<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[sương xa]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117]]></link>
        <description><![CDATA[XIN MỘT LẦN CUỐI !!!!!!!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/28 18:51:15</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Karaoke nào.......... hí hí..........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=230]]></link>
            <description><![CDATA[Tối nay, nói thế nào nhỉ? Buồn hay vui? Không biết nữa....... Chỉ còn 1h30p nữa cái &quot;phi vụ&quot; mà mình mong chờ rất lâu sẽ bắt đầu. Nhưng.......... Thấy hơi buồn......... Có thể nói là kế hoạch đã đổ bể.......... Ngồi gào rock cả buổi chiều, hic tự nhiên lại thích thể loại này. Nhưng mà sướng thật, tối nay một mình mình một mic chiến mấy bài nì, đảm bảo mọi người nghe xong sẽ giật mic không cho hát nữa. Giống như mấy anh ở xóm trọ, sau khi để mình gào thét không ý kiến rì thì bắt đầu đóng cửa ra khỏi nhà. Hà hà. Khoái! Mình sẽ không hát mấy bài buồn, ủ rũ như những vụ sinh nhật trước, hum nay là bữa tiệc sinh nhật mình cơ mà, phải vui vẻ, yêu đời chứ nhẩy? . Hum nay sẽ không say, sẽ không khóc, chắc chắn! Hơn ai hết mình hiểu cái rì cần thì giữ lại, cái rì không đáng thì cho vào thùng rác hết.........Tuổi 21, chào mi nhé ( Dù hơi sớm vài ngày  )! Nhưng ngày mai sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới, chiến đấu để đạt được thứ mình cần, sẽ không từ bỏ, không buông xuôi. Nói thế nào nhỉ? Hà hà &quot; ta đã trở lại lợi hại gấp trăm &quot;. Cố lên nào, hum nay phải xinh hơn bình thường 1 chút chứ nhỉ? hì hì. Kỷ niệm 1 ngày quan trọng trong cuộc đời không thể tuềnh toàng được . Dạo này mình cũng khác nhiều quá mà, hí hí. Sướng!!!!!!!!!! Đi nào....... Karaoke đê.......... Anh em ơi hành quân nào.......... Gặp lại ở karaoke 09 nhé! ]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 18:21:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Karaoke nào.......... hí hí..........:230]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sao đây nhỉ???????????]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=224]]></link>
            <description><![CDATA[Mắt mình hôm nay buồn ghê, nhìn vào gương chẳng nhận ra đó là mình nữa. HÌ, chẳng lẽ chào tuổi 21 bằng chuyện này sao? Mình vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại, nhưng? tại sao chứ? Không hiểu? không thể hiểu? hay bản thân mình không dám hiểu? Tất cả cứ mù mụt, tất cả làm mình kiệt sức. Hoá ra khoảng thời gian qua chỉ là hư ảo, chỉ là 1 phút bình lặng mà thôi. Mình vẫn vậy, cuộc sống của mình vẫn vậy........... Hiện tại là gì trong mình đây? Mình không biết, không biết thực sự, mình không dối mình phải không? Quá khứ và mình giống như đang chơi trò cút bắt vậy. Mình dù có trốn ở đâu thì nó vẫn tìm thấy, vẫn không để mình yên. Chợt nhận ra rằng cái quá khứ mà mình sợ hãi lại chính là cái bóng của bản thân, dù mình có thế nào, dù mình có làm gì đi nữa thì cái bóng ấy vẫn cùng bước với mình, cùng chạy với mình......... Mình sẽ không thể thoát ra, không bao giờ thoát ra được............ Mình bỏ cuộc rồi sao? Có lẽ vậy!Thời gian với mình là gì nhỉ? Là những hạt muối vô tình cứ cào xé vết thương, làm mình đau, làm trái tim mình rỉ máu........ Mình không thể phủ nhận điều đó nữa rồi! Đây là kết quả của việc mình sống giả tạo sao? Sầu riêng ơi, xin lỗi mi! Chẳng những không thể tìm lại những chiếc gai cho mi ta lại càng làm mi tổn thương và bê tắc nhiều hơn, xin lỗi mi nhiều lắm!!!!!!!!!!!Xin lỗi tất cả mọi người nhưng có lẽ khoảng thời gian này tớ cần yên tĩnh 1 mình. Sẽ lại tìm 1 nơi nào đó để biến đi 1 khoảng thời gian, có lẽ chỉ có thế mới làm tớ bình tâm trở lại. Sắp tròn 20 tuổi rồi tớ cũng mong mình sẽ làm được điều gì đó. Đừng hỏi tớ đi đâu, làm gì nhé! Tớ chỉ còn 2 ngày thôi, hi vọng là đủ.......... Out nào...........]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 11:00:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sao đây nhỉ???????????:224]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chấm đứt............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=219]]></link>
            <description><![CDATA[Tạm biệt!

Lại tổn thương, mệt mỏi tới mức này sao, không thể tưởng tượng được,
sao cùng một lúc mà mình phải chịu đựng nhiều thứ đến thế? Muốn nổ
tung, muốn chấm dứt tất cả, kết thúc đi tốt hơn........ Nước mắt cứ
chảy hoài, phải làm sao đây? Tồi tệ! Có lẽ mình đáng để bị như thế,
mình đáng để chịu tất cả những chuyện như thế này. Ghét mình, hận
mình.......... Tại sao chứ?

Không muốn nghĩ nữa, cũng không muốn làm gì.......... Buông xuôi! Vì
mệt mỏi, vì buồn và vì bản thân đã bất lực. Đầu hàng thôi.........
Chẳng còn gì nữa và cũng chẳng cần gì. Cứ mặc cho nỗi đau dày xéo bản
thân, mặc cho nó gặm nhấm tất cả, mọi thứ lại trở nên vô nghĩa........
Lại trở về với khoảng đen trong tâm hồn. Một mình ngồi co ro, một mình
khóc, một mình sợ hãi, một mình mình ở đó.......... Ngày càng không thể
thoát ra được..........

Ra đi!]]></description>
            <pubDate>2009/11/26 21:54:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chấm đứt............:219]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=209]]></link>
            <description><![CDATA[Khoảng thời gian này là sao? Hạnh phúc và bình yên ư? Không! Chẳng hề phải, nước mắt vẫn rơi mà...... Thỉnh thoảng vẫn lặng lẽ 1 mình, vẫn rơi vào những khoảng lặng do mình tạo nên. Những bước chân mệt mỏi, những câu hỏi chẳng bao giờ có câu trả lời......... mình vẫn chưa hoàn toàn là mình........ mình vẫn u mê trong những cơn đau dài, vẫn chìm đắm trong ảo mộng của những dòng nước mắt.......... Nhưng đột nhiên nhận ra mình không hề cô độc, có ai đó cũng giống mình, đồng cảm với mình. Chỉ cần lặng lẽ đi theo, chỉ cần ngồi nghe người đó nói, mình đã có thể cảm nhận được nỗi đau, một trái tim, một vết thương lòng quá lớn............... 2 cái bóng dài lặng lẽ bước đi trên đường phố Hà Nội, trong mỗi bước chân lại cảm nhận được điều gì đó......... Buồn quá phải không?????????Hôm nay là tròn 1 tuần 2 đứa bắt đầu chơi với nhau, vậy mà cảm giác như đã chơi với nhau lâu lắm rồi......... 1 tuần liền đi chơi, đi ăn và chém gió.......... nhưng nhiều lúc tớ vẫn không bắt kịp cảm xúc trong lòng cậu. Với tớ cậu là cả 1 câu chuyện dài, lạ thật......... nhưng cậu khó hiểu quá. Cậu có những khoảng lặng mà tớ không chạm tay vào được. Tớ muốn giúp cậu, nhưng bắt đầu từ đâu đây? khi mà chính tớ cũng không thể thoát ra được nỗi đau của chính mình......... Tớ chỉ biết rằng mỗi khi tớ rơi vào tình trạng đó, tớ rất muốn có ai đó bên cạnh, không phải để chọc cho tớ cười mà chỉ ngồi đó, không cần nói gì cả....... cứ lặng lẽ như chính tớ vậy......... Ai trong chúng ta cũng cần những khoảng lặng cho riêng mình........... Tớ sẽ làm cho cậu điều đó nhé, nhiều hơn sự tin tưởng cậu dành cho tớ...........]]></description>
            <pubDate>2009/11/26 11:00:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[.............:209]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[hà hà............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=208]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay vui thật!Đi học từ 7h sáng, thông tới tận tối. Hic, mệt và đói nữa chứ, chưa bao giờ ngồi học với thời gian kinh khủng như thế. Vậy mà vẫn bám trụ tới phút cuối cùng. Chân chảy máu toe toét, đau, có cảm giác nhưng vẫn cố gắng chịu đựng&nbsp; . 22h45p Lê Anh đưa về tới nhà, tháo giày mới cảm nhận rõ nỗi đau . Hôm nay là lần đầu tiên mình cảm thấy thoải mái như thế sau 1 quãng thời gian dài sống trong nước mắt. Cảm ơn Dũng, cảm ơn lục quái, cảm ơn Lê Anh, cảm ơn Spi và cảm ơn An nữa. Cảm ơn mọi người vì tất cả. Cám ơn vì 1 tình cảm nở hoa nhưng không kết trái, cám ơn vì những lời tâm sự, cám ơn vì những lúc trống rỗng có mọi người đi cùng và cám ơn chỉ vì những lúc im lặng......... Dù vết thương không bao giờ lành, dù thời gian chỉ càng làm vết thương đó thêm rỉ máu nhưng Hường đang sống tốt, rất tốt phải không? . Còn vụ cả lũ đi Sầm Sơn nữa. Hì hì nghĩ thui đã thích rồi..Vẫn nhớ ngày trước cả lũ thường than thở với nhau rằng đi ăn chơi đàn đúm mà chỉ có mấy đứa con gái với nhau chán chết lên được, vậy mà bây giờ thì  Vui thật! Chẳng lúc nào nhịn cười cả, mồm đứa nào cũng ngoác tới tận mang tai. Hôm nay thiếu &quot;máng lợn&quot; của LU. Thế là về nhà có đứa ghen, buồn cười chết lên được . Dũng cũng ốm phải vào viện, hì, cũng hơi buồn, hơi lo 1 chút nhưng có lo, có buồn cũng không tới lượt mình nên vứt khoản đó sang 1 bên đi chơi cho máu.. Lúc tối về lại đi vi vu với Lê Anh, lạnh! Trời Hà Nội càng lúc càng lạnh hơn, lòng mình cũng càng ngày càng lạnh hơn............Bây giờ là 0h ngày 24/11/2009, chúc mừng sinh nhật! Chào tuổi 21 bằng những niềm vui, những nụ cười nhé! Mong rằng lúc trở lại gặp tớ cậu đã tìm lại được chính mình! Hi vọng đó là lần cuối cùng  oki nhé! Thui mệt roài, viết tiếp chắc die mất! Ngủ thôi nào! Chúc tất cả ngủ ngon! ]]></description>
            <pubDate>2009/11/24 00:00:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[hà hà............:208]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vô cảm................]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=203]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc đời này lắm khi mình gục ngã
Ngã thật đau nhưng phải đứng dậy thôi
Có yếu lòng cũng đừng để lệ rơi
Dù trống vắng cũng đừng thôi hi vọng
Nước mắt ơi xin một lần lắng đọng
Chờ ngày mai rồi nắng mới sẽ lên
Nỗi đau nào rồi cũng phải lãng quên
Gió lại thổi đến những miền đất lạ...
Ngay lúc này … tớ mệt mỏi  vì cuộc sống hiện tại
Tớ chẳng  biết sao nữa… hay tại tớ vô cảm.
Uhm ! Nhìn lại thấy mình thay đổi nhiều quá.
…
Ngoảnh đầu nhìn lại cũng không biết mình đã mấy lần mỉm cười thật sự…
giờ ngoảnh đầu tìm lại cũng không biết mình đã từng khóc với những cảm
xúc ra sao.

Cứ mải mê với cái cuộc sống hiện tại … bất giác nhìn lại mình. Mình của
ngày xưa hay khóc, hay buồn … nhưng mình của ngày xưa không sâu và dày
như thế này! Mình của ngày xưa có lúc tàn nhẫn, có lúc lạnh lùng nhưng
… cảm nhận đc nỗi đau. Không như mình của bây giờ - chai lì - phẳng
lặng - vô cảm.

Mình của ngày xưa có 1 trái tim ấm nóng, tràn đầy yêu thương… không như mình của giờ đây - 1 trái tim lạnh.

Mình của ngày xưa tuy ít cười , ít nói nhưng … không phải là không có
người hiểu mình. Còn mình của giờ đây thì sao? Cho dù có nói nhiều, có
cười nhiều nhưng … cũng chẳng ai có thể chạm đến khoảng khuất trong sâu
thẳm … xa vắng. Mình của ngày xưa mỗi khi buồn là sẽ khóc… không như
mình của giờ đây, mỗi khi buồn lại rạng rỡ cười nhiều hơn. Mình của ngày
xưa là mình của biết yêu thương… không phải mình của giờ đây: Trống rỗng
- hoang vắng.

Chẳng hiểu có những chuyện gì đã xảy ra với mình nữa. Cũng chẳng hiểu
tại sao giờ đây lại không thể khóc, không thể yêu thương, không thể
nghe thấy những cảm xúc của chính mình. Mình không hiểu… càng lúc càng
không hiểu chính bản thân mình.Thèm được yêu thương nhưng lại sợ yêu
thương. Thèm 1 vòng tay xiết chặt nhưng trong sâu thẳm lại sợ bị người
khác chạm vào.

Ngốc !!

Tại sao lại làm mình trở lên như vậy chứ? Tại sao lại cứ phải tự làm
tổn thương mình chứ? Ngốc này - tự hiểu mà … Uhm ! Nhiều lúc muốn nắm
chặt tay 1 ai đó để cùng bước đi … nhưng đã mấy lần thử để rồi nhận ra
- không được . Sợ cái cảm giác làm tổn thương - làm đau 1 ai đó.

Chưa ai bước qua được cùng mình. Khi mới bắt đầu đã nhận ra sự chạy trốn
….Và bất giác bàn tay mình khẽ buông … Thèm được nắm chặt bàn tay của
ai đó. Thèm được giữ mãi hơi ấm của một người… nhưng lại không nỡ. Từ lúc
nào đã đẩy ai đó ra xa như thế… từ lúc nào không còn tìm kiếm…không còn
hy vọng ??

Thật sự rất mong một bàn tay đủ ẩm để giữ chặt đôi bàn tay lạnh
giá. Thật sự rất cần một bờ vai, một yêu thương, một người có thể hiểu…
có thể chấp nhận và yêu tất cả những gì vốn thuộc về Ngốc.


Rất sợ … sợ mình của giờ đây.

Rất sợ … sợ mình của ngày mai - nhạt nhẽo - vô cảm.

Nhưng phải làm sao đây ? Làm sao bây giờ đây hả Ngốc ?!

]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 21:36:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vô cảm................:203]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=201]]></link>
            <description><![CDATA[Sẽ
rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại.Nhưng
còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho
người đó biết bạn đã yêu như thế nào.Có những khoảnh khắc trong
cuộc đời khiến bạn nhớ người ta thật nhiều , đến nỗi bạn chỉ muốn chạy
đến và ôm họ thật chặt . Hãy cho người đó biết bạn đã có suy nghĩ như
thế !.Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một
sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để
tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy
hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Tương
lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống
thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.Một
điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có nghĩa đối
với bạn , để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho
bạn và chỉ có thể để họ đi ....Nhưng khi một cánh cửa
đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không
chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho
mình

Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi. Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó. Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua. Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng. Hãy
mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người
xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn. 

Đừng bao giờ nói không còn yêu nữa nếu nước mắt của người kia vẫn có thể giữ chân bạn . Ðừng khóc vì mọi việc đã qua, hãy cười vì mọi việc đang chờ phía trước. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười xua tan màn đêm u tối trong bạn. Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. 

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh
phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những
ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của
những người chung quanh họ. Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt&nbsp; 

Khi
bạn được sinh ra &nbsp;, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống
sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười. Hãy giữ những vật dù nhỏ nhất của người bạn thân... biết đâu sau này nó sẽ là một kỉ niệm của bạn.Hãy nói những lời yêu thưong nhất đến người mà bạn yêu thương ....Bạn
chưa cần đến 3 giây để nói &quot;I love you&quot;, chưa đến 3 phút để giải thích
câu nói ấy, chưa đến 3 ngày để cảm nhận được ý nghĩa của nó , nhưng để
chứng minh câu nói đơn giản ấy thì cả cuộc đời vẫn là chưa đủ. Cũng
như vậy: Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích
một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một
người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người. 

Không ai đáng giá bằng những giọt nước mắt của bạn. Và những người đáng giá sẽ không bao giờ làm bạn khóc. Chỉ
khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó
không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự
mất rồi.Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì
cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ
không biết mình đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Hãy
làm những gì bạn muốn làm, mơ những gì bạn muốn mơ , tới đâu bạn muốn
tới , trở thành những gì bạn muốn , bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một
cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn .Hãy Gạt Những Âu Lo Cuộc Sống !Yêu
là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất
bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều
gì . Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời.

Người ta vá áo bằng kim, còn bạn sẽ vá con tim bằng gì?Tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Tôi
mong bạn có đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào , có đủ thử thách để trở
nên vững mạnh , có đủ nỗi buồn để bạn hiểu cuộc đời , có đủ niềm tin để
bạn bước tới và có đủ tình yêu để dâng hiến cho đời .

...Không biết bao nhiêu lần Tớ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện ......... Tớ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......Tớ
ước rằng tớ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của Ấy
, sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn . .....Và Ấy ơi,điều ước quan trọng nhất là gì ẤY có biết ? &quot; Tớ ước rằng ẤY sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để Tớ được là người hạnh phúc thứ hai sau Ấy.&quot; ...... Ấy ơi ! ..... 
&nbsp;  
Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi. Giá như tớ có thể bước vào tâm hồn ấy. Giá như tớ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ấy trong tâm trí.Giá như tớ có thể mơ về ấy hằng đêm. Giá như tớ biết ấy nghĩ gì về tớ. Giá như mà có ấy ở đây! 
 
Giá như ấy là con mắt phải, tớ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả. Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ấy là mặt trời và tớ là biển rộng. Giá
như tớ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tick, hoàng tử lấy
vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua
cánh đồng cỏ nội. Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng
ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông
nào cũng sâu, cạn như nhau. 
  
Và ấy ơi !Giá mà tớ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà tớ có thể gửi những yêu thương vào gió . Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua. Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà. 

Giá như mà ấy biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời.Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình. Giá
như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ
cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy. Và mỗi khi nghĩ về tớ... 

Giá như ấy đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....Giá như ấy đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...Tớ
có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, tớ có thể tô màu
lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim tớ lại
là điều mà chẳng bao giờ tớ có thể viết hết thành lời. Đơn giản vậy thôi .... !Tớ yêu ấy ....
và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu &quot;chấm&quot;
sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn ! Nhưng giờ đây ...Tất cả ......Chỉ còn là giấc mơ mà thôi ... 
]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 17:32:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[.............:201]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Biển lạnh...........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=199]]></link>
            <description><![CDATA[...Chợt lạnh, chợt run, chơt thấy mình đi
trên đường gió đông. Lòng lại nhớ những mùa đông xưa, những mùa lạnh đã
qua......... Hôm nay, gió thổi
mạnh hơn quất vào mặt nó cái giá khô khan.Từng mũi dao lạnh vuốt qua
má để lại đôi môi khô mím lại. Thu mình trong tấm áo khoác mỏng manh kịp mang đi lúc ra ga, cúi mặt tránh gió để ra mé biển. Gió rét khiến cho bãi biển này
trống trơn, sóng cứ vỗ một cách tuyệt vọng đằng xa. Những âm thanh gào
thét của đại dương đang điên dại tìm hơi ấm con người. Ngồi xuống nền
cát mịn, bỗng thấy gió biển ấm hơn cái gió mùa lục địa kia nhiều.Thoả
thuê với gió ấm mà quên mất mình là kẻ duy nhất trên bãi cát dài hoang
vắng này. Quay lại, không thấy ai, có lẽ mình là đứa trẻ lạc rồi. Ước ao
lắm ai đó ngồi bên, chỉ ngồi bên mà không làm gì, không nói gì cả. Như
thế đã là yên ổn lắm rồi. Thế nhưng, quanh nó không có ai, bạn bè tít
mù nơi đâu, gia đình thì đang ở 1 nơi rất xa, chỉ một mình nó ngồi đó....... lạnh lẽo và cô độc đến sợ hãi........Tối qua không ngủ được, cứ miên man trong những dòng suy nghĩ........ rồi lại vô tình đưa bản thân vào mê cung quen thuộc. Một ngày trôi qua vẫn chưa tìm được câu trả lời cho bản thân........ vậy là thêm 1 ngày nữa........ Cầm điện thoại trên tay, bấm số nhưng lại không gọi được, không dám gọi....... không đủ can đảm để gọi, sợ rằng sẽ lại khóc thút thít, sợ rằng không ngăn nổi mình........ Nhắm mắt lại, cảm nhận rõ tiếng sóng biển, cảm nhận rõ cái lạnh lẽo của mùa đông cũng như trong sâm thẳm trái tim nó. Đâu đó vang lên tiếng trẻ con đang nô đùa, nhưng chẳng còn muốn mở mắt ra nữa....... Âm thanh đó chẳng đủ để kéo nó về với hiện thực. Nằm xuống, để những hạt cát nhỏ nhoi ôm nó vào lòng. Thỉnh thoảng lại có những hạt cát nghịch ngợm theo gió tạt vào mặt nó, cứ nằm mãi như thế........ giống như đứa bé kiệt sức sau những ngày rong chơi mỏi mệt.........Biển bắt đầu dịu lại, không còn những con sóng như muốn chồm dậy nuốt chửng mọi thứ......... Nó thích biển những lúc thế này. Ngồi dậy, tháo giầy, xắn quần chạy ào xuống những cơn sóng nhỏ...... Hic, lạnh...... Chạy lên.... Long tong nhìn đến tội........&nbsp; Nhưng cái tính hiếu chiến không cho phép nó bỏ cuộc, lấy hết can đảm hít một hơi thật dài, chạy xuống đứng im 1 chỗ.......... Thấy nước biển cũng ấm đó chứ, chỉ có chân nó là lạnh mà thôi........ 2 tay thì như 2 cục đá lạnh tới ghê người, cho luôn xuống nước biển nè...... hì hì ấm thiệt ....... Máu nghich ngợm lên đến não, bắt đầu chạy nhảy theo những cơn sóng, nhìn như con loăng quăng....... Đột nhiên thấy lòng ấm lại dù chỉ có một mình giữa muôn trùng sóng nước........ NHỚ! NHỚ NHIỀU QUÁ! NHỚ NÊN PHẢI VỀ THÔI!]]></description>
            <pubDate>2009/11/15 11:39:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Biển lạnh...........:199]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[2 năm 129 ngày..........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=192]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay … Biển buồn … cuộn trào như nỗi nhớ. Nó quay lưng lại
thành phố, quay lưng lại tất cả, lắng nghe Sóng hát … lời gì mặn
chát đầu môi. Khẽ nhặt một hòn sỏi ném vào lòng Biển, để thấy nỗi buồn
mình nhỏ nhoi đến tội, chẳng còn gì giữa muôn trùng sóng nước. Biển
vẫn vậy, trong sâu thẳm tận cùng là sự sẻ chia, là chổ dựa, là nơi gửi
gắm và trốn tránh niềm đau … Biển luôn bao dung để ôm vào lòng tất cả,
cho đi tất cả........ Một mình ngắm biển, một mình đối diện với tất cả. Bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu nỗi đau cứ dần lắng xuống. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai như đang trải qua trước mắt. Nước mắt rơi xuống, không kịp lau....... Đã lâu rồi.......Biển hôm nay lạnh quá, gió biển lạnh, nước biển cũng lạnh và cả nó cũng lạnh. Tay chân như đông cứng lại, vậy mà nó vẫn ngồi đó, không biết là bao nhiêu lâu nữa, chỉ ngồi đó và lặng nhìn. Cứ mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, tự mình cảm nhận nỗi đau, tự mình cảm nhận sự tuyệt vọng...... Thấy nhớ 1 ai đó, thấy cần 1 ai đó nhưng lại sợ....... Tất cả cứ nhạt nhoà trong những dòng nước mắt.......Lắm lúc tưởng chừng như không chịu nổi, lắm lúc chỉ muốn dừng lại. Nhưng vẫn còn lời hứa trước khi ra đi, tớ phải làm sao đây? Tớ sẽ trở về để gặp cậu, sẽ trở về để gặp tất cả mọi người, tớ mạnh mẽ và cứng cỏi hơn phải không? Gạt những dòng nước mắt, tớ đứng dậy và đi về phía mọi người. Tớ không trả lời tin nhắn của cậu, không nghe cậu gọi vì tớ sợ cậu biết tớ đang khóc, sợ cậu lo lắng cho tớ. Nỗi đau này tớ muốn tự mình vượt qua, tớ muồn là tớ của 2 năm 129 ngày trước đó khi trở về. Khi đó tớ sẽ có can đảm đối diện với cậu, can đảm đối diện với tình cảm của tớ......... Chờ tớ trở về nhé!]]></description>
            <pubDate>2009/11/14 15:00:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[2 năm 129 ngày..........:192]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khoảng lặng..........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/saurieng_117/article?mid=179]]></link>
            <description><![CDATA[Khoảng lặng . Đó là những giây phút nào đó trong đời , mọi việc vẫn trôi chảy , mọi người vẫn sống và làm việc... 
Chỉ có mình như dừng lại : 
Tâm hồn trống rỗng , không cảm thấy gì nữa , đột nhiên muốn ở một chỗ , muốn làm gì đó - một mình . Buồn? Cô đơn? Hay thất vọng gì nữa thì không biết.Chỉ
biết rằng : Ta không thể biết ta đã nghĩ gì ?! Nhiều lúc nhìn vào vách
tường 1h đồng hồ mà không nhìn thấy gì , chuông điện thoại reo hay một
tiếng động làm ta giật mình tỉnh lại... 
Nhận ra thế giới này vẫn tồn tại , dù ta có sao đi chăng nữa 
-
Khoảng lặng , đó là những lúc ta không muốn có ai bên mình . Ngồi bên
tách trà nóng , li cà phê , ngẫm nghĩ về tất cả những điều đã qua , lại
nhớ về quá khứ nữa dù cho nó vui hay buồn ...Mệt mỏi và lạ lẫm với hiện tại! Muốn tìm tới 1 nơi thật yên bình, 1 nơi có thể thả hồn mình cùng với đất trời. Lâu lắm rồi không dừng lại để cảm nhận cuộc sống. Đã có quá nhiều sự thay đổi trong thời gian qua để rồi bây giờ khi tỉnh lại không còn biết mình đang ở đâu nữa. Vẫn cô đơn, vẫn lẻ loi như ngày nào........]]></description>
            <pubDate>2009/11/11 22:08:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khoảng lặng..........:179]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 04:47:48 SGT 2009 -->
