Tôi không mong mỏi bạn
tin tưởng một phần hay hoàn toàn vào những điều tôi viết sau đây, vì
những điều này quả thật khó tin. Tôi cũng không có đủ khả năng, thời
gian và công sức để dấn thân vào một cuộc tranh luận về những điều tôi
viết là sự thật hay mê tín, là một vấn đề thuộc về bệnh tâm thần chứ
chẳng phải vấn đề tâm linh. Tôi chỉ là một người băn khoăn với sự an
nguy của hai đứa em gái thân yêu trong gia đình hiện đang phải đối phó
với những kẻ thù ma mãnh, có hồn mà chẳng có thân xác, đang chiếm ngự
thân xác của các em tôi. Tôi cũng rất quan tâm đến sự an nguy của những
người có thể là nạn nhân tương lai của việc học “Nhân Điện Khoa Tự Động”
mà đánh liều viết bài này với tất cả tâm thành. Tôi cố gắng trình bày
chuyện đã xảy ra trong gia đình, hy vọng bạn đọc qua kinh nghiệm đau
thương của gia đình tôi mà không bước vào vết xe đổ này nữa. Những
chuyện tôi viết sau đây là chuyện thật sự xảy ra, không một lời thêm
bớt, theo trí hiểu biết hạn hẹp của bản thân tôi.
Khoảng đầu tháng 4 năm
2007, qua lời giới thiệu của một người cháu ruột, hai em gái tôi (tạm
gọi là em A và em B) đã đến thọ giáo với thầy MVN, địa chỉ… thành phố
Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, điện thoại… Thầy MVN dạy học trò môn “Nhân Điện
Khoa Tự Động”, thầy không có tính tiền học phí gì cả. Thầy chỉ dạy học
trò trong 6 ngày, chứ không như các môn phái “nhân điện” khác thường
phải mất nhiều thời gian hơn, có thể đến 6 tháng. Khi đến học, thầy đặt
tay lên đầu, lên trán để mở luân xa số 7 và số 6 bằng “nhân điện” của
chính thầy. Thầy cũng mở những luân xa 5, 4, 3 và 2 bằng cách để tay lên
vị trí những luân xa này trên sống lưng. (Quý vị có thể tìm hiểu thêm
về những luân xa này qua quyển Journey to the East của giáo sư Spalding –
Bản dịch rất hay của Nguyên Phong là “Hành Trình Về Phuơng Đông”,
chương nói về “Cõi Giới Vô Hình”. Thầy CE Hằng Trường cũng có giảng về
những luân xa này (trong số các băng giảng của thầy mà tôi không nhớ
tên).
Luân xa 6 và 7 là cửa
ngõ để thể xác của con người có thể tiếp xúc được với thế giới tâm linh
và cõi giới vô hình mà mình không thấy đuợc. Theo tôi hiểu, đó cũng
chính là cánh cửa bảo vệ những người đang sống trong thế giới này khỏi
phải tiếp xúc với những hồn ma bóng quế của thế giới những người đã
chết.
Trong trường hợp em B
của tôi, chỉ 5 phút sau khi thầy MVN dùng “nhân điện” của thầy để mở
luân xa cho em, B rùng mình một cái rồi 2 tay em tự động chắp lại, không
hề theo sự điều khiển của B, vái lạy tứ phương và em có thể quay người
dẻo như người lên đồng, múa lên những động tác mà em tôi, một người
thường bị đau lưng kinh niên, không bao giờ có thể làm được. Bệnh đau
lưng, mệt mỏi trong B do đi làm vất vả lại thêm cuộc hành trình xuống
nhà thầy MVN từ Saigon trên cái xe
không êm ái, trên đoạn đường kẹt xe như nêm cối, thốt nhiên biến sạch.
Còn em A, thì sau 4 ngày tập luyện, sang ngày thứ 5 thì em cũng thấy tự
nhiên 2 tay em chắp lại, vái lạy tứ phương rồi đi vào những điệu múa mà
dù em đang tỉnh táo 100% vẫn không sao chủ động ngừng lại đuợc. Cần nhắc
lại là em A của tôi đã bị mổ gai cột sống vài tháng trước và 2 tay đang
bị hiện tượng như Carpel Tunnel Syndrome và Tennis Elbow, không cử động
được 2 bàn tay, 2 cổ tay, đau nhức dần lan tới 2 vai, bác sĩ Tây y đã
đề nghị mổ cả 2 tay rồi. Với “nhân điện” học được, cả 2 em gái tôi tuy
mới đầu cũng cảm thấy lạnh tóc gáy, sởn gai ốc vì việc vái lạy tự động
cùng các động tác siêu nhiên mà 2 em không làm chủ được – nhưng vẫn đủ
sáng suốt để tự quan sát những động tác quái lạ này, vẫn cảm thấy rất
hài lòng với những kết quả y học thần kỳ trên cơ thể của mình. Hai em
rất vui vẻ, sung sướng nghe lời thầy MVN dạy là khi muốn chữa bệnh cho
mình hoặc người khác, chỉ cần kêu “6, 7 hãy chữa bệnh này đi” là luân xa
6 và 7 sẽ làm đúng y như vậy. Em A còn hân hoan khoe với tôi qua điện
thoại là: “6, 7 của em rất giỏi; có 1 hôm em sơ ý bị một hộp thịt đã mở
cắt đứt tay rất sâu, máu chảy dầm dề. Em bèn kêu 6, 7 cầm máu lại, là
máu ngưng chảy liền”. Em kể cho tôi nghe rất hăng hái, khuyên tôi nên về
Việt Nam
để đi học “nhân điện” ở thầy MVN để chữa bệnh tiểu đường vốn đã làm bạn
đồng hành với tôi từ nhiều năm. Thú thật với các bạn, tôi nghe những
thông tin này mà chỉ cười thầm là sao 2 em tôi, có ăn học tử tế, là
những người tốt nghiệp đại học hoặc tương đương, rất thành công trong
công ăn việc làm với chủ nhân là những công ty nước ngoài, lại có thể
nói những chuyện không tưởng như thế này. Nhưng tôi biết cả 2 em tôi là
những người rất thẳng thắn, không nói trăng nói cuội, không mê tín dị
đoan, do đó tôi không bài bác gì cả, chỉ im lặng lắng nghe và nghĩ thầm:
“Muốn chữa bệnh hoạn thì phải thay đổi lối sống của mình, phải ăn đồ ăn
tốt, nhiều rau cỏ, bớt thịt đỏ, mỡ màng, tập thể dục đều đặn, đi bác sĩ
khám định kỳ chứ sao lại có cái vụ ‘Nhân Điện Khoa Tự Động’ cứ như
chuyện Liêu Trai Chí Dị thế này!”.
Bẵng đi đến khoảng
cuối tháng 6 năm 2007, em trai tôi ở Saigon bỗng gởi Email cho cả đại
gia đình bên Mỹ cho biết rằng: Em A và em B nay đã phát hiện ra “6, 7”
của chúng thực chất là 2 hồn ma vất vưởng, vốn đã chết từ mấy chục năm
nay, qua sự mở luân xa số 6 và số 7 của thầy MVN, đã xâm nhập vào thân
thể của 2 em và đang mở chiến dịch chiếm hữu đầu óc, rồi dần dần cả thân
xác của 2 em. Em B hiện đang rất vất vả đối phó với con ma trong B; còn
con ma trong A thì êm ả hơn, nhưng dùng cách nói ngọt như mía lùi để
chiếm hữu lòng tin của em A.
Đọc thơ em trai mà tôi
ngỡ như trong mơ. Ông xã và tôi lập tức xin nghỉ phép ở Sở và mua vé
bay về Việt Nam
để xem tình hình thế nào. Trong lúc chờ đợi visa và vé máy bay, tôi vào
Internet đọc tất cả những tài liệu hoặc nghe băng giảng của các thầy
Hằng Truờng về Thân Trung Hữu, thầy Nhật Từ về Quyết Nghi về Ngoại Cảm
và Cõi Âm; Cận Tử Nghiệp của thầy Tâm Thiện, những bài nói chuyện của
nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, sách “Hành Trình Về Phương Đông” của
Nguyên Phong dịch từ cuốn “Journey To The East” như đã nói ở trên. Sau
này về tới Saigon , tôi đọc thêm sách
“Hiệu Ứng Sinh Học” của Kỹ sư Đỗ Thanh Hải, sách “Con Người Thoát Thai
Từ Đâu” của nhà khoa học Nga Mundasep v.v... để tìm hiểu về thế giới của
những người đã khuất và hồn ma bóng quế là gì. Theo những gì tôi góp
nhặt được từ những nguồn tài liệu vừa nêu, thì con người chúng ta được
cấu tạo bởi phần xác (physical body hay khung cộng hưởng
sinh học theo chữ dùng của Kỹ sư Hải) và phần hồn (mind – sóng sinh
học theo Kỹ sư Hải). Khi chúng ta chết thì chỉ có phần xác tan rã thôi,
nhưng phần sóng sinh học vẫn còn hiện diện dưới dạng sóng năng lượng.
Với những người khi chết đi với tấm lòng thanh thản, không có gì nuối
tiếc lưu luyến với cõi Trần vừa tạm sống, các sóng sinh học của nguời
mới chết sẽ dễ dàng siêu thoát để đi đầu thai kiếp khác hay lên cõi
Thiên Đàng, cõi Trời nào đó. Còn những nguời chết oan ức, chết bất đắc
kỳ tử, chết trong đau đớn hay lo sợ, trong tiếc nuối về những công
chuyện còn dở dang trên Trần thế thì sóng sinh học của họ sẽ không bay
cao đuợc, mà cứ là là trên mặt đất, thành những hồn ma vất vưởng lang
thang, thân xác đã mất mà lòng ham muốn, tham-sân-si, ngã mạn vẫn còn
đó. Cho đến khi các sóng sinh học hay vong linh này hiểu ra rằng, mình
đã chết và tất cả các mong muốn trần tục của mình chỉ là số không thì họ
sẽ bay cao lên các tầng trên để trở lại đầu thai cho kiếp mới. Thế
nhưng cũng có những vong linh dù đã chết hàng trăm năm hay vài chục thế
kỷ vẫn không giác ngộ được lý vô thuờng của cuộc đời, lại muốn tìm đường
tắt mà đi, bèn tìm cách nhập vào thân xác của những người còn sống đã
bị mở luân xa 6, 7 như 2 em của tôi, hoặc có vong linh có sóng sinh học
cộng hưởng với sóng sinh học của người còn sống thì sẽ nhập vào thân xác
của những người đó, rồi tìm cách chiếm hữu trí não của người bị xâm
nhập trước, từ đó sai khiến các hành động của người này theo ý của vong
linh. Các vong linh này là ma ác, rất khó giác ngộ và người bị xâm nhập
sẽ rất vất vả để đánh đuổi “quân xâm lược” này ra khỏi thân xác của họ.
Các vong linh có tính khí hệt như tính khí của họ lúc còn sống, dù đã
chết cách đây bao nhiêu năm. Đa số các vong linh thì hiền lành hơn,
không hề có ý định xâm nhập cơ thể của bất kỳ ai. Cũng có những vong
linh, nếu có xâm nhập một cơ thể người sống nào thì cũng chỉ ở tạm trong
một thời gian rất ngắn để nhờ người này giúp mình hoàn thành tâm nguyện
mà vong linh đã không hoàn thành được khi còn sống, rồi vui vẻ ra đi
khi tâm nguyện đã thành.
Khi về tới Saigon , tôi quan sát cả 2 cô em và hiểu rõ ràng
rằng mỗi em đã bị một hồn ma xâm nhập. Trong môi truờng làm việc bên Mỹ
của tôi, tôi cũng đã có dịp tiếp xúc với một số bệnh nhân có bệnh tâm
thần. Do đó, đây là điều tôi để ý truớc khi làm việc với 2 em của tôi để
xem hai em tôi có bị chứng Disassociative Identity Disorder (formerly
Multiple Personality Disorder) – dường như dịch sang tiếng Việt là bệnh
tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng. Một trong những tiêu chí của bệnh
này theo DSM-IV (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders –
Fourth Edition) là bệnh nhân không nhớ được những gì mình đã làm khi
nhân cách thứ hai chiếm hữu thần trí và cơ thể họ. Thí dụ, chị Jane có 2
nhân cách trong người thường xuất hiện nhiều lần: một là “chị Jane”
hiền lành, nhút nhát, không thích đi shopping; còn nhân cách thứ hai là
“anh John” thì rất kiêu ngạo, thích sắm đồ thể thao. Khi “John” xuất
hiện trong thể xác của chị Jane thì “anh ta” đi Big 5 mua sắm nào là
quần áo bơi, kiếng lặn, ống lặn v.v... Đến khi “Jane” trở lại làm chủ
bản thân mình thì “chị ta” cứ ngẩn ngơ ra, không thể hiểu tại sao tự
nhiên trong nhà mình lại có mấy cái đồ mua từ Big 5 như vậy. Bản thân
chị Jane thường xuyên bị quên, không nhớ nổi những chuyện mình đã làm
khi hành động với nhân cách thứ hai của mình.
Trường hợp của hai em
tôi thì khác hẳn, cả hai đều biết rất rõ mình là ai, không hề bị lẫn lộn
nhân cách ngay cả khi người Âm trong 2 em nói chuyện với hai em bằng tư
tưởng. Xin nói rõ hơn là người Âm trong hai em tôi không hề nói thành
tiếng được bằng miệng các em tôi, mà họ chỉ gởi tư tưởng chạy trong đầu
như kiểu Email, tôi gọi la Ethoughts (Electrical thoughts) cho hai em
hiểu. Con ma trong em B thì rất lắm mồm, nói huyên thuyên suốt ngày,
toàn chuyện hắn ta và gia đình bị giết như thế nào ở Campuchia trong
thời kỳ Khơ Đỏ (1975 - 1979) và cũng dùng những ngôn ngữ thô tục để sách
nhiễu tình dục em B. Em B rất cương quyết chống đối lại những sách
nhiễu này và cương quyết không tham dự vào bất cứ cuộc nói chuyện nào
của con ma trong em. Do đó, hắn ta rất giận dữ và thường phản ứng lại
bằng cách gởi những luồng điện mạnh vào khoảng 1,5 vôn để châm chích vào
những huyệt đạo trong người em B, nhằm tạo những cảm giác nhức nhối như
kiến cắn trong vòng 1/2 tới 1 giây đồng hồ. Sau đó hắn ta cũng hết
điện, phải tích điện vài giờ mới có thể tấn công tiếp. Qua thông tin của
hắn, em B kể lại cho tôi biết rằng con ma này bị bè lũ Pon Pot bắn chết
hoặc cắt cổ chết năm 1975 (hắn không nhớ rõ chết
như thế nào, vì có lẽ quá kinh hoàng khi bị giết) khi mới 24 tuổi cùng
với nguời vợ đang có thai 4 tháng. Trong 32 năm qua, hắn đã nhập vào 7
người, trong đó em B tôi là nạn nhân thứ 7. Chúng tôi đã nhờ nhiều sư
tăng, ni sư và một cha bên Công giáo nói chuyện với hắn bằng bút đàm để
khuyên nhủ và hỏi xem chúng tôi có thể làm gì để giúp hắn siêu thoát.
Thoạt đầu hắn còn đóng vai trò tử tế, nào xin lễ cầu siêu ở chùa, rồi lễ
rửa tội ở nhà thờ. Chúng tôi đã thực hiện đầy đủ các yêu cầu này cho
hắn, nhưng cuối cùng hắn tuyên bố là hắn chỉ đòi hỏi thế để câu giờ mà
thôi, chứ hắn hoàn toàn không có ý định nào để xuất ra khỏi người em B
cả. Hiện nay chúng tôi đang nhờ chị K theo Công giáo ở Houston ( Texas )
theo lời giới thiệu của vị linh mục T khả kính chuyên lo việc trừ tà,
hàng đêm chị K gọi điện thoại trừ tà qua phone. Cha T sống và làm việc ở
một nhà thờ tại Việt Nam, nhưng cha hiện đang công tác dài ngày bên Mỹ.
Khi chúng tôi liên lạc được với cha để nhờ giúp đỡ, thì cha giới thiệu
chị K sẽ giúp em B hàng đêm qua phone. Thực tình khi nghe cha T nói như
thế, tôi rất thất vọng và lẩm bẩm làm sao mà có thể trừ tà qua phone
được, nghe cứ như chuyện hoang đường. Ấy thế mà là sự thực đấy các bạn
ạ. Chị K đã giúp em B qua phone bằng cầu nguyện, đọc kinh Tân Ước, xức
dầu thánh, uống nước thánh và con ma trong B ngày càng yếu dần đến độ,
không thể gởi Ethoughts cũng như năng lượng của hắn với số lần châm
chích em B ngày càng giảm dần đi. Chị K tin tưởng rằng, em B sẽ đánh bật
kẻ “xâm lược” ra khỏi cơ thể em trong một thời gian ngắn. Hy vọng thời
gian chữa trị không quá 20 ngày. Chi K cho tôi biết rằng thời gian vừa
qua, có một số nữ tu Công giáo từ Mỹ về Việt Nam cũng đến học “nhân
điện” với thầy MVN ở Biên Hòa. Khi về Mỹ, tất cả các nữ tu đó đều có
hiện tượng ma nhập, từ chối vào giáo đường, la hét, ói mửa khi đọc kinh
hoặc lên cơn động kinh, múa may những động tác siêu nhiên trong nhà thờ.
Cha T, chị K và một người nữa có khả năng trừ tà đã và đang giúp số nữ
tu này bình phục trở lại. Do đó chị K có rất nhiều kinh nghiệm đối phó
với những hồn ma không hiểu vô tình hay cố ý mà thầy MVN đã tạo cơ hội
cho chúng nhập vào các nạn nhân ngây thơ “đến nộp mình cho quỷ”, mà lúc
đầu họ cứ tưởng rằng chỉ đi học “nhân điện” để mong tự trị bịnh cho
mình. Xin Chúa ban phước lành cho những người như chị K. Chúng tôi rất
cảm kích truớc sự giúp đỡ nhiệt thành của chị K và cha T.
Về phần em A thì chúng
tôi có khó khăn hơn nhiều so với em B. Lý do là con ma nhập vào em A tự
xưng là một vong nữ có tên rất đẹp, tôi không tiện nêu lên ở đây. Con
ma này nói rằng cô ta sinh năm 1901, là con một của một gia đình gốc
Việt giàu có bên Campuchia. Cô ta là nữ sinh trường Marie Curie, nói
tiếng Pháp rất giỏi. Thuở sinh tiền, cô thuộc loại con gái nhà giàu hư
hỏng, dùng tiền cha mẹ ăn chơi nhảy đầm trác táng, cuối cùng chết vì
bịnh hen suyễn (hay ho lao) năm 1943 trong sự tiếc thương của cha mẹ cô.
Cô ta nói chuyện hết sức ngọt ngào, rất nịnh bợ em A của tôi, nào là em
A tử tế, tốt bụng, nào là các con của em thông minh, học giỏi, ngoan
ngoãn, lại hết sức chăm sóc sức khoẻ cho em A mỗi khi trái nắng trở
trời. Khi tôi về Saigon , cô ta cũng
dùng bút đàm khen tôi, nào là hay là tốt đủ kiểu. Cô ta ngọt ngào đến
nỗi em rể tôi (chồng của A), cũng thấy rằng sự hiện diện của con ma
trong em A chỉ là điều tốt cho gia đình, vì sức khoẻ của A rõ ràng được
cải thiện. Rất khó cho tôi để thuyết phục A là em đang bị con ma nữ này
dùng chiến thuật “mật ngọt chết ruồi” để dần dần chiếm trọn đầu óc A,
rồi một ngày nào đó các con của A sẽ chỉ có cái xác của mẹ, còn hồn và
hành động sẽ là của con ma trú ngụ. Mỗi lần nói chuyện này với A là em
tôi lại nổi nóng lên, vì cho rằng em hoàn toàn làm chủ thân xác và ý
tuởng của mình, còn con ma thì hiền lành giống như “bà tiên” vậy! Nhìn
em A và nghe em nói như thế, tôi chỉ âm thầm khóc và lo sợ mà chả biết
làm gì khi cả gia đình riêng của em tôi không hề coi đó là chuyện nghiêm
trọng. Em A rất thương và lo lắng cho em B trong việc đánh đuối kẻ “xâm
lược” trong B, nhưng chưa hề có ý định nào đánh đuổi cái vong nữ trong
thân xác của chính mình.
Phước nhà còn dày, cho
nên vào khoảng đêm thứ 4 sau khi chị K từ Texas bắt đầu giúp em B đánh
đuổi tà ma trong người em, chị K than phiền với gia đình tôi là tại sao
qua phone chị đã đánh con ma trong B tơi tả và nó đang yếu đi rõ ràng,
thì tự nhiên lại có một sức mạnh ngoại nhập ở đâu đó giúp con ma trong B
mạnh trở lại. Chúng tôi bèn dùng phương pháp loại suy để xem những
người nào hiện diện với em B khi em đang nhận điện thoại từ chị K. Chúng
tôi phát hiện ra rằng, khi con ma trong B kêu rên khóc lóc (tức là em B
kêu khóc chút xíu, rồi em lại trở lại là B 100%), tức thì em A lại lo
đấm bóp cho B một cách không bình thường như kiểu ma nhập, tức là mặt A
hơi dại đi, tay chân dẻo quẹo xoa bóp cho B. Lúc đó tôi có hỏi sao A lại
làm vậy, thì em trả lời là “6, 7” của em ghét con ma trong B lắm và
muốn xoa bóp giúp B đỡ mệt. Chúng tôi có ngờ đâu là con ma nữ này đang
truyền “nhân điện” giúp con ma trong B hồi phục lại. Khi nghe chị K than
phiền, tôi bèn nói A không được phép ở trong phòng B và đụng chạm vào
người B nữa. Em A bực mình bèn hạch hỏi con ma nữ trong em. Con ma này
bèn viết một lá thư dài 2 trang giấy xin lỗi cả gia đình tôi là quả thật
nó có giúp đỡ con ma trong B, vì thấy con ma này bị chị K đánh tả tơi,
nó cầm lòng không đậu nên ra tay tiếp thêm nội lực cho nó. Con ma nữ xin
lỗi cả nhà tôi, đặc biệt là với tôi, vì nó nói tôi vẫn đối xử với nó
lịch sự lắm, không ngờ nó lại làm tôi thất vọng như vậy. Nó cũng hứa là
sẽ xuất khỏi A nếu chúng tôi đưa nó lên tịnh xá Linh Quang ở 40/60
Nguyễn Khoái, quận 4 Saigon để nó xuất gia đầu Phật sau đó 2 ngày, tức
là vào ngày 28 tháng 7 năm 2007. Em trai tôi cho biết là trước đó, con
ma nữ này cũng đã hứa nhăng hứa cuội nhiều lần là đưa nó lên chùa này
chùa nọ để nó xuất ra, mà lần nào cùng chỉ toàn dối trá, nhưng vấn đề là
em A của tôi vẫn một mực tin yêu và cho rằng con ma này có tâm hồn nhân
hậu, chỉ một phút yếu lòng mà giúp đỡ con ma trong B thôi. Tôi bèn nhân
cơ hội này bảo với em A rằng, thôi đuợc rồi, tôi tin lời hứa của con
ma, tôi vẫn tiếp tục đối xử tử tế với nó, sẽ tha thứ lỗi lầm của nó nếu
như nó giữ đúng lời hứa là sẽ ra xuất ra vào ngày nói trên. Riêng bản
thân tôi, tôi hứa sẽ trọn đời cầu nguyện cho linh hồn đó hàng đêm sau
khi cô ta thực hiện lời hứa của mình. Nhưng nếu đến ngày đó, sau khi
mình đã làm đủ theo yêu cầu của cô ta mà cô ta không đi khỏi thì em A
phải quyết tâm đánh đuổi con ma ra và cắt đứt mọi liên lạc với nó. Em A
bằng lòng như thế với tôi. Còn con ma cũng ra vẻ rất nhiệt tình và rất
cảm động truớc lời hứa này.
Hai ngày sau, tôi đưa
em A lên chùa Linh Quang. Chúng tôi đến từ lúc 10 giờ 30 phút sáng, dự
lễ cầu an cho người sống tới 11 giờ, rồi ăn cơm chay tại chùa. Rất nhiều
người đến chùa để được chữa bệnh, có người thì bệnh vật lý như ung thư,
nhức mỏi; có người bị bệnh tâm thần, nhưng cũng có rất nhiều người bị
ma ám như em A của tôi (thái độ của người bị ma ám rất khác với người
bệnh tâm thần, tôi cảm nhận được nhưng không diễn tả được). Đến 12 giờ
30 phút trưa, người có bệnh xếp hàng ngồi thành 2 hàng dài dằng dặc
trong đại điện, dễ có đến hơn 150 người. Tôi quỳ ngay sau lưng em A, đợi
khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ thì tới phiên em tôi được vị sư già mặc áo
tăng bào vàng hơi đỏ, vai áo bên phải để trần (chắc là vị sư này thuộc
phái Nam Tông), chữa bệnh. Tôi quỳ ngay sau lưng em A, nghe loáng thoáng
em nói vắn tắt với thầy là có một vong nữ trong mình, có nhờ em đưa lên
chùa hôm nay vì vong nữ này muốn xuất ra khỏi người em hôm nay, mong
thầy giúp đỡ. Vị sư bèn để 3 ngón tay lên đầu em A, miệng lầm rầm niệm
chú, rồi để một cái mõ nhỏ lên đầu em, gõ lóc cóc vài cái. Làm xong,
thầy quay sang bên cạnh, lấy ly nuớc nhỏ do người đệ tử trao cho, co mấy
ngón tay lại trên miệng cốc, lẩm nhẩm niệm chú gì đó rồi đưa cốc nuớc
cho em tôi uống. Thế là xong, em tôi ra khỏi hàng đến quỳ truớc bàn thờ
Phật Bà Quan Âm ngay cạnh đó. Tôi bèn nhảy ra khỏi hàng, hỏi em A:
Chuyện gì xảy ra vậy, con ma đã xuất ra chưa? Thốt nhiên, tôi thấy em
tôi xoè bàn tay phải ra, giơ thẳng bàn tay ra trước mặt rồi dùng hết sức
lực đấm thình thịch vào ngực, đỉnh đầu và trán của em liên tiếp mấy
chục cái. Sức đấm mạnh đến nỗi người em tôi lảo đảo sau từng cú đấm. Tôi
kinh hoàng, hỏi em: “Em ơi, chuyện gì vậy, sao em lại tự đánh em như
thế?” Em tôi trả lời: “Bà ấy muốn ra, em đang làm thế để giúp bà ấy ra”.
Tôi nhìn nét mặt của em, thật tình tôi không biết lúc này đó là em A
hay là con ma nữa. Tôi chỉ cảm thấy toàn thân mình đau đớn như đang bị
đánh, những cú đánh của em tôi vào nó mạnh mẽ vang lên trong tim trong
óc tôi. Cả bao nhiêu người trong đại điện, cả vị sư già ngồi cách em tôi
chừng nửa thuớc, chả ai thèm để ý đến em tôi cả, dường như những sự
việc ma nhập, tự hành hạ thân xác như thế đã diễn ra quá thường xuyên ở
đây. Không biết làm gì, tôi nhảy trở vào hàng người đang xếp hàng, bây
giờ đã ngắn đi rất nhiều, để hỏi vị sư già đầu đuôi câu chuyện. Chỉ
khoảng 5 phút sau, đã đến lượt, tôi bèn quỳ chắp tay hỏi rằng: “Thưa
thầy, em gái của con vừa rồi có thưa với thầy là cái vong nữ trong người
nó nói rằng nhờ đưa lên chùa hôm nay để vong này xuất ra; còn em của
con đã đuợc gặp thầy và đang ngồi kia – tôi chỉ tay về phía em A – xin
thầy giảng cho con biết chuyện gì đang xảy ra vậy?”. Vị sư già nhìn tôi
cười – tôi không thể biết đó là nụ cuời thương hại hay mai mỉa – bảo tôi
rằng: “Cô không biết người ta đã nói là dối như ma à? Người ta đã nói
dối với cô và đang lừa dối em cô đó. Muốn chữa khỏi bệnh này, em cô phải
đi chùa rất nhiều lần, chứ một lần làm sao hết”. Nói xong, vị sư già
quay qua chữa bệnh cho người kế tôi. Tôi quay sang em tôi và hỏi: “Em có
nghe thầy nói chưa, mình lại bị lừa dối nữa đó!”. Nhìn vẻ mặt đau đớn
của em A, tôi không cầm được nước mắt, tôi biết em tôi vừa cảm nhận được
sự thật phũ phàng là “bà tiên” trong thân xác nó thực chất chỉ là một
ma nữ thâm trầm, nham hiểm, nói dối như cuội và vừa rồi, con ma này đã
lợi dụng lòng tin của em tôi để đánh A một trận nhừ tử bằng chính bàn
tay của em. Cầm tay tôi, em A bảo: “Chị đừng lo, em sẽ quyết đánh cho
con ma nữ giảo hoạt, dối trá ra khỏi người em. Em sẽ nhất quyết không
cho nó nói chuyện hay viết lách gì với em nữa!”. Nhìn vẻ mặt của em A,
tôi biết em đã cương quyết lập chí dành lại “độc lập” cho thân xác mình.
Tôi vừa đau đớn vừa mừng rỡ nghĩ rằng, ít nhất em tôi đã vuợt qua đuợc
một giai đoạn khó khăn trong cuộc “chiến tranh” với ma quỷ là lập quyết
tâm đánh đuổi kẻ thù. Hiện nay, em tôi hàng ngày lên chùa Linh Quang để
con ma có cơ hội nghe kinh kệ và nhờ thần lực, tín tâm của sư tăng trong
chùa và trong chính em để kêu gọi con ma xuất khỏi em tôi. Em A cũng
hứa rằng, nếu sau 3 tuần đi chùa mà con ma vẫn không nhúc nhích di
chuyển gì cả thì em sẽ đổi qua biện pháp mạnh hơn để trục ma ra khỏi
người mình.
Tôi xin tóm lược như
sau những ý chính mà tôi muốn nêu lên trong bài này, bởi vì trong khi
xúc động tôi đã không viết được rõ ràng và mạch lạc:
1. Xin mọi người hãy hết sức thận trọng
khi đi học “Nhân Điện Khoa Tự Động” ở những người như thầy MVN. Tôi
không đủ dữ liệu để kết luận rằng, liệu thầy MVN có liên quan trực tiếp
đến vấn đề tạo cầu nối giúp những hồn ma nhập vào cơ thể các học viên
của mình hay không? Tôi chỉ biết là 2 cô em gái của tôi đều bị ma nhập
ngay trong lúc đang học “nhân điện” với thầy sau khi thầy mở luân xa số 6
và số 7 cho 2 em tôi. Chị K cũng cho tôi biết là một số nữ tu Công giáo
cũng bị hiện tượng ma nhập sau chuyến du hành từ Mỹ về Việt Nam khi
cùng tham gia khóa học “nhân điện” với thầy MVN. Tại sao lại có sự trùng
hợp đặc biệt như thế?
2. Bản thân tôi sẽ không bao giờ để ai
sờ lên đầu lên cổ của mình, ai mà biết được là họ có khả năng mở luân xa
số 6, số 7 hay không?
3. Đến thời điểm ai đó phải lìa cõi Trần
ra đi, xin hãy ra đi với lòng thanh thản, dù còn có bổn phận trách
nhiệm với người sống cũng nên hiểu rằng phận sự của mình đến thời điểm
đó là kết thúc, đừng nuối tiếc gì cả, để phần tâm linh của mình có thể
nhẹ nhàng siêu thoát, không trở thành vong linh vất vưởng lang thang. Về
phần nguời sống, xin đừng khóc than níu kéo người đã mất, hãy nói cho
những người hấp hối biết là họ đã làm tròn nhiệm vụ của mình trên Trần
thế này, người ở lại cũng sẽ nghĩ tốt về họ, để người chết thanh thản ra
đi.
4. Xin hãy đối xử tử tế với những người
bị ma nhập, đừng xa lánh họ. Con ma chẳng có nhiều quyền lực gì cả, trừ
trường hợp người bị ma nhập không hiểu được bản chất của nó thì sẽ rất
sợ hãi trước những lời hăm dọa của ma, chẳng hạn như “Tao sẽ giết mày
nếu mày không nghe lời tao!”. Những lời hăm dọa đó khó trở thành thực
tế, con ma vốn chỉ là những sóng sinh học Âm, sức lực chỉ bằng cục pin
1,5 vôn. Con ma sẽ rất mạnh mẽ khi tâm hồn và thể xác của người bị nhập
yếu đuối, sợ hãi và không có đuợc sự giúp đỡ thương yêu của gia đình
cũng như bạn bè. Con ma sẽ dùng chiến thuật tâm lý, ngọt bùi cay đắng có
cả, để thoạt đầu mua chuộc lòng tin của người bị nhập, dần dần chiếm
đoạt toàn bộ lý trí của họ và tiến đến khống chế toàn bộ thể xác – Bản
thân con ma chỉ là phần tinh thần của người đã chết, nay mong muốn chiếm
đoạt thân xác và tâm trí của người còn sống để hành xử theo ý riêng của
mình. Con ma cũng có thể nhăn răng, múa vuốt (qua cử chỉ của người bị
nhập) như kiểu trong phim Exorcist, nhưng cường độ yếu hơn nhiều, chứ
không như kỹ xảo Hollywood ,
để hăm dọa người chung quanh, làm cho họ cảm thấy sợ hãi mà xa lánh
người bị ma nhập. Những kỹ xảo của con ma chỉ làm tôi bật cuời, thương
hại cho kẻ lực bất tòng tâm và yêu thương em tôi hơn.
5. Phải có lòng tin nơi Thượng Đế, Chúa
hay Phật để đối phó với các thế lực đen tối của thế giới bên kia. Chính
nghĩa bao giờ cũng thắng tà ma; tôi đã mục kích con ma trong em B rất sợ
những câu trong Kinh Thánh cũng như các câu niệm Phật Bà Quan Âm hay
mật chú Tây Tạng.
Hy vọng các bạn đọc
bài viết này của tôi và rút tỉa được vài điều nào đó để có thể giúp ích
cho bạn bè hay người thân thêm thông tin về thế giới bên kia, một thế
giới mà chúng ta hiện nay không hiểu rõ. Tôi mong bài viết này có thể
đóng góp chút nào đó trong việc ngăn ngừa những trường hợp không may có
thể xảy ra sau khi học “Nhân Điện Khoa Tự Động”. Nếu có thể, tôi mong
các bạn post bài viết này ở bất cứ website hay báo chí nào để hy vọng
thông tin của tôi sẽ giúp ích cho các độc giả. Xin cảm ơn các bạn.
Bác Mù (Aug. 24, 2007)
GHI
CHÚ: Một cộng tác viên của Website chúng tôi cho biết rằng,
câu chuyện trên đây đã được nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải xác nhận
là có thực. Chính ông đã trực tiếp gặp thầy MVN cũng như hai phụ nữ A
và B nói trên để tìm hiểu sự việc đã diễn ra như thế nào sau khi có hiện
tượng vong nhập vào những người đó.
Tham khảo thêm:
CON NGƯỜI VÀ NGUỒN NĂNG LƯỢNG PRANA
Từ hàng ngàn
năm nay, nhiều người có khả năng chữa bệnh huyền bí và một số nhà nghiên
cứu chuyên sâu trong lĩnh vực tâm linh đã tập trung sự chú ý đặc biệt
đến cái được gọi là nguồn năng lượng Prana hay gọi tắt là Prana.
Theo thuật ngữ Ấn Độ, Prana có nghĩa là Nguyên lý năng lượng mà
người xưa đã giả định là tất cả các dạng năng lượng và lực đều phát sinh
từ đó. Còn thuyết cổ phương Đông lại cho rằng, Prana có biểu hiện trí
tuệ và là phần không thể tách rời của Tạo hoá.
Các mô tả của
một số người có tri giác tâm linh phát triển dường như khẳng định là
mọi vật hữu tri và vô tri trên hành tinh luôn chìm ngập trong một đại
dương năng lượng mà mắt thường không nhìn thấy, đó chính là Prana. Hiện
nay, các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực chữa bệnh không dùng thuốc đang
nỗ lực thực nghiệm ứng dụng Prana dựa trên ý tưởng về sự tồn tại trường
năng lượng vũ trụ mà nhờ tập luyện, con người có thể cảm nhận được
một cách khá cụ thể.
Có nhiều câu
hỏi xung quanh vấn đề cảm nhận và ứng dụng Prana trong cuộc sống thường
ngày. Bản chất của Prana là gì? Tập luyện để cảm nhận và thu nạp Prana
như thế nào? Vì sao con người cần đến nó? Cách đơn giản sử dụng Prana để
chữa bệnh và tăng cường sức khoẻ?
Cho đến nay,
chưa thể khẳng định được chắc chắn về bản chất đích thực của Prana là
gì. Người ta coi Prana là một dạng đặc biệt của vật chất, có biểu hiện
trung gian giữa trạng thái năng lượng và đông kết. Có thể các hạt cấu
tạo nên Prana mịn hơn vật chất thông thường nên tri giác con người rất
khó cảm nhận chúng.
Việc tập
luyện để cảm nhận và thu nạp Prana thường được tiến hành theo các mức
khác nhau từ thấp đến cao, từ đơn giản đến phức tạp. Người tập luyện
trước hết phải có lòng tin vào sự tồn tại Prana và tin vào khả năng
mình, đồng thời phải luôn duy trì đức tính nhẫn nại trong thực hành.
Cách tập luyện đơn giản đòi hỏi trải qua 5 bước chủ yếu sau đây:
1- Xác
định tư thế: Người tập thực hiện một trong các tư thế thoải mái tuỳ
chọn là ngồi (ngồi xếp bằng, ngồi trên ghế để chân xuống chỗ dựa), nằm
ngửa (hai chân duỗi hay co song song) hoặc đứng thẳng (hai tay để dọc
thân, lòng bàn tay hướng về phía trước). Nên tạo cho tư thế ổn định,
lưng và đầu luôn thẳng nhau, hai bàn tay để ngửa ở vị trí thuận tiện với
các ngón tay như đang cầm một vật, lưỡi uốn cong chạm vào vòm hàm trên,
còn hai mắt khép nhẹ. Thường sau một thời gian tập luyện nhất định, mỗi
người có thể tự tìm ra cho mình một tư thế tiện lợi và có hiệu quả
nhất.
2- Thư
giãn và tập trung: Để loại bỏ hầu hết mọi cảm xúc và ý nghĩ tự phát
không cần thiết, người tập thả lỏng toàn thân và tập trung sự chú ý vào
hơi thở, làm cho quá trình hô hấp hoạt động ở mức cao hơn và nhịp nhàng
(thở vào sâu và chiếm khoảng thời gian như thở ra, thời gian nín thở xấp
xỉ thời gian giữ hơi thở). Vào lúc khởi đầu, nên thở vào qua mũi mấy
lần thật sâu và thở ra qua mồm để loại bỏ tạp khí.
Việc thư giãn
và tập trung vào hơi thở có thể được thực hiện không mấy khó khăn.
Thường sau 15-20 phút thì người tập bắt đầu có cảm giác là quá trình thở
dường như trở nên thông thoáng và dễ chịu hơn. Điều này là dấu hiệu để
chuyển sang bước tiếp theo.
3- Thu nạp
Prana: Trong khi vẫn ở trạng thái thư giãn và giữ cho hơi thở đều,
người tập phát lệnh thu Prana vào cơ thể bằng ý nghĩ lặp đi lặp lại
nhiều lần như “Hãy thu nạp Prana!” hoặc “Cơ thể, hãy thu năng lượng!”
Khi đạt được kết quả, toàn thân sẽ có cảm giác râm ran êm dịu, tựa như
có vô số điểm li ti khắp bề mặt cơ thể bị châm nhẹ. Từ hai bàn tay, hiện
tượng bức xạ năng lượng có thể trở nên mạnh rõ rệt khi đặt lòng bàn tay
đối diện nhau trên khoảng cách 5-10 cm.
Trong quá
trình thu Prana, người tập có thể mở mắt nhưng vẫn cần duy trì sự hô hấp
sâu và đều. Cường độ thu Prana có thể được điều chỉnh bởi mức nhanh và
sâu của hơi thở. Khi lưu lượng Prana vào cơ thể đủ lớn, có thể xuất hiện
cảm giác ngứa cục bộ hoặc nhói đau nhẹ tại một số khu vực ngoài hoặc
trong cơ thể. Nên cố gắng chịu đựng trong chốc lát.
4- Điều
khiển Prana sinh học: Sau khi vào cơ thể, Prana được biến đổi thành Prana
sinh học (còn nhiều tên khác như năng lượng sinh học, plasma sinh
học, năng lượng con người, nhân điện, tâm năng hay sinh lực). Người tập
có thể phát lệnh bằng ý nghĩ để vận hành Prana sinh học đi khắp cơ thể,
đặc biệt tới những chỗ đau với mục đích chữa bệnh hoặc củng cố sức khoẻ.
Cần chú ý dùng tư tưởng điều khiển Prana sinh học bức xạ từ hai bàn tay
để tăng cường quá trình trao đổi năng lượng giữa cơ thể và môi trường
xung quanh.
Tại bước này,
người tập có thể cảm nhận được rất rõ về các tia năng lượng bức xạ từ
bề mặt cơ thể, đặc biệt là từ các đầu ngón tay.
5- Kết
thúc: Khi cần kết thúc sự chủ động thu nạp Prana, người tập nên thực
hiện thở chậm dần, cử động tay chân, dùng tay tự xoa vuốt mặt, đầu tóc,
hai tai, cổ và gáy... Sau cùng, nên thở sâu bằng mũi mấy lần để xả hơi
qua mồm trước khi chấm dứt buổi tập.
Khoảng thời
gian cho mỗi lần tập tuỳ thuộc vào điều kiện cụ thể, dao động trong
khoảng 1-2 giờ hoặc lâu hơn. Trước khi tập không nên uống rượu, bia và
tránh những cảm xúc mạnh. Việc tập luyện ở mức cao hơn đòi hỏi phải tìm
hiểu nhiều kiến thức bổ trợ, đặc biệt về các cơ thể “hào quang” của con
người và hệ thống luân xa tương ứng.
Mặc dù từ rất
xa xưa, con người đã cảm nhận được lợi ích thực sự của Prana đối với
các cơ thể sống, nhưng ngay cả trong thời đại chúng ta vẫn chưa có câu
trả lời chính thức về sự tồn tại của Prana và ý nghĩa của nó đối với thế
giới sinh vật nói chung. Có giả thuyết coi Prana là một loại chất liệu
siêu mảnh với vai trò thiết yếu trong việc nuôi dưỡng và ổn định các cơ
thể “hào quang” – phần cấu trúc không nhìn thấy bằng mắt thường mà dường
như chi phối toàn bộ thân thể của mỗi người.
Thực tế chứng
tỏ rằng, nếu thường xuyên có ý thức chủ động tập luyện thở đều trong
trạng thái tĩnh tâm (cần phải luôn tỉnh táo, chứ không được vô thức như
một số tài liệu hướng dẫn), hoặc tiếp sau đó tiến tới việc thu nạp Prana
theo cách nêu trên thì người tập luyện sẽ đạt hiệu quả rõ rệt về tăng
cường sức khoẻ và tự khỏi bệnh nhanh chóng đối với các loại thường gặp
như mệt mỏi toàn thân, đau đầu, mất ngủ, cảm cúm...
Trần Văn (T/c Thế Giới Trong Ta, số 130)
ε[-ิิ_•ิ]з VÔ HÌNH ε[-ิิ_•ิ]з 13:52 08-12-2009
Hay quá !...
Đúng là mọi tai hoạ bắt nguồn lòng tham.Tham 1 tý là lệch chánh ĐẠO 1 chút.Tham càng nhiều càng dễ bị ma sai khiến và dụ dỗ.
bài này hay ghê ạ.Mẹ cháu cũng học cái này,hàng ngày cũng ngồi Hấp Thụ năng lượng vào đầu.Qua việc đã mở luân xa trên đỉnh đầu.Nhưng chưa thấy triệu chứng gì nguy hiểm.Cái này chỉ nguy hại với thầy TÀ thôi ạ.Còn thầy CHÁNH thì ko hiểu có vấn đề gì không?...
Unknown19:42 10-12-2009
Trần Công Bình 7 17:31 06-11-2009
Cam on ban noi Su That ! Nhan dien la mot TA PHAP ,dan den hoang-tuong dien loan , Nova XUAT HON lam biet bao nguoi dien loan Gan day co them KHAI 5LUAN XA cua Thanh Hai Ta Su lam hoang tuong hang van nguoi .Au cung la Nghiep-bao
Unknown16:20 07-11-2009