Lúc bé ... tưởng khóc là buồn.... Bây giờ phát hiện ... buồn nhất là không thể khóc được... cứ trống rỗng ... tỉnh táo ... và vô hồn...
Lúc bé ... tưởng đông bạn là hay... bây giờ mới biết ... vẫn chỉ có một mình mình ....
Lúc bé... tưởng cô đơn ở đâu xa lắm... chỉ đến ở những chỗ không người ... đến giờ mới hiểu... lúc bên nhau sự ấm áp mới thật mong manh mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế ?
Lúc bé... tưởng yêu là tất cả... là mọi thứ... lớn rồi mới biết... sau yêu còn có chia tay...
Lúc bé... tưởng thành người lớn là lớn ... Bây giờ đã thấy ... có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn và đến khi thật sự thành người lớn thi người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được...
Lúc bé... tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ ... Bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ... nhưng vết sâu vẫn còn...
Lúc bé... tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới ... Giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng vẫn chỉ là tự thay đổi mình...
Lúc bé... cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, tưởng thế là hay lắm ... Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi....
Lúc bé... thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D ... Bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả ...
Lúc bé cữ nghĩ hạnh phúc là những khi yêu nhau và cùng nhau vui cười... nhưng giờ mới biết có vui cười bên nhau có chăng đã được hạnh phúc...
Hạnh phúc từ đâu đến... nơi nào có hạnh phúc... và hạnh phúc là gì... Có người nói "Chìa khóa của sự hạnh phúc nằm ở chính sự bằng lòng với những gì mình đang có... và quan trọng hơn là cả 2 phải hiểu đc nhưng mong muốn kỳ vọng về nhau... và cái quan trọng nhất của hạnh phúc chính là nó tồn tại đúng bản chất tốt đẹp của nó, chứ ko phải là sự hào nhoáng bên ngoài..."
Lúc bé... vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời ... Giờ thi biết yêu rồi đó... tình yêu phát triển đến đó... nhưng rồi cũng như cơn gió thoảng wa... có đó rồi mất đó...
Và phải chăng tình yêu vô hình vô thức... ko thể nắm giữ trong tay... cũng ko biết rõ đâu là hư đâu là thật... đâu là sai đâu là đúng... cứ như 1 áng mây trôi ngang wa cuộc đời...
Và có lẽ cũng như những cánh hoa bồ công anh kia... đến lúc rồi sẽ bay đi đến những nơi khác... tìm 1 nguồn sống mới... tìm nơi dừng chân mới...
Ha Yen 02:10 26-11-2009