Thư mục: Huyền Bí, Tâm Linh |
BẬC THẦY TÂM LINH ECKHART TOLLE
GIỚI THIỆU VỀ ECKHART TOLLE
Eckhart Tolle là một trong những bậc thầy tâm linh đặc sắc và gây hứng thú nhất của thời đại chúng ta. Ông giảng dạy và du hành khắp thế giới.
Eckhart Tolle không phải là người ủng hộ một tôn giáo hay một truyền thống đặc biệt nào đó, nhưng ông cũng không bài trừ một tôn giáo nào từ chúng. Luận thuyết sâu sắc của ông, đồng thời cũng đơn giản và có tính thực hành, đã giúp cho hàng ngàn người tìm được an bình bên trong và hoàn thành nhiều hơn trong cuộc đời của họ. Bản chất luận thuyết của ông là biến đổi nhận thức tập thể và cá nhân của nhân loại - đây là sự thức tỉnh tâm linh mang tính toàn cầu.
Eckhart Tolle sinh năm 1948 tại Đức và hoàn thành đại học tại trường Tổng hợp Cambridge của Anh. Vào độ tuổi 29, sự biến đổi tâm linh sâu sắc thực tế đã làm tan biến nhân cách già cũ của ông và làm thay đổi đường hướng cuộc đời một cách triệt để. Ông dành một số năm tiếp theo cho sự tìm hiểu, thống nhất và làm sâu sắc hơn sự biến đổi đó, và được ghi nhớ như một điểm khởi đầu của cuộc du hành bên trong mãnh liệt. Sau này ông bắt đầu làm việc với những người riêng rẽ và những nhóm nhỏ với tư cách người tư vấn và thầy dạy tâm linh.
Eckhart Tolle là tác giả của cuốn sách “Sức Mạnh Của Hiện Tại” (The Power of Now, bản tiếng Việt đã được NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh ấn hành quý I năm 2008, 400 trang, giá bìa 62.000/cuốn) - lưu ý: dịch giả Ngô Trung Việt còn dịch tên sách là “Quyền Năng Của Bây Giờ“. Cuốn sách này đã được New York Times coi là bán chạy nhất. Nó được thừa nhận rộng rãi như một trong những cuốn sách tâm linh có ảnh hưởng nhất của thời đại chúng ta. Sách đã được dịch ra trên 30 ngôn ngữ và đã được xuất bản với số lượng in hơn 2 triệu bản.
Ngoài ra, Eckhart Tolle còn có 2 tập sách khác là “Tiếng Nói Của Im Lặng” (Stillness Speaks) và “Đất Mới” (A New Earth). Dưới đây chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu nội dung của cuốn “Tiếng Nói Của Im Lặng” - bản dịch từ tiếng Nga.
(Stillness Speaks)
Chương 1. Im lặng và an bình
Chương 2. Sau giới hạn của trí tuệ biết suy nghĩ
Chương 3. Cái tôi vị kỷ
Chương 4. Thời điểm hiện tại
Chương 5. Bạn thực sự là ai?
Chương 6. Chấp nhận và buông xuôi
Chương 7. Thiên nhiên
Chương 8. Các mối quan hệ
Chương 9. Cái chết và vĩnh hằng
Chương 10. Nỗi khổ và kết thúc nỗi khổ

MỞ ĐẦU
Một người thầy tâm linh thực sự không cần phải dạy điều gì đó theo ý nghĩa thông thường của từ này. Ông ta không cần trao hay bổ sung cho bạn gì cả - không cần tới thông tin, không cần tới niềm tin, không cần tới hình mẫu hành vi của bạn. Chức năng duy nhất của người thầy như vậy là giúp cho bạn phế bỏ những gì ngăn cản bạn khỏi chân lý, rằng bạn đã là ai, và rằng bạn đã biết thực chất của mình ở chiều sâu nhất. Người thầy tâm linh được cần đến để khai mở và làm lộ diện cho bạn cái nhịp điệu của chiều sâu bên trong, nó cũng là sự tĩnh tại.
Nếu bạn tới người thầy tâm linh - hoặc tới cuốn sách này - để tìm kiếm những ý tưởng kích thích, tìm kiếm các lý thuyết, niềm tin, tìm kiếm những cuộc tranh luận lý trí, thế thì bạn sẽ thất vọng. Nói cách khác, nếu bạn tìm kiếm thức ăn cho tâm trí thì bạn sẽ không tìm thấy. Ngoài ra, khi đó bạn sẽ để mất cái thực chất nhất của luận thuyết này, thực chất của cuốn sách, nó không ở trong những từ ngữ của cuốn sách, nó ở trong bản thân bạn. Quả là tốt, nếu bạn hiểu được điều này và cảm nhận được nó, khi đó bạn sẽ đọc cuốn sách này. Bạn nên nhớ rằng, các từ ngữ - không có gì nhiều hơn là những thứ chỉ dẫn. Cái gì mà các từ ngữ chỉ tới không thể tìm thấy trong thế giới các ý nghĩ, thế mà chỉ bên trong nhịp điệu riêng của mình, nó trải rộng sâu sắc hơn nhiều so với ý nghĩ và nó vĩ đại vô cùng. An bình sống, rung động - đây chỉ là một trong những thuộc tính đặc trưng của phép đo đó. Như vậy, nếu như trong thời gian đọc, bạn cảm thấy rằng trong mình tràn ngập sự tĩnh tại bên trong - điều này có nghĩa là cuốn sách làm được công việc của mình và thực hiện chức năng của mình tựa như người thầy của bạn: cuốn sách nhắc nhở bạn về điều bạn là người thế nào, và chỉ cho bạn con đường quay trở lại, về nhà!
Đây là cuốn sách mà không nên đọc nó một mạch từ đầu đến cuối, rồi cho qua. Bạn hãy sống cùng với cuốn sách, bạn hãy cầm nó thường xuyên hơn. Nhiều độc giả sẽ cảm thấy rằng, sau mỗi một số dòng sẽ trở nên khao khát hoàn toàn tự nhiên ngừng nghỉ việc đọc, tạo ra một khoảng trống, tái thể hiện các dòng đã đọc qua và đắm chìm trong sự an bình của họ. Mọi lần, khi điều đó diễn ra, tốt nhất là nên dừng việc đọc lại. Cứ để cho cuốn sách này làm phận sự của mình, cứ để cho nó thức tỉnh bạn, lôi kéo bạn ra khỏi bánh xe già cũ của tư duy ước định buồn chán và lặp đi lặp lại vô cùng.
Hình thức cuốn sách này có thể được xem như sự phục sinh của một trong những dạng cổ nhất của các học thuyết tâm linh, tồn tại đến ngày nay ở dạng các bản ghi - các bản kinh (sutra) của Ấn Độ cổ. Sutra - đó là những chỉ dẫn rất hàm súc và rõ ràng hướng tới chân lý, nó có dạng các châm ngôn hoặc cách ngôn, trong đó không chứa quan niệm phức tạp nào. Ở dạng sutra đã được ghi lại những học thuyết thiêng liêng thời kỳ đầu. Các kinh Veda, Upanishad, những lời nói của Đức Phật cũng đã được ghi lại như vậy. Các châm ngôn, ngụ ngôn của Đức Chúa, nếu chúng được tẩy bỏ văn cảnh trần thuật, cũng có thể liệt vào sutra. Dạng như vậy cũng có mặt ở luận thuyết nổi tiếng chứa trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử - một cuốn sách anh minh của Trung Hoa cổ đại. Ưu thế của sutra nằm ở chỗ ngắn gọn. Nó không lôi kéo trí não suy nghĩ nhiều hơn là điều đó cần thiết. Lưu ý rằng, những gì mà sutra không nói ra có thể còn quan trọng hơn những điều được đề cập đến. Các điều và các đoạn văn của cuốn sách này, được thực hiện ở dạng sutra, đặc biệt được trình bày nổi bật trong chương 1 (“Im lặng và an bình”), chỉ chứa đựng những châm ngôn, ý tưởng, câu nói... mở đầu ngắn gọn nhất. Thực chất của cả cuốn sách nằm ở chương 1, hoàn toàn có khả năng là một số độc giả bị cuốn hút chính tại đó.
Cũng như các sutra cổ, các đoạn viết chứa trong cuốn sách này là thầm kín và xuất phát từ trạng thái tri giác mà chúng ta gọi là an bình, yên bình, im lặng hoặc yên tĩnh. Nhưng khác với các sutra cổ, các đoạn viết ở đây không thuộc một tôn giáo nào và không liên quan đến một tập tục tâm linh nào. Tuy vậy, toàn bộ nhân loại có sự tiếp cận trực diện nhất tới nội dung của chúng. Đồng thời, ở đây có bổ sung thêm sắc thái khẩn thiết vào các đoạn văn. Sự chuyển hoá ý thức nhân loại không nhiều hơn là sự xa xỉ, có nghĩa là đạt đến điều đó chỉ đối với một số cá nhân riêng rẽ. Sự chuyển hoá đó là cần thiết, nếu chỉ khi nhân loại không thèm khát huỷ diệt chính mình. Hiện thời đang mạnh lên cả tính rối loạn chức năng của tư duy cũ lẫn sự tăng nhanh tư duy mới. Thật là nghịch lý, nhưng trên hành tinh chúng ta mọi thứ đang xảy ra đồng thời cả tốt hơn và xấu hơn, cho dù những điều trở thành xấu hơn - rõ nét hơn, bởi vì có nhiều “tiếng ồn” tạo ra.
Đương nhiên, cuốn sách này cũng sử dụng các từ ngữ, mà trong quá trình đọc thì trí tuệ của bạn sẽ biến thành những ý nghĩ. Nhưng đó sẽ không phải là những ý nghĩ bình thường - không có điểm cuối lặp lại, khuấy động, chỉ dùng cho chính bản thân, lớn tiếng yêu cầu chú ý tới bản thân. Cũng như một người thầy tâm linh thực sự, cũng như các bản kinh cổ, những ý nghĩ trong cuốn sách này không lên tiếng “Hãy nhìn lên tôi”, mà chúng nói “Hãy nhìn vào tôi”. Bởi vì những ý nghĩ đó tới từ im lặng, và ở chúng có một sức mạnh - sức mạnh có thể dẫn bạn quay trở lại thứ im lặng mà từ đó ý nghĩ đã tới. Im lặng như vậy - đây còn là sự tĩnh tại bên trong, mà im lặng và tĩnh tại là bản chất Tồn Tại của bạn. Chính an bình bên trong đó sẽ chuyển hoá và cứu vớt thế giới này.
Chương 1
Khi bạn mất tiếp xúc với im lặng bên trong, thế thì bạn mất tiếp xúc với bản thân mình. Khi bạn mất tiếp xúc với bản thân mình, thế thì bạn mất bản thân trong thế giới này.
Chính cảm giác bản thân thầm kín của bạn, cảm giác - bạn là người như thế nào, không tách rời khỏi im lặng. Đó là thực chất Tôi Là, nó sâu sắc hơn nhiều so với tên gọi và hình dạng.
~
Im lặng - đó là bản chất tự nhiên của bạn. Im lặng là gì? Đó là không gian nhận biết của bạn, trong nó các từ ngữ của trang này được tiếp thụ và trở thành những ý nghĩ. Thiếu sự nhận biết đó sẽ không có sự tiếp thụ, không có những ý nghĩ, không có thế giới.
~
Bạn là nhận biết, được trá hình thành một cá nhân.
~
Tiếng ồn suy nghĩ bên trong là cái tương đương của nhiễu tạp bên ngoài. Cái tương đương của im lặng bên ngoài - đó là an bình bên trong.
Khi xung quanh bạn bắt đầu bất cứ một sự im lặng nào thì bạn hãy lắng nghe nó. Điều này có nghĩa đơn thuần là để ý đến nó. Hãy tập trung chú ý lên nó. Việc nghe im lặng khêu gợi bên trong bạn nhịp điệu an bình, bởi vì bạn có thể nhận biết im lặng chỉ qua an bình.
Lưu ý rằng, vào thời điểm khi bạn nhận thấy im lặng xung quanh mình thì bạn đừng suy nghĩ. Bạn nhận biết, nhưng đừng suy nghĩ.
~
Khi bạn bắt đầu nhận biết im lặng, ngay lập tức xuất hiện trạng thái sẵn có bên trong. Bạn hiện diện. Bạn ra khỏi giới hạn hàng ngàn năm của sự ước định nhân loại.
~
Bạn nhìn lên cây, nhìn lên bông hoa, nhìn lên thảo mộc. Cứ để nhận biết của bạn buông xuống chúng. Chúng an bình làm sao, gốc rễ chúng ăn sâu vào Thực Tại làm sao. Hãy cho phép thiên nhiên dạy bạn về an bình.
~
Khi bạn nhìn lên cây và cảm thấy nó an bình, thế thì bạn trở nên an bình. Bạn liên kết với nó ở mức độ rất sâu sắc. Bạn cảm thấy thống nhất với cái mà bạn tiếp nhận trong an bình và qua an bình. Cảm nhận thống nhất của mình với tất cả - đó là tình yêu thực sự.
~
Im lặng - một trợ thủ tốt, nhưng để tìm được an bình thì bạn không cần đến nó. Ngay cả khi có sự ồn ào nào đó, bạn vẫn có thể nhận biết an bình, nó ở phía sau tiếng ồn, nó là không gian mà từ đó phát sinh tiếng ồn. Đó chính là không gian bên trong của nhận biết thuần khiết, tự ý thức về bản thân.
Bạn có thể bắt đầu nhận biết cái ý thức là nền tảng đầu tiên của tất cả tri giác cảm nhận của bạn, của tất cả suy nghĩ của bạn. Nhận biết ý thức - đó là sự xuất hiện an bình bên trong.
~
Một tiếng ồn bất kỳ, làm cho bạn ra khỏi trạng thái bình tâm, có thể có ích như im lặng. Tại sao? Qua sự gạt bỏ kháng cự bên trong của mình đối với tiếng ồn đó, qua sự cho phép tiếng ồn hiện diện như nó vồn thế. Sự chấp nhận đó cũng đưa bạn vào xứ sở của thế giới bên trong, điều đó cũng là an bình.
Khi bạn chấp nhận thời điểm đó một cách sâu sắc như nó vồn thế - không quan trọng là nó có hình dạng nào - bạn sẽ an bình, bạn sẽ tĩnh tại toàn bộ.
~
Bạn hãy chú ý đến các khoảng trống - khoảng thời gian giữa hai ý nghĩ, không gian im lặng ngắn ngủi giữa các từ trong khi nói chuyện, giữa các âm thanh của đàn piano hoặc sáo, hay khoảng thời gian giữa hơi thở vào và thở ra.
Nếu bạn chú ý đến các khoảng trống đó, nhận biết “cái gì đó” hình thành - đơn thuần bằng nhận biết. Nhịp điệu vô định hình của ý thức thuần khiết xuất hiện ngay từ bên trong bạn và thay thế sự đồng nhất với hình dạng.
~
Thông minh thực sự hoạt động một cách im lặng. An bình - nó ở nơi có sáng tạo và lời giải các vấn đề.
~
Phải chăng im lặng chỉ là vắng mặt tiếng ồn và nội dung? Không phải vậy, đó là bản thân thông minh - đó là dạng nhận biết, nó làm cơ sở cho mọi thứ mà từ đó sinh ra tất cả hình dạng. Làm sao điều đó có thể bị tách rời khỏi điều bạn là ai?
Hình dạng mà bạn suy nghĩ, bạn là - phát sinh từ điều đó và được duy trì bởi nó.
Đó là bản chất của các thiên hà, của ngọn cỏ bất kỳ, của tất cả bông hoa, của cây cối, của chim chóc và của những hình dạng khác.
~
Im lặng - đó là thứ duy nhất trong cả vũ trụ không có hình dạng. Đó là cái tịnh không, và nó không tách rời khỏi thế giới này.
~
Khi bạn nhìn lên cây cối hay con người - nhìn trong an bình, thế thì ai đang nhìn? Cái gì đó sâu sắc hơn một cá nhân. Nhận biết nhìn lên vật sáng tạo của mình.
Trong Kinh Thánh nói rằng, Thượng Đế đã tạo ra thế giới và nhìn thấy nó tốt đẹp làm sao. Chính là điều đó bạn thấy khi nhìn từ sự an bình, không kèm theo suy nghĩ.
~
Bạn cần biết nhiều hơn? Lẽ nào một dung lượng thông tin lớn hơn hay một máy tính nhanh hơn, hoặc sự phân tích thông minh, khoa học hơn sẽ cứu vớt thế giới? Lẽ nào bây giờ nhân loại không cần sáng suốt nhiều hơn?
Nhưng sáng suốt là gì và tìm nó ở đâu? Sáng suốt đến cùng với khả năng có an bình. Bạn đơn thuần nhìn và nghe. Không cần làm gì nhiều hơn. Khi bạn an bình, khi bạn đơn thuần nhìn và nghe, điều đó sẽ đẩy mạnh thông minh bên trong bạn thoát khỏi những khái niệm. Cứ để cho an bình dẫn dắt bạn trong từ ngữ và công việc.
Chương 2
Trạng thái của con người: đã bị lầm lẫn trong những ý nghĩ.
~
Đa số các cá nhân trải qua toàn bộ cuộc đời mình trong sự giam cầm - trong ngục thất của những ý nghĩ riêng tư. Những người đó không bao giờ rời khỏi các giới hạn cảm nhận riêng tư hạn hẹp về mình, được tạo nên bởi trí tuệ, đó là cảm nhận được sinh ra bằng quá khứ.
Trong bạn cũng như trong những sinh thể người khác, có một dạng nhịp điệu nhận biết sâu sắc hơn tư duy rất nhiều. Đó chính là bản chất của điều bạn là ai. Chúng ta có thể gọi cái bản chất đó là hiện hữu, nhận biết, tri giác vô điều kiện. Trong những học thuyết cổ, cái đó là Chúa ở bên trong hoặc bản tính Phật của bạn.
Bạn sẽ tìm thấy nhịp điệu đó - bạn giải phóng mình và thế giới khỏi nỗi khổ mà bạn gây cho bản thân và những người khác, khi nó được tạo ra bởi trí tuệ của “cái tôi bé nhỏ” - đó là tất cả những gì bạn biết, nhưng nó cai quản cuộc đời bạn. Tình yêu, niềm vui, sự phát triển sáng tạo, cùng với sự tĩnh tại bên trong vô hạn, không thể đi vào cuộc đời bạn bằng cách khác ngoại trừ qua nhịp điệu vô điều kiện của tri giác.
Nếu như bạn có khả năng thấu hiểu, cứ cho là ngẫu nhiên, rằng các ý nghĩ tới bạn trong tâm trí - cái đó đơn thuần là các ý nghĩ, nếu bạn theo dõi được, bạn sẽ trở thành nhân chứng của điều sau đây: diễn ra như thế nào sự phát sinh các hình mẫu cảm xúc nhất thời phản ứng riêng tư của mình - có nghĩa là nhịp điệu đó ở bạn đã được nâng lên. Nó xuất hiện ở bạn như sự nhận biết mà bên trong sinh thành các ý nghĩ và cảm xúc - như một không gian bên trong ngoài thời gian, trong đó cuộc sống của bạn bị đảo tung và lấp đầy nội dung.
~
Dòng ý nghĩ có thời điểm quán tính khó tin là có thực và có thể dễ dàng lôi cuốn bạn đi theo. Mỗi ý nghĩ cố đạt được điều là trở thành quan trọng nhất. Mỗi ý nghĩ muốn thu hút về mình tất cả sự chú ý của bạn.
Đây là thực hành tâm linh mới cho bạn: không tiếp thụ các ý nghĩ của mình một cách quá nghiêm túc.
~
Con người rơi vào bẫy nhà tù quan niệm của mình mới dễ dàng làm sao.
Vì mong muốn biết, hiểu và kiểm soát trí tuệ con người về lỗi lầm, ý kiến của mình chấp nhận quan điểm thành chân lý. Trí tuệ nói: đó là cái như nó có. Bạn phải nhiều hơn ý nghĩ. Để cho điều đó, bạn cần hiểu rằng, dù bạn chìm sâu vào sự diễn giải “đời sống của mình” hoặc đời sống của ai đó nữa, hoặc phẩm tính của ai đó, dù bạn đã quen đánh giá một tình huống bất kỳ - điều đó không hơn là một quan điểm, một quan điểm từ tập hợp những quan điểm có thể. Điều đó không hơn gì xích xiềng được làm từ những ý nghĩ. Nhưng thực tại toàn vẹn, thống nhất và không phân chia đến nỗi, trong đó tất cả được đan xen tới mức không một thứ gì tồn tại trong bản thân hoặc tồn tại tự thân. Tư duy phân chia thực tại thành những khúc đoạn - tư duy băm nhỏ thực tại thành những mẩu quan niệm.
Trí tuệ, có khả năng suy nghĩ - đó là một công cụ to lớn và hữu ích, nhưng nó cũng là thứ hạn chế rất mạnh. Nếu bạn không hiểu rằng, trí tuệ - tất cả chỉ là phương diện băm vụn của dạng tri giác mà bạn có, khi đó trí tuệ điều khiển hoàn toàn cuộc đời của bạn.
~
Sáng suốt không phải là kết quả suy nghĩ. Sáng suốt - đó là hiểu biết sâu sắc, nó tới qua hành động rất đơn giản - trao đầy đủ tất cả chú ý của mình cho ai đó hoặc cái gì đó. Chú ý - đó là thông minh có từ xưa, từ lúc khởi đầu; đó là bản thân nhận biết. Nó loại bỏ các vật cản, được tạo nên bởi tư duy quan niệm, còn với tư duy như vậy cần chú ý điều sau đây: không có gì tồn tại trong bản thân hoặc tồn tại tự thân. Chú ý liên kết người quan sát và điều được quan sát thành một trường nhận biết thống nhất. Chú ý chữa khỏi sự phân chia.
~
Đắm chìm trong suy nghĩ ép buộc, bạn lẩn tránh điều mà nó là. Bạn không muốn ở nơi mà bạn có mặt. Nơi đó là Ở Đây, Bây Giờ.
~
Các giáo điều - tôn giáo, chính trị, khoa học - xuất phát từ niềm tin giả tạo cho rằng, các ý nghĩ có thể bao toàn bộ thực tại hoặc chân lý. Các giáo điều - đó là những nhà tù quan niệm tập thể. Và quả là điều lạ lùng - mọi người đều yêu quý những xà lim giam cầm của mình, bởi vì chúng cho họ cảm giác an toàn và cảm giác giả tạo “hiểu biết”.
Không gì khác gây cho mọi người nỗi khổ lớn thế như các giáo điều của họ. Sự tình là ở chỗ, một giáo điều bất kỳ sớm hay muộn rồi cũng bị sụp đổ, bởi vì cùng với thời gian thực tại sẽ phơi bày sự giả tạo của nó. Tuy vậy, trong lúc này sự lầm lẫn cốt yếu vẫn được chấp nhận cho điều mọi thứ thực ra là gì, một giáo điều này sẽ được thay thế bởi một giáo điều khác.
~
Thế thì lầm lẫn cốt yếu là gì? Đó là đồng nhất với ý nghĩ.
~
Thức tỉnh tâm linh - đó là thức tỉnh khỏi giấc ngủ ý nghĩ.
~
Xứ sở ý thức lớn hơn nhiều những gì mà ý nghĩ thường có khả năng hiểu được. Khi bạn không còn tin cậy vào những gì mà bạn suy nghĩ, thế thì bạn ra khỏi giới hạn ý nghĩ và bạn thấy rõ rằng, người suy nghĩ - đó hoàn toàn không phải là người mà bạn là.
~
Trí tuệ cư trú trong trạng thái “không đầy đủ”, vì vậy nó luôn mong muốn nhiều hơn nữa. Khi bạn đồng nhất với trí tuệ, thế thì bạn rơi vào buồn chán rất nhanh và bạn bắt đầu bất an. Buồn chán chứng tỏ về điều là trí tuệ thiếu thốn, nó cần các tác nhân kích thích nhiều hơn nữa, nhiều thức ăn hơn nữa cho suy nghĩ, nhưng sự thiếu thốn của nó không bao giờ được thoả mãn.
Nếu bạn cảm thấy buồn chán, thế thì bạn có thể làm dịu cơn đói của tâm trí mình bằng cách lần giở tạp chí, gọi cho ai đó, mở tivi, lướt mạng Internet hoặc đi dạo các cửa hiệu, vân vân - và điều này là cái gì đó cố hữu cho đa số - chuyển địa chỉ cảm giác không đầy đủ nhất thời và nhu cầu của tâm trí vào cái gì đó còn lớn hơn - thân thể, rồi nhanh chóng làm thoả mãn nó bằng cách nuốt nhiều thức ăn hơn.
Hoặc bạn cũng có thể tiếp tục chịu đựng buồn chán và bất an, nhưng đồng thời quan sát xem chính điều gì làm cho bạn buồn chán và bất an. Ngay khi bạn đưa nhận biết vào các cảm giác của mình thì xung quanh nó xuất hiện một không gian an bình nào đó, tựa như nó đã tồn tại. Từ đầu không gian đó không lớn lắm, nhưng khi làm sâu sắc cảm nhận không gian bên trong thì cường độ và ý nghĩa của cảm giác buồn chán giảm xuống. Vì vậy, buồn chán cũng có thể dạy cho bạn, chỉ cho bạn rằng bạn là ai và ai không phải là bạn.
Bạn phát hiện ra rằng, “cá nhân buồn chán” - đó không phải là bạn. Buồn chán - đó chỉ là sự chuyển động ước định của năng lượng bên trong bạn.
Buồn chán, giận dữ, u sầu hoặc sợ hãi - không thuộc bạn, chúng không có tính cá nhân. Đó là các trạng thái của trí tuệ con người. Chúng đến và đi.
Một cái gì đó mà nó đến rồi đi, là không phải bạn.
“Tôi buồn chán”. Ai biết điều này?
“Tôi giận dữ, buồn rầu, tôi sợ”. Ai biết điều đó?
Bạn là bản thân cái biết, chứ không phải trạng thái mà bạn biết.
~
Sự hiện diện một định kiến bất kỳ nói lên rằng, bạn bị đồng nhất với trí tuệ suy nghĩ. Điều này có nghĩa rằng, bạn không thấy một người khác lớn hơn, bạn chỉ thấy ý niệm riêng của mình về người đó. Việc hạ thấp độ đo tính tràn đầy của con người khác bằng đời sống đến mức ý niệm về người đó đã là một dạng bạo lực.
~
Sự suy nghĩ, không thoát khỏi những gốc rễ của mình ăn sâu vào nhận thức, đang trở thành phi chức năng và chỉ phục vụ tự thân. Sự rõ ràng mà mất đi tính sáng suốt thì cực kỳ nguy hiểm và phá hoại. Đó là trạng thái đương đại của phần lớn nhân loại. Việc phổ biến tư duy ở dạng khoa học và công nghệ, điều này tự thân không tốt và không xấu, cũng đang trở thành phá hoại bởi vì việc làm đó không có gốc rễ trong nhận thức,
Bước tiếp theo của sự tiến hoá nhân loại là ra khỏi các giới hạn của suy nghĩ. Hiện nay cái đó là nhiệm vụ cấp thiết của chúng ta. Điều này không có nghĩa là sẽ không còn cần suy nghĩ. Nó chỉ có nghĩa rằng, không quá đồng nhất với ý nghĩ, không bị ám ảnh bởi ý nghĩ.
~
Bạn hãy cảm nhận năng lượng của cơ thể bên trong mình. Tiếng ồn nhất thời rồi sẽ im lặng hoặc biến mất. Bạn hãy cảm nhận năng lượng trong cánh tay, trong bàn chân, trong bụng, trong ngực. Bạn hãy cảm nhận sự sống mà bạn đang là, cái sự sống đang làm cho cơ thể bạn sinh tồn. Có thể nói, khi đó cơ thể sẽ trở thành những cổng vào sự cảm nhận sâu sắc hơn rất nhiều của toàn bộ đời sống diễn ra dưới những cảm xúc và suy nghĩ bất ổn.
~
Đó là sức sống mà bạn có thể cảm nhận bằng cả sinh thể của mình, chứ không phải chỉ cảm nhận nó trong đầu. Mỗi tế bào sinh sống bên trong sự hiện diện mà về nó bạn cũng không cần ngẫm nghĩ. Đồng thời, khi bạn ở trong trạng thái như vậy và nếu vì những mục đích thực tế nào đó mà bạn cần có ý nghĩ - thì nó tới ngay. Tâm trí vẫn như trước có thể làm việc, khi đó nó được sử dụng nhiều hơn bởi một trí tuệ rộng lớn hơn - chính là bạn được thể hiện qua nó và nó thực sự làm việc tuyệt vời.
~
Bạn có thể đã không lưu ý đến những thời điểm ngắn mà tại đó bạn “đã nhận biết, nhưng không suy nghĩ”, và trong cuộc đời của bạn điều đó đã từng xảy ra với bạn một cách tự nhiên và tự phát. Bạn có thể đã thực hiện một công việc nào đó bằng tay hoặc đi dạo trong phòng, hoặc đứng chờ ở quầy bán thức ăn tại sân bay. Trong trường hợp đó bạn hiện hữu một cách toàn bộ đến mức mà tiếng ồn ngắn nhất thời thông thường của ý nghĩ ngừng lại và nó được thay thế bởi sự hiện diện nhận biết. Bạn có thể đã để ý khi bạn nhìn lên bầu trời hoặc khi bạn nghe ai đó mà không có sự phán xét của lý trí. Sự tiếp thụ của bạn trở thành thuần khiết như tinh thể, không bị vẫn đục bằng những ý nghĩ.
Đối với tâm trí, tất cả điều đó đều vô nghĩa, bởi vì ở nó có các việc “quan trọng hơn” mà tâm trí cần phải suy nghĩ về chúng. Những điều như vậy không được lưu giữ ở trí nhớ, cho nên bạn có thể đơn thuần không nhận ra.
Chân lý được thể hiện ở chỗ, rằng đó là bản thân cái có ý nghĩa, rằng nó chỉ có thể xảy ra với bạn. Điều này là điểm khởi đầu chuyển dịch từ suy nghĩ tới sự hiện diện nhận biết.
~
Bạn hãy đi vào trạng thái tự do và phi ép buộc “không suy nghĩ”. Điều đó đưa bạn rời khỏi các giới hạn tâm trí, bởi vì tâm trí luôn cố tạo ra những kết luận và diễn giải. Vì vậy, nếu bạn được thả lỏng và tĩnh tại đến mức mà bạn không cần hiểu biết điều gì - bạn đã rời khỏi các giới hạn của tâm trí. Khi đó từ trạng thái này sẽ dâng lên sự hiểu biết phi quan niệm sâu sắc hơn rất nhiều.
~
Sự sáng tạo của các diễn viên, các vận động viên, những người khiêu vũ, các nhà giáo, các luật sư hoặc nghệ thuật trong bất kỳ một lĩnh vực hoài bão đều ngầm hiểu rằng, trí tuệ biết suy nghĩ không bị cuốn hút vào đó nhiều lắm hoặc nó chỉ chiếm vị trí thứ yếu. Năng lực và trí tuệ lớn hơn bạn rất nhiều, và đồng thời cũng không tách rời khỏi bạn về mặt bản chất của mình. Chúng trở nên chiếm ưu thế hơn. Quá trình khởi tạo và tiếp nhận những quyết định được chấm dứt; những hành động cần thiết bắt đầu diễn ra một cách tự thân, nhưng “bạn” không phải thực hiện chúng. Nghệ thuật sống mâu thuẫn với sự kiểm soát. Bạn được điều chỉnh lên một ý thức lớn hơn rất nhiều và trở thành cùng nó trên một tuyến. Ý thức đó hành động, nói và làm mọi việc.
~
Vào lúc nguy hiểm sẽ xảy ra việc ngừng tạm thời dòng tư duy, điều đó cho bạn khả năng nếm thử hương vị của cái ở trong sự hiện diện, có sẵn, nhận biết.
~
Chân Lý này chứa trong nó lớn hơn rất nhiều so với trí tuệ có thể hình dung được. Không một ý nghĩ nào có thể bao toàn bộ Chân Lý này. Nó chỉ có thể được ý nghĩ trỏ tới trong trường hợp tốt nhất. Ví dụ, ý nghĩ có thể thốt ra “Tất cả là một”. Đây là một chỉ dẫn, chứ không phải lý giải. Sự hiểu biết các từ này có nghĩa là cảm nhận mình ở chiều sâu của Chân Lý mà nó được trỏ tới.
Chương 3
Tâm trí luôn có chiều hướng không chỉ trong việc tìm kiếm dinh dưỡng cho suy nghĩ, nó còn tìm kiếm thức ăn cho sự đồng nhất riêng tư, cho cảm nhận bản thân mình. Đó là cách bản ngã xuất hiện và duy trì sự tồn tại của mình, nó liên tục trỗi dậy tự thân như vậy.
~
Khi bạn suy nghĩ hay nói về mình, khi bạn phát âm “Tôi”, thế thì bạn thường chú ý ngay rằng - “tôi và lịch sử của tôi”. Đó là “cái Tôi” đã được tạo ra từ điều mà bạn yêu thích hoặc không yêu thích, bạn sợ hoặc mong muốn. Đó chính là “cái Tôi” mà không bao giờ có thoả mãn lâu dài. Điều đó là cảm giác được tâm trí tạo ra về cái bạn là ai, nó được ước định bởi quá khứ và tìm kiếm sự thể hiện trong tương lai.
Bạn thấy không, rằng “cái Tôi” có tính thoáng qua, bề mặt, rằng nó là hình thái tạm thời giống như hoạ tiết sóng trên mặt nước?
Ai nhìn thấy điều này? Ai nhận biết tính thoáng qua, tính bề mặt của hình dạng tâm lý và vật lý của bạn? Đó chính là cái Tôi. Nó sâu sắc hơn rất nhiều “cái Tôi”. Ở cái Tôi không có gì chung với quá khứ và tương lai.
~
Điều gì còn lại nếu sẽ không có những nỗi sợ và mong muốn liên quan tới tình huống cuộc sống có vấn đề của bạn và ngày nào chúng cũng thu hút phần lớn nhất sự chú ý của bạn? Một vạch kẻ - với độ dài 2-3 phân Anh, dấu gạch nối giữa hai ngày tháng (sinh và tử) trên bia mộ của bạn.
Đối với “cái tôi” vị kỷ, đó là một ý nghĩ rất khó chịu. Còn đối với bạn - nó là ý nghĩ giải phóng.
~
Nếu một ý nghĩ nào đó hoàn toàn thu hút chú ý của bạn, điều đó có nghĩa là bạn bị đồng nhất với tiếng nói vang lên ở bạn trong đầu. Khi ấy, ý nghĩ đó nhận được sự tiếp ứng từ cảm giác tự thân của bạn. Đó là bản ngã, đó là “cái tôi” được tạo nên bởi tâm trí (chú ý, trên đây đã nói tới 3 cái tôi: “cái tôi” bản ngã, “cái Tôi” = “cái tôi” + lịch sử cá nhân, cái Tôi phi bản ngã - ND). Có thể thấy rằng, “cái tôi” được thiết kế nhất thời cảm nhận mình không đủ giá trị và sống vất vưởng bằng những mẩu thức ăn ngẫu nhiên. Chính vì thế mà cảm giác sợ hãi và mong muốn của nó không chỉ là cảm xúc có tính chi phối và thống trị, mà còn là một sức mạnh có nguyên cớ.
Khi bạn hiểu rằng, ở bạn trong đầu có tiếng nói cố đạt được điều là trở thành bạn và không bao giờ chấm dứt tiếng ồn huyên thiên của mình, thế thì bạn được thức tỉnh khỏi sự đồng nhất vô ý thức với dòng ý nghĩ đó. Khi bạn bắt đầu chú ý tới tiếng nói đó, khi ấy bạn bắt đầu hiểu ra, rằng bạn - không phải là tiếng nói đó, bạn không phải là người suy nghĩ - nhưng ai là người nhận biết nó?
Biết được rằng, bạn là nhận biết nằm phía sau tiếng nói - đó chính là tự do.
~
“Cái tôi” vị kỷ chỉ hành động, nó tìm kiếm cái gì đó. Nó tìm kiếm nhiều hơn nữa cái này, cái kia. Để cộng thêm cho bản thân. Để cảm thấy bản thân toàn vẹn hơn. Cái đó được giải thích bởi điều là vì sao bản ngã bận tâm đến tương lai và vì sao nó yêu thích bản thân đến vậy.
Nếu bạn nhận biết mình “sống trong khoảnh khắc tiếp theo”, có nghĩa lối ra của bạn khỏi những giới hạn thuộc lược đồ hành động của tâm trí vị kỷ đã được tạo thành, và đồng thời cùng với điều đó ở bạn xuất hiện khả năng lựa chọn - chuyển toàn bộ sự chú ý của mình vào khoảnh khắc này hay bỏ mặc nó trong đó.
Việc chuyển toàn bộ chú ý vào thời điểm hiện tại cho phép trí lực - lớn hơn rất nhiều so với tâm trí vị kỷ - đi vào đời sống của bạn.
~
Khi bạn sống qua bản ngã, thế thì bạn luôn hạ thấp thời điểm hiện tại đến mức mục tiêu và phương tiện. Khi đó bạn sống vì tương lai, và khi bạn đạt được những mục tiêu của mình thì chúng đã không làm vừa lòng bạn lâu dài trong mọi trường hợp.
Khi bạn dành sự chú ý nhiều hơn cho điều bạn đang làm so với điều mà bạn muốn đạt được, thế thì bạn đập vỡ tính ước định vị kỷ già cũ.
Khi đó điều mà bạn làm sẽ trở nên không chỉ hiệu quả rất nhiều, mà còn cho bạn những khả năng vô hạn để tự thể hiện mình và vui sướng.
~
Hầu như ở mỗi bản ngã có chứa một thành phần mà chúng ta có thể gọi được là “đồng nhất với hình ảnh nạn nhân”. Một số người mang trong mình hình ảnh bản thân nạn nhân, mà đối với họ bản ngã trở thành điểm tựa trung tâm, trụ cột. Phần bản chất nhất thuộc cảm giác bản thân của họ được tổng hợp và hình thành từ sự phẫn uất và xúc phạm.
Ngay cả nếu những xúc phạm của bạn hoàn toàn “có cơ sở” thì cũng vậy thôi, sự đồng nhất mà từ xúc phạm bạn kiến thiết cho mình giống nhiều hơn với nhà tù mà các chấn song của nó được làm từ những hình dạng ý nghĩ. Khao khát nhìn thấy những gì mà tự bạn làm cho mình, hay đúng hơn, những gì mà trí tuệ của bạn làm cho bạn. Bạn hãy cảm nhận sự gắn bó xúc cảm đối với lịch sử nạn nhân của mình mà nó có ở bạn, và nhận biết sự đòi hỏi ám ảnh thường xuyên của mình suy nghĩ và nói về nó. Cứ là người chứng kiến sự hiện diện trạng thái bên trong của mình. Bạn không cần làm gì cả. Cùng với nhận biết sẽ có sự biến đổi và tự do.
~
Than phiền, biểu hiện sự bất mãn và phản ứng - đây là những hình mẫu ưa thích của tính cách mà từ đó bản ngã khai thác sức lực của mình. Một phần rất lớn hoạt tính xúc cảm nhất thời của đa số mọi người bao gồm từ sự bất mãn cách này hay cách khác và phản ứng lên chúng. Do đó, bạn làm cho người khác “bất công”, làm cho hoàn cảnh “không đúng”, còn bản thân mình - “có lý”. Thông qua “lẽ phải”, bạn cảm thấy ưu thế của mình, còn qua cảm giác ưu thế đó bạn tăng thêm cảm giác về bản thân. Cái chính là trong thực tế, toàn bộ bạn chỉ tăng thêm ảo giác cho bản ngã.
Bạn đã có khả năng quan sát những hình mẫu đó của tính cách phát sinh từ bản thân, và nhận biết giọng nói bất mãn đó có ở bạn trong đầu?
~
Một cảm giác vị kỷ của bản thân cần đến sự xung đột, bởi vì cảm giác riêng tách khỏi những người khác khai thức sức lực và củng cố trong cuộc đấu tranh chống lại cái này hay cái khác, ngoài cái đó ra nó còn chứng tỏ: đây là “tôi”, còn kia không phải là “tôi”.
Không hiếm khi các dòng họ, các dân tộc, các tôn giáo được tăng thêm cảm giác đồng nhất tập thể của mình từ điều mà họ có kẻ thù. Đó là “tín đồ” gì, nếu như có những người “tín ngưỡng”?
~
Bạn có thể phát hiện điều sau đây được không: bạn tương tác ra sao với những người khác, cho dù chút ít cảm giác rõ rệt của ưu thế hoặc sút kém so với họ? Nếu đúng, khi đó bạn hãy nhìn vào bản ngã, cái tồn tại qua so sánh.
Ganh tị - đó là một sản phẩm phụ của bản ngã, nó cảm nhận mình bị tổn thương nếu như ở ai khác diễn ra điều gì đó tốt đẹp hay hơn mình, hoặc người đó biết hơn hoặc có khả năng hơn bạn. Sự đồng nhất bản ngã phụ thuộc vào các kết quả so sánh và sẽ có thức ăn của nó nhiều hơn. Nó tóm lấy tất cả những gì rơi vào tay nó. Nếu như không nhận được gì khác, thế thì bạn có thể làm tăng cảm giác giả tạo của bản thân bằng cách coi mình ít gặp may hơn hay là nạn nhân từ cuộc đời hoặc còn đau khổ hơn ai đó.
~
Cần thiết ở chỗ phải tranh cãi, phản kháng, không cho phép hoặc từ chối ai đó nhằm mục đích bơm vào hoặc tăng thêm cảm giác biệt lập mà từ giá trị của nó lệ thuộc. Bạn có thể tiếp tục được không sự tồn tại của mình và sống sót? Sự cần thiết được đưa vào tất cả những lược đồ hành động của “cái tôi” vị kỷ. Có nghĩa là “cái tôi” chống lại “nó”, “chúng tôi” chống lại “chúng nó”.
Bản ngã cần thiết trong việc xung đột với ai đó hoặc với cái gì đó. Điều này giải thích vì sao bạn tìm cả yên bình, vui sướng và tình yêu, nhưng bạn không thể kiếm được chúng đủ lâu. Bạn nói rằng, bạn mong muốn hạnh phúc nhưng bạn lại ngồi trên đầu nhọn của sự bất hạnh.
Cuối cùng, tất cả sự bất hạnh của bạn được sinh ra không phải từ những hoàn cảnh của cuộc đời bạn, mà là sinh ra trong tâm trí ước định của bạn.
~
Bạn có mang trong mình cảm giác lầm lỗi vì một điều gì đó đã gây ra - hoặc đã không biết làm - trong quá khứ? Và đây là điều chắc chắn: khi đó bạn đã hành động tương ứng đầy đủ với mức nhận biết hoặc phi nhận biết của mình. Nếu như bạn đã có nhận biết tốt hơn, có ý thức nhiều hơn, thế thì bạn đã hành động theo cách khác.
Cảm giác lầm lỗi - đây còn là một cố gắng của bản ngã tạo ra sự đồng nhất cá nhân, cảm giác bản thân. Đối với bản ngã, hoàn toàn không quan trọng là sẽ được cảm giác nào tích cực hay tiêu cực. Điều mà bạn đã làm hoặc không biết làm đã là sự biểu hiện của tính vô ý thức - tính vô ý thức của con người. Tuy thế, bản ngã nhân cách hoá nó và nói “Tôi đã làm cái đó” và như vậy, bạn bắt đầu mang trong mình hình ảnh nhất thời của bản thân như “người tồi”.
Trong suốt toàn bộ lịch sử của mình, mọi người đã gây ra cho nhau vô số nỗi khổ đau, tiến hành bạo lực và tội ác, và tiếp tục thực hiện như vậy mỗi ngày. Chẳng lẽ tất cả họ đáng căm thù; chẳng lẽ tất cả họ lầm lỗi? Hoặc những hành vi đó đơn thuần là biểu hiện của tính vô ý thức, biểu hiện của một giai đoạn tiến hoá mà từ đó bây giờ chúng ta đang trưởng thành?
Lời của Chúa “Hãy tha thứ cho họ, vì họ không biết họ đang làm gì” vẫn còn hữu ích cho mỗi người.
~
Nếu vì giải thoát bản thân, nâng cao ý nghĩa lớn của mình hay tăng cảm giác quan trọng riêng tư mà bạn đặt ra những mục tiêu vị kỷ thì ngay cả khi đạt được chúng, bạn vẫn không được thoả mãn.
Hãy đặt ra những mục tiêu, nhưng hãy biết kết cục của chúng - điều đó chưa phải là tất cả những gì có ý nghĩa. Khi cái gì đó sinh ra từ sự hiện diện, nó có nghĩa là thời điểm hiện tại không phải là phương tiện đạt tới mục tiêu: việc làm tự thân vào mỗi thời điểm của mình là sự thực hiện đầy đủ nhất. Bạn không nên đưa thời điểm đó đến mức phương tiện đạt tới mục tiêu, đến mức ý thức vị kỷ.
~
“Không có tôi. Không có các vấn đề” - một bậc Thầy Phật giáo đã nói như vậy khi người ta yêu cầu ông lý giải về ý nghĩa sâu xa của đạo Phật.
Chương 4
Nếu nhìn một cách bề mặt thì tưởng rằng, thời điểm này - chỉ là một trong vô số thời điểm. Mỗi ngày cuộc sống của bạn trông có vẻ như nó bao gồm từ hàng ngàn khoảnh khắc mà trong đó diễn ra những thứ khác nhau. Đồng thời, nếu bạn nhìn sâu hơn, chẳng lẽ điều đó không phải là tất cả cái nháy mắt duy nhất đích thực? Chẳng lẽ cuộc sống - không phải là “chính thời điểm này”?
Chính thời điểm này - Bây Giờ - thời gian duy nhất mà từ đó bạn không thể chạy khỏi, đó là hằng số duy nhất, yếu tố bất biến duy nhất của cuộc đời bạn. Không quan trọng là điều gì xảy ra, không quan trọng là cuộc sống của bạn thay đổi mạnh mẽ như thế nào, một thứ bất biến: cái đó luôn luôn diễn ra ở thời điểm Bây Giờ.
Do bạn không thể chạy khỏi thời điểm hiện tại, thế thì vì cớ gì mà bạn không chào đón nó, vì sao mà bạn không kết thân với nó?
~
Khi bạn với thời điểm hiện tại trở thành người bạn, thế thì dù ở đâu bạn cũng cảm thấy mình như ở nhà. Khi ở thời điểm hiện tại mà bạn không cảm thấy mình như ở nhà, thế thì dù bạn đi đâu, sự bất an và âu lo cũng sẽ trở thành bạn đồng hành cùng bạn.
~
Thời điểm hiện tại có mặt như nó vốn thế. Mãi mãi. Bạn có thể cho nó có mặt được không?
~
Tâm trí đã nghĩ ra cách chia đời sống thành quá khứ, hiện tại và tương lai, nhưng sự phân chia như vậy tuyệt đối có tính nhân tạo. Quá khứ và tương lai - đó là các hình tư tưởng, ảo giác, trừu tượng lý trí. Bạn có thể nhớ lại quá khứ chỉ vào Thời Điểm này. Sự kiện mà bạn nhớ lại đã xảy ra vào Thời Điểm đã có, và nó được bạn nhớ lại cũng vào Thời Điểm này. Tương lai khi nó tới thì tới vào Thời Điểm xác định. Như vậy, thứ duy nhất và chỉ nó là thực, cái duy nhất mà luôn có - đó là Thời Điểm hiện tại.
~
Nếu sự chú ý của bạn dành cho Thời Điểm hiện tại, điều đó hoàn toàn không có nghĩa rằng phải phủ nhận những gì mà bạn cần cho cuộc sống. Điều đó đơn thuần thấu hiểu cái gì là đầu tiên. Khi đó bạn với sự an bình sâu sắc có thể tương tác với những gì là thứ yếu. Điều này không có nghĩa là phải nói: “Bây giờ tôi sẽ không làm thêm điều gì nữa, bởi vì tất cả những gì có chỉ là Thời Điểm này”. Không phải thế. Đầu tiên bạn hãy tìm cái gì là trước nhất và bạn hãy làm cho Thời Điểm hiện tại trở thành người bạn của mình, chứ không phải là kẻ thù. Hãy nhận biết nó, hãy tri ân nó, hãy ăn mừng nó! Khi Thời Điểm hiện tại trở thành nền tảng và tâm điểm đầu tiên của đời bạn, khi đó cuộc sống sẽ được triển khai với sự nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
~
Khi bạn mong muốn dễ chịu, thế thì bạn thực hiện theo chiến lược kinh doanh, bạn lên kế hoạch cho một chuyến du lịch - điều gì quan trọng hơn: cái làm hay kết quả mà bạn mong muốn đạt được qua việc đó? Thời điểm này hay một thời điểm nào đó trong tương lai? Có thể là bạn đối xử với thời điểm này như thể sự cản trở cần phải vượt qua? Có thể ở bạn còn có một thời điểm nào đó trong tương lai để đến gần cái điều quan trọng hơn?
Chính bằng cách này mà hầu như mỗi người chúng ta sống phần lớn thời gian. Bởi vì tương lai luôn luôn tới chỉ như hiện tại và không thể khác được, nên cách sống kiểu đó mang tính rất phá hoại. Nó tạo ra một dòng chảy ngầm không dứt từ nỗi âu lo, căng thẳng và bất mãn. Nó không tri ân và ăn mừng cuộc sống đang diễn ra Bây Giờ và không khi nào tồn tại khác Bây Giờ.
~
Bạn hãy cảm nhận niềm rạo rực của cuộc sống bên trong thân thể mình. Đó là cái mỏ neo của bạn vào thời điểm Bây Giờ.
~
Nói đến cùng, bạn không thể chấp nhận trách nhiệm về cuộc sống trong khi chưa chấp nhận trách nhiệm về thời điểm này - Bây Giờ. Đúng là như vậy, bởi vì Thời Điểm hiện tại là chốn duy nhất mà ở đó có thể tìm thấy cuộc sống.
Việc chấp nhận trách nhiệm về thời điểm hiện tại không có nghĩa là trong thâm tâm đối lập với “tầm xa” của thời điểm này hoặc bước vào cuộc tranh cãi với điều tồn tại cái gì. Điều đó có nghĩa trong cùng tình cảm với cuộc sống.
Thời Điểm hiện tại là cái mà nó có, bởi vì nó đơn thuần không thể khác được. Các nhà vật lý bây giờ đã xác nhận điều mà những tín đồ Phật giáo đã luôn biết: không tồn tại những vật thể hoặc biến cố tách rời nhau. Dưới lớp vỏ bọc diện mạo bề ngoài của mình, tất cả những vật thể có quan hệ với nhau, chúng là các phần của vũ trụ tổng thể dẫn dắt chúng tới hình dạng mà ở thời điểm này hiện ra.
Nếu bạn nói “có” với điều đang tồn tại, thế thì bạn cùng cảm thấy sức mạnh và thông minh của bản thân Cuộc Sống. Chỉ khi đó bạn mới có thể trở thành sức mạnh hành động của những biến đổi diễn ra trong thế giới này.
~
Một thực tế đơn giản và đồng thời cũng có hiệu quả nhất - tiếp nhận vô điều kiện tất cả những gì xuất hiện ở thời điểm này - bên trong và bên ngoài.
~
Khi sự chú ý của bạn được chuyển vào thời điểm hiện tại thì đó là sự sẵn sàng. Tình huống này như thể bạn ra khỏi giấc mơ - giấc mơ bao gồm từ các ý nghĩ, từ quá khứ và tương lai. Thật là rõ ràng, thật là đơn giản. Ở đó hoàn toàn không có chỗ để tạo ra các vấn đề. Chỉ thời điểm hiện tại - như nó vốn thế.
~
Trong chốc lát, khi bạn bằng sự chú ý của mình đi vào Thời Điểm Hiện Tại, thì bạn hiểu ra rằng cuộc sống là thiêng liêng. Tính thiêng liêng đó của tất cả những gì mà bạn cảm nhận khi bạn hiện diện. Bạn càng sống trong Hiện Tại nhiều hơn, thì bạn càng cảm thấy tốt hơn niềm vui sướng tự nhiên và đồng thời sâu sắc của Thực Tại, cũng như tính thiêng liêng của tất cả sự sống tổng thể.
~
Hầu hết mọi người nhầm lẫn Thời Điểm Hiện Tại với cái xảy ra ở Thời Điểm Hiện Tại, mà điều đó hoàn toàn không cùng một thứ. Thời Điểm Hiện Tại sâu sắc hơn rất nhiều so với những gì diễn ra trong đó. Nó là không gian để mọi thứ diễn ra bên trong.
Bởi vậy, bạn đừng lẫn lộn nội dung của Thời Điểm Hiện Tại với bản thân Thời Điểm Hiện Tại. Nó sâu sắc hơn bất kỳ nội dung nào xuất hiện trong đó.
~
Khi bạn đi vào Thời Điểm Hiện Tại, thế thì bạn ra khỏi cái mà nó chứa tâm trí bạn. Dòng suy nghĩ không dứt bị chậm lại. Các ý nghĩ không hấp thụ sự chú ý của bạn một cách nguyên vẹn nữa, không thu hút nó hoàn toàn lên bản thân mình nữa. Giữa các ý nghĩ xuất hiện khoảng vắng - trống rỗng, an bình. Bạn bắt đầu hiểu, bạn nhiều hơn ra sao so với các ý nghĩ của bạn.
~
Các ý nghĩ, cảm xúc, tri giác cảm nhận, tất cả những gì mà bạn đã nếm trải đều tạo nên nội dung của cuộc đời bạn. “Cuộc đời của tôi” - đó là cái mà từ nó bạn thu nhận cảm giác của mình cho bản thân. “Cuộc đời của tôi” - đó là nội dung hoặc cái gì đó mà bạn tin.
Bạn suốt thời gian để mất yếu tố rõ ràng nhất: cảm giác sâu sắc nhất của bạn Tôi Là không có gì chung với những gì diễn ra trong cuộc đời bạn, không có gì chung với nội dung. Cảm giác Tôi Là đó và Thời Điểm Hiện Tại là một. Nó luôn luôn như nhau. Trong thời niên thiếu và ở tuổi già, trong khi khoẻ mạnh và bệnh tật, trong thành công và thất bại, cái Tôi Là - không gian của Thời Điểm Hiện Tại - ở mức độ sâu sắc nhất luôn tồn tại bất biến. Người ta đôi khi nhầm lẫn nó với nội dung, và khi đó Tôi Là, tức là Thời Điểm Hiện Tại, bạn cảm thấy rất yếu ớt và không trực tiếp, bạn cảm thấy nó qua nội dung của cuộc đời bạn. Nói cách khác, cảm giác của bạn về cái Tồn Tại bị che phủ bởi những đám mây tình tiết, bởi dòng tư duy và bởi rất nhiều thứ khác của thế giới này. Thời Điểm Hiện Tại trở thành thời gian bị che khuất.
Bằng cách đó bạn quên mất gốc rễ của mình nối liền với cái Tồn Tại, nối liền với thực tại thần thánh của bạn, và bạn quên mất mình trong thế giới này. Sự rối rắm, giận dữ, trầm uất, bạo ngược và tranh chấp xuất hiện chỉ khi mọi người quên mất họ là thế nào.
Tuy vậy, thật dễ dàng và đơn giản để nhớ lại chân lý này, từ đó trở về nhà.
Tôi - đó không phải là những ý nghĩ của tôi, không phải là những cảm xúc của tôi, không phải là tri giác cảm nhận của tôi, không phải là những cảm nhận của tôi. Tôi - không phải là nội dung của cuộc đời tôi. Tôi là Cuộc Đời. Tôi là không gian mà trong đó tất cả diễn ra. Tôi là nhận biết. Tôi là Thời Điểm Hiện Tại. Tôi Là.
Chương 5
Thời Điểm Hiện Tại không bị tách rời khỏi điều bạn là ai ở mức sâu sắc nhất.
~
Trong cuộc đời của bạn nhiều thứ có ý nghĩa, nhưng chỉ một cái có ý nghĩa tuyệt đối.
Có ý nghĩa là cái mà bạn đã thành công hay thất bại ra sao theo ý kiến của mọi người. Có ý nghĩa là các thứ liên quan đến sức khoẻ hay bệnh tật của bạn, học vấn cao hay ít học vấn của bạn. Có ý nghĩa là cái làm cho bạn giàu hay nghèo. Tất cả những thứ đó tạo ra sự khác biệt nhất định trong cuộc đời của bạn. Tất nhiên, nếu nói một cách tương đối thì tất cả những thứ đó đều có ý nghĩa, nhưng không phải là ý nghĩa tuyệt đối.
Tồn tại cái gì đó, sao cho có ý nghĩa lớn vô cùng và mở ra yếu tố bản chất nhất của điều bạn là ai phía sau cái vỏ bọc cuộc đời ngắn ngủi của bạn, phía sau cảm giác đời sống ngắn ngủi được nhân cách hoá của bạn về bản thân.
Bạn tìm thấy yên tĩnh không phải bằng cách thay đổi hoạ tiết của những tình huống cuộc đời bạn, mà là hiểu ra bạn là ai tại mức sâu sắc nhất.
~
Sự đầu thai sẽ không giúp được gì, nếu trong kiếp người tiếp theo của bạn vẫn như trước, bạn không hiểu được bạn là thế nào.
~
Mọi tai hoạ và nỗi khổ, những thứ chỉ có trên hành tinh này, đều được sinh ra từ cảm giác nhân cách hoá “tôi” và “chúng tôi”. Chúng che lấp bản chất của điều bạn là ai. Nếu như bạn không nhận biết được bản chất bên trong đó, thì kết quả là luôn tạo ra những tai hoạ và nỗi khổ. Điều này thật đơn giản. Khi bạn không biết bạn là thế nào, khi đó để thay thế cho bản thể thần thánh tốt đẹp nhất của mình thì bạn cấu thành “cái tôi” được chế tạo bởi tâm trí và “cái tôi” bám giữ vào nó. “Cái tôi” đó bao gồm từ nỗi sợ và sự thiếu thốn.
Khi ấy, sự bảo vệ và tăng cường cảm giác giả tạo đó của mình sẽ trở thành sức mạnh thúc đẩy trước tiên của bạn.
~
Nhiều câu nói thường ngày cũng như cấu trúc của bản thân ngôn ngữ để lộ sự kiện sau đây: mọi người hoàn toàn không biết mình là thế nào. Bạn nói “Anh ta đánh mất cuộc đời của mình” hoặc “Cuộc đời của tôi”, như thể cuộc đời là một thứ gì đó mà bạn có thể sở hữu hay có thể đánh mất. Chân lý là ở chỗ: bạn không có cuộc đời, bạn là cuộc đời. Một Cuộc Đời Duy Nhất - một nhận biết tràn đầy vũ trụ, nó xuyên suốt vũ trụ và tiếp nhận những hình thể tạm thời để cảm thấy mình ở dạng hòn đá hoặc ngọn cỏ, hoặc con vật, hoặc cá nhân, hoặc ngôi sao, hoặc thiên hà v.v...
Nếu bạn có khả năng cảm thấy mình sâu sắc bên trong thì bạn đã biết Cái Đó. Bạn có thể cảm nhận được không, rằng bạn đã là Cái Đó?
~
Đối với phần lớn những gì có ở cuộc đời bạn, thời gian là cần thiết: nắm vững một ngành nghệ thuật, xây dựng một ngôi nhà, đi sâu vào một nghề thủ công v.v... Từ thời gian không có lợi ích gì. Nhưng đối với một việc quan trọng nhất, bản chất nhất, thời gian có một ý nghĩa lớn lao, đó chính là: để tự thực hành hiểu biết bạn là thế nào phía sau “cái tôi” bề mặt của mình - phía sau tên gọi, hình dạng vật lý, tiểu sử, phía sau lịch sử cá nhân.
Bạn không thể tìm được mình trong quá khứ hoặc tương lai. Nơi duy nhất có thể làm điều đó chính là Bây Giờ. Các nhà tìm kiếm tâm linh tìm cái tự thực hành của mình hoặc tìm tỉnh thức - trong tương lai. Trở thành nhà tìm kiếm, bạn đưa vào mình những gì mà bạn cần ở tương lai. Nếu bạn tin vào điều đó, thì với bạn nó sẽ trở thành chân lý: bạn sẽ cần trong thời gian cho đến khi bạn biết được rằng, để trở thành cái mà bạn là thì bạn không cần thời gian.
~
Nhìn lên cây, bạn nhận biết đó là cây. Có ý nghĩ hoặc cảm giác, bạn nhận biết đó là ý nghĩ hoặc cảm giác. Có cảm giác thích thú hoặc đau đớn, bạn nhận biết đó là cảm giác gì. Ngoài ra, khẳng định sau đây rất tương đồng với điều đúng đắn và rõ ràng: nếu bạn nhìn chúng rất chăm chú thì bạn sẽ phát hiện ra rằng ở bình diện tinh tế, tất cả cấu trúc của chúng đều được xây dựng trên ảo giác nền tảng - ảo giác mà không thể tránh khỏi, nếu bạn sử dụng ngôn ngữ hội thoại. Ý nghĩ và ngôn ngữ tạo nên tính nhị nguyên không thể nghi ngờ và phân chia cá nhân mà tuyệt nhiên không tồn tại. Chân lý là thế này: bạn không phải là ai đó, người nhận biết cây, ý nghĩ, tri giác hoặc cảm giác. Bạn chính là tính nhận biết hoặc tính nhận thức, mà bên trong và bằng nó tất cả những thứ đó được thể hiện ra.
Theo bước cuộc sống, bạn có hay không khả năng nhận biết mình như là ý thức mà bên trong nó được triển khai tất cả nội dung của đời bạn?
~
Bạn nói rằng: “Tôi muốn tìm hiểu mình”. Bạn là cái Tôi đó. Bạn là Hiểu Biết đó. Bạn là cái ý thức mà nhờ nó tất cả được nhận biết. Ý thức đó không thể tự nhận biết chính mình; nó tồn tại tự thân.
Sau những giới hạn của cái đó, hoàn toàn không có gì để biết bởi vì sự hiểu biết xuất hiện chính từ nơi ấy. Cái “Tôi” không thể biến mình thành đối tượng nhận thức, thành đối tượng nhận biết.
Cũng như bạn không thể trở thành đối tượng cho bản thân mình. Chính vì vậy, phát sinh nguyên nhân xuất hiện bản thân ảo giác của cái tôi vị kỷ - bởi vì nhất thời bạn đã biến mình thành đối tượng. Bạn nói: “Đây là Tôi”. Còn sau đó ở bạn xuất hiện các mối quan hệ với chính mình, rồi bạn bắt đầu kể lại lịch sử của mình cho bản thân và những người khác.
~
Biết mình như là nhận biết mà bên trong nó diễn ra sự tồn tại, bạn sẽ trở thành tự do khỏi sự ràng buộc vào bản thân hiện tượng, tự do khỏi những tìm kiếm của mình trong các hoàn cảnh, nơi chốn và trạng thái khác nhau. Nói cách khác: tất cả những gì diễn ra hay không diễn ra sẽ không còn có ý nghĩa lớn đến thế. Tất cả những cái đó làm mất gánh nặng và tính nghiêm trọng của mình. Một trò chơi sẽ đi vào cuộc đời bạn. Bạn bắt đầu tiếp nhận từ đó như là vũ điệu của vũ trụ, vũ điệu của các hình dạng - không hơn, không kém.
~
Biết được bạn thực sự là ai, bạn sẽ có cảm giác sống luôn luôn yên bình. Bạn có thể gọi cảm giác đó là vui sướng, bởi vì niềm vui chính là thế này: sống với sự rung động yên bình. Đó là niềm vui hiểu biết và cảm nhận mình bằng chính bản thể sống còn chưa tiếp nhận bất kỳ một hình dạng nào. Đó là niềm vui của Tồn Tại - sự tồn tại của điều bạn thực sự là ai.
~
Cũng tương tự như nước có thể trở thành rắn, lỏng hoặc hơi, nhận biết có thể phô ra hoặc ở dạng chất “đông lạnh”, hoặc chất “lỏng” ở dạng trí tuệ và ý nghĩ, hoặc không có hình dạng qua ý thức thuần khiết.
Ý thức thuần khiết - Đó là Sự Sống trước khi nó thể hiện, và Sự Sống đó nhìn lên thế giới qua mắt “của bạn”, bởi vì bạn là ý thức. Biết mình như Cái Đó, bạn bắt đầu nhìn và nhận biết mình mọi mặt. Đây là trạng thái sáng tỏ hoàn toàn của tri giác. Bạn không còn là một sinh vật với quá khứ nặng nề - một quá khứ đặt bức màn cho những quan niệm mà trên đó xem xét và diễn giải bất kỳ cảm nhận nào.
Khi bạn tiếp thụ mà không có diễn giải, khi đó bạn có thể cảm thấy cái mà bạn tiếp thụ. Tất cả những gì mà chúng ta có thể nói bằng từ ngữ, đó chỉ là một trường tĩnh tại nào đấy được chú ý đặc biệt, trong nó diễn ra tri giác.
Ý thức không có hình dạng bắt đầu nhận biết mình qua “bạn”.
~
Mong muốn và sợ hãi cai quản cuộc đời của hầu hết mọi người.
Mong muốn - đó là khát vọng kiếm thêm cho mình cái gì đấy để trở thành toàn vẹn hơn. Tất cả sợ hãi - sợ mất cái gì đấy mà từ đó trở nên ít hơn, kém hơn, yếu hơn v.v...
Hai hiện tượng này che lấp yếu tố rằng, Tồn Tại không thể được ban tặng hoặc bị tước đoạt. Tồn Tại trong tất cả sự đầy đủ của mình đã là bên trong bạn, ngay Bây Giờ.
Chương 6
CHẤP NHẬN VÀ BUÔNG XUÔI
Bao giờ cũng thế, khi ở bạn có khả năng “liếc nhìn” vào bên trong mình, thì bạn hãy làm điều đó, để thấy có hay không bạn đang tạo ra một cách vô ý thức sự xung đột giữa bên trong và bên ngoài, giữa những tình huống bên ngoài và thời điểm này - dù bạn ở đâu, với ai và bạn làm gì - cũng như giữa các ý nghĩ và cảm giác của mình. Bạn có hay không khả năng cảm nhận đau khổ thế nào khi bạn ở trong sự đối lập với những gì mà chúng đang tồn tại?
Khi bạn hiểu ra điều này, thế thì bạn cũng sẽ hiểu ra là bây giờ bạn tự do rời bỏ khỏi sự xung đột vô ích và trống rỗng đó, rời bỏ khỏi trạng thái bên trong của cuộc chiến.
~
Có bao nhiêu lần trong vòng một ngày, khi mà bạn không thốt lên và không diễn đạt thành lời thực tại bên trong của mình đang hiện hữu vào thời điểm ấy, bạn đành phải nói: “Tôi không muốn ở nơi mà tôi có mặt”? Cảm giác đó là gì khi bạn không muốn ở nơi mà bạn có mặt - tại chỗ tắc nghẽn ô tô, ở nơi làm việc, trong phòng đợi ở sân bay, với những người bên cạnh?
Quả thật, thường dễ chịu hơn là rời khỏi một số nơi nào đó - và đôi khi điều này là tốt nhất mà bạn có thể làm được. Nhưng trong nhiều trường hợp ở bạn không có sự lựa chọn như vậy. Trong tất cả những trường hợp đó, câu nói “Tôi không muốn ở đây” không chỉ làm bất an, nó còn mang tính phá hoại. Câu nói đó làm cho bạn và những người khác không bằng lòng.
Cứ chấp nhận: bạn ở đâu nơi mà bạn có mặt. Nói cách khác: bạn ở đây. Bao giờ cũng vậy. Chẳng lẽ để thấu hiểu điểu này khó khăn đến thế?
Chẳng lẽ bạn thực sự cần treo những nhãn hiệu nhất thời lên bất kỳ tri giác hoặc cảm giác thu nhận được? Chẳng lẽ bạn thực sự cần có những mối quan hệ như vậy với cuộc sống mà chúng dựa trên những phản ứng “ưa thích - không ưa thích”, khi bạn hầu như ở trong sự xung đột liên tục với các hoàn cảnh và mọi người? Hoặc tất cả điều đó chỉ là một thói quen đã ăn sâu mà có thể phá bỏ? Không phải bằng cách làm cái gì đó, mà bằng cách cho phép thời điểm này tồn tại như nó vốn thế.
~
Ngôn từ phản ứng và thói quen “không” làm tăng thêm bản ngã. Ngôn từ “có” làm giảm nó. Sự đồng nhất của bạn với hình dạng - bản ngã của bạn - không đưa đến buông xuôi.
~
“Ở tôi các việc nhiều thế”. Cứ cho là vậy, nhưng chất lượng làm việc của bạn ra sao? Đến nơi làm việc, các cuộc trao đổi với khách hàng, thao tác trên máy tính, thực hiện các nhiệm vụ được giao, tiến hành vô số công việc - chúng tạo thành cuộc sống hàng ngày của bạn - bạn trong trạng thái toàn bộ bao nhiêu ở điều bạn đang làm? Việc làm của bạn có tràn đầy buông xuôi? Hoặc là không buông xuôi? Chính điều đó xác định thành quả của bạn trong cuộc sống, chứ hoàn toàn không phải bạn đưa ra sức lực nhiều đến đâu. Các nỗ lực bao gồm sức ép, căng thẳng và kiệt sức, bao gồm sự cần thiết đạt được một điểm nhất định trong tương lai hoặc đi tới một kết quả định trước.
Bạn có thể tách ra trong mình cho dù một yếu tố nhỏ nhặt nhất không mong muốn làm được điều mà bạn đang làm? Đó là điều phủ định cuộc sống, vì vậy kết quả đạt được như mong muốn là không thể.
Nếu bạn có thể tách ra điều đó trong mình, có thể chăng bạn cũng vứt bỏ được nó và bạn trở thành toàn bộ trong điều mà bạn đang làm?
~
“Làm một việc trong một thời gian” - một bậc thầy thiền Zen đã định nghĩa bản chất của Phật giáo thiền phái như thế.
Làm một việc trong một thời gian có nghĩa là hiện diện một cách toàn bộ trong điều mà bạn đang thực hiện, trao cho điều đó toàn bộ sự chú ý của mình. Đó là hành động trong buông xuôi - một hành động gây cảm hứng.
~
Chấp nhận điều mà nó có, chuyển bạn tới một mức sâu sắc hơn, nơi có trạng thái bên trong của bạn, cũng như cảm giác về mình của bạn sẽ không còn phụ thuộc vào những xét đoán về “cái tốt” và “cái xấu” mà tâm trí đưa ra.
Nếu như bạn nói “có” với cái đang hiện hữu của cuộc sống, nếu như bạn chấp nhận thời điểm này như nó vốn có, thế thì bạn có thể trải nghiệm bên trong mình một cảm giác rỗng không, cảm giác của thế giới bên trong sâu sắc và an bình nhất.
Trên bề mặt, bên ngoài, cũng như trước đây bạn có thể cảm thấy hạnh phúc nếu mặt trời toả sáng, và không hạnh phúc lắm khi trời đổ mưa; bạn có thể hạnh phúc khi thắng cả triệu đôla, hoặc bất hạnh khi trong trò chơi mất tất cả tài sản của mình. Nhưng cả hạnh phúc, cả bất hạnh không còn vào sâu như cũ nữa. Tất cả điều đó chỉ là mặt nước gợn sóng trên bề mặt Tồn Tại của bạn. Nguồn an bình bên trong của bạn vẫn không bị đụng chạm đến và không phụ thuộc vào những điều kiện bên ngoài.
Đó là cái “có” cho điều mà nó hiện hữu, nó mở cho bạn một phép đo chiều sâu bên trong mà hoàn toàn không phụ thuộc vào những tình tiết bên ngoài, không phụ thuộc vào những trạng thái bên trong, nơi các ý nghĩ luôn luôn lên tiếng, còn các cảm xúc thì thay đổi liên tục.
~
Học buông xuôi đơn giản hơn nhiều khi bạn hiểu được bản chất ngắn ngủi của những cảm nhận bất kỳ, và hiểu được rằng thế giới này không thể cho bạn cái gì đó có giá trị vừa thường xuyên vừa bất biến. Khi đó bạn tiếp tục gặp gỡ với mọi người, tiếp tục bị lôi cuốn vào hoạt động nào đó hoặc những thử thách, nhưng bây giờ đã không còn cái mà “cái tôi” vị kỷ vốn mong muốn và sợ hãi đến thế. Nói cách khác, bạn không còn đòi hỏi để một tình huống nào đó, một cá nhân, một nơi chốn hay một biến cố bắt buộc vừa ý bạn hoặc mang đến cho bạn hạnh phúc. Bản chất nhất thời và chưa hoàn hảo của chúng được phép tồn tại.
Và phép mầu là ở chỗ, bạn không còn đòi hỏi từ chúng những thứ mà không thể có được. Một hoàn cảnh bất kỳ, một cá nhân, một nơi chốn hay một biến cố bắt đầu không những làm vừa lòng bạn, chúng còn trở thành hài hoà hơn, an bình và tĩnh tại hơn nhiều.
~
Chấp nhận thời điểm này một cách toàn bộ, bạn chấm dứt tranh cãi với điều mà nó hiện hữu, thói quen ám ảnh thường xuyên suy nghĩ sẽ suy yếu, và thay cho nó là sự an bình thường trực tới. Bạn nhận biết toàn bộ trong mọi trường hợp, rằng tâm trí không móc vào thời điểm hiện tại bất kỳ nhãn hiệu nào. Trạng thái phi đối kháng bên trong này mở ra cho bạn một ý thức vô điều kiện - nó lớn hơn bất tận so với tâm trí con người. Lúc này, trí tuệ to lớn đó nhận được khả năng thể hiện mình qua bạn và hỗ trợ cho bạn từ trong và bên ngoài. Chính vì vậy, qua buông xuôi đối kháng bên trong bạn rất thường xuyên phát hiện ra rằng, các tình tiết thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.
~
Phải chăng tôi nói: “Bạn hãy tận hưởng khoảnh khắc này? Mong bạn hạnh phúc?” Không phải vậy.
Bạn hãy cho phép khoảnh khắc tồn tại như nó vốn thế. Điều đó là đủ.
~
Buông xuôi - có nghĩa là buông xuôi thời điểm này, chứ không phải buông xuôi thời điểm lịch sử mà nhờ đó bạn bắt đầu diễn giải nó, còn sau đó bạn cố gắng gây mối thiện cảm.
Ví dụ, bạn là người tàn phế và không có thể đi được nữa. Đây là một trạng thái như nó vốn thế. Có khả năng, bây giờ tâm trí bạn thêu dệt câu chuyện nói rằng: “Thế là đời tôi đã đi đến gì rồi. Tôi đã mắc vào cái ghế tàn tật trên những bánh xe. Cuộc đời đã xử sự với tôi thô bạo và bất công. Tôi không đáng bị điều này”.
Có thể chăng bạn chấp nhận tính hiện hữu của thời điểm này, chấp nhận tính vốn thế của nó và không lẫn lộn nó với câu chuyện mà tâm trí bạn đã nói nhảm nhí quanh nó?
~
Buông xuôi tới khi mà bạn không còn hỏi rằng: “Vì sao cái đó đã xảy ra với tôi?”.
~
Ngay cả bên trong một tình huống mà dường như không có khả năng chấp nhận và tràn đầy đau khổ vẫn ẩn giấu lợi ích sâu sắc, còn bên trong bất kỳ thảm hoạ nào cũng có chứa hạt mầm ân huệ và nhân từ.
Lịch sử biết nhiều người đàn ông và đàn bà - trước mặt họ là sự mất mát lớn lao, bệnh tật nặng nề, mất hết tự do, cái chết không tránh khỏi - họ đã chấp nhận điều tưởng chừng như không thể chấp nhận được và do đó, họ đã tìm thấy “cái thế giới mà nó đã cho họ sự hiểu biết trọn vẹn”.
Chấp nhận điều không có khả năng chấp nhận là một nguồn ân huệ bất tận trong thế giới này.
~
Thường có những hoàn cảnh, khi mà không một câu trả lời hay lý giải nào thích hợp với chúng. Cuộc đời không có ý nghĩa gì nữa. Hoặc ai đó trong trạng thái tuyệt vọng cực độ tìm đến bạn nhờ giúp đỡ, và bạn không biết mình phải làm gì hay nói gì.
Qua chấp nhận toàn bộ điều mà bạn bế tắc, bạn rời bỏ cuộc chiến vì những câu trả lời - cuộc chiến được tiến hành bởi tâm trí suy nghĩ hạn hẹp - khi đó một trí tuệ mạnh mẽ hơn vào việc, nó hoạt động qua bạn. Và ngay cả ý nghĩ có thể hưởng lợi từ đó, bởi vì trí tuệ này có khả năng diễn ra trong tư duy và mang nó đến cho bạn.
Đôi khi buông xuôi có nghĩa là bỏ lại những cố gắng bất kỳ hiểu cái gì đó và tìm thấy an bình trong điều phi hiểu biết.
~
Bạn biết chăng ai đó mà chức phận cuộc đời chủ yếu là dường như làm cho mình và những người khác trở nên tầm thường và vô tích sự, và lan truyền quanh mình sự bất mãn? Hãy tha thứ cho họ, bởi vì họ cũng là một phần của sự thức tỉnh nhân loại. Vai trò mà họ nắm giữ biểu hiện sự gia tăng và trầm trọng hơn cơn ác mộng của ý thức vị kỷ, của trạng thái không buông xuôi. Trong toàn bộ cái đó không có điều gì riêng tư cả. Đó không phải là điều mà họ là ai.
~
Cũng có thể nói rằng, buông xuôi - đó là sự chuyển đổi bên trong từ đối kháng sang chấp nhận, từ “không” sang “có”. Khi bạn buông xuôi, cảm giác về mình của bạn trải qua sự chuyển dịch từ đồng nhất bản thân với phản ứng của mình hay xét đoán lý trí sang điều, là bạn trở thành không gian bao quanh phản ứng hay xét đoán. Đó là chuyển dịch từ đồng nhất bản thân với hình dạng - ý nghĩ hay cảm xúc - sang hiện hữu và nhận biết mình không phải là cái có hình dạng, mà là tính nhận biết bao trùm toàn bộ.
~
Tất cả những gì mà bạn chấp nhận một cách toàn bộ và đầy đủ sẽ đưa bạn tới an bình, ngay cả chấp nhận cái mà bạn không có khả năng chấp nhận, chấp nhận cái mà bạn ở trong đối kháng.
~
Hãy để cho Cuộc Sống ở trong an bình. Hãy cho phép nó hiện hữu.
Chương 7
THIÊN NHIÊN
Chúng ta phụ thuộc vào thiên nhiên không những theo nghĩa sinh sống vật lý của mình. Chúng ta cần thiên nhiên còn để cho điều, là nó có thể chỉ cho chúng ta con đường trở lại về nhà, con đường từ nhà tù tâm trí sở hữu của chúng ta. Chúng ta đã đánh mất mình trong việc làm, trong suy nghĩ, trong ghi nhớ, trong đoán định - chúng ta đã bị lẫn lộn trong mê cung rối rắm của những điều phức tạp và những vấn đề toàn cầu.
Chúng ta đã quên mất điều mà những hòn đá, cây cối, loài vật vẫn tiếp tục nhớ. Chúng ta đã quên mất chúng ta hiện hữu như thế nào - chúng ta hiện hữu an bình ra sao, hiện hữu tự mình, hiện hữu ở nơi mà cuộc sống tuôn chảy - Ở Đây và Bây Giờ.
~
Bạn chỉ cần hướng chú ý lên cái gì đó của thiên nhiên, lên cái mà nó quen tồn tại không có sự can thiệp của con người, khi ấy giống như bạn đi ra khỏi nhà tù của sự suy nghĩ trừu tượng được khái niệm hoá và đi vào trạng thái ít ra cũng liên kết từng phần với Thực Tại, trong đó hiện hữu toàn bộ thiên nhiên.
Hướng chú ý lên hòn đá, lên cây cối hay lên loài vật tuyệt nhiên không có nghĩa là suy nghĩ về nó - bạn đơn thuần hãy tiếp nhận nó, giữ nó bên trong nhận biết của mình.
Khi ấy cái gì đó từ bản thể của nó sẽ phát sinh trong lòng bạn. Bạn bắt đầu cảm thấy nó an bình làm sao, và khi bạn cảm thấy điều này thì bên trong bạn cũng nảy sinh cùng dạng an bình. Bạn cảm thấy, gốc rễ an bình đi vào Thực Tại sâu sắc chừng nào - nó cư trú trong sự đồng thuận toàn bộ với điều mà nó là và ở nơi mà nó hiện hữu. Hiểu được điều này, bạn cũng tới cùng chỗ như vậy bên trong bạn, nơi hiện diện an bình sâu sắc.
~
Dạo chơi hoặc nghỉ ngơi trong thiên nhiên, bạn hãy chào mừng xứ sở này bằng sự hiện diện toàn bộ của mình trong nó. Cứ để cho an bình. Bạn hãy nhìn. Bạn hãy nghe. Bạn hãy thấy, toàn vẹn đến mức nào mỗi thực thể sống, mỗi cây cối. Khác với con người, chúng không bao giờ bị tách đôi, không bao giờ bị chia chẻ. Chúng không sống qua sự hình dung nhất thời về mình, vì vậy chúng không có nhu cầu bảo vệ hay phóng đại bản thân. Chúng thậm chí hoàn toàn không quan tâm đến điều đó. Con hươu, con nai là vậy. Cây thuỷ tiên vàng nhạt là vậy.
Ở thiên nhiên tất cả tồn tại không đơn thuần trong sự thống nhất toàn bộ với bản thân mình, tất cả hiện diện trong sự thống nhất toàn bộ với mọi thứ khác. Không cá thể nào tách riêng mình ra khỏi cấu trúc tổng thể, có tham vọng tồn tại riêng lẻ ở dạng “cái tôi” và tất cả vũ trụ còn lại.
Ngắm nhìn thiên nhiên có thể giải phóng bạn khỏi “cái tôi” đó - kẻ chủ chốt tạo ra những điều phiền não.
~
Đưa thêm nhận biết của mình vào một ít các âm thanh phân biệt của thiên nhiên - tiếng xào xạc của lá cây trước gió, tiếng hạt mưa rơi, tiếng vo vo của côn trùng, tiếng chim ngân đầu tiên lúc bình minh... Bạn hãy nghe một cách toàn bộ. Phía sau các âm thanh còn có cái gì đó lớn hơn rất nhiều - tính thiêng liêng mà bằng ý nghĩ không thể thấu hiểu được.
~
Bạn không tạo ra thân thể mình và bạn cũng không kiểm soát được các chức năng của nó. Ở đấy làm việc một trí tuệ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với tâm trí con người. Đó cũng là trí tuệ nâng đỡ thiên nhiên và cho thiên nhiên sức mạnh. Không có phương pháp nào khác tiếp cận trí tuệ này gần hơn là qua nhận biết trường năng lượng bên trong của mình - qua cảm nhận sự sinh động của nó, cảm nhận sự hiện diện hít thở sinh tồn bên trong thân thể.
~
Trò chơi vui nhộn và niềm hân hoan của chú chó, sự mê say vô điều kiện của nó và tính sẵn sàng đón mừng cuộc sống vào bất kỳ thời điểm nào thường tương phản rất mạnh với trạng thái bên trong chủ nhân của nó - các vấn đề buồn chán, lo lắng, nặng nề, bị rối rắm trong những ý nghĩ, vắng mặt tại nơi duy nhất và khoảnh khắc duy nhất mới có: Ở Đây và Bây Giờ. Ai đó ngạc nhiên: chú chó khéo xoay xở ra sao để tồn tại khôn ngoan đến thế, hân hoan đến thế khi sống cùng con người như vậy?
~
Nếu như bạn tiếp nhận thiên nhiên chỉ qua tâm trí, qua các ý nghĩ, qua suy nghĩ, thế thì bạn không thể cảm thấy sự sinh động của nó, không cảm thấy tính sống còn và hiện thời của nó. Bạn thấy chỉ hình dạng và bạn không nhận biết được sự sống bên trong hình dạng đó - mà đó chính là điều bí ẩn thiêng liêng. Ý nghĩ hạ thấp thiên nhiên đến mức hàng hoá, đồ vật tiêu dùng. Ý nghĩ sử dụng thiên nhiên ở cấp hiệu vì lợi nhuận hay với mục đích thu nhận các hiểu biết, hoặc trong những mục tiêu thực dụng khác nào đó. Một khu rừng cổ sẽ trở thành những vật liệu cưa xẻ, một con chim - chương trình khoa học, một ngọn núi - một đối tượng phải được xuyên thủng bằng những đường hầm hoặc bị chinh phục.
Giả sử bạn tiếp thụ và nhận biết thiên nhiên với những khoảng thời gian không có ý nghĩ, không có sự tham gia của tâm trí. Khi bạn tiếp cận thiên nhiên bằng cách như vậy, nó sẽ đáp ứng bạn, sẽ tham gia vào sự tiến hoá của ý thức nhân loại và vũ trụ.
~
Bạn hãy để ý, một bông hoa hiện diện ra sao và nó dâng hiến cho cuộc đời như thế nào?
~
Các cây cối ở nhà bạn - có lúc nào đó bạn đã nhìn chúng một cách thực sự? Bạn có cho phép một sinh vật quen thuộc và đồng thời huyền bí như vậy, mà chúng ta gọi là thực vật, dạy bạn những điều bí mật? Bạn có để ý, chúng an bình sâu sắc ra sao? Nó được bao bọc bởi một trường tĩnh tại thế nào? Vào thời điểm, khi bạn bắt đầu nhận biết sự phát xạ an bình xuất phát từ thực vật đó, thế thì nó sẽ trở thành người thầy của bạn.
~
Bạn hãy quan sát một con vật, một bông hoa hay một cây nào đó và bạn hãy nhìn, nó hiện diện trong Thực Tại ra sao. Nó là tự thân. Nó có phẩm chất khó tin, có tính hồn nhiên và thiêng liêng. Nhưng để bạn có thể nhìn thấy điều đó, bạn phải rời xa thói quen nhất thời của mình đưa ra tên gọi và gắn nhãn hiệu. Vào khoảnh khắc, khi bạn nhìn bên ngoài nhãn hiệu thì bạn sẽ cảm thấy một chiều đo không thể diễn tả của thiên nhiên mà không thể thấu hiểu qua suy nghĩ hoặc tri giác cảm nhận. Đó là sự hài hoà, tính thiêng liêng được xuyên suốt và thấm đượm không chỉ toàn bộ thiên nhiên nguyên vẹn, mà cả bên trong bạn nữa.
~
Không khí mà bạn thở - đó là thiên nhiên, cũng giống như bản thân quá trình hô hấp.
Bạn hãy chuyển sự chú ý vào hơi thở của mình và hãy nhận biết rằng, bạn không thực hiện điều này. Đó là hơi thở của thiên nhiên. Nếu như bạn buộc phải nhớ về điều là bạn cần phải thở, thế thì chẳng mấy chốc bạn sẽ chết; còn nếu bạn cố dừng hơi thở của mình thì thiên nhiên sẽ giành chiến thắng.
Qua việc bắt đầu nhận biết hơi thở của mình và duy trì sự chú ý của bạn ở đó, bạn sẽ được hợp nhất với thiên nhiên một cách thân tình và mạnh mẽ nhất. Hành vi này có tác dụng chữa bệnh và gây cảm hứng sâu sắc. Nó gây ra trong ý thức của bạn sự chuyển dịch từ thế giới quan niệm của các ý nghĩ sang xứ sở bên trong của ý thức vô điều kiện.
~
Bạn cần thiên nhiên như một người thầy để giúp bạn hợp nhất với Thực Tại. Nhưng không chỉ bạn cần thiên nhiên, nó cũng cần đến bạn đấy.
Bạn không tách rời khỏi thiên nhiên. Tất cả chúng ta là một phần của Sự Sống Duy Nhất, nó thể hiện mình ở vô số hình dạng của toàn bộ vũ trụ, thể hiện trong những hình dạng mà tất cả hoà hợp với nhau chặt chẽ và tương giao với nhau trọn vẹn. Khi bạn hiểu tính thiêng liêng đó, hiểu vẻ đẹp, sự im lặng phi ý nghĩ và phẩm chất mà trong đó bông hoa hoặc cái cây tồn tại, thì bạn sẽ thêm cái gì đó cho cả bông hoa và cái cây. Qua hiểu biết và giác ngộ của bạn, thiên nhiên cũng đi tới nhận biết mình. Nó đi tới nhận biết vẻ đẹp và tính thiêng liêng riêng tư - qua bạn!
~
Một không gian thầm lặng vĩ đại đang nắm giữ toàn bộ thiên nhiên trong vòng tay của mình. Nó cũng đang nắm giữ cả bạn.
~
Chỉ khi bên trong bạn tĩnh lặng, thì ở bạn sẽ xuất hiện khả năng tiếp cận xứ sở an bình mà ở đó cũng cư trú cả những hòn đá, cây cối, con vật. Chỉ khi tâm trí ồn ào của bạn ngừng lại, khi đó bạn ở một mức độ sâu sắc tìm thấy khả năng liên kết với thiên nhiên và ra khỏi những giới hạn của cái cảm giác phân chia mà suy nghĩ thường ngày tạo ra.
Suy nghĩ - đó là một mức trong tiến hoà sự sống. Thiên nhiên tồn tại trong sự an bình sơ khởi và thuần khiết, nó đã xuất trước ý nghĩ. Cả cái cây và bông hoa, con chim và hòn đá đều không nhận thức được vẻ đẹp và tính thiêng liêng riêng tư. Khi mọi người trở nên tĩnh lặng, họ sẽ rời khỏi những giới hạn của ý nghĩ. Trong im lặng bên ngoài ý nghĩ, còn có thêm một chiều đo khác - chiều đo hiểu biết và giác ngộ
Thiên nhiên có khả năng dẫn dắt bạn đến im lặng và an bình. Đó là quà tặng của thiên nhiên cho bạn. Khi bạn tiếp nhận thiên nhiên và liên kết với nó trong trường im lặng, thế thì nhận biết của bạn bắt đầu xuyên qua trường đó. Đấy là quà tặng của bạn cho thiên nhiên.
Thiên nhiên nhận biết mình qua bạn. Có thể nói, thiên nhiên đã chờ đợi bạn nhiều triệu năm rồi!
Chương 8
CÁC MỐI QUAN HỆ
Quả là chúng ta thật nhanh chóng tạo ra mối quan hệ con người và đi tới một số kết luận nào đó về mối quan hệ ấy. Tâm trí vị kỷ ưa thích gắn nhãn lên những người khác, phân chia họ thành những cá nhân trừu tượng, gán cho họ những phẩm chất đặc trưng và suy diễn điều này điều nọ khá chủ quan.
Mỗi con người bị tiêm nhiễm bởi phản xạ có điều kiện - phản xạ suy nghĩ và thể hiện mình một cách nhất định. Mỗi con người ở mức độ di truyền bị ước định và thấm nhuần bởi môi trường văn hoá mà trong đó anh ta trưởng thành, cũng như ấn tượng thiếu thời của mình.
Cách thức nói trên hoàn toàn không phải là về điều mà những người đó là ai, mà là họ phải trông có vẻ ra sao. Nói lên xét đoán về ai đó, bạn tiếp nhận một cách sai lầm những hình ảnh suy diễn ước định về những người mà họ là ai. Việc đưa ra những ý kiến như vậy tự thân đã là cách quy chụp ước định và vô ý thức sâu sắc. Bạn gán cho họ những phẩm chất cá nhân, được tạo ra bởi tâm trí bạn, và cá nhân giả tạo đó sẽ trở thành nhà tù không những đối với người đó, mà còn đối với cả bạn nữa.
Giải phóng khỏi những xét đoán, chấm dứt nói lên chúng - không có nghĩa là không nhận xét gì về những điều mà mọi người làm. Nó chỉ có nghĩa rằng, bạn nhận thức tính cách của họ đơn thuần như là sự biểu hiện của tính ước định. Bạn nhìn thấy nó và bạn tiếp nhận nó như một hình dạng. Và bạn không tạo ra nhân cách của người đó chỉ dựa trên hình dạng như vậy.
Điều đó sẽ giải phóng bạn và người khác khỏi sự đồng nhất với suy diễn, đồng nhất với hình dạng, đồng nhất với lý trí. Khi đó, bản ngã sẽ không còn điều khiển các mối tương giao của bạn nữa.
~
Bởi vì bản ngã cai quản đời sống của bạn, cho nên hầu hết các ý nghĩ, các cảm xúc và các hành động của bạn đều được sinh ra bởi mong muốn và nỗi sợ. Khi đó, trong các mối tương giao với mọi người thì bạn hoặc là mong muốn cái gì đó từ họ hoặc là bạn lo sợ người này người khác.
Những gì mà bạn mong muốn từ người khác có thể là niềm vui thích, lợi ích vật chất, sự thừa nhận, lời khen hoặc sự chú ý, còn có thể mong muốn tăng thêm cảm giác “cái tôi” riêng tư bằng cách so sánh hoặc khẳng định điều mà bạn khá hơn họ, rằng bạn có nhiều hơn hoặc bạn biết nhiều hơn. Những gì mà bạn sợ có thể là cái gì đó đối lập. Qua nó, bằng một cách nào đó họ có thể hạ thấp cảm giác “cái tôi” riêng tư của bạn.
Khi bạn làm cho thời điểm hiện tại thành điểm hội tụ chủ yếu của sự chú ý - chứ không phải biến nó thành phương tiện để đạt được mục tiêu - thế thì bạn rời khỏi những giới hạn của bản ngã. Cùng với cái đó, bạn tiến thêm một bước ra khỏi những giới hạn tuyệt vọng vô ý thức sử dụng mọi người như một phương tiện để đạt được mục tiêu, như một phương tiện phóng đại ý nghĩa riêng tư vì người khác. Khi bạn thể hiện toàn bộ sự chú ý của mình đối với người mà bạn tương tác, thì bạn sẽ loại bỏ từ những mối quan hệ đó tất cả những điều quá khứ và tương lai - chúng không giúp ích gì cho việc giải quyết các nhiệm vụ thực tế. Khi bạn hoàn toàn hiện diện với những người mà bạn gặp gỡ, thì bạn sẽ bỏ qua các phẩm chất của họ do tâm trí bạn đã tạo ra - những diễn giải của bạn về điều mà họ là thế nào, về những gì mà họ đã làm trước đây - và bạn trở nên có khả năng tương tác với họ vắng bóng những xét đoán vị kỷ, phát sinh từ mong muốn và nỗi sợ của bạn. Chú ý, tức là tính sẵn sàng thường trực và điềm tĩnh - đó chính là chìa khoá trong quan hệ.
Bước qua ranh giới mong muốn và nỗi sợ trong những mối quan hệ quả là lành mạnh làm sao. Tình yêu thực sự không muốn gì và cũng không sợ gì.
~
Trong quá khứ của tình yêu là quá khứ của bạn, nỗi đau của tình yêu trong nỗi đau của bạn, mức ý thức của tình yêu - đó là mức ý thức của bạn, bạn suy nghĩ và hành động cũng đúng như nó. Với nhận biết điều này sẽ tới sự tha thứ, đồng cảm và an bình.
Bản ngã không muốn nghe thấy điều này, bởi vì nếu nó không còn có thể được đáp lại và tôn sùng, thì nó sẽ mất sức mạnh.
~
Nếu bạn chấp nhận bất kỳ ai đi vào không gian của Thời Điểm Hiện Tại như một người tìm kiếm cao quý, nếu bạn cho phép tất cả là những người mà họ vốn thế, thì họ bắt đầu được thay đổi.
~
Để hiểu biết người khác, hiểu biết người đó là ai về mặt thực chất, bạn chắc gì cần hiểu biết điều gì đó Về người ấy - quá khứ, lịch sử, huyền thoại. Chúng ta nhầm lẫn sự hiểu biết Về với sự hiểu biết chiều sâu mà tâm trí không đạt tới. Sự hiểu biết Về và sự hiểu biết chiều sâu - những thể thức hoàn toàn khác nhau. Sự hiểu biết Về có quan hệ với hình dạng, còn sự hiểu biết chiều sâu - phi hình dạng. Sự hiểu biết đầu hoạt động qua tâm trí, còn sự hiểu biết sau - qua im lặng.
Sự hiểu biết Về có lợi trong những khía cạnh thực tế. Tại mức độ đó chúng ta không thể qua được mà không có nó. Nhưng nếu trong các quan hệ nó là thể thức chủ đạo, thì điều đó sẽ trở thành một yếu tố hạn chế, thậm chí có tính phá hoại. Các ý nghĩ và quan niệm tạo ra giữa mọi người một rào cản nhân tạo và tình trạng biệt lập. Trong trường hợp đó ở mối tương giao của các bạn không có gốc rễ với Thực Tại, chỉ có cơ sở hợp lý. Khi không còn những rào cản quan niệm, thì trong bất kỳ mối tương giao con người nào tình yêu sẽ hiện diện một cách tự nhiên nhất.
~
Phần lớn mối tương giao con người được quy về sự trao đổi bằng lời nói - các đối tượng của xứ sở ý nghĩ. Điều quan trọng là cuộc sống cũng đòi hỏi đưa một ít im lặng và an bình vào những mối quan hệ gần gũi.
Không có các mối quan hệ nào có thể nẩy nở hoa mỹ mà thiếu cảm giác về một không gian phát sinh cùng im lặng. Các bạn hãy thiền cùng nhau hoặc cùng nhau im lặng nghỉ ngơi trong thiên nhiên. Thông qua dạo chơi, ngồi trong ôtô hoặc khi ở nhà, các bạn hãy để cho sự hiện diện im lặng của mình trở thành an bình và lợi lạc. Im lặng không cần và không đòi hỏi tạo ra nó. Các bạn đơn giản hãy thụ cảm cái im lặng mà nó đã có, bởi vì bình thường nó hay bị che lấp bởi tiếng ồn nhất thời.
Nếu im lặng không gian không đầy đủ thì trong các mối quan hệ tâm trí sẽ chiếm ưu thế, và khi đó im lặng có thể dễ dàng bị mất đi bởi những vấn đề và xung đột. Nếu như có im lặng thì trong nó có thể có những gì mong muốn.
~
Nghe chân thật - đây là cách khác đưa im lặng vào trong các mối quan hệ. Khi bạn nghe ai đó một cách thực sự, khi đó sẽ xuất hiện chiều sâu im lặng và an bình, nó sẽ trở thành phần bản chất nhất của các mối quan hệ. Nhưng kỹ năng nghe thực sự - đây là một hiện tượng hiếm hoi. Thông thường, phần chú ý lớn nhất của mọi người hay bị xâm chiếm bởi suy nghĩ riêng tư của mình. Trong trường hợp tốt nhất, họ có thể cho lời nói của bạn sự đánh giá hoặc chuẩn bị để họ nói tiếp. Hay qua chìm đắm trong những ý nghĩ riêng tư, họ có thể không nghe điều gì cả.
Việc nghe chân chính vượt xa khỏi những giới hạn tri giác bằng tai. Nó chính là xuất hiện sự chú ý thường trực và sống động, xuất hiện một không gian hiện hữu nào đó mà bên trong nó các từ sẽ được cảm thụ. Bấy giờ các từ trở thành yếu tố thứ phát. Chúng có thể chứa đầy ý nghĩa và có thể không có ý nghĩa nào. Điều quan trọng hơn nhiều không phải là những gì mà bạn nghe thấy, mà là bản thân sự nghe như là một hành động, như là một không gian hiện diện có ý thức xuất hiện khi bạn nghe. Đây là không gian mà ở đó bạn hội nhập với người khác, nó là trường liên kết nhận biết mà trong đó không còn những rào cản chia cắt, được tạo ra bởi cách suy nghĩ quan niệm và suy diễn. Và bây giờ người khác đã không còn là “người khác” nữa. Trong không gian này các bạn được liên kết cùng nhau như nhận biết, như ý thức.
~
(Còn tiếp)
Dịch từ tiếng Nga: Trần Văn