Tình yêu đến em hẻm mong đợi gì... Khửa khửa...

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Tựa đề bài viết có quá lắm ko nhỉ???

Sao lại có chuyện bần cùng, rồi đạo tặc gì gì ở đây…??? Hố hố…

Chả là đúng ngọ hôm nay Aemy nhà chúng tôi lên DĨA (phẫu thuật u gì gì đấy…), mà tận bệnh viện Pháp Việt cơ (Bảo Hiểm support 100% nên cứ FV mà thẳng tiến). Nhập viện từ đêm hôm qua rùi… Nằm một đêm ở đó cho yên tịnh trước khi “lên dĩa” đó mà…

Sáng nay ngủ nướng chút xíu, vì mổ xong Aemy phải nằm thêm 1-2 tiếng mới về phòng. Dạo này chẳng khá giả gì mấy, biết thế nên sáng ngủ dậy My Em đã sẵn sàng ngay một nồi cơm rồi, chỉ cần lấy Cá Nục Kho Mummy gửi vào hấp lên là ăn được ngay…. Mỗi tên 1 tô ứ hự… Xong 2 đứa ra khỏi nhà lúc 11h30’, tổng cộng có 70k trong túi…. Sặc…

Vừa khóa cửa, 2 đứa nhớ chực…. “Ngọc ơi, còn thiếu bà bán mít 20k hôm qua chưa giả tiền”… Hứ hứ… Đúng oài, hôm qua 2 đứa đi chợ, Ngọc tưởng My mang tiền, My lại đinh ninh Ngọc có, nhảy chồm vào quán MÍT hỏi han cho cố rồi cũng vác về 20k tiền MÍT, hố hố…. không tiền trả, sao bây chừ…. “Trời, có gì đâu, trai thanh gái tú thế này hổng lẽ quịt chị 20k tiền MÍT, cứ mang về ăn đi, mai giả tiền, chẳng sao đâu”…. Hứ… hứ… Choáng

Thế là hôm nay phải trả chứ sao nữa, chị bán mít thấy 2 đứa từ xa đã cười tít mắt “Thấy chưa, chị bán nợ đúng người mà, hẻm sợ quịt đâu”… FCUK, chẳng qua mẻ nhỡ bỏ vào bọc oài, lấy lại có mà ế cả ngày… Gừ gừ….

Còn 50k, để đổ xăng chứ còn gì nữa mà chầm hâm hả trời… Con quỉ xe le le này uống hết 1 lít xăng cho 20km đấy giời ạ… Ngã 5, đèn đỏ, bà cụ ngồi thò nguyên bàn chân thương tật ra đường, But… xin lỗi cụ, con còn mỗi 50k chẵn nên chẳng thể “ủng hộ” cụ được đồng nào rồi… Áy náy lắm, hôm khác gặp cụ con tạ lỗi sau vậy…

Con xin mạn phép đưa hình cụ lên đây cho mọi người “nhận diện” để được thì ủng hộ cụ nhé… Cụ đừng kiện bản quyền tác giả tác phẩm gì à, con hết tiền oài nên chẳng hầu kiện được đâu à nghen….

Hình chộp tại ngã 5 CHÚ Ý (Công viên Gia Định – Nguyễn Kiệm – Nguyễn Thái Sơn)

Tính tạt vào cây xăng góc đường Nguyễn Kiệm mua xăng cho tiện, nhỏ My em oai oái “đừng Ngọc ơi, cây xăng này bán ăn gian lém, bao nhiêu người nói rồi mà Ngọc ko nghe sao???”…. Choài oai, ai mà để ý bao giờ, mọi ngày rủng rỉnh tiền bạc thì có quan trọng gì ba cái vớ vẩn đó… Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt à nghen, máu tính toán nổi lên liền chứ sao nữa… Chạy tiếp, cây xăng nào to to một xíu mua luôn….

Xong…. Sạch túi…

Đến FV đúng 12h30 (quá ngọ rồi… hú hồn)… Bệnh viện trông hầm hố nhỉ, sang trọng hiện đại, but chẳng chuyên nghiệp chút nào… Dịch vụ thì ok, nhưng nhân viên cứ ngô ngố thế nào ý, từ hình thức cho đến cách làm việc… Tệ quá đi… Đội ngũ bác sĩ, y tá nhìn cũng chẳng phong độ bắt mắt chút nào… Vì thế chẳng phải FV cũng mang tai tiếng quá trời còn gì, SG, HN gì cũng dính vài vụ đình đám…

Nếu chẳng vì BH trả 100% để được dịch vụ tốt ở đây, thêm vào đó bác sĩ phẫu thuật cho Aemy nhà chúng tôi lại là BS chuyên khoa đến từ BV Từ Dũ,… mơ đi mà Aemy chọn FV… (À quên, giữ xe hẻm có tồn tiền đâu… Khửa khửa…)

2 anh em đến nơi thì Aemy đã được chuyển vào phòng cách ly oài (lịch mổ là 12h00 mà)… Thế là ko vào phòng được (phòng riêng được khóa để giữ đồ đạc cá nhân). 2 anh em lê thê lếch thếch bên ngoài phòng mổ, đợi…

2 tiếng trôi qua, giờ này phải xong rồi chứ nhỉ?? Mổ khoảng nửa tiếng, nằm hậu phẫu chừng 1 tiếng nữa thôi mà….

Hỏi reception... why??? Check đi check lại tùm lum, gọi cũng tám chục cuốc điện thoại…. Trả lời: Bệnh nhân Nguyễn Thị Mỹ vẫn chưa “lên dĩa” được, lý do delay vì bác sĩ có ca cấp cứu khẩn… 15h mới bắt đầu… Oái….

Chờ đợi tiếp, mỏi mòn… Mệt, đói, lả…. But vẫn tạo dáng, diễn xuất quậy phá lung tung… Hố hố…

Chịu hết nổi, xuống lobby… ngủ… Ai qua qua lại lại... Mặc kệ... Tui nằm dài trên sofa đấy thì sao?? Trai đẹp mà, làm gì chả đẹp...

Ngủ dậy, đói… Sao bây chừ??? Nhịn chứ gì nữa mà hỏi ông??? Có cắc bạc nào trong túi mà mơ?? Gừ gừ, mùi café thức ăn sao cứ xộc lên mũi dzị trời… Quyết định… Lên phòng mổ ngồi chờ tiếp…

Á… tên nào quen quen… Lang thang mấy cái bờ-lốc thấy nó ở đâu rùi nè…

Đúng rồi, thằng Cường Euro… Hem phải, Cường Dollar chứ…Chưa dám khẳng đình thì nhỏ y tá oang oang “em mời anh Cường ạ” … Thôi rồi, Chính xác, đích thị là hắn… Nhưng sao xấu vãi linh hồn mà ốm nheo dzị trời… But nhìn cái điện thoại với chiếc nhẫn hột xàng là muốn rụng rún oài… Híc… híc…. Kẻ bạc tỉ, người ko tiền chạm mẹt nhau… Hú hồn… Sao nó hẻm mời anh em tui bữa cơm dưới căn tin nhỉ…. Hic… Dzô dziên dzữ pa? Biết đách mày là ai mà mời, mày có đẹp bằng Hà Tăng hay Hà Hồ gì đâu mà xí xọn… Thì đó, tui biết PHÂN biết THẬN … Chít mẹ lộn… Biết thân biết phận, nên nhờ My em dạo qua đẩy đưa với nó, dzị mà pà My tồ này hổng biết dáo da dáo dác, mắt gắn chơi hay sao mà lượn một vòng về kêu có thấy thằng đách nào đâu… Bực... Nhiều khi nó lép quá, ngồi dính sát tường nên nhỏ My ko thấy cũng nên… Híc..híc…

(Ko có hình him đâu, chụp nó tán chết à….)

Confirm thông tin, 18h00 Aemy mới ra khỏi phòng mổ… Choáng…. Trong nhà lạnh thí pà nậu lun… Lên sân thượng… Có hình tiếp…

Cuối cùng, đã gặp mặt nhân vật chính ngày hôm nay (kẻ đã để 2 anh em phải chờ mòn mỏi, tính ra cũng chẳng lâu la gì cho lắm đâu, but đói bụng quá nên hoa mắt đó mà)… Chị Hai nhà tui có vẻ không được khỏe cho lắm… Hic… “Nghe nói mổ Nội Soi ok lắm mà, 3-4 tiếng sau là nhảy lò cò được rồi??”. Tưởng vậy nên mới chuẩn bị sẵn áo quần xúng xính, đồ nghề trang điểm, tính tối chuồn đi chơi cho tiện ấy mà… Ặc ặc, mơ đi cô ơi…Còn không được ăn uống gì cho đến tận sáng hôm sau nữa nè…. Tội nghiệp, Aemy nhà mình nhịn đói từ đêm hôm trước, giờ thèm ăn kinh khủng… Biết làm sao bây chừ…

Hem biết, mai ăn luôn chứ sao, còn giờ thì xin tiền “chị Hai” xuống ăn cơm liền chứ… Đói thí mồ rầu….

2 phần cơm 70k, 2 cái bánh 24k nữa…. + 20 chục ly trà đá (miễn phí mờ)… Hố hố…

Đĩa cơm sạch thấy ớn….

Bạn bè Aemy đến thăm… Chuyển ca… 2 anh em về, 21h về đến nhà… Mệt lả, nhưng NO oài… Hé hé….

Chúc Aemy mau chóng bình phục… Tối thứ 3 lại L.U.S.H thôi (lady nite mà)…. Always be with you…

Ý quên, còn phải kết bài sao cho hợp với cái đề nữa chứ…

Con người đến lúc nào đó đều phải trải qua những giây phút cùng tận lắm đấy, đến lúc mà 1 xu cũng tìm không ra. Nhưng cứ zui đi, cứ bông đùa, cứ đú đa đú đỡn như thằng Ngọc chủ cái blog này nè… Tất nhiên sẽ có người nhảy xổm lên nói dzị thì có gì đâu mà cùng cực, tao còn thậm tệ gấp bội nè… Ừ thì thậm tệ, nhưng đừng làm gì để đánh mất tư cách, đánh mất đi cái giá trị “người” trong cái “con người” của mình nhé…. Ông trời ổng rảnh mà, lâu lâu lôi vài đứa ra thử thách chơi đó, thằng nào chịu hem nổi… làm bậy… thì ổng sai THIÊN LÔI nả sét “tét” đầu chứ sao… Hố hố…

Vui luôn nhé cả nhà… Cảm ơn vì đã đọc… Nhớ comment nhé…

----------------Anh Ngọc's Blog--------------