<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[becky_nguyen]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove]]></link>
        <description><![CDATA[cám ơn đồi mỗi sớm mai thức dạy.cho ta thêm ngày nữa để yêu thương]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/12/17 11:04:32</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[etry 16/12]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=775]]></link>
            <description><![CDATA[





 

con đường tình iu muôn đời vẫn thế....Chỉ có 2 ng` cùg bước về phía trước... dù bao dung hay cố gắng bao nhiêu thì trên con đường đó ng` thứ 3 vốn ko thể tồn tại dù chỉ là chiếc bóng...Đúng thui!!!!Dù cứng rắn bao nhiêu... bao dung bao nhiêu... con tim ai đó vẫn như 1 mãnh kiếng rất dễ tan vỡ...[Nỗi đau] - tớ cam chịu[Uất hận] - tớ khóc than[Tình iu ]- tớ chôn kín1 con đường vốn hok thể đi sao vẫn cứ ngoan cố mà đi cho lòng này rướm máu?[Phải đi chứ]...... phải đi để bik phía sau hạnh phúc còn có nỗi đau.........phải đi để bik phía sau nụ cười còn có nước mắt...........phải đi để bik phía sau sự hiện diện của 1 ng` còn có sự ra đi..............phải đi để bik sau tình iu là chúc phúc.................phải đi để bik rồi lòng ng` còn có thể bạc bẻo đến đâu....................cũng như phải đi để bik có những ng` trong tình iu luôn ko ngừng chờ đợinhưng ko phải chờ đợi ngày ai đó có thể iu họ mà chờ ngày họ có thể ngừng iu ai đóCó thể chúng ta cũng như khi đang đi dưới mưa vậy...Nên nói &quot;chia tay&quot; thui... để có thể nhờ vào 1 bờ vai khác mà khô ráo về nhàHạnh phúc ko phải cứ ôm khư khư thì nó là của mình[Hỉu chứ - Hỉu rõ nữa là khác] - [nhưg sao cũng quá xót xa cậu nhỉ!]Hok phải chưa từg cố gắng đâu...Có đó!!!!Cố gắng để bik mình đã bạiMong mỏi để bik mình quá ngốcChờ đợi để bik mình dư thừaMỉm cười mà nghe tim mình đauKhi iu ai , chúng ta đều tự chọn cho mình 1 phương cách khác nhau trong tình iuVà....[Iu đơn phương] - cách tớ đã chọnNgốc nghếch lắm.... ngay trong mắt mọi ng` - Vô nghĩa lắm.... cho cách nhìn của ai đó...Và bây giờ , đang cảm thông &amp; chia sẽ hết tất cả....Cảm thông để khi biết rằng , mình không wan trọng ....Chia sẽ để rồi biết đc rằng , lời nói những ngày wa chỉ là gió .______________Thức trắng đêm nay nhớ 1 ng`Một ng` tôi nhớ, một ng` thôiĐêm nay, đêm nữa, đêm mai nữaTôi nhớ một ng` hok nhớ tôi______________Chia tay nào phải là kết thúc....Chia tay để học cách iu ai đó bao dung hơn đấy chứ!Chia tay để học cách chấp nhận những j phũ phàng nhất trong ty nàChia tay để biết trong lòng mình ai đó wan trọng đến chừng nàoChia tay để bik thì ra chính mình đã tự buông tay khỏi thần hạnh phúc đấyChia tay để bik tớ đã bị gạt qua bên lề rồi phải hok cậu ??Thíck Cậu liệu có phải là 1 sai LầmLiệu có phải là sai lầm ko cậu ?? Khi tình cảm tớ dành cho cậu thì quá nhiều ... còn cậu dành cho tớ thì quá ít ...Liệu có phải là sai lầm ko cậu  Khi càng ngày tớ càng muốn được ở gần cậu ...được bên cạnh cậu ... còn cậu thì .. tránh xa tớ ...Liệu có phải là sai lầm ko cậu  Khi mà từ lúc cậu onl cho đến lúc cậu out.... cái nik của cậu cứ nhý không người chat ...Liệu có phải là sai lầm ko cậu  Khi cậu cứ VÔ TÌNH làm tổn thương tớ .... cậu cứ ruồng rẫy, rũ bỏ tớ ... ....thật phũ phàng ...Liệu có phải là sai lầm ko cậu  Khi mà bây giờ ... cậu đang ở 1 nơi rất xa tớ ...và xung quanh cậu .. còn biết bao nhiêu người khác ... liệu ... cậu có còn nhớ đến tớ... nhớ đến 1 đứa ngốc bị chìm ngập trong đám đông ... không nổi trội ......Nếu như thiên đường của 2 chúng ta, ..giống như 1 bức tường hoa...Phong toả mơ ước của tớ...Hạnh Phúc Có phải là 1 cánh cửa sắt .... ngăn ko cho loài chim bay về phương namNếu như cậu hướng về phía bầu trời ....Khao khát 1 đôi cánh...tớ sẽ buông tay để cậu bay vút lênĐôi cánh của cậu ko nên ở lại 1 nơi nào đó nhìn thời gian trôi waNếu như lãng mạn đã biến thành vướng bận...Thì tớ là người đầu tiên way lại với sự cô đơn ....Có 1 thứ tình iu gọi là &quot;chia tay &quot;Vì iu tớ bỏ mọi thứ cho dù đó là : &quot;thiên đường hạnh phúc &quot;Nếu mình wen nhau làm cậu phải mệt mỏi...Thà để tình iu chân thật mang tớ ra đi ...Vì iu...tớ sẽ kết thúc giấc mơ ...&quot;thiên đường hạnh phúc &quot;Tớ ra đi thinh lặng và bình yên để cậu có tất cảĐể tình iu chân thật giúp tớ nói ...&quot;chia tay&quot;Đành mất cậu ..đành mãi mãi lìa xa cậu .........Tớ đã buông tayĐôi khi ... con người ta cần dừng lại ... dừng lại để rồi bước nhanh hơn ...Đôi khi ... con người ta cần buông tay ... cần cho đi để rồi có nhiều hơn ...Đôi khi ... con người ta cần khóc ... khóc thật lớn để rồi lại cười thật to ...Đôi khi ... con người ta cần 1 mình ... 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào ...]]></description>
            <pubDate>2009/12/17 10:56:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[etry 16/12:775]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Buồn....Đau lắm.....anh biết không?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=755]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;





&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 



chỉ là 1 lời nói thôi mà...nhưng&nbsp; sao&nbsp;mà&nbsp;đau wa...đau vô cùng...
vô tình hay cố ý vậy...?...
nhưng dù cho là vô tình hay cố&nbsp;ý...thì vẫn&nbsp;đau...
hay vì em nhạy cảm wa...
chỉ là 1 câu nói...
vậy mà sao lại đem đến cho em nhiều cảm xúc wa....
hơi ngỡ ngàng...ngạc nhiên...sock...buồn...đê rồi giờ đây em thấy đau vô cùng......

&nbsp;
ĐAU...

Mà chẳng khóc được.....
Nước mắt cứ chảy ngược vào trong...em chỉ biết cười.....
Đau....
tưởng chừng như mọi thứ sụp đổ dưới chân mình.....
Đau.....

đến mức cảm giác như không còn chút sức lực nào để gượng dậy nữa...
Đau.....
Nhói....nghẹn....
không thể nào chịu nổi...
tại sao...tại sao lúc nào cũng là anh vậy....?
anh biết không....?
em đã không vui khi biết anh buồn.
em cũng cảm thấy nặng nề khi biết anh chán nản.
nếu biết anh đau....em cũng lo lắng và đau đớn vô cùng.
anh biết không...?
chỉ có với anh....em mới cảm nhận được tất cả những điều đó...chỉ có anh....
và tại sao...?
người làm em cười cũng là anh...người làm em đau cũng là anh...đau...lắm...anh biết không....?
uh thì...đau....
nỗi đau riêng mình thi tự mình chịu đựng...làm sao co thể bắt ai hiểu va cảm nhận....
mà em có đau thì cũng liên quan gi tới anh nữa đâu...

Bởi.....tụi mình....đã...chia tay..........]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 13:19:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Buồn....Đau lắm.....anh biết không?:755]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=736]]></link>
            <description><![CDATA[đã có một người nói với tớ thế này:&quot;hôm qua la quá khứ,hôm nay la hiện tại va ngày mai sẽ là một món quà&quot;khi nghe câu nói đó tớ đã suy nghĩ. đôi lúc tớ thấy mình thật nhỏ bé,minh chẳng là gì,đôi lúc tớ lại thấy mình ngốc nghếch khi nghĩ rằng minh giỏi,thật sự tớ có là gì đâu.bạn có biết răng tớ thấy thất vọng về chính tớ như thế nào khi gặp một điều khó khăn không.đôi lúc tớ nghĩ mọi sự cố gắng của mình là vô ích nhưng tớ đã hiểu:&quot;ngày mai sẽ là một món quà&quot;.món quà đó sẽ đến với tớ như đến với tất cả mọi người nếu tớ biết cố gắng,biết tin vào chính tớ.chúng ta sẽ là người chiến thăng nếu chúng ta biết vượt lên trên chinh chúng ta.]]></description>
            <pubDate>2009/10/08 22:32:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry....:736]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[cô đơn....!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=732]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
Nắng sớm, em ngồi tỉa thủy tiên, Hồn em say đắm cảnh thiên nhiên, Bóng ai thấp thoáng ngoài hiên vắng Em đã vô tình vội ngẩn lên. 
Em vội ngừng tay, vội ngó ra Dao cầm sẩy chạm tới giò hoa Giò hoa ngày lụi, màng hoa úa Hoa đã vì em chịu xót xa. 
Rể tuy trong trắng lá xanh tươi Mầm, nhánh đều xinh, đẹp mấy mươi Nếu chẳng vì em hoa phải lụi Trời xuân sao chẳng nhởn nhơ cười! 
Nhởn nhơ cười với cảnh xuân sang Với cả bao nhiêu khách rộn đường Cùng với muôn hoa đua sắc thắm Vì ai, đành chịu kém mùi hương! 
Mùi hương đã kém, sắc rồi phai, Rồi cũng cùng ai, cũng với ai Cùng chịu vì em chung số phận, Cùng nhau chất đống để hiên ngoài. 
Tim anh chung phận với hoa này, Cũng bỡi vì em đã xảy tay, Đã vội mãi trông bao cảnh đẹp, Vết thương mang nặng vẫn còn đây. 
Còn đây năm cũ vết thương lòng Ghi lấy tình em chẳng thủy chung Một phút lòng em mơ bạn mới, Yêu anh sau nữa cũng bằng không! 
Lam Sơn]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 00:53:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[cô đơn....!:732]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Yêu đơn giản chỉ là...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=718]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp; &quot;&nbsp; 
 




Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa. 


Một tình yêu nhỏ đơn giản chỉ là - hãy đọc hết cái này  Là bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình. Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi. Bạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám. Mỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy. Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến. Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó! Tình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì. Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó. Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem. Khi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm. Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào). Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được. Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao. Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán. Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt đầu hâm vì một ai đó chưa? Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm. Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; hãy hạnh phúc bạn nhé.........]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 22:42:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Yêu đơn giản chỉ là...:718]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chia tay ... không phải là ngừng yêu thương ....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=717]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &quot;&nbsp; 







Trong cuộc sống, sẽ có lúc bạn phải
chứng kiến những cuộc chia tay... Không cuộc chia tay nào không buồn...
Nhưng bạn đừng quên, chia tay có thể là khởi đầu cho một sự bắt đầu
mới... 

&nbsp;Chia tay ... hok phải là ngừng jêu thương ...
... Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới
Có người bảo chia tay
là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình
yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao
không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng
yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành
công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc
sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo
họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau
nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
Có thể không còn đi chung một con đường...
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn...
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...
Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...
Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không:
Lo lắng cho nhau
Quan tâm nhau
Giúp đỡ nhau
Và yêu nhau
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này...
Thà chia tay mà trong tim có nhau
Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ
Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhauCòn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau
Thà chia tay mà gặp nhau bình thảnCòn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau
Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhauCòn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi
...
Trong cuộc sống, sẽ có
lúc bạn phải chứng kiến những cuộc chia tay... Không cuộc chia tay nào
không buồn... Nhưng bạn đừng quên, chia tay có thể là khởi đầu cho một
sự bắt đầu mới...
Một sáng thức dậy..thấy lòng hết yêu..là hết yêu...]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 22:36:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chia tay ... không phải là ngừng yêu thương ....:717]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Câu chuyện tình cảm động nhất]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=716]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một ngày, có một cậu bé nói với một cô bé &quot; Nếu
chỉ có một bát canh trường sinh , một nửa anh sẽ cho cha mẹ, nửa còn
lại sẽ cho em&quot;. Cô bé đã yêu cậu bé rồi. Năm đó cậu bé 12 tuổi, cô bé
10 tuổi.
10 năm trôi qua, ngôi làng bị một cơn lũ tràn qua, chàng trai dốc
hết sức cứu người bị nạn, có người già, trẻ con, có người quen biết, có
người không quen biết , duy chỉ có cô gái là anh không tự mình đi cứu,
sau khi cô ấy được người khác cứu rồi, có người hỏi anh rằng &quot;Đã yêu cô
ấy, sao anh không cứu cô &quot; anh từ tốn trả lời &quot;Chính vì tôi yêu cô ấy,
tôi mới cứu người khác trước. Cô ấy chết rồi, thì tôi cũng không sống
nữa&quot; 1 năm sau đó hai người họ kết hôn. Năm đó anh 22 tuổi, cô 20 tuổi.Về
sau , cả nước mất mùa, hai người họ cũng lâm vào cảnh nghèo khó kiệt
quệ. Cuối cùng chỉ còn lại một chút miến, chút miến này đủ nấu thành
một bát. Anh không nỡ ăn, nhường cho cô, cô cũng không nỡ ăn, nhường
cho anh ăn! 3 ngày sau, bát canh miến ấy bị mốc. Năm đó anh 42 tuổi, cô
40 tuổi.Do ông bà trước đây là thành phần địa chủ, cho nên anh
bị đem ra đấu tố. Trong khoảng thời gian này, &quot;tổ chức&quot; giao cho cô
nhiệm vụ phải &quot; Vạch ra giới tuyến, phân rõ trắng đen&quot;, cô nói &quot; Tôi
không biết trong bộ phận nhân dân ai là giặc, nhưng tôi biết, anh ấy là
người tốt, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, thế là đủ rồi.&quot; Tiếp
đó, họ bên nhau lần lượt chịu từng cái tát một. Treo biển làm du lịch,
đôi vợ chồng trong những năm tháng khó khăn đã nhận ra số mệnh tương
đồng ! năm đó anh 52 tuổi, cô 50 tuổi.Rất nhiều năm qua đi, ông
và bà cùng nhau tập luyện khí công, rèn luyện sức khỏe. Thời kỳ này họ
đã chuyển về thành phố, sáng sớm mỗi ngày đều đi xe bus đến công viên
trung tâm, có người thanh niên thấy vậy nhường chỗ, nhưng hai người đều
không ai chịu ngồi vì người còn lại phải đứng, họ tay trong tay dựa vào
nhau, trên khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc. Những người trên chiếc xe ấy
xúc động mà đều tự động đứng dậy. Năm đó ông 72 tuổi, bà 70 tuổi.Bà
nói &quot; Nếu 10 năm nữa chúng ta cùng chết, tôi sẽ trở thành ông còn ông
sẽ trở thành tôi, để ông cũng được uống phần canh trường sinh mà ông
tặng&quot;.@ Sưu tầm]]></description>
            <pubDate>2009/09/15 21:14:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Câu chuyện tình cảm động nhất:716]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nO mAtTeR wHaT tHeY sAy]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=679]]></link>
            <description><![CDATA[Những cô đơn cũ kĩ tự chất thành chồng nép vào góc nhìn em kìa.Ai dọn dẹp nó đây ?Em đang vỡ trong yêu thương của chính mình,từng mảng, từng mảnh một.Này, đừng cứ buồn nổi buồn xưa cũ thế chứ ?đừng cứ mãi ướm khe hở bằng mảnh vỡ cũ xưaĐừng tự an ủi rằng sẽ lại như lúc lành,biết đâu đấy gió buổi mai phơi trần vết rạn...?Em có nghe ?Một ngày, hai ngày... dường như từ lúc anh bắt đầu quen em...Anh vẫn gọi em hằng đêm trong mơ, nhẹ nhàng.Em có nghe ?Trái tim anh đã cố gắng đuổi theo nhịp đập của em thế nào không...Nó cố gắng từng ngày, từng ngày, và từng ngày. Em à!Anh có nghe?Moị người xung quanh gọi em là người bám theo anh- &quot;cố gắng bám theo anh&quot;Và em nghĩ phải chăng bản thân em nên dừng lại rồi tấp vào vệ đườngĐể nhẹ nhàng ngồi ngắm nhìn anh đi trên con đường của chính mìnhĐể nhẹ nhàng ngồi ngắm nhìn quãng đường giữa chúng ta càng kéo ra vô cựcĐể cho anh nhẹ nhàng đi một mình không emnhưng khi anh bỗng mệt mỏi và chẳng muốn chạy về phiá trước nữa - thì nên quay lại phiá sauVẫn là em, ở đây, bên anh lặng thầm...Hoặc nếu muốn thì anh chạy nhanh lên nữa, nhanh hết sức.Em sẽ vẫn ngồi.Vì tình yêu là một vòng tròn không điểm dừng,biết đâu một thời gian sau, khoảng cách sẽ đưa anh về - gần bên em...?Từ giây này về sau không ai có thể làm em cười thả gaTừ giây này về sau sẽ không ai trêu rằng em ngốc như thếTừ giây này về sau nhật ký không còn có tên anh cùng yêu thươngTừ giây này về sau xem như là chia tay*Lon Pepsi là của anh, lon coca là của em*Con Leo bông s3xY là của anh, con Khỉ bông stupid là của em*Tự do là của anh, trái tim chân thật là của em...Moị thứ của em đều trả lại cho emNhưng em của anh có thể nào không mang đi không ?Nếu anh dùng nước mắt làm Mưa, anh chẳng đoán được thực với lòng rằng sẽ được bao muà ? Nhưng có vẽ là không nhiều để thành những cơn Mưa bão bùng to tợn. Nếu được, chắc anh sẽ làm thành những cơn Mưa phùn để đủ hết những mùa anh bên em...Nếu anh dùng tin tưởng làm thương, anh chẳng hiểu có đủ để ta bên nhau trọn đời ? Anh đã cố. Nhưng một phần có lẽ anh và một phần còn lại có lẽ là em. Từ từ, dần dần nhấc từng mảnh đem đi mất biệt...Còn nếu anh dùng thương em làm thương anh, dường là một điều khó khăn để đoán mẫm rằng nó nhiều hay ít hơn. Thậm chí dùng thương em làm thương anh, có lẽ cũng vậy....Mà thay vì so sánh hay anh nên cộng chúng lại cho đầy đặn để làm thứ khác?Anh tin nó đủ để trích một phần ra làm Mưa, tưới mát cả anh cả em.Anh tin nó đủ để trích một phần ra làm tin, để lấp những khoảng trống mà em và anh vô tình thay nhau lấy đi.Anh tin nó đủ để trích thêm một phần còn lại làm thương chung cho nhau, tuy không đủ đầy tràn nhưng cũng đủ để ta đi hết cả con đường chung đụng...Đôi lúc tự hỏi yêu nhau như thế này đã là tràn đầy chưa?vì mặt trời lên và mặt trời xuống, là yêu trong nhau cứ nhiều hơn nữa...Bình yên anh mang cho em, đôi lúc như Mưa, nhiều vô hạn mà rơi vào em... Dù anh không ở cạnh em, nhưng sao em vẫn cảm nhận được tròn trịa yên bình ? Nếu yêu thương của anh được tính là anh, thì có lẽ em biết được lý do.Vì thế em sẽ không khờ khạo khóc bật ra như những lần mình giận nhau. Vì thế em sẽ không dư dả ngốc nghếch để buồn phiền những lúc nhớ anh...Đơn giản vì em biết dù rằng là anh không ở cạnh em lúc này, thì yêu thương anh vẫn tràn đầy chảy trong lòng em...[bây giờ thì trời vẫn Mưa, chỉ có khác là anh yêu thương em nhiều hơn....]Anh yêu em nhiều như Mưa, dù ở nơi em có mưa hay không đi nữa cũng vậy. Em cứ tưởng tượng và đếm xem có bao nhiêu giọt mưa rơi xuống một lần đi nào....&quot;Rẽ trái đi!&quot;Tôi nghe con đường hướng bên trái nói thế. Tôi nhìn nó. Cây xanh, lá xanh, mây trắng... mọi thứ như dệt thành một thiên đường. Tôi chần chờ.&quot;Rẽ phải đi!&quot;Tôi nghe con đường hướng bên phải nói thế. Tôi lại nhìn về phía ấy. Khung cảnh hoàn toàn đối lập với con đường phía bên trái. Nó... phải gọi là một địa ngục nếu con đường bên trái là thiên đường.Bỗng có một người đi tới. Tôi hỏi anh ta.&quot;Cho tôi hỏi con đường nào tên là Tình yêu vậy?&quot;Người kia nhìn tôi một lúc, trả lời.&quot;Đây là con đường Tình yêu.&quot; - Nói đoạn, ông đưa tay chỉ về cả 2 con đường.&quot;Cả 2 con đường đều tên là Tình yêu sao?&quot; - Tôi há hốc mồm kinh ngạc.&quot;Không. Thật ra nó là 2 con đường dẫn đến con đường tên là Tình yêu.&quot; - Anh thanh niên cười đáp.&quot;Thế con đường nào mau đến nhất ạ?&quot; - Tôi ko bỏ cái vẻ ngơ ngác và hỏi.&quot;Uhm. Cậu mới đi lần đầu đúng không ? Hai con đường tuy khoảng cách bằng nhau nhưng khác nhau. Nhưng cũng nhờ sự khác nhau đấy mà chúng nó lại giống nhau. Con đường phía bên phải, đường dốc, ko có cây che, nắng gắt... nó làm người đi mệt mỏi từ từ mà bỏ cuộc chẳng thiết tha việc đi đến con đường Tình yêu. Con đường phía bên trái, đường êm, cây xanh che bóng, trời quang... nó làm người đi hạnh phúc đến nổi không muốn rời để bước qua con đường họ cần đi.&quot;&quot;Nói vậy khác gì không con đường nào đến được con đường Tình yêu?&quot; - Tôi lại há hốc mồm và hỏi nằn nặc.&quot;Cậu hỏi vậy khác nào cậu không tin vào bản thân cậu?&quot; - Anh thanh niên cười mĩm đáp và bước đi tiếp.Tình yêu luôn cần niềm tin...~ Tin vào bản thân mình, sẽ mang lại hạnh phúc cho ng ta, nhớ 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; .............hay song hanh phuc nhe!]]></description>
            <pubDate>2009/08/21 00:52:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[nO mAtTeR wHaT tHeY sAy:679]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lóc da cho con!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=678]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không đành lòng nhìn con gái quằn quại vì bỏng, ông xin các bác sĩ lóc da mình để cứu chữa cho con. Câu chuyện cảm động về sự hi sinh của người cha dành cho đứa con - cô gái đang chuẩn bị thi đại học thì tai họa xảy ra...






Ông Lê Thanh Tuấn và vợ bên giường của con gái. Hai đùi ông, máu rỉ ướt băng y tế vì lấy da cho con - Ảnh: T.Đạm






Cầm cố nhà cửa, lóc lấy da cho con. Tất cả tình thương vô bờ bến của người cha này chỉ mong núm ruột của mình qua cơn nguy kịch - Ảnh: T.ĐạmTai họa đổ ập xuống gia đình nhỏ ở thị trấn Hai Hiêng, huyện Sông Hinh, tỉnh Phú Yên vào ngày 24-6, khi cô học trò Lê Thị Hà Tuyên (thường gọi bé Út - NV) bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học ở thị xã Tuy Hòa.
Đó cũng là ngày khởi đầu hành trình giành giật sự sống từng ngày của hai cha con.
Bé Út vừa tròn 18 tuổi. Vốn hiếu động và nói chuyện líu ríu suốt ngày, vậy mà hơn tháng nay bé Út nằm thiêm thiếp. Toàn thân Út băng bó trắng toát. Ba bé Út - ông Lê Thanh Tuấn - hai tay vịn vào chiếc ghế nhựa, khó khăn cà nhắc tới sát giường thăm con. Hai bắp đùi ông máu rỉ tươm làn băng y tế mỏng: ông vừa trải qua ca phẫu thuật lóc da ở hai đùi để lấy da ghép cho bé Út
tai hoa bat ngo
Buổi trưa đó bé Út vẫn nấu cơm bằng bình gas mini như mọi hôm. Hai bình gas mini ở gần nhau nổ cùng lúc làm Út và cô bạn trọ học cùng phòng đều bốc cháy. Cả hai được chuyển vào Bệnh viện Phú Yên, nhưng riêng Hà Tuyên do phỏng toàn thân tới 66% nên các bác sĩ đành bó tay, tiên lượng khó qua khỏi.
Nhìn con nằm thoi thóp, người cha quyết định gom toàn bộ tiền bạc trong nhà được 4 triệu đồng, vay mượn thêm được 20 triệu nữa, chuyển Út vào Bệnh viện Chợ Rẫy.
Vật lộn với sự sống 10 ngày tại Chợ Rẫy, vợ chồng ông bàng hoàng khi được thông báo: Út bị thêm chứng nhiễm trùng máu. Nguy kịch dồn dập. Mỗi lần bác sĩ gọi lên nói chuyện là vợ chồng ông lo sợ, không biết con gái có qua nổi không. Mỗi ngày những đơn thuốc của con hết trên dưới 3 triệu đồng, với một gia đình nhà nông nghèo ở quê là một thử thách lớn. Ông vừa chăm con vừa quay về quê vay mượn. Cộng với việc cầm cố căn nhà ngói ba gian được cả thảy 60 triệu đồng. “Cố hết sức, tới đâu cũng ráng”, ông nói.
Hai mươi mấy năm nuôi ba đứa con ở thị trấn miền núi huyện Sông Hinh, dù chỉ với vài miếng đất thuê mướn để làm rẫy và bao gian truân nhưng chưa bao giờ ông Lê Thanh Tuấn cảm thấy bế tắc như bây giờ. Ở quê, dù phải chịu bệnh tật, di chứng sau khi đi bộ đội về nhưng chưa lúc nào ông Tuấn ngưng tay làm lụng nuôi ba đứa con ăn học. Sáng sớm lo làm rẫy, chiều về phụ giúp vợ bán buôn lặt vặt. Mấy mươi năm ông chưa hề ta thán. Có những lúc huyết áp tăng vọt tới 160-180mmHg, ông nằm một chỗ trách sao ông trời không cho mình khỏe mạnh nuôi con. Con cái với ông là tất cả.
Ngày con gái nhập viện ở Phú Yên ông lên cơn huyết áp, suýt ra đi vì biết các bác sĩ “chê”. Ở Chợ Rẫy, biết tin con bị nhiễm trùng máu, ông ngất xỉu tại chỗ. Nhưng rồi nghe các bác sĩ cho biết bệnh của con gái cần được ghép da đồng loại để hạn chế biến chứng do mất 50% da sau bỏng, ông quày quả đi tìm bác sĩ. Được bác sĩ khuyến cáo với bệnh huyết áp cao dễ gây nguy hiểm khi phẫu thuật nhưng ông Tuấn vẫn quyết hiến da ghép cho con.
Kỳ diệu thay, mong mỏi cứu sống con đã khiến ông vượt qua cuộc tiểu phẫu lấy da đầy đau đớn nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Những cơn đau ở hai chân mới phẫu thuật như bay biến khi ông biết sự sống vẫn còn rất mong manh với bé Út. Khi khoảng da lấy ở ông đắp cho con vẫn còn thiếu, ông khẩn khoản nói bác sĩ lấy thêm da ở hai cánh tay, bụng, ngực hay bất cứ chỗ nào trên thân thể mình nhưng các bác sĩ từ chối vì ông không đủ sức khỏe để phẫu thuật nữa. Vậy là ngày ngày người ta lại thấy ông vịn ghế, vịn giường lần đến bên con trò chuyện, dỗ dành.






Vết thương chưa lành, giờ ông Tuấn phải chống ghế mỗi khi đi - Ảnh: Lê Vân
Phải cứu lấy con
Hết dỗ dành con gái, ông quay sang an ủi vợ: “Đừng lo, còn con là còn tất cả!”. Nhưng vợ ông - bà Lan - vẫn sụt sùi. Những giọt nước mắt chảy dài khi bà quay vào phòng bệnh thì thấy con nằm mê man, quay ra ngoài lại thấy khoản nợ to đùng mà cả đời bà chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đã hơn 150 triệu đồng vợ chồng người nông dân này dồn sức cho con, phần lớn trong đó là vay mượn.
Bác sĩ Trần Đoàn Đạo, trưởng khoa bỏng Bệnh viện Chợ Rẫy, cho biết: “Hiện thể trạng của Hà Tuyên đã khá hơn và không còn bị nhiễm trùng máu. Tuy nhiên do đây là trường hợp có độ bỏng sâu tới 50% nên đến giờ vẫn chưa nói trước được điều gì. Chúng tôi đã tiến hành ba lần phẫu thuật, trong đó một lần ghép da đồng loại che phủ 20% vết bỏng mất da. Sắp tới bệnh nhân còn phải được phẫu thuật ít nhất 1-2 lần nữa. Dù đã qua giai đoạn nhiễm trùng máu nhưng chi phí điều trị mỗi ngày cũng tốn 1-1,5 triệu đồng/đơn thuốc!”. Ông Tuấn dù rất cứng cỏi cũng đã bỏ ăn mấy ngày nay vì vẫn chưa đi lại được để chạy vạy lo tiền điều trị cho con. Gầy xọp sau gần một tháng ở viện cùng con, ông xót xa: “Đời tôi đã bao lần cận kề cái chết, từng lăn lộn trong bom đạn nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy lo sợ như lúc này. Con bé còn quá trẻ. Giá mà tôi có thể thay nó nằm đó!”.
Theo bệnh án thì ông Tuấn có thể được ra viện (điều trị qua cuộc phẫu thuật lấy da - PV) nhưng với hai chân đi còn không nổi, tiền thì đã xoay đủ đường, nhà cũng thế chấp rồi nên ông đành xin bác sĩ nằm lại khoa thêm vài ngày. Ông kể về dự định sắp tới: “Ra viện tôi sẽ vừa vay mượn vừa kiếm việc gì đó làm để chạy tiền thuốc tạm thời cho bé Út. Dù thế nào cũng phải cứu lấy con, còn một ngày hi vọng tôi cũng ráng!”.
Nhưng ai cũng ái ngại cho ông: với hai chân lấy da còn chưa lành thì ai có thể thuê và ông làm được gì... ông cũng không biết. Gương mặt khắc khổ của ông - dù biết lối ra mờ mịt - vẫn rắn rỏi: phải cứu lấy con, còn một ngày cũng ráng!]]></description>
            <pubDate>2009/08/02 09:09:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lóc da cho con!:678]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[20 lần/ngày]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/rongcon_onlylove/article?mid=676]]></link>
            <description><![CDATA[20 lần/ngày
Thức dậy miệng mỉm cười, 24 giờ tinh khôi. Xin nguyện sống trọn vẹn, mắt thương nhìn cuộc đời.
Suede
Có bao giờ bạn nhìn vào ánh mắt trẻ thơ và tự hỏi sao ánh mắt ấy lại có thể trong veo dường ấy còn ta thì không có được? Có bao giờ bạn suy ngẫm về những câu nói của trẻ thơ và tự hỏi sao tâm hồn chúng trong sáng dường ấy còn ta thì ngược lại? Và có bao giờ bạn nhìn vào khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của trẻ thơ và tự hỏi mình, sao nụ cười của chúng đáng yêu đến vậy? 
Câu trả lời đương nhiên là do thời gian, do cuộc sống, do áp lực. Đó là lẽ thường tình trong quy luật khắc nghiệt của tạo hoá... Nhưng còn một lý do cộng hưởng nữa mà có lẽ bạn chưa biết, là bởi ước tính trẻ em cười khoảng 400 lần mỗi ngày trong khi người lớn chúng ta chỉ cười trung bình 20 lần/ngày.

20 lần/ngày! Con số đó có làm bạn ngạc nhiên không? Nếu trừ đi 8 giờ nghỉ ngơi mỗi ngày, và nếu mỗi giờ chúng ta gặp gỡ trung bình 5 người khác nhau thì cứ gặp 4 người thì mới có một người khiến bạn nở một nụ cười. Dĩ nhiên là hạnh phúc thì không thể đong đếm bằng nụ cười nhưng không ai chối cãi là nụ cười chính là bằng chứng của hạnh phúc, bạn nhỉ? 
Tiếng cười, muôn nghìn đời vẫn còn nguyên đó những giá trị nhân văn như một thành phần không thể thiếu được trong những cung bậc cảm xúc của con người. Nhưng thời nay - thời của quá nhiều áp lực, ganh đua và cái tinh thần giẫm đạp lên nhau mà sống, con người mỗi ngày phải vật vã với bao nhiêu kế hoạch, suy tư trăn trở làm sao để tồn tại và chiến thắng, nụ cười chân thực, hồn nhiên phát xuất từ niềm vui trong tâm hồn giờ đã trở nên... &quot;hàng hiếm&quot;. Chính vì vậy, 20 lần/ngày đối với một số người thậm chí đã trở nên quá nhiều.
Nếu đã có những tiếng cười xuất phát từ nội tâm thì sẽ có những nụ cười khác, cười châm biếm, cười nhạt, cười &quot;pro&quot; theo kiểu của MC, của những người bán hàng chuyên nghiệp, cười mà trong lòng rơi lệ... Nhưng bạn ơi hãy hình dung xem sẽ như thế nào một tâm hồn không thể nở nụ cười, một ngôi nhà không có tiếng cười, một thế giới không có tiếng cười? Nhạt nhẽo, nhàm chán lắm phải không? 
Vậy thì xin đừng bao giờ để muộn phiền cướp mất nụ cười của bạn. Mỗi nụ cười là một món quà vô giá không thể mua được bằng tiền nhưng bạn có thể tạo ra nó mà chẳng mất tí tiền nào. Chẳng ai nghèo đi vì cười cả mà chính khi bạn cười, bạn đang làm giàu hơn tâm hồn của mình, mở rộng trái tim mình để đón nhận cuộc sống. 
Cười lên bạn nhé để khởi đầu cho hạnh phúc, cho hy vọng, để cho mình một cơ hội được cảm thấy yêu đời, được vị tha, bao dung cuộc sống, được vun đắp và nuôi dưỡng tâm hồn. 
Đừng bao giờ dè sẻn nụ cười, xin hãy hào phóng hơn con số 20 đó vì khi bạn cười, bạn sẽ trở nên giàu có hơn.
Cười lên bạn nhé vì đời đẹp hơn nhờ có những nụ cười!Sưu Tầm.]]></description>
            <pubDate>2009/08/01 00:48:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[20 lần/ngày:676]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w6.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 20:21:51 SGT 2010 -->
