Thư mục: Chung |
Lần thứ ba tới Hạ Long. Háo hức không còn như lần đầu. Không mênh mang trên mặt vịnh như lần thứ hai. Là công việc và công việc. Không thò chân xuống biển. Không có cảm giác ra biển.
Giống như đến một vùng nào đó xa lạ và buồn tẻ.
Mùa chớm hanh hao, se lạnh, thành phố du lịch như ngủ đông sớm. Giá phòng nghỉ sụt còn có 1/4 so với đỉnh lũ giá. Giá cả ăn uống rẻ, dịu dàng như mơ. Thành phố vắng teo. Nếu bạn có nhu cầu tĩnh lặng, lắng xuống để thư thái thì nên đến Hạ Long vào mùa này.
Tuy nhiên, bạn đừng hi vọng sẽ được thư giãn bên biển với sóng, Vịnh. Buồn lắm đấy. Một cảm giác hẫng hụt khó tả ào đến khi mình thấy người ta đang lấn biển một cách thô bạo.
Nếu bạn thất vọng cùng cực khi nhìn thấy người ta san lấp hồ Bảy mẫu trong công viên Lê Nin ở Hà Nội, thì tôi choáng hoàn toàn khi người ta ra sức san lấp bờ biển. Những đại đoàn máy ủi, xe bò ma chở đất hăng say như lũ điên, mắt mở trừng trừng mà trái tim bị vứt cho chó ngao gặm từ bao giờ. Khi tôi đến, biển đã bị gặm lấn chừng vài trăm mét. Đất đổ nham nhở. Vẫn vô vàn núi tiếp núi trên mặt Vịnh nhưng những hòn núi như bị hút hết sức sống. Những hòn núi khô mồ côi. Chúng đang mắc cạn.
Mỗi ngày tôi đi qua đi lại con đường dọc bờ biển vài lượt và lần nào cũng cố tránh đừng nhìn ra Vịnh. Con người ta vì cái gì đó không hiểu nữa, mắc tội với thiên nhiên, với phong thuỷ non sông và muôn thế hệ sau này. Hiểu vì sao Vịnh Hạ Long đang có cơ bị rút khỏi danh sách Kỳ quan thế giới.
Cảm giác hoàn toàn có thật là mấy ngày trời chỉ ăn, ngủ, làm việc cách biển ít sải chân mà không hề thấy hơi gió, không có cảm giác về biển nghe sóng ru, không cháy lên những khao khát vô thường như mọi lần khác đứng trước biển. Ăn miếng hải sản, biết là tươi, không ướp bậy bạ như đồ mang về tới Hà Nội, nhưng vẫn chả thấy vị ngọt gì. Ngồi trong quán, nhìn ngắm người qua đường, tự hỏi sao da con gái ở đây đẹp thế nhỉ, chả phải người biển.
Hạ Long - Bãi Cháy, đường cao tốc, cầu dây văng... miền đất thần tiên của lòng tôi đang lớn lên nhiều theo hướng hiện đại hoá, đô thị hoá nhưng bỗng dưng kệch cỡm vì xua đuổi nét mềm mại giao hoà của bờ cát, sóng và núi ...
Tôi không dám hỏi ai vì sao lấp biển. Sẽ là lý do phát triển kinh tế và vô số những biện dẫn nào đó nhan nhản thời nay. Sẽ chả có lý do nào chính đáng cho sự mất mát ấy.
Đã nghĩ sẽ chụp nhiều ảnh vịnh, biển cho bõ, rốt cuộc chụp mỗi một cái núi mờ sương sớm nhưng không tài gì tránh được bãi đất với đống máy móc kia. Chả post ảnh nữa.
Một chuyến đi ngắn nhưng mệt thôi là mệt vì những ám ảnh của mất mát xúc cảm, ám ảnh về những nguy cơ khiếp hãi từ các dịch cúm người đang chực bùng phát mà khả năng phòng vệ thực sự của ngành y tế, cộng đồng thật sự quá mong manh. Nói ra sẽ bảo là mình phản động, tuyên truyền nhảm, nhưng chuyến đi này quá là chán chường.
Chưa kể vỏn vẹn 40 tiếng đồng hồ ở đó, điện mất 3-4 lần, wifi thì chập chờn.
Cuối cùng cũng mò được về tới nhà với hành trang là những điều kể trên cộng với một mớ bánh bao, quang gánh đủ các màu, gồm cả màu đen để kỷ niệm một lần buồn ở vùng than... hehe.
TinhTuGhita 14:32 26-10-2009
Mùa thu ! 10:21 23-10-2009
Lấp biển nên thiếu muối ,thiếu muối thì nhạt là cái chắc rồi
Nhưng ẻn này em thấy mặn .
gahammang_81 23:45 22-10-2009
Thuy Sen 13:34 22-10-2009
Mai da thi 11:37 22-10-2009
Cựu Chiến Binh 10:59 22-10-2009
------------------
Sơn tinh lấn biển Em ạ
trantthuytrang 08:57 22-10-2009
Hoàng hôn tím. 23:11 21-10-2009