<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[TT&#39; Entertain]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan]]></link>
        <description><![CDATA[my name is JamesBond]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/19 00:37:07</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Da Lat - Ngoi nha ma]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=212]]></link>
            <description><![CDATA[Ngôi nhà ma
Ở Thành phố&nbsp;Đà Lạt, tỉnh Lâm&nbsp;Đồng&nbsp;có rất nhiều biệt thự cổ&nbsp;nằm ở những vị trí đắc địa nhưng đến nay vẫn bỏ hoang... và có rất nhiều những câu chuyện ly kỳ xung quanh những ngôi biệt thự này...
Qua những đồi thông trải dài ngút ngát trên con đường chạy từ đèo Prenn&nbsp; tới hồ Tuyền Lâm, tịnh không một bóng nhà dân, nhưng tôi bỗng thấy ngôi biệt thự cổ, nằm dưới những rặng thông già, phát ra thứ ánh sáng là lạ trong bóng chiều chạng vạng. 

Người bạn đồng hành thốt lên: “Biệt thự ma đấy!”. Xe ôtô dừng bánh, tôi&nbsp; bước vào biệt thự ma, sợ hãi xen lẫn hiếu kỳ... 
Chuyện về những oan hồn 

Trời sập tối nhanh không ngờ, bóng đêm xung quanh như đặc quánh lại, chỉ còn sắc trắng nhợt nhạt do chiếc bóng nê-ông phát ra.&nbsp; Ngôi biệt thự hoang tàn nhưng vẫn còn nguyên gara ôtô, cửa cuốn đóng chặt đầy vẻ bí ẩn. 
Cầu thang lên tầng hai biệt thự phủ đầy rêu phong, cỏ dại. Tôi sững lại&nbsp; khi thấy bóng một người đàn ông đứng sau&nbsp; cầu thang, gương mặt&nbsp; phủ đầy bóng tối. Ma chăng?&nbsp; 
“Chú từ đâu đến? Vào đây làm gì?”. Có vẻ như lý do vào “xem ma” của tôi không có gì lạ với ông già này. Ông khuẩy tay: “Muốn nghe chuyện ma thì vô đây. Tôi là Nguyễn Văn Mạnh, quê ở Nông Cống, Thanh Hóa, bộ đội về hưu. Hai vợ chồng tôi được thuê trông coi biệt thự này”.
Dẫn tôi tới khoảng sân rộng trước cầu thang, ông Mạnh bắt đầu kể về lai lịch ngôi biệt thự bằng&nbsp; giọng điệu như hướng dẫn viên du lịch: “Biệt thự này tên là Thiên Vân Sơn 1, được người Pháp xây từ năm 1914, đến nay đã gần một thế kỷ. 
Theo&nbsp; tôi biết, biệt thự đã qua 6 chủ, ngoài chủ người Pháp còn có ba chủ người Sài Gòn, một chủ Đà Lạt và đến giờ thì Cty Phát triển đô thị Vũng Tàu trúng thầu thuê tôi trông coi”. 
Giọng ông Mạnh trở nên thì thào:&nbsp;“Đã có&nbsp;bốn cô gái chết ở đây. Hai cô bị giết, hai cô tự tử. 
Ngày ấy, có tên quan Ba người Pháp nổi tiếng tàn ác ở biệt thự này. Hằng đêm hắn kéo bạn bè và gái về nhậu nhẹt chơi bời thâu đêm. Một cô gái đẹp được hắn mời đến. 
Trong cơn say, hắn thô bạo&nbsp; cưỡng bức cô gái. Cô gái chạy, hắn rút súng dọa bắn. Cô gái nhảy xuống lầu, đập đầu vào viên đá, máu chảy loang lổ cả sân”.
Ông Mạnh chỉ về viên đá to nhọn hoắt ngay dưới chân tôi, “Chính viên đá này đây”. Bỗng dưng, tôi cảm giác viên đá màu vàng gồ lên giữa sân như có linh hồn.
“Một cô gái khác&nbsp; đang mang thai không biết thế nào mà tìm đến biệt thự Thiên Vân Sơn 1 gieo mình xuống giếng tự tử. Nhiều tài xế chạy xe tải qua đây có lúc gặp cô gái bận đồ trắng toát từ biệt thự đi ra, vẫy xe đi nhờ. 

Đã có tài xế dừng lại đón, cô gái bước lên xe cười cười nói nói, vụt cái, biến mất. Tài xế hồn xiêu phách lạc. Cô gái này rất thiêng, được&nbsp; một đoàn khách du lịch&nbsp;lập am thờ”.
Trong bóng tối&nbsp; dày đặc, ông Mạnh chỉ ánh điện lập lòe từ chiếc am nhỏ dựng dưới&nbsp; gốc thông già. Bàn thờ đầy đủ vàng hương, có cả tiền của khách du lịch đến đây thắp hương cho cô gái... Bỗng dưng tôi cảm giác&nbsp; quanh mình được bao phủ bởi&nbsp; thứ không khí lạnh lẽo mờ ảo đầy chất liêu trai.
Tầng ba lạnh lẽo...
“Mời chú lên tầng tham quan”. Tôi líu ríu theo ông Mạnh lên tầng hai, cảm thấy phía khoảng tối trong những căn phòng kia có lực hút nào đó không thể cưỡng lại.
Chiếc đèn nê-ông cũng đủ cho tôi nhìn thấy căn phòng tầng một. Tất cả toát lên màu bê tông xám ngoét, lò sưởi đặt ở giữa vẫn còn bám đầy than khói. 
Phía sau chiếc ri-đô ngăn cách với căn phòng lớn, một người đàn bà nằm bất động trên giường, đôi ống chân khẳng khiu, nhăn nheo thò ra. Tôi lạnh gáy. 
Ông Mạnh nói: “Vợ tôi đấy”. Người đàn bà ấy vẫn nằm bất động, phía trước chiếc TV nhỏ đang phát ra thứ âm thanh lào xào.
Lên cầu thang tầng ba, cảm giác một luồng không khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tầng ba phủ đầy bóng tối, rộng hơn trăm mét vuông. 
Giọng ông Mạnh dội vào bức tường đá: “Ở tầng ba này đã từng có cô gái dùng dải lụa thắt cổ tự tử đấy. Cô thắt cổ ở phòng thứ tư. Tôi vào phòng thứ tư, chỉ thấy tối đen như mực, mùi ẩm mốc bốc lên. 
Tầng ba còn có nhiều phòng và các ngóc ngách, mà mỗi một góc khuất&nbsp; đều dễ khiến cho người ta&nbsp; cảm giác đang có oan hồn lẩn quất đâu đây.
Từ tầng ba, nhìn ra xung quanh, chỉ thấy những cây thông hình thù cổ quái, tiếng gió thổi giữa rừng nghe thê lương. 
Đêm đông Đà Lạt giá buốt, ông Mạnh co ro trong bộ quân phục màu xanh, kể: “Trước tôi chưa ai ở lâu được ở biệt thự này. Ngay cả những người gan lì nhất cũng được dăm bữa rồi phải cuốn gói. Có người từng ở đây kể lại rằng, ban đêm đang nằm ngủ ở tầng 3, sáng tỉnh đậy thấy mình nằm ở dưới nền bê tông tầng một. Rồi đang ngủ, bỗng thấy giường chiếu dựng ngược lên...”.
Tôi hỏi: “Nghe nhiều chuyện ma kinh hãi về ngội biệt thự này mà sao vợ chồng bác vẫn dám nhận lời vào đây trông coi?”. Ông Mạnh bảo: “Tôi là người lính, vào sinh ra tử, đã từng nằm giữa những thi thể của đồng đội, còn sợ gì ma”.
“Vậy từ khi đến ở biệt thự này, bác có thấy hiện tượng khác thường nào không?”. Ông Mạnh lặng im một lúc rất lâu rồi buông ra hai từ: “Bí mật”. 
Trưa hôm sau, tôi trở lại ngôi biệt thự cũ ấy. Ánh mặt trời chói chang đã xóa tan vẻ ma quái, bí hiểm, Thiên Vân Sơn 1 hiện ra trong sự hoang tàn nhưng vẫn còn đó nét đẹp kiến trúc mà người Pháp đã dày công thiết kế, xây dựng. 
Ông Mạnh đang kể chuyện ma cho một số sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt. Ông Mạnh tua lại&nbsp; những gì đã nói đêm hôm qua, về viên đá có cô gái tự tử, về chiếc am thờ, về tiếng cười rợn người trong đêm… 
Mấy cô sinh viên im phắc lắng nghe câu chuyện ma của ông Mạnh. Có rất nhiều khách du lịch đến đây chỉ để nhìn ngôi biệt thự&nbsp; ma, nghe chuyện ma. 
Ông Mạnh nghiễm nhiên trở thành một hướng dẫn viên của tour du lịch có một không hai này. Khách cho tiền ông cũng không từ chối..
]]></description>
            <pubDate>2009/12/31 02:09:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Da Lat - Ngoi nha ma:212]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chắc chỉ có ở VN??]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=192]]></link>
            <description><![CDATA[Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam? 

cầu gì tên thấy&nbsp;mà ghê!


Bảng hiệu thì loạn sạ 

(được phép quẹo trái phải khi đèn đỏ) 
Quảng cáo thì pó tay!





vít chữ còn hông gành! (sinh đẹp kà!) 


tưởng tượng thì phong phú! 

đoàn kết là số một (Lưu ý: cửa hàng bên kia mới mở??) 

báo chí cũng &quot;nóng nòng&quot; 

đua xe là số một 

học hành cũng số dzách! 

còn đây là ăn mặc..










đường sá thì hỗn loạn

nên thầy phải đề cao! 
Ghi chú: ảnh chỉ mang tính chất minh họa!! ]]></description>
            <pubDate>2009/11/25 15:13:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chắc chỉ có ở VN??:192]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bạn có bit??]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=153]]></link>
            <description><![CDATA[
Những bí mật trên chiếc ĐTDĐ




Bạn có biết có những mã số bí mật cung cấp cho ta một vài thông tin quan trọng về chiếc ĐTDĐ của bạn, chẳng hạn như ngày sản xuất, thời gian sử dụng, phiên bản phần mềm, số IMEI (International Mobile Equipment Identity)... Khi mua ĐTDĐ thì các mã số này cũng khá hữu dụng trong một vài trường hợp. Dưới đây là các mã số cần thiết cho các loại ĐTDĐ thông dụng::: Các bí mật trên ĐTDĐ Nokia- Xem số IMEI: *#06#- Khởi động lại máy: *3370#- Phiên bản phần mềm: *#0000#Dòng thứ 1: phiên bản phần mềmDòng thứ 2: ngày phần mềm được sản xuấtDòng thứ 3: kiểu ĐT- Kiểm tra thông tin máy: *#92702689# Màn hình thứ 1: số IMEI (Serial No.)Màn hình thứ 2: ngày sản xuất của ĐT (made)Màn hình thứ 3: ngày ĐT được bán (purchasing date)Màn hình thứ 4: ngày sửa chữa cuối cùng (repaired)Màn hình thứ 5: chuyển đổi dữ liệu người dùng (transfer user data)Sau khi dùng mã số trên đây (*#92702689#), bạn phải tắt máy và bật máy lại, máy sẽ trở lại chế độ ban đầu.:: Các bí mật trên ĐTDĐ Samsung:- Kiểm tra IMEI: *#06#- Kiểm tra phiên bản phần mềm: *#9999#- Chỉnh độ phân giải màn hình: *#0523#- Thử chế độ rung: *#9998*842#- Kiểm tra thông số hoạt động của pin: *#9998*228#Lưu ý: Một số mã số chỉ hoạt động với phần mềm chuẩn mà không hoạt động với phần mềm đã được Việt hoá.:: Các bí mật trên ĐTDĐ Siemens:- Kiểm tra IMEI: *#06#- Kiểm tra phiên bản phần mềm: Bỏ simcard và bấm *#06# rồi giữ phím dài phía trên bên trái.- Chuyển Menu về tiếng Anh: *#0001# và bấm SEND:: Các bí mật trên ĐTDĐ Sony:- Kiểm tra IMEI: *#06#- Kiểm tra phiên bản phần mềm: Bỏ simcard rồi bấm *#7353273#:: Các bí mật trên ĐTDĐ Motorola:- Kiểm tra IMEI: *#06#:: Các bí mật trên ĐTDĐ Ericsson:- Kiểm tra IMEI: *#06#- Kiểm tra phiên bản phần mềm: &gt; *:: Chức năng ẩn của của SonyEricsson: Để truy cập vào màn hình các chức năng ẩn (Service Menu) của máy, từ màn hình chờ bạn hãy bấm liên tục các phím như sau: &gt; * &lt; &lt; * &lt; *. Trong đó &gt; là phím cuộn sang phải, &lt; là phím cuộn sang trái, * là phím dưới cùng bên trái trên bàn phím của máy. Bạn sẽ thấy xuất hiện màn hình Service Menu bao gồm bốn menu là Service Info, Service Settings, Service Tests và Text Labels. Service Info:Khi vào menu này sẽ xuất hiện tiếp các menu con là SW Information, SIMlock và Configuration. 
1. SW Information: Cho phép xem thông tin về phần mềm (firmware) của máy. 2. SIMlock: Hiển thị tình trạng khóa máy. Khi vào menu này, bạn sẽ thấy một danh sách các loại khóa máy.Danh sách này cho biết máy của bạn có bị khóa ở dạng nào trong bốn loại khóa máy. Ứng với từng loại khóa máy, nếu hình ổ khóa đang mở thì máy không bị khóa, trường hợp ngược lại thì máy đã bị khóa bởi loại khóa máy tương ứng. Số đứng đằng sau hình ổ khóa cho biết số lần tối đa có thể mở khóa (nếu như máy bị khóa), tối đa là năm lần.3. Configuration: Khi vào menu này bạn sẽ được thông tin có dạng như dưới đây.IMEI 351252-00-714308-6-05HR FR EFRSAT onGSM900 GSM1800 GSM1900Dòng đầu tiên cho biết số IMEI của máy. Dòng thứ hai liệt kê những dạng mã hóa âm thanh mà máy hỗ trợ (HR - Half Rate codec, FR - Full Rate codec, EFR - Enhanced Full Rate codec). Dòng cuối cùng cho biết máy hỗ trợ những băng tần nào của mạng di động GSM (900 MHz, 1800 MHz, 1900 MHz).]]></description>
            <pubDate>2009/11/21 13:31:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bạn có bit??:153]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cai nay moi sok ne!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=139]]></link>
            <description><![CDATA[Video clip dân chơi xẻ lữ&nbsp;;&nbsp;ai&nbsp;íu tim&nbsp;đừng&nbsp;coi nhen! 

&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/11 13:44:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cai nay moi sok ne!!:139]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nam Cat Tien]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=123]]></link>
            <description><![CDATA[Journey to Cat teen!!

















]]></description>
            <pubDate>2009/11/10 13:33:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nam Cat Tien:123]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Beauty of Mathematics !!!!!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=99]]></link>
            <description><![CDATA[Beauty of Mathematics !!!!!!! 1 x 8 + 1 = 9 12 x 8 + 2 = 98 123 x 8 + 3 = 987 1234 x 8 + 4 = 9876 12345 x 8 + 5 = 98765 123456 x 8 + 6 = 987654 1234567 x 8 + 7 = 9876543 12345678 x 8 + 8 = 98765432 123456789 x 8 + 9 = 987654321 1 x 9 + 2 = 11 12 x 9 + 3 = 111 123 x 9 + 4 = 1111 1234 x 9 + 5 = 11111 12345 x 9 + 6 = 111111 123456 x 9 + 7 = 1111111 1234567 x 9 + 8 = 11111111 12345678 x 9 + 9 = 111111111 123456789 x 9 +10= 1111111111 9 x 9 + 7 = 88 98 x 9 + 6 = 888 987 x 9 + 5 = 8888 9876 x 9 + 4 = 88888 98765 x 9 + 3 = 888888 987654 x 9 + 2 = 8888888 9876543 x 9 + 1 = 88888888 98765432 x 9 + 0 = 888888888 Brilliant, isn&#39;t it? And look at this symmetry: 1 x 1 = 1 11 x 11 = 121 111 x 111 = 12321 1111 x 1111 = 1234321 11111 x 11111 = 123454321 111111 x 111111 = 12345654321 1111111 x 1111111 = 1234567654321 11111111 x 11111111 = 123456787654321 111111111 x 111111111 = 12345678987654321 ]]></description>
            <pubDate>2009/11/07 00:43:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Beauty of Mathematics !!!!!!!:99]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ký sự pd..]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=93]]></link>
            <description><![CDATA[..10h30, đi công việc về muộn, lật đật chạy ra tiệm anh bạn thân rủ đi đám ma.. vào tới con hẻm vắng đã gần 11h khuya, tiếng trống lạnh lẽo, tiếng kèn, tiếng mõ đan xen. Bây giờ đang là giờ cúng, phải ngồi đợi ..uống trà ăn dưa; 12 giờ khuya, có lẽ là một giờ linh, âm thầm và&nbsp; lặng lẻ, một vài cô gái ăn bận hở hang có, thùy mị có, bước vào, đếm được cũng năm bảy em, trẻ có, sồn có, già cũng có luôn... hai em tiến vào ngồi cạnh Bond, một em áo dây và một em áo dài, nhưng không??

đây nà!? cái gì đây?? Bond tự hỏi? cuộc đời điệp viên lần này mới thấy!!! &quot;Em ngồi đây được không anh?&quot; Không có lý do gì để mà nói k, đám ma mà! biết là anh rồi, nhưng thôi, chiều lòng người cho vui vậy: &quot;Em ngồi đi&quot;. Lúc đầu mấy em giỡn có hơi quá đà, nhưng sau khi nói chuyện mới thấy tội nghiệp, em ở Quận Phú Nhuận -SG, em ở miền Tây, tứ phương hội tụ, hễ có đám ma, đám này, đám nọ là tụi em gọi điện cho nhau tới. Lúc thì đi hát nhạc đám cưới, lúc thì đi trình diễn đám ma, đám đình, hát có, múa có, múa bàn múa ghế, múa lu biểu diễn tụi em cũng làm luôn - các em tâm sự. Khi được hỏi: vậy khi không có biểu diễn thì ngày thường tụi em làm gì?, bé e dè: dạ, tụi em ngủ, dậy thì đi làm chuyện lặt vặt lung tung, có đứa có nghề thì đi coi bói, lên đồng.. nhưng không làm chuyện bậy bạ... thôi, vậy là cũng mừng lắm rồi... hết giờ tụng, Bond vào cúng, trời đã khuya, chào tạm biệt các em, mong các em luôn hướng thiện..
(Ảnh: pé Linh - Hoa hậu đoàn ca múa nghệ thuật quần chúng pd/nguồn: TT.)]]></description>
            <pubDate>2009/10/31 01:00:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ký sự pd..:93]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nguoi phu nu co cap Buoi to nhat VN!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=86]]></link>
            <description><![CDATA[
Mỗi khi nhắc đến bưởi, ai cũng nghĩ đến Thủy top. Hôm nay chúng ta cùng chiêm ngưỡng cặp bưởi to và đẹp hơn của Thuỷ top rất nhiều. Đó chính là cặp bưởi Hương Hồng của bà Phạm Thị Mỹ Hạnh, được xem là lớn nhất từ trước đến nay. Bà Phạm Thị Mỹ Hạnh và cặp bưởi Hương Hồng. Cặp bưởi này đang được trưng bày trong khuôn khổ Hội chợ Nông nghiệp quốc tế Việt Nam tại Cần Thơ. Bà Hạnh cho biết, giống bưởi này trồng khoảng 2 năm rưỡi là cho trái. Trung bình, mỗi cây cho khoảng 30-35 trái, nặng từ 5-9kg/trái. Bưởi này có màu da vàng rất đẹp, ruột đỏ, ăn có vị thơm ngọt. Hiện nay, vườn của bà Hạnh trồng được khoảng 20 gốc bưởi này, một năm cho trái một lần, thường cho trái vào dịp Tết để bán bưởi trưng. Cặp bưởi này hiện đang treo giá bán 500 ngàn đồng. 
Ham hố!!
]]></description>
            <pubDate>2009/10/27 09:52:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[nguoi phu nu co cap Buoi to nhat VN!!!:86]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Simonova]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=54]]></link>
            <description><![CDATA[Cô gái “cát” gây sửng sốt trên YouTube

Ngôi sao mới trên YouTube là cô gái người Ukraina - Kseniya Simonova, 24 tuổi, vừa giành giải nhất cuộc thi Ukraine&#39;s Got Talent. Nước mắt hàng triệu khán giả đã rơi khi cô thể hiện câu chuyện của mình bằng… cát. 
Kseniya Simonova đã trở thành một hiện tượng trên YouTube khi kể lại những câu chuyện qua tranh cát. Tờ Guardian của Anh đã không tiếc lời khen có ý rằng có Simonova rồi thì ai còn cần Susan Boyle (“giọng ca thiên thần” giành vị trí thứ hai trong cuộc thi Britain ’s Got Talent 2009) nữa? 
Kseniya Simonova với cuộc chơi ấn tượng&nbsp;cùng cát



Sử dụng một hộp ánh sáng, âm nhạc đầy cảm xúc, trí tưởng tượng và tài năng vẽ tranh trên cát, Simonova kể lại câu chuyện bi tráng thời chiến tranh vệ quốc Thế chiến II.


Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh một cặp đôi ngồi nắm tay nhau trên chiếc ghế dài dưới bầu trời đầy sao. Rồi chiếc máy bay chiến đấu xuất hiện và cảnh tượng hạnh phúc không còn nữa. Thay vào đó là khuôn mặt một phụ nữ đang khóc, và rồi một em bé xuất hiện và người phụ nữ lại mỉm cười. Một lần nữa chiến tranh lại trở lại với những cảnh tượng hỗn loạn. Khuôn mặt trẻ trung của người phụ nữ nhanh chóng trở thành một khuôn mặt người góa phụ già nua đầy những nếp nhăn và vẻ buồn bã. Sau đó hình ảnh ấy lại biến thành đài tưởng niệm của một người lính vô danh. 



Cảnh tượng này được đóng khung trong một chiếc cửa sổ như thể người xem đang ngồi trong nhà nhìn ra đài tưởng niệm. Cảnh cuối cùng là hình ảnh một bà mẹ và em bé ngồi bên trong, bên ngoài là người đàn ông ấn tay vào tấm kính nói lời tạm biệt để ra trận. 
&nbsp;




Với câu chuyện được kể lại bằng cát của mình, cô gái sinh năm 1985 đã chiếm giữ con trái tim khán giả. Màn trình diễn dài 8 phút rưỡi của Simonova như thể một tác phẩm bậc thầy làm lay động sâu sắc những người dân Ukraina. Khán giả không kìm được những tiếng thổn thức khi theo dõi cát biến ảo dưới bàn tay tuyệt vời của cô.
&nbsp;&nbsp;Gần như hầu hết trong số 13 triệu người xem Simonova trình diễn trực tiếp qua truyền hình trong cuộc thi Ukraine&#39;s Got Talent đều khóc thổn thức. Ban giám khảo cũng như những khán giả tại studio cũng không thể ngăn những dòng nước mắt tuôn rơi. 



Và không chỉ người Ukraina mới yêu thích những câu chuyện của Simonova. 



Đến nay, video trình diễn của Simonova thu hút hơn 4 triệu lượt xem trên YouTube. Con số này là một hiện tượng khác thường cho một clip của một nghệ sĩ ở một nước ngoài Anh và Mỹ, đặc biệt là khi rất ít người xem có thể hiểu được những dòng thông điệp được viết bằng tiếng Ukraina. 



Những bức tranh cát của Simonova mang đến sự bình lặng, rồi những xung đột. Một cặp đôi ngồi bên nhau trên chiếc ghế tựa bỗng chốc hóa thành một khuôn mặt phụ nữ. Một cuộc đi dạo êm ả bỗng trở thành một thảm họa. Một góa phụ đang khóc thổn thức bỗng chuyển thành chiếc đài tưởng niệm một người lính vô danh... Simonova đã giữ cho câu chuyện kể của mình liền mạch bằng bàn tay khéo léo &quot;làm phù thủy&quot; với cát...
&nbsp;
&nbsp;




Thành công ùa đến khiến Simonova vô cùng ngạc nhiên. Người mẹ trẻ này cho biết cô hạnh phúc được sống với chồng và cậu con trai nhỏ ở Evpatoria (một thành phố nhỏ ở Ukraina) và sẽ không đi đến các nước khác để kiếm lợi từ lượng fan khổng lồ khắp toàn cầu của mình. 



“Tôi tham gia cuộc thi bởi vì tôi muốn giúp một em bé đang cần làm phẫu thuật. Tôi không định làm cả nước tôi phải khóc&quot;, Simonova tâm sự về quyết định tham dự cuộc thi Ukraine &#39;s Got Talent. 



Simonova đã dùng khoản tiền thưởng gần 120.000USD để mua một căn nhà nhỏ và lập một quỹ từ thiện cho trẻ em. 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/19 00:01:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Simonova:54]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Xin loi, em chi la..]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tandattinhdoan/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[
Tác giả: Tào Đình - Dịch giả: Trang Hạ Nhà xuất bản: Hội nhà văn Năm xuất bản: 2008
“Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là con đĩ!”. Truyện không phải là một tiểu thuyết dâm loạn, ngược lại đó là một chuyện tình đau xót và đầy bất hạnh của cô gái mang tiếng “đĩ”- Hạ Âu. Ở Hạ Âu, khi không còn cái mác “Con đĩ” người đọc sẽ thấy một nghị lực sống phi thường và một tình yêu đầy vị tha, bao dung. Hà Niệm Bân – nhân vật tôi trong truyện lại tiêu biểu cho lớp thanh niên giới trẻ hiện đại: thành đạt và phóng khoáng. Tình yêu của anh và Hạ Âu tình cờ và nhanh chóng như một cơn gió. Đơn giản chỉ là một cô gái cần chỗ trú chân trong đêm tối và một chàng trai đau khổ sau mối tình đầu tan vỡ. Nhưng suốt câu chuyện lại là những cảm xúc xót xa về số phận của Hạ Âu và cuộc chiến tâm lý của Hà Niệm Bân với cái danh “con đĩ” - Hạ Âu. Chuyện là tình người, là cái đẹp của tình yêu và long vị tha cao cả. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng Internet của Trung Quốc đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng, một thành công của thế hệ người viết 8x. Truyện dài trên mạng “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” sau khi được xuất bản ở Trung Quốc và Hồng Kông tiêu biểu cho một sáng tác xuất bản “ngược”, xuất bản từ mạng rồi mới in thành sách, và những người mua sách là những người đã đọc đến thuộc lòng truyện free trên mạng, điều này đi ngược lại toàn bộ những bước xuất bản sách truyền thống và đánh dấu một thành công của các cây bút vô danh. “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” ngay sau khi đăng tải trên Blog của Trang Hạ đã có hàng trăm nghìn lượt người đọc và thực sự là một cơn sốt trong thế giới Blogger Việt Nam cũng như các diễn đàn điện tử tiếng Việt. Tác giả Tào Đình (với nickname trên mạng Bảo Thê) là một nhà văn mạng trẻ thế hệ 8x, và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” được đánh giá là một trong những tác phẩm văn học kinh điển mới của dòng văn học mạng Trung Quốc. Truyện do Trang Hạ dịch với đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực.

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!

Lời tựa:
“Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là con đĩ!”
(Nguyên tác: Tào Đình)

Lời người dịch
Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu – một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng Internet của Trung Quốc đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng, một thành công của thế hệ người viết 8X. Bản dịch này theo đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sữa chữa của lần in đầu của truyện năm 2005. 
Chương 1
Con đĩ Hạ Âu
Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: &quot;Mày nuôi con điếm này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?&quot; Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là điếm, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm thì khác nhau ở chỗ nào. Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do. Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt Đại Bản của tôi toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh. Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường. Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào. Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX(1) cô ta một mẻ. Có điều cũng tắt đèn. Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ. Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu: - Anh nhẹ chút đi! - Không được! - Vì sao? - Vì em chỉ là một con đĩ! Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít nói, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang thỏa mãn với một con sextoy bơm không khí vậy. Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó. Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu đàng hoàng, có thể nói như là một trang quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. Mà cô ta cũng có quyền tự do và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt. Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù sắc vóc cô làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn. Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi. Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, đâu đã chắc gì thực tế được như Hạ Âu: Em đã nói rõ rồi, em cần tiền. Và Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: &quot;Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?&quot;. Đấy, nói trắng ra luôn! Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường, đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó. Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi. - Cái gì? Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ. - Em... em có thể ngủ với ông. Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng. Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô. Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi. - Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à? Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi. Khi lớn hết, chắc hẳn cô ta sẽ là một vai ra trò đây! - Em đã 16! Cô ta nói khẽ. - Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì? Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ! - ... Làm đĩ ! Chỉ đến lúc nói câu này, cô mới tỏ rõ vẻ rúm ró. - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành. Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như đang hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó. Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô ta đi. Tôi thừa nhận tối đó khi tôi bảo cô ta đi ra, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính mình: &quot;Cô ta chỉ là một con đĩ&quot; để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi. Một con điếm non kỳ dị. Tôi cười đau khổ với tôi, trần đời này cái chó gì cũng có đủ rồi, gặp càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà. Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy hai năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy bốn nghìn tệ. 



Chương 2 Người tình của tôi
Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người yêu, tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể trao. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải. Hai năm nay công việc của tôi vẫn dậm chân tại chỗ, làm tôi bắt đầu bất mãn. Tiền và những đêm thành phố bao bọc kín mít những mê mỏi của tôi. Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào bản chất thì tôi cũng chỉ là một người nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng. Mùa hè năm đó thực sự oi ả, tôi bật máy lạnh, để quên được cái không khí nồng nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường Đại học C, tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi nhận ra cô nàng, tôi lặng lẽ, dừng xe gần cô. Tôi đã hiểu vì sao cô em mang tên Hạ Âu, khi cô ấy đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên cô ta. Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng vóc vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy. Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, giữ gìn khí chất, ít nhất cũng chẳng ai nhìn ra cô nàng làm cái nghề gì. Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên bước tới, người đàn ông không rõ mặt nhét cho cô ta một gói gì đó, rồi đi. Tôi bỗng dưng khó chịu với chút lưu luyến của ông ta lúc bỏ đi! Tôi xuống xe đi về phía cô em: - Hi! Cô em, hy vọng em còn nhớ ra tôi. Tôi ác ý nghiến hai chữ &quot;cô em&quot; một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành. Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay: - Ông à? - rồi cô em định đi. Nhưng tôi gọi cô ta lại. - Em đang làm gì? - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng trường Đại học C. - Làm đĩ ! Cô nàng đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước. Tôi cảm giác tôi bỗng giận dữ vô cớ: - Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày! Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi. - Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây. - Gượm đã, thế... người đàn ông lúc nãy là ai đấy? Hỏi xong tôi thấy mình ngu quá. - Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi? Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây? - Cô tên là gì? - Hạ Âu. - Ờ, Hạ Âu. - Tôi ngẫm nghĩ giây lát - Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền? - Ông ta không phải giai đang bao tôi, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai vạn. Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp như một đóa hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: &quot;Em hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!&quot; Tôi thực ra lại hy vọng cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng. - Tôi sẽ bao cô! Câu này không phải một lời chót lưỡi, và kỳ cục sao, hẳn âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong. - Tốt thôi! Cô ta nói, mặt lạnh te, không chút cảm xúc. Sau đó cô ấy thuộc về tôi, trong thời gian hai năm. Tôi phấn hứng tới mức, thậm chí đã quên không dắt cô ta đi khám xem có bệnh kín hay không. Nhưng cũng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà. Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu sấp trên bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc: - Này, tôi về mà ngay cả đôi dép đi trong nhà cô cũng không thèm mang cho tôi sao? Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê. Hạ Âu là một cô gái ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều cô không thốt một lời. Cái &quot;ưu điểm&quot; không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô tỏ ra bướng bỉnh. - Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! - Tôi dẫn dụ. - ..... Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương. Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi cũng bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy luôn như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh và lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống. Tôi thường ôm lấy Hạ Âu, nửa đùa nửa thật đe: “Giờ em là của tôi rồi, không được phép nghĩ đến người đàn ông nào khác. Hai năm ở bên tôi em chỉ là của riêng tôi!”. Hạ Âu thường chỉ nhìn tôi. Im lặng. Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào nó. 

Chương 3 Mẹ vợ
Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô. Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát xong, kéo ghế đến ngồi kề tôi. Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, cô như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Trông cô có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước. Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ. Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi nhận thấy hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười. Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng đãng xao động. Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn. - Em cười à, Hạ Âu? - Vâng. Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng yêu. - Lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui? - Từ ngày mai, em đủ tuổi kết hôn rồi! - Cô nói. Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng. - Mai em tròn hai mươi. Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người. Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện của cô, vì, chẳng lẽ bạn thích nói chuyện cưới xin với một con đĩ hai mươi tuổi sao? - Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào. Phụ nữ nói với bạn về sinh nhật của họ, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về quà tặng. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo. - Em đòi, thì anh sẽ cho chứ? Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thủy tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ. - Không, phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe v.v... - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất buồn cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cưới? - Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế!... - Em muốn ngày mai anh cùng em đi thăm một người, với tư cách là bạn trai em. - Cô ấy nói rành rọt. Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất. - Ngày mai vừa hay anh cũng không phải đi làm! Tính hết cả rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu. Tôi nhìn cô đề phòng: - Đi thăm ai? - Mẹ em! Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như đi gặp mẹ vợ thật, sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng không hạt bụi. - Mẹ em tinh đời lắm! - Hạ Âu nhắc nhở tôi. Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của cô đều toát lên một sự trẻ trung. Chúng tôi đẹp như một đôi kim đồng ngọc nữ, lên xe, với bao ánh mắt nhìn của mọi người. Khi tôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn sang Hạ Âu ngồi bên, thấy cô ngó hoài ra cửa kính xe, chả nói câu gì, chỉ chiếu vào trong mắt tôi một dáng đẹp. Tôi lại bắt đầu mơ mộng, tưởng đâu như tôi đang dắt cô dâu mới về thăm nhà. Tôi vốn tưởng mình chỉ là miễn cưỡng chiều, bỗng đâu ngờ trở nên hài lòng thế. Xe chạy chừng nửa tiếng thì tới. Thì ra gia đình Hạ Âu đâu có nghèo khổ gì, ít ra thì khu biệt thự giữa hoa viên mà mẹ Hạ Âu ở là thứ mà tôi cũng không thể mua cho bố mẹ tôi. Tôi liếc nhìn Hạ Âu, cô gái bao tên gọi là Hạ Âu này vì sao luôn có gì đó khó hiểu. Nực cười nhất ở chỗ, khi Hạ Âu bấm chuông tầng mười sáu, và giây khắc đó thật kỳ quặc, tôi bỗng toát mồ hôi. Trước đây đã bao giờ tôi phải đi diện kiến các bậc phụ huynh của bồ đâu, đã gần ba chục tuổi đầu rồi, tôi không thể phân tích rõ vì sao lần này, giả vờ làm vệ sĩ cho &quot;nàng&quot; mà lại hồi hộp lo lắng thế. Cửa mở. - Ôi, Baby của mẹ đã về rồi! Để mẹ ngắm con nào, ôi sao mà gầy thế này! Baby, lần trước mẹ bảo mang chìa khóa rồi cơ mà? Sao lần nào cũng bắt mẹ mở cửa? Baby, con ở trường thế nào? Tôi đứng sững ở cửa, tròn mắt nhìn người phụ nữ vừa mở cửa đã ôm chầm lấy Hạ Âu, vừa nói cả tràng không ngừng vừa đỡ giúp Hạ Âu xách túi vào nhà. Hạ Âu cũng nghiêng vào lòng mẹ, cười không nói gì, cười theo cách tôi chưa từng được thấy, vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, nửa thân thiết nửa hờn dỗi, thiết tha vô bờ. Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby chỉ là một người mẹ bình thường, ôm con gái trong lòng âu yếm dỗ dành. Tôi mắt ướt, tôi ngơ ngác, Hạ Âu là một con đĩ. Không nói ra được cảm giác khi bạn nhìn thấy một con đĩ trăm chồng không liêm sỉ, khi về nhà giữa tình yêu gia đình... mà có lẽ khắp cả gầm trời này, có lẽ chỉ có mẹ cô ấy dám yêu cô ấy vô bờ bến như thế. Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby, trạc ngoài bốn mươi chút, phong thái cao quý, có điều trắng xanh, và rất gầy, trán cao, tóc hơi mỏng... Lúc này bà có vẻ nhân từ của một người mẹ. Tôi nghĩ đôi mắt Hạ Âu hoàn toàn được di truyền từ mẹ, đẹp ma mị. Chỉ có đồng tử của Hạ Âu với cái nhìn ngây thơ làm người ta cảm thấy thanh thản là có phần nổi bật hơn mẹ. - Thôi đi mà mẹ, còn có khách nữa! - Hạ Âu lúc này mới kéo tôi ra trước - Đây là anh Bân! Người phụ nữ lúc đó mới để ý thấy tôi, ánh mắt lập tức cảnh giác cao độ. - Cháu chào bác! Cháu là Hà Niệm Bân - Tôi giống một quý ông, vội vã gập lưng cúi chào, nơm nớp lo không được người ta quý mến. - Ồ... tốt quá, Bân à? - Bà đưa mắt nhìn Hạ Âu - Anh là... - Mẹ, anh ấy là bạn trai của con - Cô ấy nói với vẻ như thật. - Bạn trai? - Ánh mắt lo lắng của bà làm tôi bứt rứt. - Vâng mẹ ạ, anh ấy đã cầu hôn với con. Chờ con tốt nghiệp xong chúng con sẽ kết hôn - Hạ Âu nói, hơi mỉm cười. Tôi cứ như bị một cú đánh vào đầu. Đính hôn? Với Hạ Âu? Nghĩ đi nghĩ lại toàn là tội. - Ối, đính hôn rồi? - Đôi mắt của mẹ cô thoáng chốc đã mang một vẻ hiền hậu chưa từng có, nhanh chóng trở nên quen thuộc như vẻ hiền từ yêu thương tôi hay gặp trong mắt mẹ tôi. - À, ồ, vâng, thì là... cháu rất yêu Hạ Âu nhà bác - Đối diện người mẹ hiền từ này, tôi chả biết nên nói gì. Trong lòng tôi thầm nghĩ, chờ về nhà phải chỉnh cho Hạ Âu một trận mới được, tôi lắp bắp nói. - Ôi, tốt quá, ôi trời ơi tốt quá, vào nhà vào nhà mau lên! - Bà dịu dàng kéo tôi vào nhà, sau đó bắt đầu trở nên bận rộn. Mang hoa quả tới, rót trà, lấy đồ uống và bia... như thể chỉ tiếc không mang tất cả mọi thứ có thể ăn được trong nhà ra đãi. - Hạ Âu! - Bà gọi có phần nghiêm khắc - Sao con cứ đứng đực ra đấy mà cười? Mau gọt cho Bân trái táo! Thật là cái đồ, lớn rồi còn.... Ôi, con gái đúng là lớn thật rồi, lớn lên... rồi cũng phải... - Vừa nói bà vừa đi vào bếp. Tôi nhìn &quot;nhạc mẫu&quot; đi khuất vào bếp, tôi liền thay đổi nét mặt, định nghiêm khắc mắng cho cô ta một trận, sao lại nói lăng nhăng lừa cả bậc cha mẹ. Nhưng khi tôi quay ra, nhìn thấy Hạ Âu đang gọt táo, một giọt nước mắt long lanh tràn ra từ cái nhìn của cô ấy. Hạ Âu dường như không khóc. Tổng cộng tôi có ba lần nhìn thấy nước mắt của Hạ Âu. Đây là lần đầu tiên, lần thứ hai là khi mẹ cô qua đời, lần thứ ba là kết thúc của câu chuyện này. Nước mắt của Hạ Âu, chảy dài theo gò má trắng trong veo của cô, mỗi giọt lăn nhanh như đang bay. Tôi đã quên tôi định mắng, đứng lặng không biết phải làm gì. Đúng lúc tôi đang bó tay, may mẹ cô xuất hiện, vừa thấy con gái khóc liền vội hỏi lý do. - Mẹ, Bân bắt nạt con! Vốn tôi cũng muốn biết vì sao cô khóc, cũng đang chờ câu trả lời, ai ngờ nghe cô chỉ vào tôi, ánh mắt mẹ cô cũng hướng về tôi theo ngón tay nhỏ bé xinh xẻo kia. Lúc đó thật lòng ngượng quá, thầm trách Hạ Âu tính đồng bóng. Tôi đứng thộn ra không biết làm sao. - Hả, Bân bắt nạt con à? - Vâng, người ta gọt táo xong rồi lại bảo không ăn, đòi ăn lê! Nhưng mà người ta đã gọt táo xong mất rồi ! Tôi cuống, thật tôi có thấy cô nàng đưa táo cho tôi bao giờ đâu. - Dào ôi, Baby đừng có bướng nữa! Mẹ cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, con bé này! - Mẹ cô trút hơi thở nhẹ nhõm. Quay sang tôi, bà cười - Hà hà, Bân này, cháu đúng là đã chiều chuộng đến làm hư con bé Hạ Âu nhà chúng tôi rồi, trước nó có biết nũng nịu đâu. Ha ha, tốt với nó là đúng, nhưng có lúc đừng chiều quá. Cháu xem, nó đang nhiễu sự kìa! - Mẹ ! - Hạ Âu nhấm nhứ, giọng đầy xấu hổ. Tôi giờ đã hoàn hồn, nói tiếp lời: - Dạ vâng, hồi mới đầu cháu thấy cô ấy bé bỏng, ngoan ngoãn, cháu nuông vài tháng, mà giờ sắp cưỡi lên tận cổ cháu rồi đấy. Bác cứ yên tâm, sau này cháu sẽ tốt với Hạ Âu, nếu em ấy không thay đổi, cháu sẽ chiều theo em, cho em bướng cả đời. Đến khi già, vẫn còn nũng nịu với cháu. Nói xong tôi nghĩ, mình diễn kịch chẳng tệ. Tôi nhìn Hạ Âu, nước mắt cô ấy còn chưa khô trên má, xem ra không ngờ tôi nói thế, cô ấy có vẻ kinh ngạc. Nhưng chỉ một giây thoáng qua, cô ấy trở nên cảm động vô chừng. Mẹ cô tin, nói vài câu rồi lại chui vào bếp. Tôi nhìn Hạ Âu, cô nhìn tôi cười, đúng là tôi càng lúc càng không hiểu nổi. Hạ Âu nhắc khẽ tôi đi giúp mẹ cô làm cơm. Tôi nói được rồi, tôi vào bếp. Lúc tôi đứng dậy Hạ Âu nói thật khẽ và thật trân trọng: - Cảm ơn anh! Cô ấy nói, giọng nhẹ và mềm, âm sắc chân thành. Tôi vào bếp. Nói thật tôi cũng không phải là biết nấu ăn lắm, nhưng trước đây về nhà tôi toàn sán vào cạnh mẹ, thường xuyên giúp mẹ nhặt rau vo gạo lặt vặt. Cho nên công việc trong nhà bếp với tôi quá quen thuộc. Tất nhiên, đó là chuyện hồi mẹ tôi chưa qua đời. - Bác để cháu giúp! Có cái gì cần cháu làm không ạ? - Ối, cần cháu làm cái gì á, chỉ cần chờ làm xong, cháu ăn nhiều hơn vài bát là quá tốt rồi! – Sao câu nói này hệt như của mẹ tôi. Tôi nhớ ngay đến mẹ, đã suýt bật một tiếng thưa mẹ. Tôi bắt đầu làm một món lặt vặt gì đó, cố để không bị tay quàng chân vướng, trong lúc đó nghe bà kể đi kể lại- Hạ Âu là cô gái ngoan… Nó ngoan từ tấm bé v.v… Tôi không nói, chỉ đôi khi thành thực vâng. Bà đang nói đến chuyện dạo này thường đau bụng, tôi nghĩ liền đến thứ thuốc tốt chữa đau bụng của cha tôi ngày xưa, tôi nói lần sau sẽ mang thuốc tới. Bà cảm động nhìn tôi, dường như sắp rơi lệ. Khi đó, tôi phát hiện ánh nhìn thật thà của bà sao giống hệt cái cách mà Hạ Âu nhìn tôi. Không hề thấy mặt đàn ông, cũng không nghe mẹ Hạ Âu nhắc gì về cha cô. Tôi thương cảm nghĩ, có lẽ gia đình này không hào nhoáng thật như bề ngoài. Cơm canh cũng không có gì đặc biệt, song tôi ăn liền ba bát lớn, mẹ Hạ Âu vui tới mức khuôn mặt hồng sáng lên, chả ngại ngùng gì mà khen ngợi ngay trước mặt tôi. Giữa câu chuyện bà đã hỏi đến nghề nghiệp của tôi. Chưa kịp trả lời, Hạ Âu đã cắt ngang, vội vã. - Mẹ, sao mẹ luôn hỏi cái ấy, cứ làm như nhà mình thì thế lực lắm ấy! - Ừ, được rồi, thì không hỏi. Này Bân, ăn thêm thịt đi! Cháu mà béo hơn chút nữa thì tốt! - Nói đoạn gắp sang tôi một gắp thịt đầy. Tôi nuốt chửng. Tôi lạ ngay chính bản thân tôi. Đúng ra thì tôi đang làm cho một công ty liên doanh có quy mô và ảnh hưởng khá lớn, lại thuộc tầng lớp lãnh đạo cà vạt kẹp kim vàng, trước đây đó là những thứ làm tôi tự hào. Vậy mà sao Hạ Âu vội vã không để tôi nói ra? Tất nhiên tôi cũng chẳng cần khoe khoang trước mặt mẹ Hạ Âu làm gì, tôi chỉ muốn nói cho nó tốt đẹp chút, cho bà vui lòng, cảm thấy con gái mình không chọn lầm người. Nhưng Hạ Âu không muốn cho tôi nói, tôi cũng không nói thêm. Ăn tối xong Hạ Âu đòi về, thấy rõ bà mẹ không muốn rời con, mà cũng chỉ nói - Sao về sớm thế, không nghỉ ngơi thêm đi? - Khi Hạ Âu không đồng ý, bà chẳng nói gì nữa. Bà lưu luyến tiễn chúng tôi xuống gác, Hạ Âu bảo, mẹ, mẹ lên đi! Bà bảo, thôi con về. Xe chạy đã xa, sau khúc quành, kính chiếu hậu của tôi còn phản quang bà đứng ở đó, kiễng chân nhìn theo phía con. - Em nên ở bên mẹ em nhiều hơn, mà cũng đâu có xa. – Tôi nói khẽ, Hạ Âu giờ đã quay về nét mặt lạnh lùng thờ ơ quen thuộc. Cô ấy cúi đầu, chả nói gì. Tôi cũng không hỏi nữa, tôi không muốn truy cứu ra những chuyện tôi chưa hay. Tôi nghĩ cũng chả cần. Khi xe sắp vào trung tâm thành phố, Hạ Âu đột ngột kêu tôi quay đầu xe. - Quay lại, quay lại chỗ vừa rồi! – Cô nói vội vã, có vẻ ra lệnh. Tôi nhìn cô lạnh lùng. - Ồ, thì là, em xin anh quay xe lại, được không? 

Chương 4 Bông bồ công anh bay tan trong gió
Tôi đành quay xe lại. Tự nhủ, thôi hôm nay là sinh nhật cô ta, chiều cô nàng một lần. Tại căn bản là tôi cũng chưa bao giờ bắt buộc được cô nàng cái gì. Đỗ xe tại bãi xe, tôi định đi về phía nhà cô, Hạ Âu gọi tôi lại. - Ơ, thế không phải là quay lại gặp mẹ em? - Không phải. Bây giờ em muốn đòi anh món quà sinh nhật thứ hai - Cô ấy chớp mắt nói, như kiểu những cô học trò. Tôi nhíu mày, giọng ỉu xuống: - Nào, nói đi! Trong lòng tôi nghĩ thầm, Hạ Âu, cô nghĩ cô là ai? Đáp án làm tôi ngạc nhiên: Muốn ăn chè tôm lạnh(1) với tôi. - Em muốn anh mời em ăn món chè tôm lạnh - Cô ấy nói xong, cười rất ranh mãnh, ánh mắt có vẻ trêu chọc, cô chắc phải thấy rõ tôi đang bất mãn cực độ. Chè tôm lạnh, nếu tôi nhớ không nhầm, chỉ một đồng một bát. Ngày nhỏ tôi đã từng ăn, chè làm bằng bột gạo, từng sợi nhỏ trắng bóc và tròn, bỏ trong nước đá với đường đỏ, thêm ít vừng. Tôi nhìn cô, cái cô gái này luôn làm tôi luống cuống không biết phải làm gì, đứng giữa làn gió nhẹ đầu mùa hạ, cô cười như một bông bồ công anh thanh nhã đang tan ra trong bao la. - Tôi không nghe nhầm chứ? Em bảo ăn cái gì? - Đi theo em! - Rồi cô ấy kéo tay tôi chạy nhanh như thể bay. Năm đó tôi 29 tuổi, tôi dường như đang yêu lần đầu tiên trong cơn gió thắm. Cô ấy đi trước, thỉnh thoảng ngoái lại giục - Nhanh nào, anh già rồi à? - và mở to mắt cười hào hứng. Lần đầu tiên cô cười không còn dè dặt. Ngày trước Hạ Âu không hay cười, hoặc cũng chỉ mỉm miệng với cái nhìn lặng lẽ. Tôi vui, để cô nắm tay kéo đi, bạn có thể tưởng tượng tôi ở trong vùng hương khi gió nhẹ thổi qua mái tóc cô dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu như biến thành cô con gái út của Biển. Ngày nhỏ đọc truyện cổ tích, Biển có mười hai cô con gái, mà cô út đẹp nhất lương thiện nhất. Chạy một chặp, Hạ Âu dừng ở một gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ một chiếc dù to che nắng và một chiếc bàn tứ giác, tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay đã tróc sơn. Trước mặt, một dãy nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai người ăn mặc trang trọng đi ăn món quà quê. Tôi cảm giác mình bị điên. Hạ Âu rất vui sướng, cô lảnh lót gọi chủ quán, kêu hai phần chè. - Hạ Âu, phải không? Bà bán hàng trạc năm mươi, mặt đầy tàn nhang thân thiện. - Dạ con, bác Trương! Con mang bạn đến ăn chè của bác! Bà bán chè để ý tôi, cái nhìn hàm súc y như của mẹ Hạ Âu. Nhìn đến nỗi tôi sắp đỏ mặt. Mồ hôi tôi nhỏ giọt. Sơ mi trắng này, vét này, đứng cao và thẳng bên dưới cái dù che nắng của bà, và không biết để tay chân vào đâu. - Ngồi đi, chàng trai! – Bà thân thiện mời, cười như hướng dương giữa núi. Tôi nhìn Hạ Âu đang tìm ghế, tôi muốn ngồi gần cô. Bà chủ bưng hai tô chè to tướng. Tôi chả muốn ăn, húp ít nước rồi bỏ bát qua bên. Hạ Âu bắt đầu ăn, một miếng một, ăn rất nhanh, loáng cái đã nhìn thấy đáy bát. Sau đó, cô ấy cười và nói, cháu muốn nữa. Tôi không nhận ra Hạ Âu mới đêm trước ở bar Yêu Lục, uống Chivas với một vẻ yêu kiều thanh nhã. Chân mỏi rồi, bỏ dép khỏi chân, cô ấy khoả đôi gót trần trắng nõn, kéo váy lên cao lộ cặp đùi bắt mắt xinh đẹp. Cô như con thủy yêu trong núi sâu rừng cao, chả cần điểm trang chả cần tốn công quyến rũ đã đầy mê hoặc. Cô thấy tôi nhìn, lè lưỡi cười: - Anh làm sao cứ nhìn em? Mắt tròn chưa kìa, trông thật ngố! Tôi không biết trả lời sao. Cô ấy lại bắt đầu ăn, tiếng ăn đáng yêu. - Bác Trương, món chè nhà bác sao ngon ghê! Cháu muốn thêm một bát! - Ha ha, ngon phải không? Thế thì cháu chăm đến nhé, bao nhiêu năm không gặp cháu. Thế mẹ cháu khỏe không? - Dạ, mẹ cháu vẫn thế. Sau đó cô ấy lại tiếp tục ăn. - Em à, có vẻ hồi trước em hay đến đây - Tôi không nhịn được phải hỏi. - Vâng, anh nhìn ngôi nhà thứ ba bên trái, em lớn lên ở đấy. Em lớn bằng chè tôm lạnh của bác Trương. Hì hì - Cô ấy nói, nhìn bà chủ quán cười. Cúi xuống lại ăn. Ngon thật thế ư? Sao tôi cảm thấy giống… giống hình vẽ một thứ côn trùng trong toa-lét. Càng nghĩ càng không dám ăn. - Nhà em trước ở đây à? - Nơi đây nhiều cây xanh, thực ra vẫn là khu người nghèo. - Vâng ạ, em ở đây. Mười ba năm, à thế thì quán chè này có lịch sử hơn mười năm rồi – Cô ấy nói chậm rãi, tôi tưởng tượng theo lời cô, một thiếu nữ xinh đẹp lớn lên từ xóm nhỏ. Nghe cô ấy nhắc hồi ức là một sự dịu nhẹ, còn ngon hơn món chè tôm lạnh, ít ra tôi cảm thấy thế. - Còn sau đó? - Sau đó mẹ em đeo được một người đàn ông lắm tiền, rồi sau đó mẹ con em giàu theo, dọn vào khu biệt thự hoa viên cao cấp nhất trong thành phố…. Có điều từ đó em không còn có dịp ăn món chè này của bác Trương – Bát chè này cô lại ăn hết rồi, nhìn tôi hỏi – Sao anh không ăn? - Vừa ăn no xong, không muốn ăn thêm. - Thế để em giải quyết hộ anh. Tôi chưa kịp phản ứng, bát chè vẽ hoa lam đã bị kéo về phía trước mặt Hạ Âu, và cô húp liền. - Em thèm thì cứ gọi thêm vài bát nữa là được chứ việc gì… - Tôi phàn nàn. - Lỗ chết, bác Trương chả lấy tiền mình đâu. Ngẫm ra cũng đúng. Hạ Âu lại bắt đầu nhìn tôi kể: - Hồi nhỏ, nhà em nghèo cực, em không có bố, mẹ nuôi em đến năm mười tuổi. Còn nhớ mỗi lần em tan học, đều phải ăn một bát chè tôm lạnh. Hồi đó mẹ em mang cái bát to nhất trong nhà đi mua cũng không đủ cho em ăn no - Hạ Âu nói nhiều nhất từ khi quen tôi - Kể ra chè ở đây mùi vị không thay đổi, vẫn mát mát thanh thanh, vừa mềm vừa dai. Tôi nhìn Hạ Âu. Cô ấy ăn chè như một kiểu hưởng thụ, tôi không thể tin được đây là cô gái bao của tôi. Thì không phải Hạ Âu chỉ là một cô gái bao sao? Tôi nhìn ngược hướng Hạ Âu, mới thấy hai bên đường toàn nhà cấp bốn, đường chỉ rộng năm mét, còn có cả đường lát đá, có một đứa bé cởi truồng mập mạp nhìn chúng tôi. Tôi nhìn nó, nó sợ hãi chạy mất. Bát cuối cùng này Hạ Âu ăn rất chậm, có lẽ mất nửa tiếng. Tôi biết cô ấy lưu luyến. Tôi muốn hỏi cô, vì sao không chuyên tâm học cho thật giỏi lại đi làm cái nghề này, mà chả biết hỏi thế nào. - Mẹ em… có lẽ chả sống được đến năm sau! - Tiếng nói từ bên trời xa xăm vọng tới. Lúc đó chúng tôi đều đang im lặng, bác Trương chạy vào nhà có tí việc, chỉ có hai đứa tôi ngồi lại. Cô ấy thốt lên một câu, như sóng dội tới, tôi bất ngờ. Nói xong, cô ấy ngước mắt nhìn trời. Còn nhớ ngày tôi bé, khi khóc đều nhìn lên trời, như thế, nước mắt sẽ không lăn ra. - Vì sao? Giọng tôi run run. Vì tôi không thể nghĩ, một bà mẹ trẻ như mẹ cô, sẽ chết. Mà tôi cũng đã vô tình dung nạp bà mẹ đáng yêu đó vào thế giới quanh tôi. - Năm ngoái mẹ em đã chẩn đoán bị ung thư máu. Tháng nào mẹ em cũng phải đi viện hoá trị. - Mẹ em biết không? - Trớ trêu là chuyện này do mẹ em tự nói ra cho em biết. Khi đó mẹ em còn an ủi em đừng khóc. Tôi không dám nhìn Hạ Âu, tôi sợ nhìn thấy giọt lệ long lanh. - Em chưa từng khóc trước mặt mẹ em vì chuyện này. Vì mẹ sẽ đau đớn lắm…. Bân, anh làm sao thế? Em có khóc đâu, sao anh tránh mắt em nhìn? – Cô ấy bỗng cười trách nhẹ tôi. - Ơ, anh đâu có! – Tôi gượng gạo đáp, giấu sự xót xa cho cô. - Ừ, thế anh thử nói xem… anh nghĩ gì về…đĩ? Cô ấy chuyển đề tài, nhưng rõ ràng cái tiếng cuối cùng kia nói ra với vẻ khó khăn. - Không tôn trọng, cũng không khinh rẻ. Tôi thật thà đáp. - Thế anh thử đoán, mẹ em làm nghề gì? Cô ấy hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ lo sợ, mạnh mẽ, trầm tĩnh, nhưng hơi đáng thương hại. Tôi thốt nhiên hiểu ra, lắp bắp, không thật chắc chắn: - Mẹ em à, bác …. - Ha ha, đoán ra rồi à, mẹ em làm đĩ! Tôi thiếu điều muốn đập vỡ tan cái bát trước mặt! Chữ Tôi nhân xưng, chữ Mẹ hiền hậu, chữ Đĩ nhạy cảm – tôi không thích nó nối liền với nhau, cũng không thích nó thốt ra nhẹ nhàng thế từ miệng Hạ Âu. - Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, nếu em không nói cho anh biết, anh không bao giờ đoán được. Vâng, bà làm đĩ, hàng trăm người đàn ông bao rồi, nhưng bà cũng là mẹ em. Thì như hôm nay anh thấy, mẹ em cười rất đẹp và mẹ em rất nhân từ, bởi vì bà rất hãnh diện khi con gái kiếm được người tình tốt, bà gọi em là baby… Cho dù bà làm gái. Em đã thề, từ nhỏ đến lớn, từ khi em hiểu nghề của mẹ, em không hề khinh thường mẹ. Bởi mẹ hy sinh là vì em. Khi nghe nói mẹ Hạ Âu là đĩ, tôi bất ngờ, nhưng khi nghe những lời gan ruột của một cô gái bao, tôi sững sờ. Tôi như rơi vào thế giới của đĩ với khẩu hiệu: “Tuy là đĩ, nhưng là người”. Tôi im lặng, Hạ Âu cũng không nói nữa, giữ lại bí mật trong nụ cười. Cô lại bắt đầu tiếp tục ăn chè. Ăn cho đến khi không còn một miếng thừa, như thể cất giấu tất cả những gì tốt đẹp nhất của thời thơ bé vào sâu thẳm trong cô. 



(1) Chè tôm lạnh: bột gạo chế biến như nấu bún ở Việt Nam, ép bột gạo chín qua một cái vá thủng xuống thau nước lạnh, để tạo ra những giọt bột đầu to đuôi vắt nhỏ như hình con tôm, sau đó ăn với nước đường thơm, một kiểu chè ăn vặt có xuất xứ từ Vân Nam, Trung Quốc. ]]></description>
            <pubDate>2009/04/16 01:10:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[Xin loi, em chi la..:1]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 18:55:58 SGT 2010 -->
