Chào bạn! Rất vui vì bạn đã vào thăm blog của tôi:-)

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 09:17 12-07-2009


"Em yêu trường em có đôi bạn thân và cô giáo hiền
Như yêu quê hương cắp sách tới trường trong muôn vàn yêu thương..."


Có lẽ tôi chưa đủ điều kiện để nhớ lại nhiều ký ức tuổi thơ cắp sách đến trường. Dù vậy tuổi thơ vẫn tràn về với bao kỷ niệm vui vui. Ngôi trường cấp I chỉ có năm phòng học, cái sân trường cát trắng, mấy bụi bờ rào đầy gai xen vào mấy khúc tre khô, con mương nước trong veo nằm dọc theo con đường đến trường... Thuở ấu thơ, ta thật vô tư hồn nhiên, tất cả mọi thứ đối với ta đều mới mẻ, kỳ thú và thật gần gũi khó quên nhưng cũng không thể tránh khỏi vài ấn tượng không hay.

Hồi ấy một số bọn tôi thường rất sợ thầy cô giáo. Cũng bởi bọn học trò ở quê hay lỳ lợm nghịch ngợm nên thầy cô giáo hay đưa ra những hình thức phạt hà khắc hơn thường. Có cô giáo còn cho học trò quỳ vào dây leo đầy gai hoặc phạt đánh bằng thanh thước... to đùng! Đôi khi bọn học trò cảm thấy ấm ức khi cô giáo tỏ ra bênh vực bạn này hơn bạn kia... Chính sự quá nghiêm khắc cũng như thái độ ứng xử không thật công bằng hoặc chưa đúng mực ấy vô tình làm cho một số trong đám học trò trở nên nhút nhát, hoặc bị hạn chế đi phần nào tính hồn nhiên vô tư vốn có ở lứa tuổi ấu thơ cắp sách đến trường.

Dĩ nhiên là vẫn luôn có những người thầy cô giáo để lại ấn tượng rất tốt đẹp cho học trò. Họ nghiêm khắc nhưng cũng hiền lành tốt bụng làm bọn học trò chúng tôi cảm thấy gần gũi, mến mộ. Thuở lớp năm tôi tự nhiên rất thích thầy giáo chủ nhiệm, thầy nổi tiếng nghiêm nhưng cũng hay cười, giảng giải nhẹ nhàng. Ngôi nhà của thầy nhỏ xíu nằm gọn trong mảnh vườn thoáng đãng. Tôi thích đến nhà thầy chơi như đến nhà một người bạn. Có hôm trước khi về thầy còn giúi cho tôi một gói khoai lang nữa chứ! hì hì... (tết này về phải vào nhà thăm thầy mới được!)

Có một anh nọ vừa kể với tôi một câu chuyện ngộ nghĩnh về thuở ấu thơ hồn nhiên của anh. Đó là thời cấp một, cả lớp làm bài tập viết gì đó, anh ngồi mãi mà không biết viết cái gì cả. Thế rồi cả lớp lần lượt đem bài tập viết lên nộp trong khi tờ giấy làm bài của anh vẫn trắng tinh, không có chữ nào. Khi cô giáo bắt đầu ra về, anh chạy ra cửa cản đường cô lại, ôm chân cô và khóc dữ dội, nhất quyết không cho cô giáo về! Các bạn cùng lớp thì vây quanh đứng nhìn. Anh vẫn khóc to và nhất quyết đòi phải chép bài của bạn nữ lớp trưởng để nộp bài mới chịu! Cô giáo cũng đành chìu theo. Vậy là anh vừa chép bài vừa vẫn thút thít khóc...

Câu chuyện trên cũng ngộ ngộ và sẽ dễ hiểu nếu chúng ta có thể hiểu được tâm lý trẻ thơ. Ở lứa tuổi này mọi thứ vẫn còn mơ hồ, không hợp với chuyện thi thố, làm bài này bài kia. Giả như người giáo viên ra đề rồi giảng giải, gợi ý, bày cách làm bài cho học trò thì hay hơn là việc chỉ ra đề rồi ngồi đó chờ... nộp bài . Ngoài ra trẻ con cũng hiếu động, thích những trò chơi vui nhộn, thích tìm hiểu thiên nhiên cũng như mọi thứ xung quanh. Ngày xưa, trường tiểu học của chúng tôi nhỏ xíu, giáo viên cũng ít ỏi, đời sống khó khăn, học trò đi học chỉ biết đến trường ngồi nghe thầy cô giáo giảng bài rồi về. Mọi hoạt động vui chơi giải trí, khám phá thiên nhiên khác đều tự phát, cho nên đôi khi chúng tôi chơi những trò nguy hiểm, vô bổ.

Bây giờ tình hình đã khác, các trường mẫu giáo, tiểu học được đầu tư công phu để không chỉ có những giáo viên thật sự "như mẹ hiền" mà còn là sân chơi vui vẻ thoải mái cho các em học sinh. Nhà trường cũng nên chủ động tổ chức cho các em nhỏ những buổi đi chơi khám phá thiên nhiên, bày ra những trò chơi bổ ích, vui nhộn... để cái tuổi thơ cắp sách đến trường luôn rộn ràng niềm vui, thấm sâu trong tâm hồn các em tình yêu thiên nhiên, mái trường, thầy cô giáo và bè bạn.

Tháng 8, 2007

__________________

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28