Thư mục: Truyện Ngắn |
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Người Trung Quốc có nói :"Giết vua không phải việc xảy ra trong một ngày? Đó là để lý giải dù việc gì ở đời chăng nữa, khi nó xảy ra thì không chỉ vào lúc xảy ra đó. Như việc giết vua chẳng hạn, người ta phải có âm mưu từ lâu, bàn mưu tính kế, sửa soạn lực lượng và chờ thời cơ...
Tình yêu có đột nhiên xảy ra không? Tự nhiên chàng tìm đến chỗ hẹn và nàng cũng tình cờ đến đó, rồi nàng cứ mặc cho chàng ôm hôn mình đến mức giông bão xé toạc đám mây nặng trĩu chờ mong buồn u uẩn của tâm hồn và giáng chớp vào giữa trái tim đang khát khao bắt sét như một thanh nam châm đã ủ mọng những từ trường sao?
Không! Nếu có hai đôi môi chập lại làm vận hành cả hai tiểu vũ trụ chuyển hướng trên đường ray duyên phận, thì dứt khoát hai đôi môi đó đã phải được tích điện từ lâu, và từ trường của chúng đủ nhiều đến mức để hút nhau ra ven hồ nơi gốc cây toả sáng và phóng sét si mê...
Các nhà thần học nói: tình yêu bao giờ cũng tiếp bước theo ba qui trình, thứ nhất là nhớ nhung, thứ hai nhớ quá chịu không nổi thì viết thư bày tỏ, thứ ba bày tỏ mãi không đã nhớ thì hẹn hò gặp. Trong ba chuỗi quá trình đó, cái gặp mặt của tình yêu chứa một tỉ lệ rất ít và vô cùng ít. Ít đến mức nào, có đến một phần nghìn không? Các chuyên gia có tìm thấy một bức thư tình nổi tiếng của Beethoven - nhà soạn nhạc vĩ đại, một bức thư mà ông không dám gửi đi cho bạn tình vì ngại rằng những lời nóng chảy như núi lửa đó có quá thô bạo chăng khi muốn hoả thiêu trái tim nàng. Ông viết: Anh không thể làm cái gì mà không nghĩ về em.
![]() |
Chúng
ta nhớ lại hình ảnh chiếc bánh mì, mỗi một hạt bột lại chứa trong đó
một khoảng không khí... Beethoven cũng vậy, mỗi bước ông đi, mỗi cử chỉ
ông làm, mỗi ánh mắt của ông nhìn về phía các nhạc công thì đều thấy
nàng... nàng ở khắp nơi, khuôn mặt nàng như chan vào các khuôn mặt của
mọi nhạc công, và nàng cất tiếng hát thì mọi dây đàn đang kéo da diết
kia, và nàng ùa đến đông đúc như một đội quân hùng hậu lùa ông về căn
nhà chật hẹp, ông bị đội quân đó đẩy dúi vào cánh cửa, và chạy đến
những tập giấy trắng kê sẵn những dòng nhạc, và những ngón tay ông
không còn cách nào không viết thư điên trong một tâm hồn co giật như
bão tố... Và các nốt nhạc yêu thương tuôn chảy... tuôn chảy ào ạt đến
vắt kiệt tất cả đất đai, mây trời, và cả những cơn giông... Mỗi bản
giao hưởng cần phải ghi thành một quyển sách, vậy mà những ngón tay
bùng nổ của ông không biết mệt là gì chúng cuốn đi hết trang này đến
trang khác... Chương một, chương hai, chương ba, rồi chương bốn... mỗi
bản giao hưởng có thể chỉ được trình diễn trong nửa giờ nhưng nó lại
bao chứa có khi cả một thời đại, cả trăm nhạc công đang bị cuốn đi
trong dòng lũ si mê rồ dại như sấm sét của tác giả và dào dạt trữ tình
như mặt hồ bao la mở ra uống cạn sự khắc khổ của những vách núi đang
rên la trong cơn cô độc...
Tình yêu không phải
bỗng chốc mà có, mà nó được làm nên từ vô vàn chờ đợi. Mà chờ đợi thì
sống bằng gì nếu không phải là những mộng ước cho ngày gặp mặt. Người
ta vẫn nhìn thấy những mối tình chờ vài năm, dăm năm, hoặc mười năm, có
cả những mối tình chờ hoá đá như nàng Tô Thị, hoặc bên kia trời Tây là
nàng Pê-nê-lốp đã từng chờ chàng Ô-đi-xê hai mươi năm, cuộc chờ đợi đã
hoá huyền thoại. Nhưng mà bây giờ, có
người sẽ bảo: có điên mới chờ như vậy, bởi thời đại mới cái gì cũng cần
sốt sột và tốc độ! Nghĩ thế nào, sống ra sao, yêu kiểu gì là quyền tự
do của mỗi người. Nhưng có một chân lý chắc chắn rằng: mọi việc không
thể nào vượt qua quy luật của muôn đời. Khoai ba tháng cách gì
ngọt bằng khoai sáu tháng? Tại sao có rất nhiều người cả người tốt lẫn
kẻ xấu đi sâu vào rừng tìm đốn gỗ có nhiều vân? Muốn có nhiều vân gỗ,
thì cây phải sống lâu năm. Tình yêu cũng vậy, có thể nói: trình độ vĩ
đại của tình yêu ngang bằng với quỹ thời gian chờ đợi cũng như biến
động của nó. Có một câu nói rằng: "Tình yêu không có giá nhưng đòi trả
giá". Những con người hiện đại thử bước vào siêu thị xem, anh có ít
tiền anh có thể mua được hàng tốt, hoặc xe hơi đời mới không? Chắc
không! Muốn mua hàng quý thì chí ít người ta phải trả một cái giá ngang
bằng với nó. Vậy tình yêu lớn có được không khi người ta chưa trả giá
cho dù chỉ vài ngày chờ đợi?. Tình yêu là gì khi chỉ nhìn thấy giá trị của tiền mặt theo kiểu "nhà mặt phố bố làm to", còn cái duyên tiềm tàng thì không cần: Chẳng tham nhà ngói rung rinh Tham vì một nổi miệng cười anh xinh Miệng cười anh đáng mấy mươi Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm Có những người rất giàu
nhưng tầm nhìn chẳng bao giờ vượt quá mái tầng năm để nhìn thấy những
vì sao, lời cao cả thì không thiết, âm thanh đẹp thì không hiểu, như
vậy, tình có thể rất giàu số đếm nhưng lại nghèo về tâm hồn. Thi hào
Whitman viết: "Tôi và em không một xu dính túi, vẫn mua được hương thơm
của cả Trái đất này". Tình yêu không mộng ảo khác gì chiếc nồi cơm không bao giờ biết đến vị thơm của hoa hồng.
£e€ TrUnG™ 21:27 18-11-2008
´*•.¸♥ [Ba Còi] ♥¸.•*´15:57 19-11-2008