Đăng ngày: 21:22 14-09-2009
Tự nhiên nhớ ra cái truyện này, thấy hay hay nên đặt nó lên đây chơi :)
=================================================
Sao cậu buồn thế? – Gà Mái hỏi Nhánh cỏ.
- Tớ cần mưa. Không có mưa, tớ sẽ héo hắt mà chết mất.
- Thế còn cậu, sao cậu ủ rũ thế? Cậu thiếu cái gì? – Gà Mái hỏi Hoa Cúc.
- Thiếu mưa. Tớ chỉ cần mưa thôi. – Hoa Cúc đáp.
Buổi tối, đậu trên giàn, Gà Mái cố nghĩ xem chàng Mưa kia là ai. Chắc chàng đẹp lắm, chứ không như lũ gà trống ở đây. Tất
nhiên chàng phải đẹp rồi, một khi tất cả đều mê chàng đến thế.
Gà Mái nghĩ vậy mà thấy buồn. Và khi anh Gà Trống trẻ từ lâu vẫn theo đuổi nó đến gần, nó chẳng thèm nhìn nữa. Nó ngồi yên,
ngẫm nghĩ và thở dài. Cuộc sống không có tình yêu thì đâu phải cuộc sống, ngay cả khi được ở trong một chuồng gà tốt nhất.
- Sao mày cứ cục tác mãi thế hả? – Gà Đang Ấp Trứng không ghìm nổi. - Ngủ đi có hơn không…
- Ôi chị không hiểu gì cả, - Gà Mái lại thở dài đánh thượt một cái, - em cần Mưa. Không có Mưa, em sẽ héo hắt mà chết mất.
Gà Đang Ấp Trứng đành chỉ dang đôi cánh ra tỏ ý bất lực, rồi lại thiu thiu ngủ. Tới sáng thì thì trời mưa.
- Này, Gà Mái! Mưa đấy, mưa mà mày vẫn mong đợi đấy. – Gà Đang Ấp Trứng gọi - chạy ra nhanh lên, kẻo mưa tạnh bây giờ!
Gà Mái nhảy ra khỏi chuồng, nhưng lập tức bay ngược trở lại.
- Mưa ướt át quá đi mất! – nó cục tác, vừa giũ cánh. - Thật là vô giáo dục, thật là thô bỉ. Không hiểu Nhánh Cỏ và Hoa Cúc tìm
được gì hay ho ở mưa nhỉ?
Khi anh Gà Trống trẻ tới để bày tỏ lòng thông cảm, Gà Mái thấy anh ta dễ thương hơn hôm qua nhiều. “Chân anh ta hơi vòng
kiềng một chút cũng không sao. Thậm chí còn đẹp ấy chứ” – nó tự nhủ.
Vài hôm sau chúng lấy nhau và đi một chuyến du lịch mừng ngày cưới – đi qua sân, đến kho chứa củi, rồi quay lại.
Thật là lý thú! Gà Trống tỏ ra rất ga lăng và gáy « Cúc cù cu » nghe vui tai đến nỗi Gà Mái không phải buồn chán nữa.
Nhưng rồi trên đường đi, đôi vợ chồng mới cưới gặp Nhánh Cỏ và Hoa Cúc. Gà Mái vô cùng ngạc nhiên thấy Nhánh Cỏ và Hoa
Cúc đều đã vươn thẳng dậy và tươi rói – tóm lại, trông cả hai đều tuyệt vời. Vẻ sầu não hôm qua đã tan biến đâu hết.
- Thế nào, mưa tốt chứ ? – Gà Mái hỏi không phải là không có ý châm chọc. - Hết nhớ nhung chàng rồi chứ ?
- Ừ, - Hoa Cúc đáp – Chàng vừa mới ở đây xong, làm gì mà phải nhớ nhung. Nhưng nếu lâu lâu chàng không đến chúng tớ lại sẽ
nhớ chàng lắm. Thiếu chàng, chúng tớ không sống nổi.
« Thật là giả dối ! » - Gà Mái nghĩ. – « Rõ ràng chúng nó mừng vui không phải vì mưa đến, mà vì mưa đã qua rồi. Mình thì
mình đã biết mưa là thế nào ! »
Và nó khoác cánh vào cánh Gà Trống của nó, đi thẳng : dù sao Gà Trống cũng không đến nỗi xấu xí, tuy chân có hơi vòng
kiềng.
Nhưng nó không nói gì với Gà Trống về câu chuyện với anh chàng Mưa kia. Thứ nhất, nó rất yêu Gà Trống của nó, nên không
muốn làm Gà Trống buồn phiền, và thứ hai, trong thâm tâm, nó định nay mai nếu có dịp nó sẽ nhảy ra mưa lần nữa xem sao.
Hoàn toàn chỉ vì tò mò thôi mà.
Berserker 17:29 26-09-2009
Thao 21:30 25-09-2009
Muon copy cho cac ban khac coi dc hun?
Thao 21:30 25-09-2009
Muon copy cho cac ban khac coi dc hun?
foreverandone4189 23:06 14-09-2009