<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[nangconxanh]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc]]></link>
        <description><![CDATA[sống để yêu thương.]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/19 17:43:04</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Một câu chuyện yêu đương]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=288]]></link>
            <description><![CDATA[một câu chuyện yêu đương. 
&nbsp; 
&nbsp; 
Chàng và nàng rất trẻ, họ mới lấy nhau được 2 năm. Chàng vốn theo nghề chụp hình, nhưng say mê văn chương. Ngày lại ngỳa chàng cặm cụi viết sách, tuy rằng sách của chàng nằm dưới lớp bụi trên kệ ở các cửa hàng sách. Chàng rất yêu và chiều theo ý nàng. Thế rồi một ngày nọ…
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng bảo chàng :&quot; Anh đi chụp hình đám cưới con bạn em.Nó hứa trả công hậu hĩnh đấy&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng đáp:&quot; Bữa đó anh có hẹn với 1 nhà xuất bản. Em nói với bạn em chịu khó mời người khác.&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng bĩu môi :&quot; Anh bớt viết đi, có ai đọc văn anh đâu.&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng đáp :&quot; Rồi một ngày nào dó, người ta sẽ nhìn nhận những gì anh viết.&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng xì một tiếng :&quot; Em chẳng quan tâm tới chuyện đó. Nhưng dứt khoát anh phải chụp hình đám cưới bạn em&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng: &quot; Em nghĩ lại đi&quot;.
Cuộc tranh luận của họ chấm dứt với lời tuyên chiến của nàng: &quot;Cho anh 3 ngày để suy nghĩ nếu không…&quot; Ngày thứ nhất nàng &quot;đình công&quot;. Bếp núc nguội ngắt, tủ lạnh trống trơn. quần áo dơ nằm chỏng triơ trong phòng tắm. Máy thu hình , máy tính, dàn hifi… bị nàng nhét xuồng kho. Để tỏ lòng &quot;nhân từ&quot; nàg để lại chiếc giường đôi cho cả 2. Chàng vẫn&nbsp; chúi mũi vào những trang viết dở. Trong túi chàng còn 1 it tiền. Ngày thứ nhì. Nàng tiến hành lục soát và chỉ để lại&nbsp; cho chàng cái túi trống rỗng và một mẩu giấy chản cảnh báo :&quot;chớ có dại cầu viện từ bên ngoài, nếu không hậu quả sẽ thê thảm hơn đó&quot;. Quả tình chàng đã lo lắng. Buổi tối, chàng năn nỉ nàng nhưng vô vọng,. Nàng muốn chàng phải tuyệt đối tuân theo ý của nàng. Đêm thứ 3. Chàng nắm quay mặt về một phía, nàng ngoảnh mặt nhìn sang hương khác.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng: &quot;Chúng ta cần nói chuyện&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng: &quot;Trừ phi là chuyện chụp hình đám cưới&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot; Chuyện rất quan trọng&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng im lặng.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot;Anh đã gặp một cô gái&quot;.
Nàng không tin vào tai mình. Nàng muốn vùng dậy tát cho chàng một cái, nhưng cố nén cho chàng nói hết. Chàng rút từ trong ngực áo, chỗ trái tim chàng, một tấm hình. Mắt nàng nhoè lệ nghĩ, sao hôm qua mình quên lục chỗ đó nhỉ. &nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot; Cô ấy rất đẹp và nhân hậu&quot;.
Trai tim nàng tan nát khi biết rằng có tấm hình của 1 người con gái khác ở bên trái tim chàng.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot; Cô ấy hứa sẽ giúp anh thực hiện ước vọng văn chương&quot;.
Nàng giật mình bởi trong qua khứ, chính nàng cũng đã từng hứa như vậy.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot; Cô ấy rất yêu anh&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng ngồi bật dậy và quát to :&quot; bộ em không yêu anh sao?&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chàng :&quot; Anh nghĩ là cô ấy sẽ không ép anh phải làm những điều anh không muốn&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Nàng giận lắm. Chàng chỉ cho nàng :&quot; Em có muốn biết mặt cô ấy không?&quot;.
Nàng hất mạnh tay chàng. Chàng thở dài cất tấm ảnh sau ngực áo. Nàng bật khón. Chàng tắt đèn nằm xuống. Nàng chong đèn ngồi một mình. Chàng dường như ngủ say thở đều. Nàng thao thức. Nàng hối hận vì cách đối xử với chàng. Nàng sẽ không bắt ép nàng pgải nhất theo ý mình. Nàng muốn đánh thức chàng và nói với chàng những lời thật âu yếm. Nhìn vào ngực áo chàng, nàng muốn biết cô gài kia ra sao. Nàng nhẹ nhàng đưa tay rút tấm ảnh. Chợt nàng bật cười rồi liền oà khóc. Người con&nbsp; gái trong ảnh không ai khác chính là nàng. Nàng khẻ hôn lên má chàng đang giả vờ ngủ say./.]]></description>
            <pubDate>2009/11/19 17:41:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Một câu chuyện yêu đương:288]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tinh xua]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=261]]></link>
            <description><![CDATA[Tinh xua
Muộn màng rồi phải không anhThôi thì hãy giữ yên lành cho nhau.Nào anh dám trách ai đâu.Đừng nhìn em thế mà đau đớn lòngAnh về đi kẻo người mongChắc là con trẻ cũng trông ngóng nhiều.Mình em trở lại vườn yêuDạ lan rụng trắng ngõ chiều lối trưa.Quá mùa nên cải thành dưa.Trầu không héo lá mà chưa kịp vàngMuốn sang mà chẳng được sang.Dẫu là một chuyến đò ngang cuối ngày...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/03 10:20:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[tinh xua:261]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Kêu gọi ủng hộ chương trình &quot;Trung thu bản em&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=239]]></link>
            <description><![CDATA[THƯ KÊU GỌI ỦNG HỘ CHƯƠNG TRÌNH “TRUNG THU BẢN EM”Kính gửi: Các tổ chức, cá nhân, các nhà hảo tâm.Chúng tôi gồm: CLB Tuổi trẻ Sơn La và CLB sinh viên tình nguyện trường Đại học Tây Bắc – tỉnh Sơn LaHiện chúng tôi đang chuẩn bị thực hiện chương trình “Trung Thu Bản Em”. Địa điểm thực hiện là bản Khoang - xã Chiềng Ngần - một trong những bản có đời sống còn khó khăn của tỉnh Sơn La. Chương trình tình nguyện này hoàn toàn nhằm mục đích mang đến cho các em nhỏ ở bản vùng cao này một trung thu thật ý nghĩa. Đây chính là cơ hội cho cộng đồng thể hiện sự quan tâm đến các em nhân dịp tết Trung thu. Chương trình được thực hiện chủ yếu dựa trên tinh thần tự nguyện đóng góp công sức và vật chất của các tình nguyện viên (đa số còn là sinh viên) nên chúng tôi còn gặp khó khăn lớn về kinh phí tổ chức. Vì vậy rất mong các nhà tổ chức, cá nhân, các nhà hảo tâm cùng đóng góp, ủng hộ để chương trình được thực hiện thành công.Cần hỗ trợ chương trình “trung thu bản em” :- Kinh phí thực hiện chương trình- Bánh kẹo, bánh trung thu, hoa quả,..- Sách vở, bút, cặp sách, truyện tranh, báo thiếu nhi, quần áo (trang phục mùa hè, găng tay, mũ, khăn, giầy dép, áo rét…)- Đồ chơi, thú nhồi bông, đồ trang trí...Chúng tôi xin cam đoan tất cả các đóng góp, tài trợ của quý vị sẽ được đăng công khai đầy đủ trên 4 địa chỉ sau:Diễn đàn: http://www.taybacuniversity.edu.vn/forum/Diễn đàn: http://forum.sonlaol.net/forumdisplay.php?f=164Blog: http://vn.myblog.yahoo.com/sinhvien_sonlaBlog: http://my.opera.com/sinhviensonla/blog/Ngoài ra tất cả các tổ chức, cá nhân tài trợ, ủng hộ đều được nên tên trong chương trình tối trung thu và nhận được mail cảm ơn của CLB. Đối với tổ chức: Được dán tên, logo trên phông sân khấu.Quý vị ủng hộ chương trình xin cho địa chỉ (trong thành phố Hà Nội), chúng tôi sẽ cử tình nguyện viên đến nhận tận nơi. Đối với các quý vị ủng hộ kinh phí tổ chức xin vui lòng cho biết thông tin và chuyển vào tài khoản:Chủ tài khoản: Cầm Phương DungSố tài khoản: 0021 0019 33851Ngân hàng: Vietcombank Hà NộiMọi ủng hộ xin vui lòng liên hệ:Tại Hà Nội:Cầm Phương Dung (BCH CLB Tuổi trẻ Sơn La – phụ trách chương trình)ĐT: 0978 545 373Mail: phuongcam245@gmail.comNick Yahoo: phuongcam245Tại Sơn La:Nguyễn Mạnh Tuyến (BCH CLB SVTN ĐH Tây Bắc)ĐT: 0988768072Mail: manhtuyencnct@gmail.comNick Yahoo: manhtuyencnctChúng tôi xin chân thành cảm ơn các tổ chức, cá nhân, các nhà hảo tâm đã quan tâm đến hoạt động đầy ý nghĩa này.
Kế hoạch chương trình “TRUNG THU BẢN EM”Tên chương trình: “Trung Thu Bản Em”Đơn vị thực hiện: CLB Tuổi trẻ Sơn La và CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây BắcĐịa điểm: Bản Khoang xã Chiềng Ngần – Sơn LaThư ngỏCứ mỗi năm khi Trung Thu về là khắp mọi nơi lại rộn ràng không khí chuẩn bị đón ông trăng tròn tháng 8. Trẻ em sẽ được rước đèn đón trăng, phá cỗ, chơi những trò chơi vui nhộn và được tặng những món quà ý nghĩa nhất. Trong ngày hội lớn của trẻ thơ này, các em sẽ được sống trong không khí vui tươi hạnh phúc và đón nhận những sự quan tâm ngọt ngào từ gia đình, thầy cô... &quot;Trẻ em như búp trên cành&quot;, mọi em bé đều có quyền được hưởng cái niềm hạnh phúc đó. Vậy mà khi vầng trăng tròn tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, vẫn còn đâu đó những ánh mắt buồn của những đứa trẻ tật nguyền, trẻ em lang thang, con nhà nghèo... Đối với họ có được một cuộc sống đơn giản như bao người khác, đủ ăn đủ mặc, được học hành đã là một giấc mơ xa xỉ rồi... Cũng như nhiều khu vực vẫn còn khó khăn khác, Bản Khoang - xã Chiềng Ngần thuộc tỉnh miền núi Sơn La là một bản nghèo, hàng ngày các gia đình còn phải vật lộn với cuộc sống nên đêm trung thu cũng bình thường như bao đêm khác mà thôi: vẫn là những lo toan ruộng vườn, miếng cơm manh áo, lo làm sao đủ tiền cho con đi học... Trẻ em ở đây đâu có biết trung thu là gì...Bản Khoang - xã Chiềng Ngần - Sơn La bao gồm 100% hộ gia đình người dân tộc Thái sinh sống. Người dân ở đây hầu hết sống bằng nghề trồng lúa và ngô trên những khoảnh ruộng bậc thang hẹp. Làm nông nghiệp mùa được, mùa mất, đất đai thì ngày càng cằn cỗi nên cuộc sống con người cũng vì thế mà khó khăn theo Mỗi năm dân bản lại phải sống trong cảnh thiếu ăn 3 tháng trời. Cả bản có khoảng 40 em học sinh cấp 1-2, các em vẫn được bố mẹ cố gắng cho đi học để mong cuộc sống thế hệ tương lai đỡ khó khăn hơn. Nhưng cuộc sống vất vả nên các em cũng không có được những thứ mà đối với nhiều trẻ em khác chỉ là thứ rất bình thường: Mỗi em chỉ có 2-3 bộ quần áo để mặc đi học, vở bút phải dùng tiết kiệm. Trong khi những bạn cùng tuổi ở thành thị được vui chơi giải trí, được gia đình đưa đi công viên, đi chơi, ăn uống... vào những ngày nghỉ hoặc ngoài giờ lên lớp thì ở đây các em phải giúp đỡ gia đình, nhỏ thì ở nhà trông em, lo cơm nước, lớn hơn chút thì chăn châu cắt cỏ, ra ruộng cùng bố mẹ...Đồng cảm với những con người nơi đây, với những trẻ em còn nhiều thiệt thòi, chúng tôi không có phép màu để làm cho cuộc sống của các bớt cơ cực. Chỉ có thể đem công sức và lòng nhiệt tình đến với các em, mong tạo nên một buổi tối đầy ý nghĩa để các em tạm quên đi những vất vả thường ngày và hòa vào niềm vui chào đón trung thu như bao bạn bè cùng trang lứa khác.Chúng tôi gồm CLB Tuổi trẻ Sơn La (T2SL) và CLB sinh viên tình nguyện Đại Học Tây Bắc kết hợp lại với ý nguyện tổ chức một chương trình trung thu cho các em bé bản Khoang. Chương trình hoàn toàn do 2 CLB tình nguyện tự đứng ra tổ chức nên chúng tôi còn hạn hẹp về kinh phí, rất mong các cá nhân, tập thể, các nhà hảo tâm cùng ủng hộ, giúp đỡ để có thể mang lại một món quà thật ý nghĩa cho các em thiếu nhi tại bản miền núi khó khăn này.1. Mục đích chương trìnhChương trình được thực hiện nhằm đem lại cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn một trung thu thật ý nghĩa, đồng thời cũng là cơ hội để cộng đồng thể hiện sự quan tâm sâu sắc tới những mầm non của đất nước. Đặc biệt đây là dịp để các tổ chức, cá nhân mở rộng lòng mình giúp đỡ những trẻ em còn khó khăn thiệt thòi của tỉnh miền núi Sơn La.2. Thời gian địa điểm* Thời gian chuẩn bị: 01/09 đến 01/10/ 2009* Thời gian thực hiện: ngày 02 – 04 tháng 10 (tức từ 14 – 16 tháng 8 âm lịch).***Đêm hội trăng rằm: 19h00 - 21h20 ngày 03/10* Địa điểm: Bản Khoang - xã Chiềng Ngần - TP Sơn La - Tỉnh Sơn LaBản đồ địa điểm:3. Công tác chuẩn bị1. Lựa chọn địa điểm* Nguyễn Mạnh Tuyến + CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc2. Lên kế hoạch chi tiết, phụ trách chung* Cầm Phương Dung3. Kêu gọi tài trợ, ủng hộ* T2SL + CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc* Phụ trách tập hợp đồ quyên góp: Trần Ngọc Bằng4. Chuẩn bị nội dung:* Mua quà, bánh kẹo, đèn ông sao, …: T2SL* Liên hệ thuê, mượn phông sân khấu, loa đài, bàn ghế: CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc* Chuẩn bị đồ đạc vật dụng làm trại, làm sân khấu: CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc* Liên hệ địa phương, mời đại diện chính quyền, đoàn thanh niên bản: CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc* Tập văn nghệ: cả 2 nhóm* Thiết kế sân khấu + hình thức trang trí trại: cả 2 nhóm5. Tập trung đồ quyên góp, chuyển đồ từ Hà Nội – Sơn La (ngày 02/10)* T2SL + CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc6. Thực hiện chương trình (02 – 04 tháng 10)* T2SL + CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc4. Dự trù kinh phíĐèn ông sao nhỏ: 40 cái * 5.000 = 200.000Đèn ông sao to: 2 cái * 100.000 = 200.000Quà cho trẻ = 40 suất * 20.000 = 800.0003 suất quà cho gia đình khó khăn: 3 suất * 100.000 = 300.000Mâm cỗ: 1 * 1200.000 = 1200.0006Thuê phông, loa đài, bàn ghế…+ phí vận chuyển: 400.000Trang trí sân khấu: 300.000Làm và trang trí trại: 500.000Vận chuyển đồ từ Hà Nội về nơi tổ chức: 300.000Chi phí phát sinh: 300.000Tổng chi phí dự kiến: 4500.000đ5. Chi tiết chương trình1. Ngày 02/10* Sáng: Các bạn tình nguyện viên T2SL ra quân từ HN về SL, mang theo tất cả quà, đồ đạc chuẩn bị cho chương trình.* Chiều: TNV CLB sinh viên tình nguyện ĐH Tây Bắc đón tại BX Sơn La. Vận chuyển đồ về nơi tập trung.2 đội tổng kết công tác chuẩn bị.2. Ngày trung thu 03/10Sáng:* 8h00: Tập trung TNV* 8h30: TNV cắm trại, trang trí trại, phân loại lại đồ quyên góp, gói quà …* 9h00 – 10h30: Đại diện 2 nhóm hoàn thành kế hoạch cuối cùng, đi tham quan bản và gặp lãnh đạo bản, xã.* 10h00 – 11h00: Cùng đại diện chính quyền địa phương đi thăm các hộ gia đình khó khăn trong bản.Chiều:14h00: Tập trung TNV+ Chuẩn bị sân khấu, loa đài, bàn ghế…+ Gọt hoa quả, xếp bánh kẹo… xếp thành từng mâm cỗ, xếp những phần quà cho trẻ, đèn ông sao... lên sân khấu+ Duyệt chương trình văn nghệ17h30: TNV ăn tối18h30: Đón đại biểu, khách mời và các em + phụ huynh…Tối:- 19h00 – 19h40: Bắt đầu chương trình+ Các em và phụ huynh ngồi tập trung dưới sân khấu để mở đầu chương trình.+ Văn nghệ chào mừng (1 tiết mục chung của 2 CLB)+ Tuyên bố khai mạc chương trình (đọc tên các tổ chức tài trợ)+ Đại diện chính quyền, khách mời phát biểu, giao lưu…+ Văn nghệ, giao lưu với các đoàn thanh niên địa phương- 19h40 – 20h15: Các em lên hát, múa - tặng quà, cùng chơi 1 số trò chơi- 20h15 – 20h30: Tặng quà trung thu (bao gồm quà mua và các thứ đồ quyên góp) + phát đèn ông sao- 20h30 – 20h40: Rước đèn vòng quanh (sân) và hát. Trong lúc đó các tnv bày cỗ (cỗ đã đặt sẵn trên sân khấu), mang bày ra thành mâm dài để các em ngồi 2 bên.- 20h40: Phá cỗ. Mời đại biểu, hướng dẫn các em ngồi vào các mâm cỗ, các tình nguyện viên chia ra ngồi xen kẽ.+ Đọc tên tất cả các tổ chức, cá nhân tài trợ, ủng hộ chương trình- 21h10: Tuyên bố kết thúc, tnv dọn dẹp- 21h 30 – 23h00: Giao lưu giữa tình nguyện viên 2 CLB và đoàn thanh niên bản3. Ngày 04/10:* 6h30: Nhổ trại, dọn dẹp, trả đồ đạc đã mượn…* 8h00: Đến cảm ơn, tạm biệt đại diện bản, xã* 8h30: Ra về6. Khách mời:* Đại diện các đoàn thể tại xã* Đại diện bản* Đại diện các tập thể, cá nhân ủng hộ chương trình.]]></description>
            <pubDate>2009/09/14 14:47:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Kêu gọi ủng hộ chương trình &quot;Trung thu bản em&quot;:239]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[09/09/2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=231]]></link>
            <description><![CDATA[cha` hom nay la mot ngay dep day. rat hop van` nua chu&#39;. that ra con so 9 cung rat co y nghia, cac ban xem nhe.
Những người sáng tạo iPod đã dời ngày truyền thống thứ ba giới thiệu dòng máy chơi nhạc iPod phiên bản 2009 sang thứ tư để tận dụng lợi thế ngày đặc biệt 9-9; hãng Focus Features cũng phát hành bộ phim mới 9&quot; vào ngày 9-9...
Xét về mặt kỹ thuật thì không có gì đặc biệt về ngày 9-9, nhưng vài yếu tố liên quan tới lịch sử và ý nghĩa của các con số đã &quot;gán&quot; cho ngày 9-9-2009 một tầm quan trọng đặc biệt. 
Nhiều nền văn hóa xem 9 là số may mắn, và ngày 9-9 được dự đoán sẽ là ngày hên, trong khi một số nền văn hóa khác có thể xem ngày này là một cảnh báo xui xẻo.
Số 9 với các nhà thần số học
Các nhà thần số học hiện đại - những người hoạt động bên ngoài lĩnh vực khoa học thật sự - cho rằng ý nghĩa thần bí hoặc những rung động có thể được gán cho mỗi chữ số từ 1 đến 9, và kết hợp khác nhau của các chữ số cho ra kết quả hữu hình trong đời sống phụ thuộc vào ứng dụng của họ.
Vì là chữ số cuối cùng, số 9 giữ vị trí đặc biệt. Theo các nhà thần số học, nó liên kết với sự tha thứ, lòng từ bi và sự thành công về mặt tích cực cũng như sự kiêu ngạo và sự tự giữ mình với những tiêu cực.

Số 9 là chữ số cuối cùng trong dãy số chữ cái nên nó có một vị trí rất đặc biệt.
Pythagoras, nhà toán học Hi Lạp và cha đẻ của định lý nổi tiếng mang tên ông, cũng đã có lòng tin vào sự hiện hữu của thần số học thời cổ đại. Cũng như nhiều nhà toán học cùng thời, Pythagoras ghi nhận rằng số 9 có nhiều đặc tính đặc biệt độc đáo.
Bất kỳ học sinh ở cấp độ nào đều nói với bạn tổng của hai chữ số có được từ số 9 nhân với bất kỳ số đơn nào cũng đều bằng 9. Ví dụ: 9 x 3 = 27, và 2 + 7 = 9.
Nhân số 9 với bất kỳ hai, ba hoặc bốn chữ số thì tổng kết quả cũng đều bằng 9. Ví dụ: 9 x 62 = 558 (5 + 5 + 8 = 18; 1 + 8 = 9).
Ngày 9-9 cũng đến vào ngày thứ 252 của năm (2 + 5 + 2)...
Số 9 trong cảm nhận văn hóa của người Trung Quốc và Nhật
Đối với người Trung Quốc, số 9 đứng thứ hai trong danh sách con số may mắn và được kết hợp với cuộc sống lâu dài, do cách phát âm của số 9 tương tự từ có nghĩa là trường thọ.
Trong lịch sử, hoàng đế Trung Hoa cổ đại cho rằng mình có liên quan chặt chẽ tới số 9, thể hiện rõ nét trong kiến trúc và trang phục hoàng gia thường có 9 con rồng oai dũng.
Tuy nhiên, hoàng đế Nhật Bản không bao giờ khoác áo bào có 9 con rồng. Trong tiếng Nhật, từ “số 9” là một từ đồng âm với từ “khổ đau”, do đó số 9 được xem là rất kém may mắn, chỉ sau số 4, phát âm nghe giống từ “chết”.
Khi đến khách sạn hoặc bệnh viện, nhiều người Nhật Bản sẽ tránh xa những phòng có số 9...
Hix...con` buoi sang&#39; hum nay minh da phai di rat nhiu`, sang tan ben cho Gioi` co, rui lai ghe wua BIG C nua, rui` moi ve nha`. Hix, chang mua sam dc j ca, mai 13h moi ve toi nha` lun. met wua....Du sao thi cung co y&#39; nghia~!!! :D]]></description>
            <pubDate>2009/09/09 15:31:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[09/09/2009:231]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ca^u chuye^n bat&#39; mi`]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=219]]></link>
            <description><![CDATA[Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái.
Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là &quot;Câu chuyện bát
mì&quot;..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối
năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.o O oĐêm
giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật,
cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường,
đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày
này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy
đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.Ông chủ Bắc Hải
Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt
tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định
đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn
theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10
tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo
khoác ngoài lỗi thời.- Xin mời ngồi!Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:- Cho một bát mì.Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.Sau
khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng
khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.Công
việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12,
ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So
với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan
đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người
phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời
liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:- Cho một bát mì.Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:- Vâng, một bát mì!Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.Ông
chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười
cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ
cũng không đến nỗi nào!”Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho
bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những
lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.- Thơm quá!- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.Đến
ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt,
vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì
đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra
về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm
nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”.
Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt
chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về
hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa
em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn
rất nhiều.- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?- Được chứ, mời ngồi bên này!Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: &quot;Hai bát mì”- Vâng, hai bát mì. Có ngay.Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.Ba
mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ
chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng
họ cũng cảm thấy vui lây.- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?-
Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám
người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại
chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp
năm mươi ngàn đồng.- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?-
Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu
Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã
phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu
mẹ đã nộp hết rồi.- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!-
Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một
ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ
huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư
đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho
Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói
mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.- Có thật thế không? Sau đó ra sao?-
Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu
Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ.
Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh
nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm
việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài
nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba
người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và
còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có
dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì
vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì,
trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách
hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?-
Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói:
“Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng
ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn
thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái
cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm
thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi
một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ
quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ
nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”Ba
mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô
mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi
chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!Lại một năm nữa trôi qua.Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.Năm
thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn
không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn
bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số
hai thì được giữ lại y như cũ.“Việc này có ý nghĩa như thế nào
?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã
hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái
bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày
nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón
họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn
thử ngồi vào cái bàn này.Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.Lại
một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa
đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng
chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói
quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm
cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào
là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi
người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra
nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì
ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người
vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên
có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện
vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.Đến 10g30, cửa
tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn
ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người
trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định
ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người
phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?Gương
mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng
hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây.
Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách,
lắp lắp nói:- Các vị… các vị là…Một trong hai thanh niên tiếp lời:-Vâng!
Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một
bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm
nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông
bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập
tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục
vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là
đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn
em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành,
hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung
nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến
chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.Ông bà chủ quán
vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần
cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:-
Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả
mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau
lên!Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:- Có ngay. Ba bát mì.o O oThật
ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt
mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với
xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh
lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng :
chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn
có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm
hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin
trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy
ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong
đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.Câu
chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người
nhận xét rằng : &quot;Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt.&quot;
Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không
phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã
phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu
chuyện đã làm cho họ phải xúc động.]]></description>
            <pubDate>2009/09/05 18:52:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[ca^u chuye^n bat&#39; mi`:219]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[doan&#39; ca&#39; tinh&#39; qua do` an vat]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=214]]></link>
            <description><![CDATA[hang` ngay`, ban thuong hay an vat , nhung ban&nbsp; ko bik no cung~ co&#39; the cho ban biet&#39; ve` ca&#39; tinh&#39; cua minh`.
Bạn hãy để ý xem mình và những người xung quanh khoái loại đồ ăn vặt nào nhất sau đây: 
a. Snack, bimbim các loại b. Các loại hoa quả (cam, táo, chuối, mít...) c. Bánh nướng, bánh rán d. Bánh quế cuộn e. Bánh bích quy hay bánh gato f. Chocolate 
Giải mã
Chọn a: Là người lãng mạn, thích những bất ngờ trong cuộc sống và luôn có những tham vọng lớn. Tuy nhiên, nếu mọi việc không theo ý mình họ lại dễ suy sụp, dễ mất tinh thần ở những sự cố bất ngờ. 
Chọn b: Có khả năng tự kiềm chế tốt, hiểu rõ mình cần gì, sáng tạo và tràn đầy tiềm năng trở thành những nhà khoa học xuất chúng. 
Chọn c: Thích các hoạt động thể chất, đặc biệt là những hoạt động thể thao tập thể, thích xuất hiện trước công chúng. Họ có tiềm năng trở thành nhà hoạt động xã hội. 
Chọn d: Có tài năng và chí tiến thủ, luôn biết cách hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Trong quá trình theo đuổi mục tiêu họ có khả năng khắc phục bất cứ trở ngại nào, thành công chỉ là vấn đề thời gian. 
Chọn e: Giỏi giao tiếp và thuyết phục người khác, cư xử khéo léo cũng khiến họ dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh. Tuơng lai những người này sẽ là một trợ lý mẫn cán hay một nhân viên kinh doanh thành công. 
Chọn f: Phân tích logic xuất sắc, khả năng điều hành và tổ chức tốt. Với những vấn đề mới, họ nắm bắt nhanh và thực hiện một cách rất thận trọng. Những người này có tiềm năng lãnh đạo rất lớn. ]]></description>
            <pubDate>2009/09/03 14:55:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[doan&#39; ca&#39; tinh&#39; qua do` an vat:214]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[biet&#39; minh` dang thieu&#39; j` qua tro` choi tinh` huong&#39;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=213]]></link>
            <description><![CDATA[Sau mỗi lần mua quần áo cho mình, bạn thường cảm thấy hối hận vì giá quá đắt, kiểu dáng không phù hợp hay kích cỡ không vừa hoặc đã lỗi mốt? Trả lời bài trắc nghiệm giả tưởng dưới đây, bạn sẽ biết mình cần thay đổi điều gì. 
Bạn hồ hởi đi mua sắm quần áo cho mình và khi về đến nhà bạn thường hối hận vì điều gì nhất? 
a. Không phải là nhãn hiệu danh tiếng, vì thế không mấy đảm bảo về chất lượng b. Giá đắt quá c. Kiểu dáng không phù hợp d. Kích cỡ không phù hợp e. Lỗi mốt rồi 
Nếu chọn a: Bạn luôn muốn được thừa nhận năng lực. Đôi khi không được nhìn nhận đúng, bạn dễ thất vọng và ảnh hưởng đến khả năng làm việc. 
Nếu chọn b: Bạn thiếu tự tin về bằng cấp và những thành tích trong công việc. Đừng nôn nóng, hãy cố gắng, bạn sẽ sớm tìm thấy sự hứng thú và niềm tin vào bản thân mình. 
Nếu chọn c: Bạn thường cảm thấy thiếu an toàn, luôn mệt mỏi vì cuộc sống bộn bề, bon chen. Nhìn thẳng vào thực tế, không lẩn tránh bạn sẽ thấy mọi thứ ổn thôi. 
Nếu chọn d: Bạn thấy mình mất tự do, bị bó buộc trong quá nhiều nguyên tắc. Hãy tìm thêm những hứng thú khác cho cuộc sống rực rỡ hơn 
Nếu chọn e: Bạn thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, không hề có những thử thách đáng kể cho tài năng của bạn. Muốn thử thách thì có khó gì, hãy lên kế hoạch cho những thử nghiệm ngay từ lúc này đi. ]]></description>
            <pubDate>2009/09/03 14:50:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[biet&#39; minh` dang thieu&#39; j` qua tro` choi tinh` huong&#39;:213]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chao` mung` ngay` quoc&#39; khanh&#39; 2/9]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=211]]></link>
            <description><![CDATA[Chuc&#39; tat&#39; ca? moi nguoi` 1 ngay` vui ve?, xa? lang&#39;!!!
Hix chac&#39; gio` nay` moi nguoi dang di choi vui ve lam, con moi~ 1 minh` minh` online, buon` that. khong bik di choi dau nua~.chac teo nua minh` se~ choi game cho do~ bun`.]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 10:29:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[chao` mung` ngay` quoc&#39; khanh&#39; 2/9:211]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[20h]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=205]]></link>
            <description><![CDATA[gio nay minh da tan hoc nhung hom nay thi nen dc nghi som. Minh lai lang thang tren net. ngay thi nong&#39;, toi thi hoc co 2 tieng, ve nha o trong can phong nho ay mai cung chan. Da 2&nbsp; nam roi, thoi gian troi di nhanh that!!!]]></description>
            <pubDate>2009/08/25 20:57:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[20h:205]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Shmily]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rong-ngoc/article?mid=167]]></link>
            <description><![CDATA[Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn
hay chơi một trò chơi đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một
người phải viết từ “shmily” ở một bất
ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bầ bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn
đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật&nbsp; từng tờ của tập nháp trên bàn để tìm thấy “shmily” trên tờ cuối cùng.

Những mảnh giấy nhỏ với dòng chữ “shmily” được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được
nhét vaò trong giày hoặc dưới gối. Từ “shmily”
bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống
như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình
yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được “trò chơi” của ông bà tôi.
“Trò chơi” đi tìm từ “ shmily” cứ tiếp
diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường
nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng:
Bà mất. “Shmily” được viết nguệch
ngoạc bằng màu vàng trên&nbsp; một dải luạ hồng
đặt cạnh giường bà vào hôm Bà mất. Khi tẩt cả họ hang và những người quen biết đã
đi về, ông tôi lại gần&nbsp; giường bà nằm và
bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khan và nghẹn. Tôi không bao giờ quên được
khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao gìơ
chết. Tôi hỏi ông, sau bao&nbsp; nhiêu năm, rằng
“shmily” có nghĩa là gì. Và lần đầu
tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết “shmily”
đơn giản chỉ là “ See How Much I Love
You”. ]]></description>
            <pubDate>2009/08/01 14:04:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Shmily:167]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 18:30:31 SGT 2009 -->
