Thư mục: Truyện Ngắn |
1. Người khách tình cờ
Tôi biết đến quán cà phê này do một người bạn giới thiệu. Đó là một nơi khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, nơi tôi cảm thấy yên bình cũng như thanh thản trong tâm hồn vốn mệt mỏi với công việc từ lúc bình minh chào ngày mới.
Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?
Anh nhân viên trong quán tiến đến gần chỗ ngồi của cô , mỉm cười nhìn cô rồi hỏi:
- Tuần này của hai anh chị thế nào?
Cô gái trẻ từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào màn hình
di động trên tay, lâu lâu lại khẽ cười, nhưng đôi mắt vẫn đượm một chút
gì đấy buồn và day dứt. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn ly cà phê đen như màu
mắt đang từ từ nhạt màu đi khi đá dần tan ra. Thời gian làm nhạt phai
mọi thứ...? Rồi tôi bỡ ngỡ khi cô gái trẻ gọi tính tiền và bước ra cửa, anh nhân viên buông một câu chào khó hiểu : - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.. Tôi vẫn tròn xoe đôi mắt và cố gắng hiểu những gì
đang diễn ra. Cô gái bỗng quay lại nhìn vào mắt tôi rồi mỉm cười. Có lẽ
cô ấy đã biết có một kẻ tò mò đã trộm nhìn mình từ nãy đến giờ. 2. Nhân viên lâu năm Tôi làm part-time cho quán cà phê này từ khi là sinh
viên năm nhất. Tôi thích làm vào buổi tối, nhất là cuối tuần, khi những
cặp tình nhân chọn nơi đây làm điểm hẹn hò, tôi đã chứng kiến được
những chuyện tình lãng mạn, hài hước, và cả đau đớn nữa.. Vẫn như mọi buổi tối thứ bảy, cô gái ấy đến cùng với
người yêu của mình. Tôi lập tức pha nước cho cả hai, như thường lệ,
anh- cà phê đen và cô- cà phê sữa. Đã lâu rồi tôi không được nói chuyện
với anh. Anh ấy là một người vui tính, nhưng rất điềm đạm và cư xử lịch
thiệp, cũng như chiều chuộng người yêu mình hết lòng. Tôi đặt ly cà phê sữa cho cô, và ly cà phê đá cho
anh. Tôi vẫn pha cho anh nhiều cà phê hơn những người khách khác - vì
anh là một người khách đặc biệt của quán chúng tôi. - Tuần này của hai anh chị thế nào? - Tôi hỏi một
câu quen thuộc như thường lệ. Thường thì anh sẽ là người trả lời. Nhưng
bây giờ thì không.
Một
tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nóng lòng muốn xem mặt anh chàng người yêu
tốt số ấy là ai, nhưng vẫn không thấy anh ta đến. Đàn ông con trai mà
lại để người yêu mình chờ đợi mỏi mòn như thế, thật không lịch sự chút
nào.

Cô gái trẻ đến quán cafe một mình... (Hình minh họa)+ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên - Cố ấy mỉm cười nhìn tôi và đáp trả.
Một
tiếng đồng hồ trôi qua, tôi để ý có một vị khách ngồi gần cửa sổ suốt
từ nãy đến giờ vẫn nhìn chăm chăm vào hai người họ. À không, chính xác
là vào cô ấy. Cô đang mở điện thoại di động và xem lại hình ảnh hoặc
tin nhắn gì đấy - tôi đoán thế - có lẽ là những tin nhắn của anh và
hình hai người chụp bằng máy di động. Khi ly cà phê đen của anh đã tan hết đá. Cô gọi tính tiền và bước ra cửa. Tôi mỉm cười chào hai người : - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.. Cô nhìn về phía cửa sổ, mỉm cười với vị khách đang
tròn xoe đôi mắt vì câu chào của tôi. Tôi không mấy ngạc nhiên, vì luôn
có những vị khách tò mò về câu chuyện tình yêu của hai người họ. 3. Cô gái trẻ Tôi và anh là bạn thân từ nhỏ. Đến hết năm cấp 3,
chúng tôi quen nhau và hạnh phúc đến tận bây giờ. Nửa năm trước, anh
dắt tôi vào một quán cà phê khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng
và êm ái, làm thanh thản và dịu mát tâm hồn tôi. Khi tôi và anh cãi
nhau, chúng tôi thường đến quán cà phê này, và sau đó thì lại làm lành
với nhau, rất dễ dàng. Sau một thời gian lui tới quán cà phê này vào mỗi
tối cuối tuần thì chúng tôi đã trở thành khách quen của quán. Anh bắt
chuyện với một nhân viên trạc tuổi chúng tôi, cậu ấy có vẻ thích cách
nói chuyện của anh, và sau đó thì ba chúng tôi quen nhau. Hôm nay, tôi lại đến đây cùng với anh. Tôi không cần
gọi nước vì khi thấy chúng tôi, cậu nhân viên ấy sẽ biết mình nên pha
nước gì. Ly cà phê đen cho anh lúc nào cũng được pha với rất nhiều cà
phê, và chỉ bỏ một ít đường, vì anh thích uống như thế, cậu nhân viên
cũng biết như thế. - Tuần này của hai anh chị thế nào?- Cậu ấy hỏi
chúng tôi một câu hỏi quen thuộc như thường lệ. Nếu như mọi khi, tôi sẽ
để anh trả lời. Nhưng bây giờ thì không.
... nhưng điều kỳ lạ là người phục vụ vẫn đưa ra 2 ly cafe... (Hình minh họa)+ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên… - Tôi trả lời cậu ấy thật tự nhiên...
Một
tiếng đồng hồ trôi qua, vị khách ở bàn đối diện gần cửa sổ vẫn nhìn vào
tôi chăm chăm từ nãy giờ. Tôi cười nhạt, chẳng để tâm nữa, rồi lại mở
di động và đọc những tin nhắn của anh từ nửa năm trước. Bây giờ, anh
không còn nhắn tin cho tôi nữa, nhưng đọc lại những tin nhắn của anh,
tôi vẫn cảm thấy hanh phúc. Mỗi khi chúng tôi giận nhau, anh luôn nhắn
tin làm lành trước, và khi kết thúc một tin nhắn, anh thường để câu này
vào cuối tin. "Hãy yêu anh như thể hôm nay là ngày cuối cùng ta bên
nhau, em nhé..!" Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá
đã tan thành nước ở phía trên, anh vẫn không uống dù chỉ một ít cùng
tôi. Tôi thấy đắng ở cổ, nhưng vẫn cố kìm nén để nước mắt không rơi, vì
tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc. Khi tôi gọi tính tiền và bước ra cửa, cậu nhân viên mỉm cười chào chúng tôi : - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.. Thường thì anh sẽ quay lại và nói với cậu ấy rằng
"Tất nhiên rồi! Vì chúng tôi là cặp tình nhân hạnh phúc nhất thế gian
này…" Nhưng hôm nay, anh vẫn không nói gì. Vị khách ở gần cửa sổ vẫn cứ nhìn hai chúng tôi. Tôi
mỉm cười với ông ta rồi bước ra khỏi quán, hoà vào dòng người tấp nập
ngoài kia, với những tiếng xe cộ réo lên inh ỏi, những ngọn đèn đường
làm mắt tôi nhạt nhoà đẫm lệ…
... và cô để đá trong ly cafe tan dần theo thời gian. (Hình minh họa)Cuối cùng thì, tôi vẫn phải khóc, vì nhớ anh... Một người đã ra đi vĩnh viễn từ nửa năm trước.Nguồn: kenh14.vn
Vcenter 13:44 27-01-2009
´*•.¸♥ [Ba Còi] ♥¸.•*´15:18 31-01-2009
Trăng Quê 15:12 20-11-2008
Câu chuyện thật cảm động.
´*•.¸♥ [Ba Còi] ♥¸.•*´22:30 03-12-2008
Hoangthaitucambell 21:12 19-11-2008
´*•.¸♥ [Ba Còi] ♥¸.•*´22:29 03-12-2008
***Sơn Ca***DTP*** 19:08 19-11-2008
Tem cho bài viết này anh nha.Em cũng nghiện cafe lắm anh àh.cứ một ngày 3 cốc anh àh.sáng,chiều và tối...hihi1đọc bài này của anh lại thấy yêu cái hương vị của nó hơn.nhưng em là cafe tự pha anh àh.
Tối vui vẻ anh nhé!
´*•.¸♥ [Ba Còi] ♥¸.•*´22:29 03-12-2008