<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56]]></link>
        <description><![CDATA[&quot;Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?&quot;]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/30 17:07:31</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Vì Sao với anh là tất cả]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=146]]></link>
            <description><![CDATA[




 

&nbsp;



 

Vì Sao Với Anh là Tất Cả
Giọt lệ ai rơi khi tình này tan vỡ
Đôi mắt quên rồi những đôi lúc gần nhau
Cho nhau niềm vui, cho nhau những nỗi nhớ
Cho nhau nụ cười, cho nhau những hờn ghen
Anh đã gặp Em giữa đêm trời mơ mộng
Một Ánh Sao thôi cũng đủ hóa nên tình
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có lúc trời mưa hay lạnh lùng giá buốt
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên con đường về anh vẫn có mình Em
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong một chút thôi nhưng hóa dài vô tận
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nắng ấy trưa hè Anh vẫn có mình Em
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dù lạnh hơi sương hay cháy hoài mong đợi
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có nụ cười Em là tan biến vô hình

Và có lúc buồn, lúc vui Anh đã hứa
Tình Yêu chúng mình chẳng bao giờ Anh quên
Vậy mà giờ đây tình ta đã chia cách
Những lời hẹn thề đã phai nhạt bởi đâu
Môt sang tinh mơ Anh giật mình thức dậy
Vắng Em thật rồi buồn lắm Em biết không ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từng đêm, từng đêm Anh trách mình khờ dại
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đánh mất mối tình hạnh phúc cuộc đời Anh
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh phải làm sao khi không còn Em nữa
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những đêm u sầu Anh thầm gọi tên Em
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh sẽ không quên những lời Anh đã hứa
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng phải làm sao khi sóng gió vô tình
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để mất Em rồi từ nay không còn nữa

Mỗi đêm âm thầm Anh mời biết mình sai
Có lẽ trọn kiếp, trọn kiếp này Em hỡi!
Anh chỉ yêu Em mãi mãi như ban đầu
Không ai cho Anh những Niềm tin ngày ấy
Chỉ có Em thôi đã cho Anh chân tình
Cho Anh niềm tin vững vàng lên phía trước
Không Em cuộc đời, Niềm tin ấy còn chi.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lòng vẫn đau, dạ vẫn sầu
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn hoài mong đợi, vẫn luôn nguyện cầu
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho những Niềm tin không bao giờ vỡ đổ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sẽ là vũ đài chứng thực mối tình ta.
NHC_HSC_Hữu Chấp_Nhớ Em]]></description>
            <pubDate>2009/11/30 17:05:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vì Sao với anh là tất cả:146]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự Tích Hoa Hồng Xanh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=138]]></link>
            <description><![CDATA[Sự Tích Hoa Hồng Xanh
Tác giả: Lili




 

Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, Chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. 

 






Nụ hồng mong manh  
Thể hiện: Lâm Nhật Tiến 
&nbsp;
“Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid.Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng.Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp.Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả.Nó xin với công chúa:

-XIN LỖI công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không .
Ban đầu công chúa không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất.Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa. Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:
-XIN LỖI nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất
Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì… Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi” Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ”. Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:
- XIN LỖI công chúa_Thằng ngốc hốt hoảng_Tôi thật là hậu đậu
Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra nhũng bông hoa này
Thằng ngốc ngạc nhiên quá ”Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!”
- Rất đơn giản thưa công chúa…
Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng, về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng… Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa
-XIN LỖI công chúa… tôi vụng về quá đi mất
-Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.&nbsp;
Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả…Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình.Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng…Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:
XIN LỖI công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua… Công chúa phải có mặt trong lễ hội.
Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh ). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tủ đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhẩy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tủ thich hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã sẩy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:
XIN LỖI cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ
Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi… Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận.Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa… Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say, hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa…&nbsp;
Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới. (Tội nghiệp thằng ngốc đang ngủ say thì bị dựng dậy)Ngươi có biết làm thế nào đẻ cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.
- Thưa công chúa… hoàng tử.. à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng
-Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay
-Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa…
Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng.
Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:
-Stupid. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.
XIN LỖI công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.
-Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi
Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ…. Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư:
-”..Cô bé của ta, Ta không thể đến với em như đã hẹn. Đất nước của ta có chiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em…
Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi.. ”Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy !…..”&nbsp;
…Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm… Chẳng có tin tức gì của hoàng tử. Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽ trở lại. Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó… Cũng hơn một năm đó không thấy thăng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa… Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. ”Một năm rồi Stupid không mang hoa tới..”. Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:
XIN LỖI công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.
-Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?!
Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm,nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa… Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:
-Hoa hồng bạch la tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là…
- Vậy còn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì
-Hồng xanh là tình yêu bất diệt! thưa công chúa,nhưng nó không có thật
-Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?!
-Đó là một huyền thoại,thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..
-Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta…
-Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xảy ra.Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh
-Ta tin ngươi…&nbsp;
Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhung không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước… Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả…. Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy
-Stupid! Sao ngươi buồn thế?!
-Ai vậy…
Ta là hoa hồng đây
-Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được.
-Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi. Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy.?
-Ta.. Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế
-Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.
-Sao cơ. Thế nghĩ là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không.?
-Ta biết.. Nhưng ta không thể nói cho ngươi được
-Tại sao chứ? Ta xin ngươi đấy
-Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ
-Ta.. Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn..
-Ôi Stupid. Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách
…
Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười….
Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:-Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa mầu xanh
Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa. Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:
-Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận trở về
Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra. Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy
-Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá
Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em
-Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này!
-Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh
Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc
-Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươiStupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi,gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất .Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa ”Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, Chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu…”]]></description>
            <pubDate>2009/11/17 17:07:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự Tích Hoa Hồng Xanh:138]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình yêu!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=135]]></link>
            <description><![CDATA[anh chỉ em cách quên anh nhé!!!!!!!!
Tác giả: buomdem




 

đây là những lời tâm sựu của tôi,nhiều lắm các bạn ạ nhưng tôi không biết diến đạt như thế nào,nhưng một điều tôi muốn nói là tôi yêu anh mãi mãi,mặc dù anh đã không còn yêu tôi.
&nbsp;

 


&quot;Sáng một mình nhớ anh,trưa ngồi chờ tiếng anh,chiều chợt nghe buớc anh về đây,đêm mình em ngồi khóc...&quot;
Mới đây mà cũng đã gần một năm rồi,nhanh quá phải không a?lại gần đến ngày kỉ niệm hai đứa mình quen nhau.Ngày ấy em thật hạnh phúc và sung suớng khi có anh bên mình.
Tại sao chúng mình lại như vậy hả anh?Em đã cố gắng níu kéo&nbsp;anh về lại bên em,nhưng không thể.Anh không yêu em nhiều như em nghĩ,còn em thì lại yêu anh nhiều hơn em nghĩ.Đã lâu rồi,nhưng mỗi khi có ai nhắc đến anh là em lại rơi nuớc mắt.Từ khi không có anh bên cạnh,em lại sợ ra đuờng anh ạ,em sợ em gặp anh,sợ nhìn thấy anh bên nguời con gái khác,chỉ nghĩ thôi là tim em đã thắt laị.
Em không thể nào bỏ đi cái tật là cứ nhìn điên thoại trông chờ một tin nhắn của anh,có điện thoại là em lại hồi hộp,hy vọng và rồi mất đi hy vọng.
Một ngày em hỏi anh&nbsp;: &quot; anh còn iu em không ?&quot;.Anh bảo rằng:&quot;không,anh đã quên em rôi!&quot;
En khóc và hoỉ:&quot;anh hãy hcỉ em cách quên em đi,em không làm đuợc&quot;.Anh im lặng,và em biết em phải chấp nhận sự thật mất anh,và phải tự mình đứng dậy.Nhưng anh ơi nếu em quên đuợc anh thì em đã không đau khổ cho đến tận bây giờ.
Em sợ đi cùng nguời con trai khác anh sẽ thấy,nên em chẳng dám đi cùng ai mặc dù em biết anh không còn yêu em nữa,bây giờ anh đã bên ai.
Có lẽ giờ này em ngồi trên bàn phím để gõ những dòng chữ này và rơi nuớc mắt thì anh lại đang vui vẻ bên nguời yêu của anh.Em không cao thuợng đâu anh ạ,em không mong chờ hai nguời sẽ chia tay,nhưng em không chúc hai nguời hạnh phúc.Thậm chí nếu em biết nguời con gái đó là ai thì em sẽ ghét nguời đó,vì đã cuớp anh của em.
&quot;Đã bao đêm mình em,cố giấu bao nhiêu lệ rơi từng giọt nuớc mắt sao cứ lăn daì,biết anh không về đâu nhưng sao em vẫn chờ mong maĩ,rồi cơn mơ nguời lại buớc đi.Đã bao đêm mình em cố bảo lòng không thể khóc,khóc cũng không thể đưa buớc anh về,vậy thì thôi từ đây phải quên,tập quên anh đi nhé com tim yếu mềm,phải cố làm quen,phải cố tập sông thiếu vắng anh&quot;.
Thân tặng một người bạn của Minh Trang]]></description>
            <pubDate>2009/11/17 17:03:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình yêu!!!:135]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thiên đường của bạn màu gì...?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=107]]></link>
            <description><![CDATA[Thiên đường...
Tác giả: Dược Tâm Bình (blackpig)




 

thiên đường cũng sẽ thay đổi khi con ng đổi thay... 

 


- Dì ơi dì!
- Sao con?
- Dì có biết thiên đường có màu gì không hả dì?&nbsp;Ở trên thiên&nbsp;đường có những gì hả dì?&nbsp;Con hỏi mọi người, ai cũng bảo không biết! Thế dì có biết không?
- Sao tự nhiên con lại hỏi dì như thế?
- Vì con đọc truyện thấy có em bé cũng hỏi câu đó!
- Thế hả con? Thế con thích thiên đường có màu j?
-&nbsp;Con thích thiên&nbsp;đường có màu&nbsp;đỏ. Sẽ có xe ô tô, xe máy, máy bay, xe cứu hỏa, robot, ng máy.......
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;An chỉ biết&nbsp;cười thầm! Trẻ con&nbsp;đúng là trẻ con!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi nhỏ, An cũng đã thắc mắc hệt cậu nhóc kia: &quot;Thiên đường có màu gì? Thiên đường có phải là rất thú vị không? Sau này, mình có được lên thiên đường sống không nhỉ?&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; An đã từng tin rằng thiên đường&nbsp;các thiên thần đã dùng cây đũa phép của mình tô vẽ cho thiên đường một màu hồng phơn phớt. Tường màu hồng. Những đám mây màu hồng. Các ngôi nhà màu hồng. Thậm chí, cái bàn cũng có màu hồng. Nhưng chẳng bao lâu sau, An phát hiện ra rằng: cuộc sống không phải màu hồng, và thiên đường cũng không&nbsp;phải&nbsp;màu hồng. Đó là khi An còn 3 tuổi.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lên 4, thiên&nbsp;đường với An là một màu xanh. Màu xanh nước biển nhàn nhạt
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 4 tuổi rưỡu, từ màu xanh nước biển, thiên đường của An biến thành một màu tím. Sắc tím của những cánh hoa lục bình. 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một ngày, An phát hiện ra thiên đường không có màu gì cả! Thiên đường trong suốt! Khi đó, An 7&nbsp;tuổi. Màu của thiên đường là do mỗi người vẽ nên giống như cách mà mỗi người xây dựng cho mình một thiên đường riêng vậy. Thiên đường của người này sẽ là một thảm cỏ xanh mướt, điểm tô những bông hoa đủ sắc màu. Nhưng thiên đường của ng kia lại là một tòa lâu đài tráng lệ soi mình bên dòng sông trong vắt. Và như thế, thiên đường cũng có màu sắc khác nhau! Thậm chí, có thể chẳng hề có thiên đường!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những bé gái có thể sẽ nghĩ thiên đường có màu hồng như An nghĩ lúc còn 3 tuổi. Ở đó có những con búp bê biết nhảy múa, ca hát, bận trên mình những chiếc váy xòe duyên dáng. Có cả những bạch mã hoàng tử đẹp trai và tốt bụng. Có ngôi nhà làm bằng kẹo, nước dưới sông toàn là sữa, những ngọn đồi làm từ bánh và có những chú chim hót hay thiệt là hay
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thiên đường của bé trai có lẽ sẽ mang màu đỏ vì hầu hết các bé trai đều thích màu này. Có xe cứu hỏa màu đỏ. Có xe tăng, đại bác, siêu nhân, binh lính, ng máy.....Âm thanh ầm mĩ đậm chất trẻ thơ!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Với những ng lãng mạn, tâm hồn&nbsp;bay bổng,&nbsp;thiên đường sẽ là một thảm cỏ, một vườn hoa, một con sông, một chàng hoàng tử điển jai (hoặc những cô&nbsp;nàng đẹp còn hơn cả Juliette), một ngôi nhà lộng lẫy đúng mơ ước.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Với ng thích sự jàu sang sẽ là một cuộc sống sung túc, với núi vàng, biển bạc, rất nhiều tiền&nbsp;tài, của cải...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng với An lúc này, thiên đường là một màu đen!An không biết tự lúc nào, An chuyển từ thích màu hồng sang màu xanh nước biển nhạt và rồi bây h là màu đen. An thấy thiên đường của An có một ô cửa sổ thiệt là lớn. Ở cửa sổ đó có một rèm vải bay lất phất. Chẳng có j cả, chỉ có một chiếc bóng nhỏ bé ngồi co ro nơi góc phòng, đưa đôi mắt nhìn về ô cửa sổ kia. Ban ngày, thiên đường của An chỉ đơn jản như thế. Nhưng rồi khi tối đến, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết cũng màu đen như mọi thứ xung quanh nó.......
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế còn bạn? Thiên đường của bạn có màu j?]]></description>
            <pubDate>2009/10/06 10:52:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thiên đường của bạn màu gì...?:107]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=106]]></link>
            <description><![CDATA[Yêu đơn giản chỉ là yêu
Tác giả: Sưu Tầm




 

Nàng bước thật chậm về phía anh, rồi gục đầu trên bờ vai chồng và khóc. Nước mắt hòa theo mưa trôi đi hết. Chiếc xắc tay rơi xuống, tờ đơn xin li hôn rơi ra, trôi theo dòng nước... 

 


- Nàng có bàn tay thật đẹp những ngón tay nhỏ nhắn, thon dài. Đôi bàn tay mong manh như sương khói, khiến mỗi lần nắm tay nàng, anh cứ sợ nó tan biến mất đâu đó vào không khí. Phải nắm thật chặt bàn tay này - anh tự nhủ mình thế. 
Mái tóc nàng dài, thắt hờ hững ngang lưng với một sợi dây đỏ mỏng manh. Đôi mắt có cái nhìn đăm đăm về phía xa, về một nơi nào đó mà anh không bao giờ chạm đến được. Tình yêu là gì? Anh chưa bao giờ lí giải nổi. Anh yêu nàng vì anh không hiểu nàng. Với anh, nàng là một bí ẩn lớn mà bí ẩn của người đàn bà hình như là sức hút mạnh nhất đối với người đàn ông.
&nbsp;Họ sống trong một căn hộ, nhỏ bé giữa thành phố ồn ào. Anh làm cho một công ty liên doanh nước ngoài, suốt ngày bận bịu với những dự án, tiệc tùng chiêu đãi. Nhưng dù bận thế nào anh cũng cố gắng về sớm để ăn tối cùng nàng, đưa nàng đi xem phim vào tối thứ bảy và đi uống cafe vào ngày chủ nhật. Ngày lễ anh không bao giờ quên với những bông hoa hồng và những món quà tặng đắt tiền. Người ta bảo nàng hạnh phúc, sung sướng. Nàng mỉm cười, lại nhìn về phía xa, thật buồn. Người phụ nữ khi yêu họ yêu hết mình, nhưng khi lấy chồng họ lại chọn người yêu mình chứ không phải người mình yêu. Nàng yêu anh cũng vậy, đơn giản chỉ vì anh yêu nàng quá nhiều mà thôi. 




 
Trước nhà nàng có một cái ngõ nhỏ, cứ mưa lớn lại ngập nước. Tổ dân phố họp lần này đến lần khác, kiến nghị, báo cáo…cho đến giờ nó vẫn ngập nước. Nàng lại thích cái ngõ nhỏ ấy, cứ trời mưa nàng lại tìm cớ đi ra đi vào để lội qua lội lại cái ngõ ấy. Đôi chân trần mải mê khuấy nước tung tóe giữa trời mưa. Cái ngõ nhỏ ngập nước nhắc nhở nàng nhớ về một thời thơ ấu, về căn nhà lung lay trong mùa bão, về những ước mơ thời con gái đã vỡ từ lâu…Cuộc sống của nàng cứ như thế nhàn nhạt trôi đi, lặng lẽ bình yên đến vô vị.
&nbsp;
Cho đến một hôm, trời mưa, ngõ nhỏ lại ngập nước. Đi làm về, nàng tháo giày, lao ra ngoài ngõ, đôi bàn chân khuấy sóng, động cả một góc ngõ. Bỗng một chiếc xe máy lao vù qua, nàng không để ý. Nàng ngã ra, choáng váng. Người đàn ông hốt hoảng xuống xe, đỡ nàng dậy. Họ nhìn vào mắt nhau, ngỡ ngàng, như đã quen nhau tự lâu, tự bao giờ, tự kiếp trước…
Từ sau hôm ấy, họ bắt đầu làm quen nhau. Nàng đi làm về muộn hơn, nàng đẹp hơn, đôi mắt không còn cái vẻ ảm đạm ngày thường nữa. Mắt nàng như có lửa. Chồng nàng nhận ra điều ấy. Anh buồn nhưng vẫn lặng lẽ, anh chờ nàng nói ra. Vẫn những bông hoa hồng, những món quà đắt tiền trong các ngày lễ, anh vẫn đi đưa nàng đi xem phim hay uống cafe chiều thứ bảy. Nàng vui vẻ khác hẳn sự trầm ngâm ngày cũ, nàng thấy yêu đời, đến bây giờ nàng mới hiểu thế nào là hạnh phúc. “Ta đã chôn vùi tuổi thanh xuân trong một cuộc hôn nhân tẻ nhạt, một cuộc hôn nhân không có tình yêu”- Nàng nghĩ thế. Người đàn ông ấy thổi vào cuộc đời vốn nhạt nhẽo và vô vị của nàng một cơn lốc. Như gió đầu đông khiến người lạnh, run nhưng đầy thú vị, say mê.
Chiều nay đi làm về, nàng quyết định sẽ nói với chồng. Nàng chọn mặc chiếc áo khoác gió màu xanh với cái váy trắng nàng đã mặc hôm đầu tiên gặp người đàn ông đã thay đổi cuộc đời nàng. Tờ đơn li hôn đã kí một bên, nằm ngay ngắn trong xắc tay. Trời lại mưa, nàng bước chậm qua con ngõ chỉ sợ nước làm vấy bẩn đôi giày của nàng. Hình như từ lâu rồi nàng quên mất thói quen lội nước khi trời mưa. Sao ngõ này lại hay ngập nước, nhiều lần nàng muốn tìm hiểu nhưng ý định ấy lãng quên nhanh chóng giữa bao ý nghĩ đời thường. Hôm nay, nàng quyết định đi vòng ra phía sau chỗ cống thoát nước, thoáng giật mình vì một người đàn ông mặc áo mưa đang ở đấy. Anh ta đang loay hoay xếp những viên gạch chắn dòng nước lại, dáng người cao cao, gầy, và..anh quay lại. Nàng sững sờ. Chồng nàng. Anh cũng bất ngờ, bối rối như đứa trẻ bị mẹ bắt gặp với bài kiểm tra bị điểm kém. Trên tay anh còn một viên gạch chưa xếp nốt.
Anh yêu nàng, anh không hiểu tại sao nàng lại thích lội nước mỗi khi trời mưa. Nhưng cứ bao giờ trời đổ mưa, anh lại về thật sớm chắn cống lại để nước ngập lênh láng cho nàng đi qua.
Nàng bước thật chậm về phía anh, rồi gục đầu trên bờ vai chồng và khóc. Nước mắt hòa theo mưa trôi đi hết. Chiếc xắc tay rơi xuống, tờ đơn xin li hôn rơi ra, trôi theo dòng nước, cuối cùng mất hút trong cống nước còn một viên gạch chưa chắn nốt. 
Nàng nhận ra, nàng yêu anh đơn giản chỉ vì yêu...]]></description>
            <pubDate>2009/10/06 10:41:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui:106]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cùng đọc và suy ngẫm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=101]]></link>
            <description><![CDATA[Lúc mới yêu…

(Dân trí) - - Mỗi tối có anh đến chơi, em xinh đẹp, chỉn chu từ bộ áo váy ở nhà, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Nước hoa em xức thoang thoảng ngọt ngào, mái tóc dài óng ả mượt mà nhẹ bay xuôi chiều gió. 
&nbsp;

Lấy em rồi, chẳng còn đâu hình ảnh dịu dàng đầy nữ tính. Có tối anh “hết hồn” trước “bà” vợ tóc cuốn đầy lô, mặt “trát” kín kem dưỡng ẩm, quần nọ áo kia (đúng nghĩa đen em nhé!) thùng thình, xộc xệch. Ừ thì “đấy là bước chuẩn bị cho sự xuất hiện hoàn hảo vào sáng mai” (em chống chế), nhưng em hoàn hảo cho ai, và vì ai? Anh nào còn được ngắm!
&nbsp;
- Lúc mới yêu, em ngọt ngào và nữ tính. Từ dáng đi, lời nói, đến điệu cười, lúc nào cũng nhẹ nhàng như rót mật vào tai. 
&nbsp;
Lấy nhau rồi, chưa hết tháng đã thấy em chống nạnh, nhướn mày, giọng thì “hào sảng”: “Lương tháng này đâu?”. 
&nbsp;
- Em cứ dặn đi dặn lại anh phải quan tâm đến gia đình, hiếu nghĩa với bố mẹ. Em tỏ ra tâm lý và rất biết trước biết sau, chẳng khi nào em quên bảo anh phải thường xuyên hỏi han, chăm sóc mẹ. Nhưng ấy là chuyện của ngày xưa. Ngày xưa, anh cứ ngỡ “hai người phụ nữ của đời mình” sau này sẽ chung sống hòa thuận lắm. 
&nbsp;
Lấy nhau rồi, cơm em có thể không ăn để giảm béo, nhưng không bao giờ nhịn được món “nói xấu mẹ chồng”. 
&nbsp;
- Lúc mới yêu em chăm sóc anh thật tận tình chu đáo. Lúc nào em cũng muốn tự vào bếp nấu nướng, cho cái dạ dày của anh thỏa thuê ôm ấp những món ngon. 
&nbsp;
Lấy nhau rồi, vừa nấu bếp vừa trông con là em gắt gỏng. Sáng sáng anh chẳng được thấy em miệng tươi cười như hoa mang trứng ốp la vào phòng nữa. Đã vậy, tối đến mặt em còn chảy dài, phụng phịu đòi anh từ tầng 3 chạy xuống nhà lấy cho em ly nước quả.
&nbsp;
- Lúc mới yêu, thề có trời đất, em kiêu lắm! Anh cứ phải chầu trực cả ngày mong tới lúc được gặp em, điện thoại tìm em như ngày nắng hạn tìm kiếm cơn mưa rào. Em như con bồ câu bé nhỏ tung cánh giữa bầu trời tự do, anh là gã thợ săn đáng thương bất đắc dĩ…
&nbsp;
Lấy nhau rồi, anh chỉ mong vứt quách cái điện thoại, để khỏi phải nghe tiếng em nheo nhéo gọi về giữa lúc anh đang say sưa tiệc nhậu. Cũng với cái điện thoại, em thi thoảng lại nhắn tin “sai” anh “mua sữa cho con”, “qua chợ lấy giùm em con cá”. Hình như nhu cầu gặp anh của em đã tăng ít nhất gấp 5 lần!
&nbsp;
- Lúc mới yêu, ngoài thời gian “trình diện” em, anh tha hồ làm những việc mình thích: Chơi games, đánh bài, tụ tập thâu đêm. Lấy nhau rồi, mọi thói quen “lành mạnh” ấy của anh đều bị em cấm tiệt.
&nbsp;
- Lúc mới yêu, em khi nào cũng cuồng nhiệt, đầy khát khao và nóng bỏng. Lấy nhau rồi, tối tối anh vẫn chuẩn bị tư thế sẵn sàng, tắm táp thơm tho, đánh răng sạch sẽ, rửa cả chân trước khi lên giường, ấy thế mà, cứ “khều” em thì y như rằng: Em mệt! Chuyện ấy cũng phải có “quota”! 
&nbsp;
Đôi lúc, anh vẫn muốn nói với em rằng: “Này vợ ơi, anh nhớ em của ngày xưa lắm lắm!”.
&nbsp;
Huyền Anh]]></description>
            <pubDate>2009/10/01 15:25:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cùng đọc và suy ngẫm:101]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sắc hoa ti gôn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=77]]></link>
            <description><![CDATA[Tựa lời&nbsp;trái tim vỡ
Có những lúc em cười thật buồn sao em ko khóc cho lòng lòng nhẹ nhàng hơn...]]></description>
            <pubDate>2009/09/18 10:37:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sắc hoa ti gôn:77]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[giọt nước mắt cho...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=76]]></link>
            <description><![CDATA[Những giọt nước mắt sẽ không rơi một cách vô nghĩa, trong cuộc đời không gì là vô nghĩa, cũng như không gì là mãi mãi. Hợp rồi tan,tan rồi hợp đó là điều rất tự nhiên, tự nhiên như chính sự tồn tại của anh trên cõi đời này, tự nhiên như sự gặp gỡ của hai ta để rồi anh yêu em... Anh đã luôn mơ giấc mơ thật đẹp những giấc mơ mà anh khao khát những giấc mơ mà trong đó em đến bên anh và yêu anh nồng nàn, say đắm như sự sắp đặt của số phận trong mơ anh là người hạnh phúc, giá như nhưng giấc mơ có thể kéo dài mãi mãi, giá như anh cứ ngủ một giấc dài vô tận và mơ về em... có lẻ lại tốt hơn! Anh không phải cảm thấy chơi vơi, không phải cảm thấy hụt hẫng, mất phương hướng mỗi khi tỉnh giấc... 
&nbsp;
Dù em thế nào đi nữa, dù em không còn yêu anh. Nhưng tình cảm của anh luôn hướng về em, nó vẫn luôn chân thành và nồng nhiệt. Em có biết tâm trạng của anh lúc này không?. Ngồi một mình và nhớ về em trong sự cô đơn mòn mỏi. Một mong ước nhỏ nhoi bây giờ của anh là được bên em lúc này để có thể hét lên &quot;Anh Yêu Em!&quot;,&quot;Anh Yêu Em!&quot; hàng trăm hàng ngàn lần và trao cho em nụ hôn nóng hổi chân thành để mọi người cùng biết cùng sẻ chia cho tình cảm của Anh dành cho Em! 
Thật đắng biết bao...]]></description>
            <pubDate>2009/09/17 17:30:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[giọt nước mắt cho...:76]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự tích hoa hồng bạch]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=73]]></link>
            <description><![CDATA[Hoa hồng trắng Câu chuyện này xảy ra vào thời mà những khu vườn còn ngập tràn cỏ dại, các loài hoa rất hiếm và chưa có hương thơm, còn hoa hồng chỉ có một màu đỏ thắm.Ở một làng quê nọ, nơi một dòng sông nối liền với biển, có hai đứa trẻ chơi rất thân với nhau, cô bé có mái tóc dài đen mượt, còn tóc cậu bé màu vàng tơ. Buổi sáng tinh mơ, khi mặt trời còn chưa tròn, hai đứa trẻ đã cùng nhau vui đùa trong sóng biển hay mải mê tìm kiếm những viên đá màu xanh. Buổi chiều muộn, lúc mặt trăng đã hiện dần vành vàng nhạt màu, cả hai vẫn còn ở trong rừng hái cho nhau những chùm quả dại ngọt lịm. Tháng ngày như thế trôi qua, nhưng chưa bao giờ cậu bé được nghe giọng nói của cô bé, vì cô bị câm từ thủa nhỏ. Và thay vì kể chuyện cho cô, cậu hát cho cô nghe những bài ca của những người đánh cá khi cả đoàn thuyền kéo về những con cá lớn, những bài ca về câu chuyện dòng sông... Hai đứa trẻ dần lớn lên, và rồi cậu bé đi học việc theo đoàn thuyền đánh cá, còn cô bé ở nhà với bố mẹ làm vườn. Cậu vẫn thường hát cho cô nghe, nhưng những sáng tinh mơ mặt trời hay những chiều tà mặt trăng không còn nữa.Ngày cậu bé tròn 15 tuổi, đoàn thuyền đánh cá mở hội mừng cậu gia nhập. Suốt một ngày vui chơi, và buổi tối các cô bé sẽ tặng cậu hoa để rồi sớm hôm sau, cậu sẽ theo đoàn thuyền ra khơi. Chiều hôm ấy, có cô bé láng giềng con một người đánh cá đến hỏi cô phải làm gì. Và cô rủ cô bé ấy đi tìm hoa vì cô biết những khu vườn nhiều hoa đẹp nhất.Nhưng vào mùa hè nóng bỏng ấy, ánh nắng chói chang đã làm khô đi nhiều cây cối, suốt 
&nbsp;
buổi chiều bọn trẻ đi rất xa mà chỉ tìm được vài bông hồng nhỏ. Khi mặt trời dần lặn, hai cô bé sợ lạc, và cô bé láng giềng đứng lại trên con đường nhỏ đợi những bác thợ đi qua để hỏi lối về.Còn lại một mình, cô bé tóc đen vui chạy như một cánh chim từ vườn này sang vườn khác, cô rẽ từng khóm lá, từng rặng cây để tìm chọn. Một làn gió dịu dàng, man mát bỗng đưa bước chân cô đến một vườn hoa, nơi một khóm hồng đỏ thắm như đang chờ đợi. Ôm vào ngực những nụ hồng chúm chím, cô lặng mình hôn lên những cánh hoa. Lạ kỳ làm sao, những bông hoa bỗng tỏa hương thơm ngọt ngào, dịu nhẹ. Vui sướng, cô nhắm mắt và thầm nghĩ &quot;cám ơn trời, trời đã ban cho bạn những bông hoa này cho tôi&quot;, và nước mắt cô chảy dài trên má, khẽ rơi xuống những cánh hoa. Khi mở mắt, cô ngây người đi trước vẻ đẹp lạ lùng của những bông hoa. Nước mắt cô đã làm phai đi màu đỏ, những cánh hoa bên ngoài đã mang sắc trắng, và bên trong phơn phớt màu hồng.Những nụ hoa thẹn thùng, trong trắng như e ấp, dịu dàng trên ngực cô, trong vòng tay cô.Khi cô quay trở lại, cô bé láng giềng đã hỏi được đường về,và cả hai cùng chạy đến nhà cậu bé. Đến gần khu vườn nhà cậu, mái tóc của cô bay theo gió và vướng vào bụi gai,cô càng gỡ càng thêm rối. Đưa cho cô bé láng giềng bó hồng, cô giữ lại cho mình một nụ hoa, nụ hoa bé nhỏ nhất. Đứng sau lùm cây, cô bé như nghe thấy tiếng hát của cậu bé, và bên những cành lá rì rào trong gió, cô tưởng tượng nụ cười thân thương của cậu, nụ cười của mặt trời những sáng tinh mơ và mặt trăng những khi chiều tà.Nụ hồng của cô bé đã nở ngày hôm sau và bên cô luôn có hương thơm thoang thoảng. Rồi một sớm tinh mơ, khi mặt trời còn chưa tròn, cô bé đem cành hồng ra vườn trồng. Sáng sáng cô tưới chút nước và chăm sóc cho cây hồng bé nhỏ của mình. Mùa hè qua đi, mùa thu rồi hết mùa đông, khi mùa xuân đến, cô bé mừng vui thấy những nụ hồng đầu tiên chúm chím hé nở. Và dù cô bé không còn hôn lên những nụ hoa, dù nước mắt cô không bao giờ còn chảy trên những cánh hoa, thì kỳ diệu thay, những bông hồng mới vẫn mang hương thơm dịu ngọt và màu trắng phớt hồng.Từ đó loài hoa hồng bạch ra đời.
Hoa hồng bạch tượng trưng cho những tâm hồn trong sángTác giả: Khuyết danh]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 16:12:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự tích hoa hồng bạch:73]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[bản tính của đàn ông]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/sanho_bien56/article?mid=46]]></link>
            <description><![CDATA[Đàn ông ưa nhậu suốt ngày
Bởi vì cần sức kéo cày cả đêm
Đàn ông bản tính... giời ơi
Bà nào nói vậy dở hơi là bà
Đàn ông nhậu nhẹt tà tà
Lái xe đụng ẩu, vào xà lim chơi
Đàn ông không thích nói dai
Chẳng qua là để lắng tai nghe bà
Đàn ông ở bẩn như ma
Là vì&nbsp;tiết kiệm áo bà vợ may
Đàn ông hay đánh bài tây
Bởi vì ông muốn tiền đầy trong băng
Được thì dắt vợ đi ăn
Lỗ thì đành chịu cắn răng kéo cày
Đàn ông cờ bạc gớm ghê
Nướng nhà, nướng cửa, nướng thê, nướng đời
Được thì dắt bạn đi chơi
Thua thì xin vợ: “Anh hơi... túng tiền!”
Đàn ông sáng mắt rõ mày
Ra đường gặp gái liếc ngay tỏ tình
Khen cô eo nhỏ mặt xinh
Nếu em được rảnh... chúng mình hẹn nhau...
Đàn ông cặp mắt láo liên
Giữa đường gặp gái ngó xiên ngó quàng
Đến khi gái đến hỏi chàng
Dối rằng: “Chưa vợ chưa nàng nào đâu!”
Đàn ông bản tính lăng nhăng
Nhờ trời, em Xuyến, em Hằng đều thương
Vương thì tội, bỏ thì thương
Thôi thì... Nhỏ, Lớn cùng giường cho vui
Đàn ông chẳng phải nhặng thường
Chỉ bu quanh đám các nường gái tơ
Xun xoe đến độ phát khờ
Sức thì chả mấy, mệt phờ sợi râu...
24h.com.vn]]></description>
            <pubDate>2009/08/28 10:51:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[bản tính của đàn ông:46]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 14:41:56 SGT 2010 -->
