<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[bonbon]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000]]></link>
        <description><![CDATA[student life]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/03 09:38:32</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Has no answer]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=143]]></link>
            <description><![CDATA[CHá»� Ä�á»¢I Æ°? Ä�Ã£ quÃ¡ Ä�á»§ rá»�i. CÃ&nbsp;ng chá»� mong, cÃ&nbsp;ng hi vá»�ng bao nhiÃªu thÃ¬ láº¡i cÃ&nbsp;ng tháº¥t vá»�ng, buá»�n tá»§i báº¥y nhiÃªu! Náº¿u ng ta thÃ­ch tháº¿ nÃ&nbsp;y thÃ¬ cá»© Ä�á»� sá»± viá»�c tiáº¿p diá»�n nhÆ° tháº¿ Ä�i...thá»© 6 mÃ¬nh vá»� quÃª, tháº¿ lÃ&nbsp; háº¿t. lÃ&nbsp; cháº¥m dá»©t!]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 09:33:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Has no answer:143]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[very happy!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=133]]></link>
            <description><![CDATA[chiều nay biết điểm thi môn tiếng cuối kỳ...thấp...cực thấp. tao cũng buồn lắm. nhưng t vui vì giúp đc m 1 chút chút. Giúp m vui hơn, có thể là truyền cho 1 tý xíu lạc quan của 1 kẻ chuyên thất bại như t.. Nhớ mãi buổi chat chit hum nayAnh Van: m àAnh Van: đang làm j đóChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: đang học vớ vẩn týChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: có việc j àAnh Van: koAnh Van: đang buồn nên cứ đi làm phiền ng khác thế này ýAnh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: he, có j nói đi xem nàoAnh Van: ko có j to tát cảAnh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: trời, ng ta đang dỏng tai nghe đây màAnh Van: Anh Van: m đang kêu điểm giả j thếChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: điểm thi cuối kỳChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thấp dã manChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: &#92;đang buồn đâyAnh Van: uhmChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: toàn 4-5-6Anh Van: có lẽ tao cũng giống mày đấyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: học làm j cơ chứAnh Van: tao làm bài tưởng tốtAnh Van: lúc bit điểmChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: t cũng tg tốt đấyAnh Van: còn thấp hơn cả những đứa kêu ca nhiều nữaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: hóa ra lại là môn có điểm thấp nhấtChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: haizz, thế thì sang năm có học văn bằng 2 kinh tế bằng niềm tinChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ko đủ điểm tích lũyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: m thế nào?Anh Van: tao chỉ mong mỗi kì điểm tổng kết dc 7 phẩyAnh Van: trở lênChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: hjcAnh Van: để có thể ra trường với tấm bằng kháChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thế là ước mơ hơi xa xỉ của tAnh Van: mà cũng ko dc như ý nữaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: tao đang chán nảnAnh Van: bế tắcAnh Van: trống rỗngChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: t cũng chán, t tg? t làm bài nghe tốt lắm. thế mà lại đc 4 đChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: t nghe đc rất nhìuChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: rất tự tinChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: rất nhìu hi vọngChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: vậy màChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: chẹp......Anh Van: uhmAnh Van: có lẽ tìm dc ng đồng cảnh ngộ rồiAnh Van: t bi hAnh Van: ko bit tìm dc lý do j để tiếp tục cố gắng nữaAnh Van: trong thời gian ôn thi, tao đã cố, nhưng cuối cùngChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thế lấy lý do là t điAnh Van: kết quả chả ra gìChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: t sẽ cố gắng 1 lần nữaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: xem t và m ai hơn aiChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: tao nhận ra mình rất ngu, rất kém cỏiAnh Van: Anh Van: thi hảChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: điênChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: điên vừa chứChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: if you fail 100 times, try and try againAnh Van: Anh Van: uhmAnh Van: có lẽ là vậyAnh Van: cố tới khi nào chết thì thôi nhỉAnh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: trong bất cứ TH nào đồng chí cũng ko đc bi quan chán nản.... quá lâu Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: đồng chí nên bt rằng vẫn có khối kẻ thất bại nhìu hơn đcChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: như tôi đâyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ví thử đc thất bại 100l thì t thất bại khoảng 101 lChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: Anh Van: uhmAnh Van: tao công nhậnAnh Van: m có tínhAnh Van: rất kiên trìAnh Van: chịu đựng rất giỏiChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: eo, t mới trải qua vài thất bại trong tuần rồiChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: nên bt thêm cái này nữa thì...như bị chai đi oy ấyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: nói tích cực là t kiên trì nhưng tiêu cực thì...đó là tinh thần của AQ đấyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: nhưng đời mà, cứ cố sống xem đời có thể làm j mình nữaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thi gan đêAnh Van: uhmAnh Van: hìAnh Van: t cũng như vậy thôiAnh Van: nhưng màAnh Van: cứ cho qua mãiAnh Van: lại càng thấy mình thụt lùi ýChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: k phải là cho quaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: t thấy là qua mỗi lần thất bại, thì những cố gắng sau lại lớn hơn cố gắng trc 1 chútChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thất bại nhìu khiến t ko khóc vì thất bại, t bình tĩnh để khắc phục nóChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: thế ko phải tốt hơn sao?Anh Van: Anh Van: t ko bit có dc như mày ko nữaChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ẹc, thử đi sẽ bt. chẳng lẽ m lại ko bằng 1 đứa hay thất bại như t àChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: đừng như thế quá lâuChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: buồn rồi phải bít cay cú nữa chứ&#39;Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: đừng nói là m cay cú nhìu rồi nhéChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: cố thêm chút nữa, chút nữa thôiChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ranh giới của thành công vs thất bại nó bé xíu ý màChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: nên chỉ cần m cố thêm tý xíu nữa là có thể là winnerChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: he, cười thế là tốt. tối nay đi học đi nhéAnh Van: hiAnh Van: đúng là bạn taoChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: hân hạnh nhểChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: đúng là những lúc buồn phiền nên nc với mọi ngAnh Van: cứ giữ trong lòng mãi cũng ko dcChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ờ, tích cực buzz bạn nhéChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: à koChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: ko phải là tích cực, lỡ mồm:)( t ko mong m tích cực buồn)Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: mà là lúc nào buồn thì đừng ngại buzz tAnh Van: uhmAnh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: kekeChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: đổi stt điChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: như t&nbsp; ý &quot; chết đây, điêm vs giả&quot;=&gt;&quot; ko chết...sẽ sống...sống tốt, sống&quot; cao&quot; hơn&quot;Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: nc vs m. đóng vai trò của phe tích cực khuyên giải phe bảo thủ...t cũng giết chết nỗi buồn trong t oyChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: cũng phải cảm ơn mAnh Van: Anh Van: uhmChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: vì m dám chia sẻ vs tChu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: Anh Van: uhmAnh Van: Anh Van is typing...Anh Van: Chu&#39;$0i&#39;nho? ieu bac&#39; thợ săn: no4go]]></description>
            <pubDate>2010/01/17 17:07:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[very happy!:133]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Con ngựa và chiếc áo..........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=130]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nói thế nào nhỉ, thực ra là &quot; con lừa và chiếc áo &quot; cơ ( mọi người chắc bt câu chuyện này rồi nhỉ...có 1 phú ông giàu...như mọi phú ông khác trong truyện cổ tích. ông ta có 1 con lừa rất khỏe, một hôm đi buôn ông ta cậy lừa của mình khỏe, chất đầy hàng hóa lên lưng nó. Trời nắng nóng, con lừa cố gắng lê từng bước...phú ông lúc ấy nóng quá bèn cởi áo ra vắt nốt lên lưng chú lừa tội nghiệp. Và chú lừa ngã gục vì đuối sức. chú ngóc đầu lên(đoạn này mình bịa đấy) thì bị phú ông ném cho 1 câu&quot; đúng là đồ con lừa, có cái áo mà cũng ko chở nổi&quot;). hj, hơi xa đề rồi,trở lại vs câu chuyện của Hà Bon nha.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mình đổi thành &quot; con ngựa và chiếc áo &quot; vì 3 lý do:*thứ nhất: câu chuyện của mình cũng khá giống vs ý nghĩa sâu xa của câu truyện kia*thứ hai: mình tuổi ngựa( CANH NGỌ)*thứ ba: mình không muốn có quá nhiều thất bại, thật thê thảm. Vì người ta nói&quot; thân lừa ưa nặng &quot; mừ.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chính xác là câu chuyện &quot; con ngựa và chiếc áo&quot; xảy ra vào buổi tối thứ 3 ngày 12-1-2010. Con ngựa là mình đây, đã từng gồng gánh trên mình nhiều thất bại, nhiều nỗi buồn...cụ thể là đã ba bốn lần bị lừa rồi. Ấy thế mà bị trung tâm gia sư lần trc lừa mất 500k chưa đủ, lần này nó lại cắm đầu đi nộp 120k cho 1 tên 36( Thanh Hóa). Và thế là trong cái nỗ lực muốn đi làm thầy thiên hạ, nó lại bị lừa một lần nữa. thật nằm ngoài sức tưởng tượng! Nó không muốn nghĩ rằng: nó không có duyên vs nghề giáo đb là gia sư. Như thế sao đc, nó đang học chuyên ngành Sư Phậm tiếng Anh cơ mà. không đc, không thể thế đc. Lý trí thúc giục nó cố&nbsp; gắng đi ngược lại SỰ TRÙNG HỢP ĐÁNG GHÉT CỦA C/S này( nó ko cho rằng cái đấy được gọi bằng 1 cái tên thần quyền:&quot; SỐ PHẬN&quot;). Nhưng tình hình này thì nó phải tự tạo ra cơ hội cho bản thân mình thôi, vì đời ko cho nó cơ hội. ơ nhưng mà tự tạo cơ hội cho mình ntn thì nó cũng chưa bit.hjc.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vào cái thời khắc nó bt mình lại bị lừa 1 lần nữa, nó khóc...khóc trên đường đi xe máy về nhà. Nó khóc ko vì 120k, chẳng đáng! Nó khóc vì nó lại bị lừa, khóc vì xung quanh nó có nhìu người xấu quá. Dường như nó&nbsp; lại mất niềm tin về cuộc sống, về con người. Nó phóng xe, rẽ vào trg ngồi vì nghĩ về nhà 1 mình cũng ôm chăn khóc mà thôi. thế là nó vào trường ngồi bên cạnh những đôi yêu nhau đang thủ thỉ những lời yêu đương ngọt ngào. Nó bật khóc! đấy nó ko muốn khóc đâu, nhưng tại hoàn cảnh ...đấy chứ. Nó gọi cho vợ Thảo và ngồi nc cho đỡ buồn( thực ra cũng chẳng đỡ hơn đc tý nào). Và nó quyết định cũng đã đến lúc phải về. Nó lại phóng xe về khu trọ. Đôi mắt sưng phù của nó vẫn thỉnh thoảng rơi lệ vì mấy đợt gió đông phả dữ dội vào mặt. Nó có cảm giác như những giọt lệ ấy rơi xuống má chẳng đc bao lâu thì bị khô đi vì gió và vì gò má nó đang nóng bừng lên vì giận dữ...như thể mấy giọt nước xấu số lăn trên chiếc vung nồi đang đc đun nóng trên bếp...rơi=&gt;xèo xèo=&gt; tan biến. Ước gì lúc ấy nỗi đau của nó cũng tan biến&nbsp; đc như thế!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cuối cùng thì nó cũng về đến phòng trọ an toàn trong tâm trạng...ko an toàn chút nào. Về rồi thì ntn đây? haizzz, nó lại đối diện vs màn đêm đen 1 mình. 1 mình trong căn phòng vắng tiếng người.Cố gắng liên lạc vs THÙNG RÁC, và lại fail 1 lần nữa. Buồn, cô đơn, trống trải...nó tưởng rằng nó sẽ ko ngủ đc...nhưng nó đã thiếp đi từ lúc nào. Nó quá mệt mỏi, đôi mắt nó đau và&nbsp; sưng vù đến nỗi k thể mở ra đc. Trong lúc nó ngủ có 1 tin nhắn đến, nó ko mở ra nhưng biết rằng đó là tin nhắn của anh&quot; Ngủ ngon nhé Sói!&quot;. Mỉm cười]]></description>
            <pubDate>2010/01/16 10:47:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Con ngựa và chiếc áo..........:130]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cảm nhận riêng về cái nắm tay...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=123]]></link>
            <description><![CDATA[đọc &quot; Nắm tay và làm tình &quot; của Trang Hạ, tôi cũng đồng tình, cũng thấy rằng, cái nắm tay quan trọng lắm lắm. Nhưng tôi phát hiện ra rằng, người con trai tôi yêu ít khi nắm tay tôi. Dường như chúng tôi còn không có cả thời gian để dạo bước trên cũng 1 con đường nói chi đến nắm tay... Nhưng bạn đừng vội buồn cho tôi, và cho rằng tôi thật đáng thg. Thật ra, anh vẫn rất yêu tôi, tình yêu của mỗi ng&nbsp; mỗi khác mà...cách thể hiện tình cảm cũng khác, huống chi anh lại là 1 ng rất rất đặc biệt( in other words: khác người). Anh ko nắm tay tôi khi qua đường , nhưng anh luôn đi bên trái tôi, chặn xe cho tôi đi 1 cách an toàn. Lúc đó, tôi nép vào anh như chú gà con nép vào cánh gà mẹ, khi ấy tôi nhận thấy đc cái cảm giác tôi ĐƯỢC CHE CHỞ.A không đủ lớn( anh gầy lém) để chắn những cơn gió lạnh cho tôi khi tôi ngồi sau xe anh những ngày đông giá rét ở Hà Nội, nhưng ôm anh tôi vẫn cảm nhận đc hơi ấm mà anh truyền sang, nó đủ để đun nóng 1 lượng nước để pha 1 cốc cà phê . Nhưng tôi vẫn không ngừng chê anh gầy, kêu anh phải béo lên để chắn gió cho em...chỉ là vì anh yêu hơi gầy thôi, ko tốt tẹo nào cả...anh lười nt, gọi đt cho em, nhưng trong những tin nhắn ngắn ngủi ấy em cảm nhận đc sự ngập ngừng tong từng hơi thở của anh, ANH NHỚ EM...nhưng anh ko hề nói ra. E chọc tức anh, ép anh nói ra cho bằng đc, nhưng anh vẫn&quot;&nbsp; ko đc đâu Sói ạ&quot;...Cuối cùng kẻ thua trận vẫn là em. Yêu anh, em bt là nếu giận hờn anh thì chỉ thêm bực tức thôi, và thg thì em vẫn luôn âm thầm &quot;kết liễu cuộc đời&quot; của những giận hờn con gái ấy.:)]]></description>
            <pubDate>2010/01/11 23:10:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cảm nhận riêng về cái nắm tay...:123]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nắm tay và làm tình _ Trang Hạ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=116]]></link>
            <description><![CDATA[Nắm tay và làm tình  _ Trang Hạ
Wednesday, 24. January 2007, 03:03:34
Truyện ngắn 
Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn
trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn,
thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh,
cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới
suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn. Từng có người bạn viết một bài,
nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc
đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan
trọng. Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay. Lần
đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ
cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc
đó là tuyên bố: &quot;Chúng ta sẽ cùng bên nhau!&quot;, và trái tim tôi đập vội
vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở. Tôi rất thích người bạn trai
lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay
vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng
em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm. Tôi cũng
thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm
bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn
tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi. Khi đi xe máy,
anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ
buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của
một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm
nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh. Mỗi
lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời
lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh.
Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho
dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ
quen với hơi ấm của người yêu thôi. Khi chúng ta lớn lên, làm
người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một
cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một
cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng
ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa.
Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể làm
tình với một người con trai, rồi mới yêu anh ta. Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã &quot;trao&quot; rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào. Tôi
cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái,
làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế
nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông. Chúng
ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả
những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái
nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là
một cái gì quan trọng và cần thiết. Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất. Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi làm tình với bất kỳ người nào. Ngược
lại, chúng ta có thể rất dễ làm tình với một người nào đó, nhưng chúng
ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ. Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ. Họ
vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ
động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu
đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân
trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự
tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức
mạnh để tôi yêu anh đi. Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn. Có
nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già
đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không
nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc
đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh
ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những
đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt
thấm ướt mi. Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay.
Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ.
Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay -
ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình
yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ? Không đâu. Thật sự là không đâu. Có
những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi
mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì
là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ
muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa
đám đông? Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con
gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật
chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả
lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác,
anh ấy yêu chân thành. Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm
động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn
quan trọng hơn chuyện lên giường.(Trang Hạ lược dịch)từ diễn đàn Saycoo - Đài Loannguồn:http://my.opera.com/LTKO/blog/nam-tay-va-lam-tinh-trang-hamong rằng anh sẽ mãi nắm tay em khi cả 2 về già như trong bài &quot;when i&#39;m sixty four&quot;http://www.youtube.com/watch?v=mJ8kMbMpQbo]]></description>
            <pubDate>2010/01/06 21:07:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nắm tay và làm tình _ Trang Hạ:116]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[người bạn &quot; kỳ quoặc của tôi&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=111]]></link>
            <description><![CDATA[T ạ. t cực kỳ ghét mày ( nhưng t cũng ko phủ nhận là t vẫn rất yêu quý mày). T bực với lối suy nghĩ ương bướng và vớ vẩn của m bây h. m biết ko? t rất ghét sự yếu đuối, ghét ai đó ngồi trong bóng đêm cô đơn mà nghĩ ngợi lung tung thay cho ng khác. ghét con người m bây h. t cũng chẳng bt làm j, nói j cho m trở về là m ngày xưa nữa. vì tao vốn rất kém khoản an ủi ng khác. t chỉ biết cảm nhận, lắng nghe thôi. Công nhận chính mình là 1 ng tinh tế...m buồn t biết chứ..nhưng t lại ko bt cách an ủi m...T chợt nghĩ là t phải thay đổi, phải đi học 1 khóa đào tạo cấp tốc để có thể nói ra tình cảm của mình vs những người mình thg yêu thôi. T quyết định sáng mai sẽ nói chuyện vs m. không bt kết quả ntn, m có thay đổi không nhưng t sẽ vẫn nói...vì t ghét phải đứng nhìn m...đau như thế. M là 1 con bé kỳ quoặc. M và tao, dg như có rất nhiều điểm chung, đều &quot; có vẻ&quot; rất mạnh mẽ. CHúng ta luôn là 2 đứa luôn tiên phong mấy việc nặng nhọc, bảo vệ mấy đứa ngố ngố hiền hiền trong nhóm. Nhưng m khác t, m ko dễ chia sẻ như t nên m khổ, m ôm nỗi khổ của riêng m! Khi m vui, m cho ng khác thấy m vui, khi m buồn m giấu nó vào bên trong k để ai biết. Nỗi buồn ấy bị che đi bởi nụ cười gượng gạo của m, ko bt mọi ng có nhận ra ko? nhưng t thì bt. ban đầu t rất bực, rất ghét&nbsp; rất phẫn nộ vs hành động đó( chẳng hỉu sao t lại phẫn nộ ko bt nữa), sau đó thì t lại thấy thg hại m rồi thương m... Những nỗi đau ấy, m ép nó nhỏ lại như bà buôn đồng nát giẫm bẹp gí cái lon bia để đựng vào bao cho đc nhiều...Rồi nó bị đè nén...ép ra thành vài dòng nước mắt khi nỗi buồn tự nhiên lại ồ ạt tràn về. M khóc, nhưng lại quyệt vội những dòng nc mắt vội vã ấy, trc khi có ai đó trông thấy. M có công bằng vs chính bản thân m ko thế? không đối sự công bằng vs bản thân t cho đó là cái tội lớn nhất của 1 kẻ làm ng đấy.. &quot; tự lão làm lão khổ chứ ai làm lão khổ&quot;. M cũng là con gái, 1 đứa con gái bt. khôg phải là siêu nhân... m không cần gồng mình mạnh mẽ cho mọi ng thấy và lấy đó làm gương, 1 tấm gương của sự lạc quan yêu đời, quên mọi sầu khổ. Muốn khóc thì cứ khóc, cần khóc thì cứ khóc nhé. Hãy là chính mình, cho dù mọi đứa trẻ đều muốn làm siêu nhân, ng( lớn cũng thế)]]></description>
            <pubDate>2009/12/29 00:56:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[người bạn &quot; kỳ quoặc của tôi&quot;:111]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Anh ơi...đừng đi chơi quá xa nhé]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=106]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 5h sáng...nó đột nhiên tỉnh giấc...sau đó điện thoại đột nhiên rung lên&nbsp; mấy hồi chuông báo thức. Nó với tay cầm lấy điện thoại và tắt chuông báo thức...Kỳ lạ thật tối qua nó đâu có đặt báo thức nhỉ? Ô kìa, có new message. View&nbsp; nào...tin nhắn từ chị Ngọc đây mà&gt;...&quot; Ha oi, ank Thang con ba&#39; Net&#39; mat roi&quot;. &gt; mình không đeo kính, chắc mình nhìn nhầm..đọc lại thử coi...huhu. Nó bật khóc. Người ta bảo rằng không nỗi đau nào giống nỗi đau nào vậy mà...sao nỗi đau này lại giống nỗi đau trc đến thế...chị Ngân, chị cũng ra đi như thế đấy..2 ng ra đi và đánh thức em bằng 1 tin nhắn kinh hoàng. Nó nhớ năm ngoái, khi chị nó mất thì đúng vào lúc nó đang thi, năm nay cũng vậy...anh nó cũng ra đi khi nó đang thi cuối kỳ. Thế là trong 2 năm làm sinh viên của nó, năm nào cũng có 1 nỗi đau đáng nhớ...và kinh hoàng. Nó chẳng biết phải nói gì làm gì khi nỗi đau đó đến cả. Nó không bt cách an ủi ng` khác. Không bt cách an ủi các bác, các bá nó...Nó thật là...vô dụng. Nó chùm chăn kín đầu chống chọi lại vs cái lạnh mùa đông,nhưng cũng là đê giấu đi những giọt nước mắt khóc thương cho anh nó. Anh à, anh và em mới nói chuyện vs nhau xong. Anh đã nhận lời vs em là Tết này về nhà em chơi rồi cơ mà, sao a&nbsp; lại....Anh còn nhờ em giới thiệu bạn gái cho anh vì con bé tham ăn như em đã thèm ăn cỗ cưới của anh rồi...anh à, anh quay về đi..đừng đi...mẹ anh đang buồn lắm...coi như anh đang đi xa nhé, rồi anh sẽ về. A nhất định phải về đấy. E sẽ giới thiệu bạn gái cho.................................................................................................................................................................]]></description>
            <pubDate>2009/12/21 10:38:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh ơi...đừng đi chơi quá xa nhé:106]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tình yêu...thật diệu kỳ....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=98]]></link>
            <description><![CDATA[yêu anh nó phát hiện ra nó cũng là 1 đứa con gái rất đỗi bình thường như bao girls khác( cấm nghĩ linh tinh) Có những điều ở con gái... khiến nó&nbsp; ghét. Nó cứ nghĩ là mình ghét thì mình sẽ ko như thế đâu.. Nhưng cuối cùng thì nó vẫn thuộc về Phe đc coi là &quot; phái đẹp&quot; chiếm hơn 50% dân số thế giới này. Nhìn những girls đang yêu, băn khoăn vs những câu hỏi (mà lúc đó nó cho là vớ vẩn) kiểu như: &quot; tại sao a lại yêu e chư?&quot;, &quot; a yêu em vì điểm gì?&quot;, &quot;a yêu e chính xác là khi nào vậy?&quot;..blah,blah..rất rất nhiều câu hỏi tại sao, và cần những câu trả lời chính xác. Nó nghĩ kiếp sau mà mình làm đàn ông thì mệt phải biết vs những câu hỏi kiểu như thế. Nhưng cuối cùng, dù ghét nó cũng đã từng hỏi anh những câu hỏi ấy.Một điều lạ lùng nữa là tại sao con gái có thể thích hỏi nhìu như vậy, lạ lùng hơn nữa là nhưng câu hỏi ấy luôn luôn giống nhau&quot;&nbsp; tại sao anh yêu e?&quot;, &quot; anh có yêu e mãi không?&quot;- chẹp vs câu hỏi này mình đã từng trộm nghĩ&quot; e hèm, làm gì có cái gì là vĩnh hằng nhỉ, cái đó chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích và phim Hàn Quốc thôi&quot;...nhưng thế thời đổi khác, khi mà nó đã tìm đc tình yêu của nó rồi thì nó cũng phải tự hỏi câu đó không chỉ 1 lần. Cơ nhưng mà nó ko dám hỏi anh đâu, bản tình của nó chả cho phép nó hỏi anh những câu thế kia quá 2 lần.../1 câu.Trước đây, nó và 1 đống bạn tâm giao cùng chí hướng đã có mục tiêu là tìm kiếm tình yêu lý tưởng, &quot; yêu là cưới&quot;.hhjhj, nhưng nghĩ lại như vậy thì thật là..ko nên. A mình khuyên &quot;nên yêu nhìu để lấy kinh nghiêm e ạ&quot;. Nghĩ cũng phải. Nhưng yêu anh nó đã nghĩ xa hơn một chút rồi, nghĩ chuyện anh sẽ làm 1 ông bố quậy như thế nào? anh sẽ suốt ngày chơi đùa cùng bọn trẻ, sẽ cũng cả nhà ngắm sao...A đã từng nói vs em ko nên xác định gì nhiều..., em cũng ý thức đc điều đó nhưng em vẫn kệ, vẫn mong chờ và tưởng tượngyêu anh nhiều nhiều lắm!mà tại sao em lại yêu anh nhỉ? a em bt rồi, yêu anh vì anh yêu mẹ hơn tất cả. e yêu anh nhất vì điều này đấy]]></description>
            <pubDate>2009/12/15 15:48:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[tình yêu...thật diệu kỳ....:98]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cao thượng???]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=79]]></link>
            <description><![CDATA[

 &nbsp;

&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nó
chán làm 1 kẻ cao thượng lắm rồi. Yêu anh nó có cảm giác nó như 1 bà cụ non.
tất cả chỉ tại khoảng cách về không gian địa lý mà thôi. 1 khó khăn rất quen
thuộc trong tình yêu vậy mà dg như nó đang k thể đứng vững. Nó cảm thấy mệt
mỏi, chán chường mỗi khi nghĩ đến vấn đề này. Nó muốn nổ tung vì 1 con người
khác trong nó, luôn lên tiếng bênh vực anh, biện hộ cho anh...khiến nó muốn
trách anh, muốn hờn giận con gái vs anh một chút cũng ko đc. Nó có cảm giác như
nó không đc là chính mình...Nhưng sự thật dường như lại ko phải thế. đó là 2
con ng trong nó, một ích kỷ, 1 bao dung cao thượng. 
I, 1 tuần nhìn thấy mặt nhau đc 1, 2 lần. đi chơi đc 1 lần. vài cái ôm hôn
không thể lấp bù khoảng trống của anh trong nó 5 ngày xa cách. NÓ vẫn đùa với
chúng bạn &quot; anh là tình yêu thời chiến của tao&quot;. Nói vậy cũng hơi
quá, nhưng cứ như nó đang yêu một anh học cảnh sát hay an ninh j đó, tuần đc ra
1 lần vào cuối tuần để thăm ng yêu. Nếu là bạn, bạn có buồn không? Nếu Nó là ng
ngoài như bạn Nó sẽ nói như con bé thứ 2 trong Nó vẫn thì thào rằng: m phải
thông cảm cho ng yêu m chứ? m có hiểu anh ấy ko? đấy là do nhà anh xa, a chẳng
đến chơi vs m đc thg xuyên. A k nt gọi điện hỏi thăm m thg xuyên là do tính a
vậy, anh ko coi trọng chuyện đó. có thể anh nghĩ, đối vs 2 ng yêu nhau ko cần
phải như 2 ng đang tán tỉnh nhau...và thêm 1 chân lý nữa là con trai ghét phải
thổ lộ tình cảm.&gt; con ng thứ 2 trong nó đã nói vậy thì nó còn có thể giận
anh đc nữa ko? câu trả lời là KO. và cứ như thế, như thế mỗi lần nó bắt đầu
giận anh thì anh lại đc gỡ tội như thế đấy. Và nó nghiễm nhiên trở thành 1 cô
gái &quot; cao thượng&quot;. Nó nghĩ thế. Bạn bè thân thiết, thì chỉ nhận xét
có 1 câu&quot; không thể tin đc&quot;. Cũng phải thôi, chúng nó ko tin đc rằng,
anh và nó...2 ng yêu nhau, học cùng trường, nhưng cả tuần nhìn mặt nhau đc 2
lần. Nó cũng tự nhiên mà trở thành &quot; cậu bé chăn cừu&quot;. Những thằng
bạn thân ở xa, và chưa nhìn thấy mặt anh bao h thì cho rằng nó nói dối, thực ra
nói vẫn chưa có ng yêu vì chúng nó nghĩ làm j có chuyện, yêu nhau, ở gần mà cả
tuần mới nhìn mặt nhau đc 2 lần. Đau thật, có ng yêu mà như không. Cũng phải
thôi, chúng nó nghĩ cũng đúng, ko thể trách đc.
II, Nó sợ, cứ xa nhau như thế này thì sẽ có ngày anh và nó sẽ chia tay vì không
hiểu nhau mất. Ng ta nói &quot; xa mặt cách lòng&quot; mà.&nbsp; Thử nghĩ mà
xem, những lúc bạn khó khăn, bạn đau ốm, bạn có muốn ng yêu ở bên cạnh mình
không? rồi không gần nhau, ko thg xuyên tiếp xúc, trò chuyện bạn có thể hiểu về
ng yêu bạn ko? có update đc những thay đổi trong tâm lý của ng yêu ko? với nó,
nó chỉ mong đc gần ng yêu. Gần theo cái kiểu đc hít cùng chung 1 bầu không khí
nho nhỏ, đc sống trong cùng 1 không gian đủ chật hẹp để nó có thể nhìn thấy anh
trong tầm mắt. Để nó có thể dõi theo từng bước đi của anh, chẳng phải để giám
sát anh, mà để biết đc những lúc bước chân anh mỏi mệt vì đg đi quá gian nan,
nó sẽ bên anh, ôm anh 1 cái để an ủi và tiếp thêm cho anh sức mạnh.
III, Nhưng anh đâu phải chỉ của riêng nó đúng ko? Nó buồn, nhưng đó là sự thật
và nó phải chấp nhận sự thật ấy. KO ĐC BUỒN. Sự thật là nó ko có thể chiếm số
nhiều thời gian cũng như tình cảm của anh đc. TRÁI TIM ANH CHIA 3 PHẦN TƯƠI ĐỎ.
ANH DÀNH CHO MẸ VÀ CHO CÀ PHÊ PHẦN NHIỀU. PHẦN THỨ 3, 1 PHẦN NHO NHỎ CỦA EM
YÊU. đáng lẽ ra em phải biết tự thỏa mãn vs sự phân chia đó đúng ko? Nhưng a ạ
em lại là 1 con bé tham lam. Nhưng lại 1 lần nữa, con ng t2 trong nó lên tiếng.
&quot; m ko thể chiếm hết thời gian và trái tim của anh đc, như vậy sẽ là bất
công cho bạn bè ng thân của anh và cả cho anh nữa.&quot; Em ko đc và cũng ko có
đủ khả năg để làm điều đó đúng ko? em chẳng phải là 1 cái j quan trọng khiến
anh sống chết để bảo vệ giữ gìn phải không?
IV, Vẫn biết ghen vs ng cũ là ngốc là vô lý, nhưg nó vẫn ghen âm thầm và tức
tối. Nó vẫn cái bệnh cũ, suy diễn lung tung. Nhưng nó không ngăn đc những ý
nghĩ đó mặc dù đã biện minh cho anh rất nhiều. đúng như anh nói&quot; con gái k
phải để hiểu, mà chỉ để yêu thôi&quot;]]></description>
            <pubDate>2009/11/30 19:48:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cao thượng???:79]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khóc-đôi khi vì những lý do rất giản đơn......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/smile_up_ok2000/article?mid=47]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 30-10 ngày mà Môn thi giữa kỳ cuối cùng kết thúc, cũng là 1 ngày đen đủi và tệ hại nhất trong năm của nó ! Bao nhiêu là chuyện ko hay cứ ập đến...ko thể chống đỡ nổi...chỉ bt nói &quot; giá như, giá như....&quot; câu nói mà nó ghét nói nhất. Nhưng &quot; khốn&quot; thay là nó đã nói câu đó hơn 10 lần trong cái tháng vận hạn đen đủi này rồi..Thi xong, lên bus về nhà trọ... MỆT MỎI vì hôm qua chỉ được ngủ có 3h đồng hồ, CHÁN CHƯỜNG vì sự đen đủi ; tính BẤT CẨN, và sự NGU NGỐC của bản thân....nó chỉ muốn ngủ thôi. Nhưng khi đặt mình lên giường nó lại ko ngủ đc...nó thấy buồn chán và cô đơn...thấy thiếu dũng khí và ý chí tiếp tục chiến đấu vs những cạm bẫy của cuộc đời này quá!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi có đông người, nó MẠNH MẼ &amp; TỰ TIN biết mấy, nhưng khi nó không có ai: KHÔNG ANH, KHÔNG TH.., KHÔNG H..., KHÔNG BẠN BÈ...chỉ có nó vs căn phòng vắng vẻ này, nó là 1 con bé TỰ TI &amp; YẾU ĐUỐI...cô bé ấy đang nằm co lại trong đống chăn gối ấm áp, nhưng&nbsp; lòng cô bé thì giá lạnh và những giọt nước mắt nóng ấm, mặn nồng không làm nó ấm lại đc bao nhiêu...Nó buồn, nó khóc nhưng nó không ngăn đc những giọt nc mắt ấy...nó ghét sự yếu đuối tiềm ẩn trong nó biết bao. Ngày ngày nó luôn cố cất giấu nó thật kỹ, tận sâu trong &quot; đáy hòm bí mật&quot; cơ, nhưng nó càng mím môi, càng cắn tay cho tiếng khóc không bật ra thành lời thì ngược lại tiếng khóc ấy càng to và nghe rõ ràng hơn.Nó vẫn nghĩ nó đang cắp vở đi học &quot; trường đời&quot;,, những khó khăn những vấp ngã, những nỗi đau để lại sẹo... nó tặc lưỡi coi đó là &quot; HỌC PHÍ&quot; và &quot; LÝ THUYẾT đc THỰC HÀNH&quot;. và nó nghĩ là nó sẽ KHÔN hơn. Thế nhưng, cái sự khôn mà nó có đc dg như chẳng thấm vào đâu cả. Nó vẫn thấy mình NGU DẠI &amp; NGỐC NGHẾCH. Bằng chứng là nó VẪN PHẢI HỌC NHỮNG BÀI HỌC TỪ NHỮNG GIẢNG VIÊN CÓ KINH NGHIÊM&amp; NHIỆT TÌNH AUTOMATICALLY.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nó gọi cho anh, muốn anh nói 1 câu thôi&quot;chúc Sói ngủ ngon!&quot;. Đơn giản mà !thế nhưng, gọi lần 1: No answerlần 2: No answer... Nó khuyên mình nên đi ngủ. uk thì đi ngủ! Chuyện cũng chẳng đáng khóc, nhưng nc&#39; mắt cứ đua nhau lăn dài trên má nó. Chẳng phải tại anh đâu, tại nó , tại không gian hoàn cảnh của nó thôi....Khi nó đang sắp chết đuối trong sự lạc lõng, và mất niềm tin ở cs...Nó chỉ cần anh nói 1 câu, 1 câu thôi &quot; Ngủ đi Sói&quot;. Thế là nó sẽ ngủ, ngủ ngon lành....nghỉ ngơi và refresh bản thân....vứt mọi thứ làm nó đau đầu vào RECYCLE BIN và 1 cú click chuột &quot; delete all&quot;. Chỉ vậy thôi...Và ngày mai, khi trời đã le lói sáng lên 1 vài tia nắng lấp lánh, nhảy múa...nó lại là 1 cô gái TỰ TIN &amp; MẠNH MẼ...]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 16:56:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khóc-đôi khi vì những lý do rất giản đơn......:47]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 20:14:37 SGT 2010 -->
