Thư mục: Tổng hợp |
Căn phòng khá rộng, nhiều ánh sáng, một cây Cello cũ kỹ màu nâu nằm góc phòng nhưng có vẻ được chủ nhân tút tát khá kỹ.
Nắng chiếu vàng nhạt, in bóng hắt lên bức tường sơn trắng, mái tóc loăn xoăn thành từng lọn rủ xõa trước trán, bàn tay mảnh dẻ của một nghệ sỹ bẩm sinh. Nếu nó bảo rằng mình không hề xao động thì chắc chắn nó đang nói dối.
Nó chăm chú ngước mắt lên bức tranh có màu nâu đỏ rất ấn tượng, không hẳn là đẹp nhưng rất đặc biệt, chỉ là hình ảnh một chiếc bình gốm màu nâu đỏ, có ánh sáng mờ ảo chiếu lên thân. Đơn giản nhưng phảng phất sự rực rỡ nào đó rất khó diễn tả.
Đưa tay liếc nhìn chiếc đồng hồ đỏ rực, 5h30. Một buổi tối thực sự có nhiều điều đang chờ đón.
…
(hai ngày trước)
Một tin nhắn offline đập vào mắt nó khi vừa đăng nhập Yahoo!
“Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có yêu cầu dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do nào được chấp nhận nếu vắng mặt. Nguyên lớp trưởng”
Ôi một tin khá hay ho, chí ít là vào trong những ngày nhạt nhẽo như thế này. Nhưng cái mở ngoặc ấy lại chẳng hay ho tí nào. Bạn trai thì chẳng thiếu, nhưng dẫn một thằng lù lù đi cùng, nó lại nghĩ ra đủ thứ “đen tối” về tình cảm hết sức “trong sáng” dưới cả bạn bè của mình dành cho nó, danh sách của nó cũng chẳng ai đủ tốt để nhận làm bạn trai của nó dù chỉ một tối. Nhưng cái gì đến rồi sẽ đến, thỉnh thoảng tự thưởng cho mình chút AQ cũng chẳng sao. Và nó quên mất câu chuyện đó cho đến khi đồng hồ máy tính hiện 2:34AM. Rê chuột định tắt máy đi ngủ.
BUZZ!!!
julesverne IAMSAM: OMG anh làm em giật cả mình, đau cả tim
minh Le: :)), ol muộn thế sư muội
julesverne IAMSAM: anh cũng thế hỏi ai
julesverne IAMSAM: đag định đi ngủ
julesverne IAMSAM: thì nhờ phúc ai đó
julesverne IAMSAM: tỉnh cả ngủ
minh Le: :D cho huynh SR
julesverne IAMSAM: haizzzzzzzzz
julesverne IAMSAM: anh vẫn vô duyên như ngày nào
minh Le: giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà
julesverne IAMSAM: thế anh đang làm gì giờ này
minh Le: đang lang thang nghe nhạc chuẩn bị bài tập
julesverne IAMSAM: có gì hay send em nghe thử
minh Le: nhạc bác học cô nghe không tiêu đâu
minh Le: ngủ gặp ác mộng đấy =))
julesverne IAMSAM: :(( khinh nhau thế
minh Le: chẳng lớn thêm tí nào
minh Le: ah ông anh cô dạo này có cua thêm bà chị xấu số nào ko
julesverne IAMSAM: chẳng biết con số đang là bao nhiêu
julesverne IAMSAM: có vẻ vẫn trong hệ đếm cơ số 10
minh Le: chắc định tu tỉnh
julesverne IAMSAM: còn anh thì đã qua zero chưa
minh Le: vẫn "tôi hát một mình"
julesverne IAMSAM: biết mà
Chợt một tia sáng, phải gọi là một tia sáng lóe lên trong đầu nó.
julesverne IAMSAM: ah mà nếu thế,em nhờ tí việc nhá
julesverne IAMSAM: cuối tuần anh có rỗi không
minh Le: có
minh Le: việc gì
julesverne IAMSAM: mai khắc biết
julesverne IAMSAM: chuyện này đảm bảo có thù lao chứ không nhờ suông
minh Le: thù lao là cái gì
julesverne IAMSAM: một đĩa Secret Garden bản xịn, ok
minh Le: nghe có vẻ việc khó đấy nhỉ
minh Le: nhưng anh vốn tốt tính
minh Le: không muốn để một đĩa nhạc xịn như thế rơi vào tay người không biết thưởng thức
minh Le: ok
julesverne IAMSAM: chiều CN 4h45

…
Tóc rối lòa xòa, nhưng nó tự nhủ, xoăn có cái đẹp của xoăn, như tóc sunbae Goo Jun Pyo cũng đủ khiến ối anh chàng đi đưa đầu vào tiệm làm tóc. Áo phông xanh dương kẻ sọc đen, quần bò, giầy thể thao. Cũng tạm ổn, mà nếu không ổn nó cũng chẳng biết làm sao với một ông anh có óc thẩm mỹ ở dưới mức trung bình theo nó từng biết.
…
Bãi để xe khá đông, nó khẽ liếc mắt và nhìn thấy chiếc xe màu xanh đậm với biển số quen thuộc, nén tiếng thở dài, nó không thể phủ nhận việc mình chưa quên mối tình đầu đầy chất đơn phương này. Nó đã đọc được một câu ở đâu nhỉ đại loại là “ tình đầu khó quên”, và một con người bằng xương bằng thịt như nó không thể tránh khỏi cái triết lý mà cả nhân loại công nhận.
…
Cố ra vẻ toe toét nhất, nó khoác tay ông bạn trai hờ vào phòng một cách hùng dũng nhất và đầy tự hào. Một phần vì hôm nay nó mặc một bộ khá tươm, một phần vì hôm nay ông anh trai mà nó quen biết từ hồi bé tí lại đẹp trai đột xuất.
Thằng lớp trưởng to mồm sau hai năm không gặp vẫn thế, vẫn vô duyên và chập chập như một thằng con trai mới lớn.Vậy mà cô bạn gái đi cùng nó lại khá xinh tươi và có nụ cười duyên chết người.
Ánh mắt nó chợt dừng lại ở một góc phòng, mái tóc ấy không thay đổi, mái tóc mà hồi học sinh nó ngồi ngắm trong lớp không biết bao nhiêu giờ học, và hình như nó cảm thấy mình còn nghe được tiếng nói từ chủ nhân mái tóc ấy phát ra, nó không nghĩ mình nhạy cảm đến vậy, nó nghe thấy tiếng tim mình rung lên trong lồng ngực.
Bừng tỉnh, giọng nói ấm áp đưa nó trở về thực tại.
Chọn một chỗ ngồi không quá nổi bật. Lũ bạn cũ có lẽ đã thay đổi rất nhiều, nó chẳng còn nhận ra những thằng con trai tính cố chấp với con gái kinh dị như hồi nào, hay trước mặt bạn gái chúng cố tỏ ra galant hết mức có thể. Hết đôi này lên hát đôi khác lại tiếp nối. Sao nó bỗng thấy mình lạc lõng, hay vì hình ảnh gần cuối phòng mà nó cứ hướng mắt về đó mãi không thôi. Tuấn cười rất tươi bên cạnh một cô bé trông nhỏ nhắn với mái tóc dài, một cô bé mong manh khiến người khác có cảm giác muốn che chở. Thầm dấu sự ghen tức vô cớ nổi lên trong lòng.
Nó khẽ đưa mắt ra hiệu cho con bạn ngồi gần.
Đúng lúc ấy, cứu hộ của nó đã đến.
Nó đứng dậy kéo tay Minh bước lên khu trung tâm đang im ắng sau màn tưng bừng chào hỏi ban đầu.
Anh khẽ nâng tấm gỗ che bàn phím lên, lướt nhẹ một cách đầy nghệ sĩ, tính trẻ con trong nó trỗi dậy, thấy hai má nóng bừng, một cảm giác tự hào xen lẫn sự chiến thắng lan tỏa.
Nó lừ mắt về đứa vừa phát biểu, và mỉm cười sung sướng về câu nói mà anh vừa phát biểu. Anh làm ối đứa phải ghen tị với nó.
“…Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm…”
Nốt nhạc cuối cùng ngân lên, tiếng vỗ tay rào rào của lũ bạn nó và những người có mặt trong quán. Anh bước tới, cầm tay nó đang đứng dựa vào đàn bước xuống chỗ ngồi. Hôm nay nó cảm thấy thực sự hạnh phúc và kiêu hãnh, dù là lòng kiêu hãnh trẻ con. Có lẽ nó đã vượt qua được cái bóng lớn trước mặt, gạt bỏ đi một niềm ký ức nào đó mãi vẫn ám ảnh bấy lâu, dù là quá trình loại bỏ đó không hoàn toàn. Cái ký ức khiến nó mỗi lần nghĩ lại, lại thấy chán nản xen lẫn những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng cũng đủ đau lòng.
…
- Mình thích Tuấn, có lẽ nhiều hơn những gì Tuấn biết. Uh mình muốn hỏi, chúng ta có thể là một couple không
- Có lẽ mình làm bạn tốt hơn Dương à, mình biết cậu không muốn nghe câu này nhưng mình không muốn yêu bất cứ ai vào thời điểm này.
- Vậy là sau này thì có phải không.
- Mình không biết, nhưng mình và Dương có lẽ mãi là bạn thì tốt hơn.
- Có lẽ vậy.
Và nó nhớ, hôm đó, một con bé lấy hết dũng cảm nói với người lần đầu tiên nó cảm thấy đặc biệt trong đời đã buồn đến mức nào, buổi chiều cuối cùng của năm học. Thất vọng, có rất nhiều; nhẹ nhõm, có một chút; nó biết rồi chuyện gì đến rồi sẽ đến nhưng liệu nó có đủ dũng cảm đợi chuyện đó đến hay không, hay nó vẫn chỉ ám ảnh mãi bóng hình đó mà thôi. Có những lúc nó cũng chẳng biết tình cảm của nó là tình yêu hay chỉ là chút bồng bột thời học sinh, rồi sẽ tan nhanh như bọt bong bóng xà phòng, nhiều màu sắc nhưng chóng vỡ. Nhưng nó biết nó sẻ chẳng thể xóa nhòa những rung động đầu tiên đó.
…
Tôi mở to mắt…



Diệu Hồng - Đặng 20:27 24-10-2009
Kogikothe 09:40 15-07-2009