<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[¥elløw¯¶¯am™]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100]]></link>
        <description><![CDATA[“  ٩●̮̮̃•̃)۶  ng ta có cái mà mình hok có, nhưng mình có cái mà ng ta hok có, zui zới đời và trân trọng những j` mình đang có  ٩●̮̮̃•̃)۶  ”]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/16 17:29:15</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[xl]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=615]]></link>
            <description><![CDATA[nó cứ nghĩ mình tốt, nó cứ cho rằng mình cũng tạm ổn,nó cứ tự tin vào bản thân, nó cứ.......... nhưng giờ đây nó mới nhận ra rằng nó là 1 ngừời hok tốt, 1 ngừơi xấu, 1 ngừơi chẳng ra j`,1 ngừơi vô tâm,nó chỉ bít mỗi bản thân nó, nó chỉ bít oán trách ngừơi ta, oán trách mọi thứ, mà nó hok nhìn lại chính bản thân nó, nó cứ muốn nhận thật nhìu, nhận tất cả, mà trong khi bản thân nó lại cho đi wa&#39; ít, nó ít kỉ, nó sy nghĩ nông cạn, và giờ đây nó đã nhận ra mọi thứ, nó sẽ thay đổi, nó sẽ sửa, nó chỉ muốn nói là nó xl, nó xl cho tất cả những j` nó sai đó, nó hok chắc có bù đắp dc j`&nbsp; hok, nhưng nó sẽ cố, nó sửa đổi chính bản thân nó để trở thành 1 người hoàn thiện hơn, nó xl, hãy cho nó thời gian, nó sẽ làm dc, nó tin ở chính bản thân nó, rồi nó sẽ làm dc thoy mà]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 16:30:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[xl:615]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[sy ngẫm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=610]]></link>
            <description><![CDATA[




có những thứ... cần phải trả giá... mới hỉu dc...
&nbsp;
có những thứ... hok ngờ tới... &nbsp;nhưng lại có thễ...
&nbsp;
có những thứ... &nbsp;tữơng chừng là như thế... &nbsp;nhưng hoàn toàn hok phải...
&nbsp;
có những thứ ...... phải mất đi .... mới có lại dc ....
&nbsp;
có những thứ... hok đáng... nhưng lại wá trân trọng...
&nbsp;
có những thứ... rất cần... nhưng lại lơ đãng...
&nbsp;
có những thứ... bít... nhưng vẫn...
&nbsp;
có những thứ... hối tiếc... nhưng hok nắm giữ...
&nbsp;
có những thứ....... nhưng ......
&nbsp;
hok có j` là hok có thể..............
&nbsp;
&nbsp;nó cám ơn cuộc đời, cám ơn tất cả, nhất là những j` làm&nbsp;nó đau nhất, tổn thương nhất, cám ơn những con người ......... , cảm ơn ........... những j` sock nhất đó.....tất cả....&nbsp;để nó có thể nhìn thấy nhìu bộ mặt thật của đời sống w con người, ròy giờ&nbsp;đây&nbsp;nó có thể nhận ra sự thật,&nbsp;nó có dc nhìu nhìu ,rất rất nhìu sy nghĩ khác, những sy nghĩ sai lầm của nó đó giờ, jờ &nbsp;nó đã nhận ra, hok có j` là đơn giản,&nbsp;cuộc đời&nbsp; hok ai đoán dc chữ ngờ,và hok có j` là hok có thể,&nbsp;cuộc sống thật nhìu đìêu bất ngờ thú vị, thú vị&nbsp;bất ngờ&nbsp;đến nỗi choáng&nbsp;lun ak&nbsp;và bi giờ, nó rất sẳn sàng chờ đón, và đối mặt zới mọi chiện sẽ đến zới nó, càng gay gắt càng tốt, nó chấp nhận đánh đổi để có dc bài học cho bãn thân nó .............]]></description>
            <pubDate>2009/11/04 14:10:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[sy ngẫm:610]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngox xít]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=458]]></link>
            <description><![CDATA[Có bao giờ nó lại bùn đến thế? đầu óc nó trống rỗng, rùi nó lại sy nghĩ lung tung, nó sy nghĩ về tất cả mọi thứ, những j` đang diễn ra, sao nó lại bùn đến thế,sy nghĩ, sy nghĩ và sy nghĩ, rùi nó dc j`? nỗi bùn? nó sy nghĩ về tất cả, nó thấy trống trải, sao mà trống trãi đến thế, sy đi nghĩ lại chĩ dc kết wả zero, lại trống rỗng, nhưng nó bùn, bùn lắmnó hy vọng? làm j` cơ chứ, rùi nó lãnh nhận hậu wả 1 mình, rùi nó lại chịu hok nỗi, nó lại bùn, sao giờ nó lại yếu đến thế chứ, kon T mạnh mẽ đâu rùi mà lại ngồi như 1 đống thịt yếu đuối đến thế ngày xưamưa,nó tắm mưa, dằm mưa, nghịch với mưa, cười trong mưa, 1 nụ cười thoải mái, rạng rỡ,&nbsp; nhiệt tình, thix mưa lắm, iu mưa lắm, mưa, lạnh, nhưng nó chịu dc hết, nó chịu dc tất cả những cái lạnh của mưa,chịu dc rất lâu là khácbi giờmưa,nó&nbsp; tắm mưa, dằm mưa, nó khóc trong mưa, vì khi đó chẳng ai có khả năng phân biệt giữa nước mắt và nước mưa, nó cười trong mưa, nhưng đó là nụ cười gượng gạo, cố gắng, cừơi vì hok mún ng ta thấy dc bên trong của mình, thix mưa lắm, iu mưa lắm. mưa, lạnh, nhưng nó đã hok còn chịu đựng dc cái lạnh bi giờ nữa ùi, nó khó chịu, nó lạnh lắm, lạnh đến nổi nó ko thể chịu đựng thêm dc nữađôi khi nó cũng tự nhũ rằng: hok dc hy vọng, hok dc sy nghĩ vì hy vọng rùi nó chỉ nhận dc thất vọng mà thui, nhưng sao làm hok dc zậy ta, con tim và lí trí lun mẫu thuẫn zới nhau, thiệt là mệt wá đi àhsao bất công wá dạ? nó sắp chịu hok nỗi nữa ùi nè, chĩ mún 2 chữ bình yên thui mà, bình yên... khó đến vậy sao, nghĩ thiệt là tủi thân wá đichẳng bít từ khi nào , chẳng hỉu tại sao, kon T bi giờ chẳng thể cười 1 cách thiệt zới lòng, chỉ toàn giả dối, cười ngượng ngạo, cừơi cho có, cười mà chẳng zui, cười mà trong lòng nặng trĩu, nụ cười nhợt nhạt, cười im lặng, cười..............................nhưng nó cũng đã hok còn khóc như ngày nào, khóc zới nó thật là xa xỉ, khóc, hình như cũng lâu lắm rùi nó hok còn khóc nhè nữa, hok còn khóc liên tục mấy tiếng như hùi xưa nữa, hok còn, nó hok còn như thế, phải chăng nó đã mạnh mẽ hơn dc 1 chút về mặt nào đó, 1 chút xíu thuinhưng sao có nhìu cái nó vẫn chưa sửa dc, mặc dù bít đó là sai, là nhược điểm, thậm chí là chuốc họa vào thân hay tự làm tổn thương bản thân mình, bít, bít hết, mà tại sao ko sửa dc, chứ đừng nói chi là bỏ dc, ngox wá đi àh, nó bít nó ngox, nhưng sao nó cứ ngox, nó hok thay đổi dc cái ngox đó, bít đến chừng nào hả ngox ơibùn... bít là hok nên than vãn,nó cũng học cách chấp nhận đó chứ, nhưng đôi khi vào 1 lúc nào đó, nó lại hok chịu nỗi, nó thật sự hok chịu đựng dc nữa rùi, nó phải làm sao?chẳng bít từ khi nào nó đã hok còn cái tính hay tâm sự zới ng khác về nhưng nỗi bùn hay niềm đau nó đang&nbsp; đã và sẽ phải chịu, nó chỉ chia sẽ zới ng khác những niềm vui mà thui, tất cả... nó cam chịu, tự nó phải giải quyết tất cả, cũng chẳng bít từ bao giờ mà nó cũng chẳng còn cái tính dựa dẫm vào ng khác, dù đúng dù sai nó đều giải quyết 1 mình nó, nó mệt mõi lắm chứ, nó cũng chẳng bít vì sao , từ bao giờ nó lại thay đổi như thế, nó sống khép kín, nó lun cười zới tất cả, zới mọi ng, dường như nó chỉ có niềm zui, nó lun làm trò cười cho mọi ng, nhưng có ai bít nó nghĩ j`? nó mún j`? nó cảm nhận như thế nào?nó đang phải gánh chịu những j`? cái j` đang xãy ra zới nó?&nbsp;nhưng nó cũng chẳng cần ng ta bít những điều đó, nó cứ vậy thui, nó thiệt là ngox, rùi khi&nbsp; nó wá mệt mõi, nó chịu hok nổi, nó.............nó ít kỉ hơn, nó sợ bị tổn thương, nó lun khép mình lại, nó hok dám đối mặt, nó............., nó nhút nhát hẳn ra, lí do đơn giản nhất là nó sợ bị tổn thương, thà nó hok có, nhưng đừng có rùi mất, nó chịu hok nỗi, nó hok bít cách giải quyết đâu, nó phải làm sao?khi thì hok có, khi thì lại có wá nhìu, nhưng sao zới nó chỉ là hok có mà thui, chẳng bao giờ có chứ nói chi wá nhìu, tất cả, mọi thứ, zới nó bi giờ chỉ là con số 0túm lại 1 câu, nó cam chịu, nó chịu, chịu hết, đến khi nào nó chịu hết nỗi thì....... chiện j` đến sẽ đến, lúc đó sẽ bít ha ^^ ngoài cam chịu ra thì nó còn bít làm j` nữa chứ? cs là zậy muh, nó tin là những j` nó trải wa, sẽ làm nó trưởng thành hơn, nó chấp nhận đánh đổi để dc trưởng thành, nó hok mún là 1 kon nhox, 1 đứa kon nít ngox xít nữa, nó chấp nhận&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/07/19 19:16:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngox xít:458]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[pic & pic ^^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=456]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ♥..Đến một ngày gió bỗng hận mây..♥&nbsp;&nbsp;&nbsp; ♥..Xua mây đi khắp chân trời góc bể....♥ &nbsp; ♥..Mây chỉ bùn rùi lặng thinh hem nói......♥ ♥......Để đêm về lặng lẽ hóa thành mưa........♥ &nbsp; ..::ღ♥khi cảm thấy rằng mình hok thể♥ღ::..&nbsp; ..::ღ♥hãy way đầu &nbsp; để chỉ một người đau♥ღ::..&nbsp;&nbsp;&nbsp; ..::ღ♥khi cảm thấy rằng &nbsp;&nbsp;&nbsp; hok thể có nhau♥ღ::..&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ..::ღ♥xin nhắm mắt &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; để khóe mi đừng ướt♥ღ::..]]></description>
            <pubDate>2009/07/14 13:57:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[pic & pic ^^:456]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Có những cái gọi là ......................]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=412]]></link>
            <description><![CDATA[Có đôi khi, bùn mà chẳng bít lí doCó đôi khi, nhớ 1 ng mà bít ng ta chẳng bao giờ nghĩ đến mìnhCó đôi khi, sao mà trống rỗng đến thếCó đôi khi, mún trưởng thành hơn nữaCó đôi khi, mong ước dc trở lại làm 1 đứa kon nítCó đôi khi, hạnh phúc thật đơn giảnCó đôi khi, hạnh phúc chỉ là 1 câu hỏi thăm ngớ ngẩn.............................Nhưng...............lại có lúc, ngox đến như thếlại có lúc, làm mọi chiện wa&#39; sức của mìnhlại có lúc, làm tất cả cho ng ta nhưng vô nghĩalại có lúc, trẻ kon wa&#39;lại có lúc, thất vọng.......................Để rồi.....................cái mình cần thì hem bao giờ có dccái hem cần thì cứ ám wai`theo đuổi, chờ đợi dẫu bít vô vọngtự mình làm mình đautự làm tổn thương bản thântự làm tự chịu..........................Và..............Để ng khác đau vì mìnhCho ng ta chờ đợiLàm ng ta thất vọngCó lỗi zới ng ta.....................Tất cả...........mình đều hok múndo cs là zậyhem dám trách móchem than vãnhem phàn nàn................Chỉ là........hơi hụt hẩnsy nghĩ nhìubùn 1 xí........................Cuối cùng.......chấp nhận nósy nghĩ đơn giảntíp tục cszui zẽ zới những j` mình đang có
.................................P/S : có đôi khi ngồi viết nhảmnhưng zui lém vì có ng đọc kakaka]]></description>
            <pubDate>2009/07/01 13:37:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Có những cái gọi là ......................:412]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vung~ Tau` city ^^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=392]]></link>
            <description><![CDATA[]]></description>
            <pubDate>2009/06/30 11:28:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vung~ Tau` city ^^:392]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[new pic của em ^^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=353]]></link>
            <description><![CDATA[hix, vì lí do kĩ thuật nên mặt mày bơ phờ, tóc tai bù xù phờ phạc, bơ lắm ròy, pà kon chặc chém cảnh thui chừa cái gương mặt kém xin xắn của em ra nhé, đa tạ ^^]]></description>
            <pubDate>2009/06/25 11:14:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[new pic của em ^^:353]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vượt wa sự cô đơn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=341]]></link>
            <description><![CDATA[Gió lang thang, lang thang qua
từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình
thích, có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu
Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió
quá...  Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn. 
Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá
cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió.
Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.  Và Gió cô đơn. 
Gió hỏi ông trời: &quot;Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai
cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn
tôi thì không? Tại sao lại như vậy?&quot;  -
Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp
nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu
mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay
sao ? - Ông trời trả lời.  - Vậy chẳng nhẽ
không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có
ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ,
cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được
một người như thế?  - Người đó có thể không
có màu sắc, nhưng không hề vô hình, có thể dịu dàng nhưng không yên
lặng, có thể quá nhẹ nhàng, nhưng không phải là không cảm thấy được.
Nếu ngươi biết để ý, biết cảm thông, biết chia xẻ, biết lắng nghe, biết
quý trọng những điều mình đang có, ngươi sẽ nhìn thấy người mà mình cần
tìm.  Và Gió làm theo lời Ông trời nói. Gió
để ý, Gió lắng nghe, Gió học cách cảm thông, cả chia xẻ với mọi người
nữa. Gió cố gắng, Gió đã làm thật nhiều. Cuối cùng, Gió cũng thấy được
người mình cần tìm.  Thật bất ngờ, người đó
đã luôn ở bên cạnh Gió, những khi khó khăn, cũng như khi hạnh phúc,
những lúc Gió vui vẻ hát ca, cũng như khi Gió lạnh lùng, giận dữ. Người
đó đã luôn đi cùng Gió, đến những thảo nguyên bao la, lên núi cao, hay
xuống biển rộng... Dù Gió có đi đến đâu thì người đó vẫn bên Gió. Vậy
mà bao lâu nay Gió đã không nhận ra điều đó. Và cuối cùng thì bạn có biết người đã luôn ở bên Gió là ai không? 
Lẽ ra tôi muốn bạn hãy học cách cảm thông, học cách chia xẻ với mọi
người, tôi muốn bạn hãy nhìn ra xung quanh, biết yêu thương và quý
trọng những gì mình đang có, tôi muốn bạn hãy lắng nghe và suy nghĩ....
Tôi muốn bạn làm tất cả những điều đó rồi tôi mới nói cho bạn biết
người đó là ai cơ.  Nhưng bạn sẽ biết ngay thôi, vì... những Đám mây không muốn người khác phải bận lòng nhiều.            ]]></description>
            <pubDate>2009/06/21 11:38:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vượt wa sự cô đơn:341]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=339]]></link>
            <description><![CDATA[ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI!


Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn
làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với
ông: &quot;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo
trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó&quot;.

Benaiah trả lời: &quot;Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức
vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng
ấy phải có gì đặc biệt?&quot;.

Nhà vua đáp: &quot;Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn
vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui&quot;. Vua
Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại
trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một
chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng  nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những
nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong
đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại
hỏi: &quot;Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người
hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi
nỗi buồn không?&quot;. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản
dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó,
khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. &quot;Nào, ông bạn
của ta - vua Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?&quot;. Tất
cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói:
&quot;Nó đây, thưa đức vua&quot;. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất
trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: &quot;Điều đó rồi
cũng qua đi&quot;.

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn
ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào
đó ông cũng chỉ là cát bụi...
----------------*------------------
GOETHE đã từng nói :&quot;Mọi lý thuyết đều là màu xám, chỉ có cây đời là mãi mãi xanh tươi!&quot;. 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Cuộc sống con người ta có lúc vui lúc buồn, lúc thành công và đôi khi
thất bại, song tất cả rồi cũng sẽ qua đi, không có gì là vĩnh cửu là
mãi mãi! Đừng tự dằn vặt với nỗi đau và thất bại của ngày hôm qua, đừng
mãi đắm chìm trong hạnh phúc và men say chiến thắng ngày hôm nay!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ngày mai sẽ khác, ta sẽ phải đứng lên và tiếp tục cho một cuộc chạy đua
khác! Trên đường chạy đó không có đối thủ, chỉ có ta, và chiến thắng
chính mình là điều khó khăn nhất!

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đời như một dòng nước cuốn, ta đang bơi ngược dòng, dừng lại không có nghĩa là đứng yên!]]></description>
            <pubDate>2009/06/19 22:03:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI!:339]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Wedding of my sis ^^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/t_tam100/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[ss iu của tớ nak` ^^ 2 chị em xinh tươi gê   2 ss + 2 brother của tớ lun ^^                ]]></description>
            <pubDate>2009/05/29 13:22:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Wedding of my sis ^^:1]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 10:31:11 SGT 2009 -->
