Đăng ngày: 22:37 20-06-2009
Dạo quanh những khúc âm cảm xúc, một lần nữa khuấy động nội tâm!
Những
ngày qua là chuỗi những ngày chìm đắm vào sự im lặng, sự nghi hoặc lẫn
khuất sau cái màn đêm u ám. Một đêm trước kia tôi lặng lẽ nhìn ngắm
vào khoảng không đen thẫm..., đêm nay trời có chút vì sao lẻ.
Trong
khoảnh khắc chợt nhận ra thực tại, chợt thấy đời mình còn nhiều hoài
nghi... Một cách vô thức, nỗi cô quạnh như choàng lấy thân. Và thế là
một cơn xúc cảm từ nội tại như được thổi vào sự sống, cái bản ngã thân
này ngã quỵ. Mọi tư duy, mọi ý thức vỡ vụn...!

Tôi không hiểu vì sao nó lại đến một cách vô ý thức,
vô định hình, vô định lượng... Một cảm giác quạnh quẽ nào đó giữa muôn
trùng đêm, len lỏi từ tâm thức rồi dần lấy đi mọi sức mạnh tự tại. Con
người mất dần sự bao bọc, sự cân bằng vốn có trước mọi thách thức của
cảm xúc, có thể ví đó như sự vỡ òa của một con đập nước trước sự đè nén
quá lâu.
Đó là một trải nghiệm không thể nào quên. Điều cuối cùng của đêm hôm ấy là sự tĩnh lặng và một giấc ngủ dài.
"Hạnh phúc là vô thường, nghĩa là nó ở mãi với ta. Những gì cuộc đời mang lại cho ta đều là vô thường..." Điều mong muốn lớn lao cho nội tại đó là tìm thấy sự im lặng trong tư tưởng!
Diệu Hồng - Đặng 13:06 26-10-2009
TYXUDL 22:37 20-06-2009