** Khi xưa bé nói yêu anh
Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì
Bây giờ bé đã dậy thì
Anh khen bé đẹp, bé chê anh già
Con cừu non nhảy ra miệng chén
Tình chúng mình yêu lén mẹ cha
Không ngờ mẹ biết mẹ la
Anh đem sính lễ đến nhà cưới ẹm
Nếu chúa phán yêu nhau là hủy hoại
Thì con tin nhân loại chẳng còn ai
Nếu chúa phán yêu nhau là có tội
Thì con xin chịu tội để được yêu
Khi xưa bé thích lò cò
Ngày nay bé thích hẹn hò cùng anh
Cơn gió nhẹ cũng làm cho lá rụng
Chút hiểu lầm cũng tạo sự chia tay
Tình yêu như một dây đàn
Tình vừa được thì đàn đứt dây
Đứt dây này anh thay dây khác
Mất em rồi anh biết thay ai?**
**Tinh yeu co cung nhu khong
Noi yeu hom truoc hom sau mat lien
Tinh yeu nhu the van bai
Nhu choi duoi bat tim nhau cuoi doi
Chuc cac ban cu tiep tuc tim nhe.**




Tình yêu toán học
“Phương trình” nào đưa ta về chung lối
“Định lý” nào sao vẫn mãi ngăn đôi
“Biến số” yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm “vô cực” làm sao ta gặp được
“Đạo hàm” kia có nào đâu nghiệm trước
Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ
“Gia tốc” kia chưa đủ vẫn phải chờ
“Đường giao tiếp” may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại “nghịch biến” cho tình mãi chia xa
“Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép
“Lục lăng” kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là “tâm điểm” chứa bên trong
Nên “đường quanh” vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm ” hội tụ” vẫn hoài không với tới
Em cũng biết “tung, hoành” chia hai lối
Để tình là những đường thẳng “song song”
Điểm gặp nhau “vô cực” chỉ hoài công
Đường “nghịch số” thôi đành chia hai ngả
.:Mạnh Hùng:. 20:10 19-09-2009