du hành vòng quanh thế giới. 
Lần đầu tiên nhận được email của Romain thông tin về cuộc hành trình, tôi chỉ nghĩ đơn giản…tôi sẽ giới thiệu chuyến đi này đến người tôi quan tâm, và cả những blogger Việt Nam.
Như mọi lần, mỗi khi có ai đó ngỏ ý hỏi tôi họ có nên đi Việt Nam, rồi liệu tôi có lời khuyên nào hay ko, tôi có cảm giác vô cùng lo lắng. Tôi bị giằng xé giữa ham muốn « vẽ » lên một Việt Nam mà ai cũng muốn ngay lập tức đến, hoặc ít nhất cũng tò mò khôn tả (bạn có thể gọi đó là niềm tự hào hoặc thói quen của tôi, vì tôi học Marketing), với việc đưa ra những lời cảnh báo chân thành và thận trọng nhất mà tôi có thể. Điều đầu tiên tôi muốn nói bao giờ cũng là Hãy cẩn thận!Liệu có phải tôi đã không nên nói một cách đường đột như thế ? Cũng có thể lắm chứ, không gì làm một du khách nước ngoài, hoặc một người Việt xa xứ lâu năm, hoảng sợ cho bằng việc tôi bảo họ Hãy cẩn thận, cụ thể hơn là :Hãy giữ kĩ giấy tờ tùy thân nhé ;
Hãy cẩn thận đừng ăn thức ăn bán rong ngoài đường nhé ;
Hãy đừng nghe điện thoại khi ngồi sau xe máy bởi có thể sẽ bị giật mất đấy nhé ;
Nhìn chung cảnh sát, cấp cứu và mọi người ko mấy ai nói nước ngoài đâu nhé ;
Không phải ở chỗ nào đi ra ngoài ban đêm cũng đều an toàn đâu đấy nhé ;
Giao thông công cộng nói chung là vô cùng ko thuận tiện nhé…Những lời cảnh báo của tôi có thể là thừa, vì Romain có lẽ đã đọc những khuyến cáo thậm chí chi tiết hơn về những nơi cậu ấy đến.
Dù sao đi nữa, trong email đầu tiên gửi Romain, tôi cũng viết thế này :« Tôi nghĩ rằng tôi sẽ tạo một blog trên Yahoo 360 plus để giới thiệu chuyến đi của bạn đến với các bloggers Việt Nam. Tôi cảm thấy chuyến đi lí thú vì nhiều lẽ.
Là một người bạn, tôi thấy vui nếu giới thiệu nhiều người đến với website của bạn, và rồi cùng bạn chia sẻ chuyến đi hiếm có này.
Là một người Việt Nam, tôi muốn bạn có một chuyến đi an toàn và nhiều kỉ niệm tốt đẹp khi đến Việt Nam. Như bạn cũng biết, du lịch đến một quốc gia ko giàu có có thể để lại những kỉ niệm, hoặc là rất tốt đẹp, hoặc là rất tồi…
Cuối cùng, tôi phải nói là tôi cảm thấy rất thích chuyến đi của bạn. Ở độ tuổi bạn bây giờ, tôi ko có được niềm đam mê hay kế hoạch nào tương tự. Tôi nghĩ tôi nên gây dựng trang blog này để tặng bạn như một món quà, một món quà cho một người bạn trẻ tuổi mang theo trong chuyến đi này nhiều hy vọng, thiện ý và tình cảm nhiệt thành đến với các miền đất mới .
Thân mến.»
Và tôi đã thật sự nghĩ như thế.
Chúc bạn tôi một chuyến đi tốt lành, nhiều niềm vui, nhiều hứng thú. ]]></description>
            <pubDate>2008/06/01 03:14:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Romain, đừng quá sợ khi đến Việt Nam:2]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 20:39:21 SGT 2009 -->
