Đăng ngày: 21:49 20-11-2009

....Hôm nay thử viết blog...
...........mà đâu phải lần đầu mình viết.....
đã viết rất nhiều rồi đấy chứ.....
...........và đâu chỉ 1 trang.....
.....rất nhiều trang khác nhau....ở mỗi hoàn cảnh khác nhau...1 tâm trạng khác nhau....
............nhưng tất cả...........chỉ là hư vô........
mình đã viết nhưng dành cho những người không thật.....
chưa bao giờ mình dám đối diện với chính mình.........
.......viết tâm trạng của mình trên blog thật...của tên mình....

...................Mình sợ.......................
Mà cũng đúng thôi.......ai cũng phải có nổi sợ hãi cố hữu mà.........................
Mình sợ.....1 người nào đó quen biết đọc những dòng tâm sự của mình..........
Mình sợ.....1 người nào đó xa lạ đọc những dòng tâm sự của mình...rồi sẽ thành người quen mất thôi.....
Mình sợ.....người đọc những dòng tâm sự của mình....Người lại hiểu rõ ràng bản thân mình...những nỗi niềm khuất sâu trong đôi mắt đó.....
Mình sợ...rồi 1 ngày nào đó...ngủ quên...không xoá những entry...lúc tức giận...rồi sẽ có người giận - hờn - trách - móc mình.....
Mình sợ cả những bạn bè trong công việc...họ sẽ thấy được 1 góc nào đó...,mềm yếu của mình.....
Mình sợ tất cả.....

.............và trên hết mình sợ chính bản thân mình....
chưa bao giờ mình dám đối diện với mình...với 1 sự thật khiến tim mình đau nhói....
.........mà có ai đủ khả năng....chỉ 1 lần là có thể chạm đến nỗi đau của mình chứ...?
..............Mình sợ bị bỏ rơi..cảm giác đó còn đau hơn gấp trăm ngàn lần kim đâm...nếu chỉ là 1 cái tát sẽ bình yên hơn...nhưng nó lại mạnh mẽ hơn cả 1 cái tát..hụt hẫng...
..............Đôi khi thấy mình rơi...vô định...trong 1 thời gian vô định...cố níu 1 cái gì đấy chỉ là mong tìm thấy 1 chỗ dựa...vững chắc....thật khó....
............Đôi khi mình để mất 1 cái gì đấy..thật ra, chỉ là cố chạy theo những thứ khác mình nghỉ co giá trị hơn...nhưng sự thật...những thứ có giá trị là những thứ luôn bên cạnh mình, có thể ẩn hiện...nhưng là những thứ mình dễ dàng đánh mất nhất...chua xót thật....

Một ngày, tỉnh dậy với cái đầu mê muội, cố gắng bước ra khỏi giường để tiếp tục sống, thấy cuộc sống sao tẻ nhạt quá..............
Mình sợ...sợ cả ngủ, sợ cả những giấc mơ, sợ ngủ rồi sẽ tỉnh dậy, vẫn như thế,,,,đen đặc, đóng quánh, lẩn quẩn....cảm thấy mình như 1 bóng ma...lang thang, ẩn hiện...sợ ánh sáng, sợ ban ngày, cứ bước đi trong đêm, nấp 1 chỗ kín, nhìn mọi thứ ngoài ánh sáng,chỉ nhìn mà chẳng dám bước ra...Sao con người ngoài kia vô tâm và tàn nhẫn thế, cứ vô tình..cứ bước..cứ đi..ích kỷ với những toan tính của bản thân..hèn kém với bộ mặt giả dối......
Đôi khi cảm thấy thất vọng, thất vọng về mình, vì người khác, vì tin...ai cũng muốn tin, cũng muốn đặt niềm tin...đôi khi thấy sợ...chẳng dám tin...
Con người có những nỗi sợ cố hữu....sợ rằng mình hèn kém...
......sợ mình lạc lõng
.............sợ mình đơn độc...........
..............sợ bị bỏ rơi.......
........những nỗi sợ cứ cuốn lấy đầu óc mà đôi khi vì thế ..lại đánh rơi mình,,,đánh mất những điều quan trọng nhất...có ý nghĩa nhất...
Ngày hôm qua gục ngã...
Ngày hôm nay đứng dậy và tự nhủ lòng mình cố gắng vào ngày mai....
....Nhưng...đôi khi sợ rằng mình sai lầm nên chẳng dám bước đi...đứng lại...chần chừ và tìm 1 con đườg khác...tự nhủ như thế là tốt...sẽ chẳng ai bị tổn thương.....
............Nhưng...đâu biết rằng mình đánh rơi nhiều thứ có giá trị mà không thể nhặt lại được....Hôm nay có thể gọi tên nhưng ngày mai liệu có dám hay chỉ là đứng từ xa và tiếc nuối...khó lắm....Cuộc đời là những sự lựa chọn...có những con đường nghiệt ngã đến cay nghiệt...nhưng...cứ phải bước tiếp đi thôi....
Đôi khi tự nhủ....phải học cách sống vì mình..k thể sống vì người khác...vì cho biết thế nào là đủ...không muốn chờ nữa...
...........Phải chờ đến bao lâu, phải chờ như thế nào, cứ mỏi mòn, da diết...liệu có đáng???....không biết nữa...
Chẳng muốn để mất cái gì..nhưng có những điều tuột khỏi tay..dễ dàng...đến sững sờ..vô tình đẩy tất cả ra xa...đánh mất rồi ngày nào đó tìm lại...chỉ còn là những khoảng trống vô hạn...

Con người cần thời gian hay cần khoảng cách? Cần đánh lừa mình trong vỏ bọc hời hợt và ngốc nghếch để ngày nào đó nhận ra điều quan trọng đã bị đánh mất....
.....Vẫn sợ...[sợ] lắm..những nỗi [sợ] cố hữu...sẽ trôi về đâu...
...Không muốn khóc [một] mình...
Vẫn sợ lắm...[sợ] màn đêm...
...sợ đối mặt với chính bản thân mình...
....lại k dám đối diện với mình....
EntryViết vào 1 ngày mưa...
kIn│hƯ ãO│ 23:04 27-11-2009
kIn│hƯ ãO│ 13:00 27-11-2009
jacky14:00 27-11-2009
♥_£i¶<Jen♥[Try Smiling]:( 20:50 23-11-2009
entry hay day.vo cm blog to nak
_[C]lU[b]_....G=D...[na.babiez]...:-* 16:24 23-11-2009
jacky16:41 23-11-2009
forever_xuanthuy_1905 20:50 22-11-2009
jacky10:14 23-11-2009
«-†®öñ ¶)öï ߀ñ añh-»«----¥ö££¥ — £ø¬ƒ€_nHøÇ ─ ¶\¶goÇ---» 15:10 22-11-2009
jacky17:52 22-11-2009
«-†®öñ ¶)öï ߀ñ añh-»«----¥ö££¥ — £ø¬ƒ€_nHøÇ ─ ¶\¶goÇ---» 15:10 22-11-2009
[Xmen] HT 14:05 22-11-2009
jacky17:53 22-11-2009
thienthu 01:12 22-11-2009
jacky01:21 22-11-2009
_[C]lU[b]_....G=D...[na.babiez]...:-* 16:40 21-11-2009
jacky17:15 21-11-2009
Dường Như 22:06 20-11-2009
Tại sao bạn không giống mưa??? hãy để những nổi sợ đó rơi tự do. và vào sáng mai trời trong xanh sau những cơn mưa....hít một hơi thiệt đã và làm những gì mình thích và biết rằng bạn chỉ có một cuộc đời để sống trọn vẹn và đừng để hối tiếc vì ngày hôm qua.
Chia sẻ chỉ đơn giản là chia sẻ!!!
jacky10:11 21-11-2009