COME BACK TO ME!

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: kham pha cuoc song |
Đăng ngày: 20:36 24-11-2009

1. Hà Nội ngày 39C
Mặt đất đang nóng như thế nào thì đầu Vũ cũng bừng bừng như thế. Thì đang ngủ, thằng Đạt gọi sang đòi mượn bằng được mấy cái đĩa breakdance. Để thằng bạn khỏi mất công đi một vòng tránh đường một chiều, Vũ vội ra ngã tư Giám-Tôn Đức Thắng đứng chờ, quên cả mũ nón. Chờ đến 15 mới thấy Đạt phóng xe tới.
- Thế nào, đẹp chứ! - Đạt cười, nhìn Vũ trố mắt ngắm con Nouvo mới cáu của nó
Chẳng cần thằng bạn khoe, Vũ cũng đoán được đấy là phần thưởng đỗ Đại học của nó.
- Lên đi, tao đèo về - Đạt tít mắt
- Khỏi! Tao chẳng đủ tiền trả xe ôm đâu. Đi bộ được rồi.
Nghe vậy, Đạt cũng chẳng khách sáo, bye bye thằng bạn rồi rồ ga phóng thẳng. Vũ nhìn theo, thở dài. Nó cũng đã từng suýt có một con Nouvo như vậy. Ba mẹ đã bảo chỉ cần nó đỗ Đại học, nó sẽ có. Nhưng có lẽ không phải năm nay, vì nó trượt.

Từ hôm biết điểm, cả chục ngày nay Vũ chẳng buồn ra khỏi nhà, suốt ngày ở nhà ôm cái PC, online suốt ngày nghe bọn bạn cùng cảnh ngộ ca cẩm. Hôm nay không phải thấy tội thằng bạn lóc cóc xe đạp đi xa thì nó đã chẳng nó đi bộ ra đây, nhưng giờ nó lại thấy tội nghiệp cho mình.


Trên đường về nhà, đi qua cổng Văn Miếu, bỗng Vũ thấy có một đám trẻ con đang đứng túm tụm lại. Vốn tò mò, nó cũng ngó đầu vào thì thấy có ba nhóc nước ngoài đang ngồi quanh ông lão làm tò he. Trên tay hai cô bé mắt xanh mỗi người cầm một con tò he, trong khi cậu bé còn lại đang khua chân khua tay cố gắng miêu tả cho ông lão hiểu con tò he cậu muốn ông làm. Với vốn tiếng Anh cũng khá khẩm, khiến Vũ hiểu cậu bé đang miêu tả Người nhện. Nhìn cậu bé đang cố diễn đạt đến toát mồ hôi, Vũ cũng thấy tội nghiệp, thế là nó thành phiên dịch viên bất đắc dĩ. Nghe cậu bé cao hơn nó cả cái đầu, tay cầm người nhện, nhìn nó nói câu “thanks” đầy biết ơn, tự nhiên Vũ thấy vui vui. Suốt quãng đường còn lại về nhà, thằng nhóc vừa đi vừa huýt sáo.

2 Nhà sách
- Hi! - Một bàn tay đập bộp vai làm Vũ giật nảy mình quay lại. Thằng nhóc mấy hôm trước gặp ở cổng Văn Miếu nhìn nó, hồ hởi:
- Lại gặp nữa rồi! Anh đi mua sách à?
- Ừ! – Vũ trả lời, trong bụng thầm nghĩ “đi đọc cọp thì có”.
- À, đi mua bản đồ. Hà Nội nóng quá. Anh có khuyên gì bọn này không? - Thằng nhóc trả lời ánh mắt tò mò của Vũ. Hai cô gái cùng nhóm thấy thằng nhóc vẫy gọi cũng đã tiến lại chỗ nó đứng.
- Nếu chỉ đi ngắn ngày, các bạn nên lên Tam Đảo, trên đấy vừa mát mẻ mà không khí cũng trong lành. Đi đầu tuần sẽ đỡ đông…
Vũ giới thiệu một hồi, làm bọn kia đứng ngẩn mặt, chăm chú nghe. Bỗng thằng nhóc chen ngang:
- Vậy anh là hướng dẫn viên à?
- Không, suýt thôi! Nhưng anh cũng từng đến đó vài lần nên biết.
Tụi kia quay sang bàn bạc gì đó với nhau còn Vũ quay ra đọc cọp tiếp cuốn truyện tranh.
- Nếu bạn rỗi thì đi cùng bọn mình nhé! – Cô bé tóc vàng, Larry, đề nghị - Dù sao bạn cũng biết hơn bọn mình, đi càng đông càng vui, phải không? Chi phí bọn mình chịu.
Vũ bất ngờ bởi lời mời, gật đầu, sau khi thòng thêm một câu:
- Chúng mình sẽ chia đều.

3. Nhật ký đi đường
Ngày…tháng….năm
Ban tối, mình nói với ba mẹ về chuyến đi. Ba mẹ đồng ý, hơi bất ngờ, cứ tưởng sẽ phải nói khó. Ba mẹ bảo muốn cho tâm lý mình thoải mái một tí, chứ cứ ngồi nhà dí mắt vào PC cũng chẳng hay ho gì. Vừa chuẩn bị đồ xong, một balô to uỳnh. Mình thường thấy trong phim và trên tiểu thuyết, trong mỗi chuyến đi khám phá người ta thường hay viết “Nhật ký đi đường”,  cũng hay hay nên mình cũng thử viết, để sau này có cái lưu truyền cho con cháu. Hehe. Nhưng nói thật hồi hộp quá, định đi ngủ sớm mà mãi cứ trằn trọc nên bò dậy viết vài dòng…

Ngày…tháng...năm…
Thế là bọn mình thành một nhóm, Tracy – tóc vàng, Larry – cao kều, Cathy – tóc ngắn và mình - thằng nhóc tuy lớn tuổi nhất nhưng lại thấp nhất đoàn. Bây giờ là 12h trưa, vừa mới lên. Ngồi xe bus mệt lử. Thế mà vừa vứt balô lên phòng nghỉ, tụi kia đã hỏi đường đi chơi rồi. Mình thì chỉ muốn duỗi thẳng cẳng ra giường, tiết trời man mát làm mắt mình díp cả lại, muốn ngủ lắm nhưng làm thế bất lịch sự quá. Thôi đành phải cố vậy.

Bây giờ là 12h đêm. Mọi người vừa ngủ. Hôm nay mệt thật đấy. Ban trưa, ăn xong, tụi kia kéo mình chỉ đường lên Thác Bạc, mình leo dốc thở hộc bơ mà bọn nó đi như không ý. Chơi mãi  đến gần 5h chiều mới về. Trên đường, nhìn những dàn su su xanh mướt, tụi nó cứ “oh, ah” mãi. Ngộ thiệt! Lúc về, mây ngang tầm với, cứ mịt mù, đứng gần nhau mà cứ thấy mờ mờ ảo ảo, cái cảm giác ấy thích thật đấy! Nhưng cũng vì thế mà hôm nay suýt lạc mất Tracy, cả bọn sợ, nên về sớm. Đi cả ngày mệt, không khí lại mát mẻ nên ai cũng ăn được nhiều, mấy nhóc kia có vẻ đang khoái khẩu món su su luộc chấm vừng.

Nhà trọ mình ở bé tẹo, nằm lọt thỏm so với mặt đường. Từ phòng mình và Larry, nhìn thẳng ra là mặt đường. Từ cửa sổ cách đường cũng chỉ mét rưỡi. Đôi khi nghĩ mấy con bò đang đi ngoài kia bỗng  nổi hứng phi thân qua cửa sổ, đủ làm mình ớn cả người, trong khi Larry bảo nếu thế thật nó sẽ thử vuốt ve mấy chú bò.
Mình bắt đầu thấy díp cả mắt, viết bằng ánh sáng đèn pin làm mình đau cả mắt. Ai bảo ban tối, hết trò chơi, mình rủ tụi nó thi kể chuyện ma. Thế là bốn đứa, trùm chăn, tắt đèn kể chuyện ma. Những câu chuyện trong quyển “Liêu trai chí dị” mà mình từng đọc, những tên cướp biển với những con tàu ma, lại còn tiếng gió vít những ngọn tre xào xạc bên kia đường nữa chứ. Báo hại cho Tracy, Cathy sợ không dám ngủ một mình, tụi nó ôm gối sang bắt mình với Larry nhường giường, trải chăn xuống đất mà nằm. Lần sau thì mình cạch…

Ngày…tháng…năm…
Mưa từ đêm qua mãi chưa dứt. Thấy anh lễ tân bảo bão đang về. Chán. Cả bọn đành loanh quanh chơi trong nhà trọ. Larry chơi với con mèo tam thể, Cathy và Tracy, đứa nghe ipod, đứa ngồi nghịch mưa ở ngoài hiên, còn mình chẳng biết làm gì nên lôi nhật ký ra viết, nhưng cũng chẳng có gì để viết cả, chẳng bù hôm qua…Giá cứ được tất bật như thế lại hay. Thôi đành đi ngủ vậy.

Ngày…tháng….năm…
Vẫn mưa. Có lẽ phải 3, 4 ngày nữa mới hết. Trò kể chuyện ma mãi cũng chán. Hôm nay dự định đưa mọi người đi đến đền Tây Thiên, chùa Can Bi… nhưng xem ra hỏng hết rồi.

Ngày…tháng…năm…
Vẫn mưa. Mình vừa đi hỏi xem có xe về Hà Nội không, nhưng lễ tân bảo đoạn đường vào đây bị lở đất nên trong mấy ngày nữa chưa chắc đã có xe. Chán! Thế là bị giam chân ở đây sao?

Ngày…tháng…năm…   
Mệt phờ! Quảng cáo Lifebouy cho mình một ý tưởng hay đến bất ngờ. Mưa đã ngớt. 7h sáng, mình lôi 3 đứa kia dậy, nói là đưa đến một nơi thú vị. Cả bọn đội mưa, đi bộ gần 5 cây số đến nơi bị lở đất và bắt đầu dọn dẹp… Có hơn hai chục người nữa làm với bọn mình, ban đầu họ ngạc nhiên khi thấy ba cô cậu nước ngoài cũng xách đất, nhặt đá… nhưng phải nói ba tên đấy làm trâu thật, mình chẳng quen với việc này lắm nên cứ hụt hết cả hơi. Nhìn họ hào hứng làm việc, những giọt mồ hôi trộn lẫn nước mưa lấm tấm đầy trên những khuôn mặt khiến mình cũng phải cố gắng mà theo, không thể để thua được… Chiều, mưa ngừng. Việc dọn dẹp đoạn đường đó đã xong, nhưng trời tối quá, không về được nhà trọ, bốn đứa ở tạm nhà của một gia đình gần đó. Ba đứa kia hí hửng chui xuống bếp nướng khoai, còn mình phụ trách nồi ngô luộc tranh thủ viết mấy dòng...

4. Những cuộc hành trình
Ngày…tháng…năm…
Vừa tiễn tụi kia ra ga đi Huế. Trước lúc đi, Cathy đưa cho mình một quyển sổ to bự, nói là quà cảm ơn của tụi nó. Bất ngờ hơn nữa là những dòng tâm sự viết ở ngay trang đầu, mình đã đọc đến thuộc:
“ Cảm ơn vì chuyến đi.  Nói thật, bọn này chưa bao giờ nghĩ sẽ được tham gia một tour “trải nghiệm” được sống, làm việc với người dân bản địa như thế vì thường giá rất đắt. Thế nên rất cảm ơn! Bọn này biết anh vẫn viết sổ tay đi đường, nên tặng anh quyển sổ này, mong sẽ sớm đầy những lịch trình, những tour, những kỷ niệm…”

Vậy là họ lại lên đường, tiếp tục cuộc hành trình khám phá Việt Nam. Còn mình, sẽ tiếp tục cuộc hành trình khám phá bản thân, tìm cho mình một con đường để tiếp tục theo đuổi những mơ ước, đó có thể là một con đường vòng, cũng có thể là một con đường gập ghềnh, nhưng mình vẫn sẽ đi. Quyết thế!

tu:dung len va di

  • Thư mục: viet blog |
    Đăng ngày: 12:18 16-10-2009
    Yêu một người phải chăng đã là rất khó...nhưng để quên một người thì lại càng khó hơn...suốt một thời gian dài em đã không thể có cảm giác với ai Em bây ...
    Lời bình (5) | Trích dẫn (0)
  • run

    Thư mục: mimuzic |
    Đăng ngày: 08:41 04-10-2009
    khi nghe những bài hát tiếng anh.tôi thích những ỹ nghĩa của chúng.thật sâu lắng.còn j hay hơn nếu tận hưởng được cảm jác nàm trong chăn khi trơì mưa và thưởng thức "run&qu...
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: kham pha cuoc song |
    Đăng ngày: 00:06 22-09-2009
    Một bài viết cực hay của Zinkitino và nó cũng sẽ thật thích hợp để “độc giả” của “Sống chậm lại” cùng “ nhâm nhi” trong những ngày mưa ngập phố phường… Mưa! Những giọt nước to,...
    Lời bình (3) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 23:05 19-09-2009
    Bài viết được giả nhất thể loại Tản văn trong cuộc thi "Đi tìm cây bút trẻ"!  Đã có khi nào giữa bộn bề cuộc sống hiện đại này, bạn hỏi mình là ai? Và bạn có bấ...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)

Tên blog

Sửa Đóng

Tìm

Sửa Đóng

Tìm


Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 1
  • Tổng số khách: 98
  • lượt xem hôm nay: 2
  • Tổng lượt xem: 1149
  • Bài viết: 70
  • Hình ảnh: 2
  • Lời bình : 76

Mô-đun 7

Sửa Đóng

gja nhu.........

Bây giờ thì đường đã lặng yên, không còn lá rơi mùa thu, không còn hoa dại mùa xuân, không còn mây trắng mùa hè, không còn giá lạnh mùa đông, tất cả đã qua hết rồi, không còn gì nhớ nữa. Nhìn lại sau lưng em, đường sao xa lạ quá, và em khóc, em khóc vì anh đã đi đến cái tận cùng quạnh hiu của con đường rồi đấy anh ạ. Chỉ một mình e thôi Thảng thốt, sao mà nhanh đến thế! Đâu hẳn người ta phải đau khổ thì người ta mới có thể khóc được phải không anh, cũng như em vậy, nước mắt vẫn rơi trên má nhưng sao lòng vẫn thấy bình yên.Bời vì trong lòng e luôn có anh. Em thèm được cái cảm giác khi nước mắt không rơi nữa, khi giật mình trở về với thực tại thì nắng sẽ lên, sẽ mở ra cho anh một khát vọng mới.Giống như việc em thèm những giọt nc mắt hạnh phúc đó "Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế"! Buồn vì anh đã dời xa e Buồn vì chính e đã để anh đi Buồn vì chính em đã k giữ đc anh Buồn vì em đã mất anh thật rùi Buồn vì từ nay 2 ng sẽ đi trên hai con đường song song, nghĩ là k bao h giao nhau Bình yên vì em bit hình bóng anh trong trái tim e sẽ k bao h phai nhoà Bình yên vì em bit cho dù có chuyện j xảy ra anh vẫn là ng quan trọng nhất vs e Bình yên vì em bit trong lòng em chỉ có anh một mình anh thôi Bình yên vì em bit anh sẽ đc hp dù ng đem lại hp cho anh k pải là em Mưa thật buồn... em vốn thích mưa... nhưng chưa bao jờ... em thấy...mưa... buồn như thế mưa rơj... làm em nhớ lại... những kỷ njệm.. .ngày xưa chẳng bjết có thể gọi đó là những kỷ njệm hay ko.... chỉ bjết rằng... ngày xưa ấy anh... đã mang đến cho em... thật nhiều niềm vui... niềm hạnh phúc..... Và…. Chúng ta sẽ chia tay nhau… Trong một ngày đầy gió… Một ngày gió lộng….. Chỉ để cho đôi ta…bước đi ... Nhưng mà chia tay k có nghĩ là ngừng yêu thương đúng k anh? Em vẫn sẽ yêu thương anh như ngày nào ,cho dù anh có cần em nữa hay k Em sẽ chờ anh cho dù anh k tới Em sẽ chờ anh dưới cơn mưa Sẽ chờ Em sẽ chờ Và em vẫn luôn mong Có một thứ tình yêu Mà nơi đó chúng ta sẽ yêu nhau hơn..

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Mô-đun 2

Sửa Đóng

tinh yeu!

cái gì ko thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn ko thuộc về mình " -không bao h đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... Là nước mắt thì bao giờ cũng mặn. Dù là của anh hay là của em, dù của bất cứ ai, dù khóc cho hôm nay, ngày mai hay ngày xưa, dù là tập khóc hay khóc vì thói quen... bao giờ nước mắt cũng vẫn mặnmòi như thế! Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, anh bỗng nhiên biết được aem đã yêuânh nhiều đến thế nào. em tin anh vô cùng, hy vọng vàoânh rất nhiều. Em đã từng để mất anh một lần rồi, làm sao em có thể chịu đựng thêm một lần nữa? Đã biết rằng quên là sẽ nhớ :... ...:Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên :... ...:Quên rồi quên, quên càng thêm nhớ :......:Nhớ rồi nhớ, để mãi mãi không quên :... Chưa bao giờ em buồn thế! chỉ có anh làm em buồn thế thôi. Chỉ có anh mới làm em nghĩ rằng, có 1 người quan trọng với cuộc sống của em đến thế! ... không bao giờ em hiểu hết những suy nghĩ của anh. Anh biết không, ngày mà mọi người đều cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ bên người mình thương yêu thì cũng là ngày em cảm thấy cô đơn và buồn nhất. Anh có nhớ không, anh từng nói là sẽ đi cùng em, sẽ luôn ở bên e, k bao h dời xa. Nhưng bây h thì đã khác. Khi đi cạnh những người bạn của em, em vẫn cười, để họ thấy là em không thấy tủi thân, không quá yếu đuối. Nhưng đằng sau đó, những giây phút một mình là em lại không thể chịu đựng được. em khóc rất nhiều và tiếc cũng rất nhiều nhưng em không làm khác được cả. Bởi vì “ Em đã yêu anh quá nhiều..” Anh luôn là duy nhất trong trái tim em, nhưng có vẻ như điều ngược lại ( e k dám kđ là k có) có lẽ là quá ít. Em vẫn biết là như thế, nhưng em vẫn luôn yêu anh ! Em đã đi qua con đường ấy và lúc nào cũng vậy, đầu đường là những con nắng la đà, còn cuối đường sẽ là nỗi quạnh hiu. dù rằng em biết trước được con đường mình bước sẽ lắm chông gai, nhưng em vẫn cứ đặt chân vào và bước đi, không cưỡng lại được. Cái đó gọi là tình yêu, niềm đam mê hay sự mù quáng dại khờ, em không biết nữa !?!

Mô-đun 3

Sửa Đóng
 

R H
G S
B V

#