Thư mục: Tổng hợp |
Em biết sẽ ko có thiên đường, sẽ không còn yêu thương...và em biết sẽ ko giữ anh được đã lâu rồi.
Nếu một ngày
nào đó khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua...cảm thấy mất mát, anh có muốn khóc
ko???
Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân em không muốn,
không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Em rất sợ làm tổn thương người khác.
Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì
một là mình phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm mình đau. Đó là điều không
tránh khỏi thì phải. :)
Có đôi khi,
chấp nhận buông tay không phải vì không muốn tiếp tục, mà là không còn sự lựa
chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng :( và mất đi một người
bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt em có quá nhiều mâu
thuẫn, ngờ vực. Mà em thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết phải
làm gì cho đúng>.< Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà em biết
rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu trong tim mình có cảm giác nhói đau.
Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà
thôi.
Tại sao không nhìn nhau mà mắng chửi xối xả
nhau đi? Hơn là im lặng mà thấy mình lòng mình nặng trĩu?
Em vẫn
nhớ, có ai đó đã từng nói với em về cánh cửa hạnh phúc. "Khi một
cánh cửa hạnh phúc khép lại, thì một cánh khác sẽ mở ra. Nhưng con người thường
hay nhìn về phía cánh cửa đã đóng mà thấy tiếc nuối, quên mất đang có một cánh
cửa khác dành cho mình." Em cũng như vậy. Cứ đinh ninh rằng mọi
thứ đã hoàn hảo quá rồi, đến khi nhận ra khoảng trống lớn ấy, mới thấy chông
chênh. Rồi thì cứ tự làm mình cảm thấy buồn và khó chịu.
Vì mọi việc
không thể nào thay đổi được nữa thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan phải ko
anh? Khi nào con mèo ngoan muốn thức, nó sẽ thức. Vì bản thân em đã cố hết sức
để níu giữ...nhưng nếu không thể giữ được nữa, thì cũng đành phải buông tay để
anh ra đi...
Em sẽ luôn mỉm cười khi
nghĩ về những ngày đã qua...Anh của một thời...sẽ chỉ có nụ cười, không có nước
mắt, chỉ có niềm vui và không có nỗi buồn.:) Một ngày mới sẽ đến và mang theo
những niềm vui mới. Cho dù tất cả những gì đã qua có là thật hay giả thì chúng
mình cũng đã từng yêu nhau phải ko anh :). Nếu có hối hận hay tiếc nuối, chỉ là
tự mình không biết quý trọng nhau hơn mà thôi...
Nhé anh đừng lãng quên...Có một người từng yêu anh như giọt sương
trên cỏ nắng.

lam_jade 01:27 25-11-2009
KAT 21:43 22-11-2009
Thien duong o dau?
O chinh cuoc song nay
ko phai cho doi o tuong lai xa
Hay yeu thuong nhau di-la thien duong cua ban do!