Đăng ngày: 22:28 09-07-2009
Thư trao đổi của hai nữ công dân Việt Nam và Trung Quốc thể hiện cái nhìn của hai người trẻ về quan hệ phức tạp giữa hai nước.
Cô Ailien Tran, Nghiên cứu sinh Fulbright 2009, có cảm xúc sau khi
đọc bài viết trên BBC của Quách Tương Uy liên quan cuộc chiến biên giới
1979.
Đáp lại, nữ sinh Trung Quốc đang học ở London bày tỏ suy nghĩ của cô về chiến tranh và hòa bình.
Thư của Ailien Tran:
Khi cuộc chiến tranh biên giới bùng nổ, tôi còn là trẻ con học tiểu
học. Cha tôi vẫn còn trong trại tù cải tạo, và gia đình tôi bị đuổi ra
sống trước mái hiên nhà cũ của mình. Là một đứa trẻ thơ, tôi bị bối rối
giữa hai lối suy nghĩ và lời nói hoàn toàn trái ngược giữa nhà trường
và mọi người trong xóm.
Lúc đó còn quá sớm để người Sài Gòn quên đi những ký ức của sự phồn
thịnh trước năm 1975. Người ta không quan tâm mấy đến tin tức từ biên
giới phía Bắc, và họ cũng chẳng cảm động bao nhiêu về sự hy sinh của bộ
đội miền Bắc. Họ vẫn còn vương vấn về sự kiện lịch sử đã thay đổi cuộc
đời của họ cách đó 4 năm.
Từ sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975, đối với người miền Nam, bộ đội miền
Bắc không hẳn là "anh hùng trong lòng" họ và miền Bắc không hoàn toàn
là “quê hương trong trái tim” họ. Thế nhưng, càng ngày càng nhiều những
câu chuyện và hình ảnh của người dân miền Bắc chạy nạn về phía Nam để
tránh sự tàn sát của quân Trung Quốc, người miền Nam dần dần và thậm
chí mau chóng cảm nhận tình nghĩa đồng bào cốt nhục của những sự mất
mác mà người miền Bắc phải gánh chịu.
Người miền Nam bắt đầu hưởng ứng lời kêu gọi yêu nước của chính quyền
mới. Thế là một lần nữa tâm hồn và ý chí Việt Nam lại thu về một mối,
đó là ủng hộ và bảo vệ những gì Việt Nam, bất kể Nam hay Bắc, và chống
lại những gì ngoại bang, bất kể là Trung Quốc, Pháp, hay Mỹ.
Là trẻ con tuổi tiểu học, tôi không biết lựa chọn gì hơn là nghe theo
mọi người quanh mình. Tôi đã từng phẫn nộ và căm thù lính Trung Quốc
dựa trên sự miêu tả của chính quyền. Và rồi tôi lớn lên, những ký ức về
cuộc chiến tranh biên giới trôi vào quên lãng. Tôi cùng gia đình sang
định cư ở Hoa Kỳ, và chật vật với cuộc sống mới. Tôi học hành và làm
việc với rất nhiều sắc tộc khác nhau, trong đó có người đến từ Trung
Quốc.
Tôi làm bạn và trở nên thân thiết với rất nhiều loại người khác nhau,
ngay cả người Trung Quốc. Chưa bao giờ tôi nhớ hoặc nghĩ về cuộc chiến
biên giới. Suốt ba mươi năm qua, chính quyền Việt Nam lẫn Trung Quốc
đều không nhắc đến cuộc chiến này một cách chính thức hay tưởng niệm
một cách long trọng nhưng gần đây, đôi khi cũng có những lời bàn tán
đây đó làm tôi suy tư.
Tôi đọc “Ký ức của những người bị quên lãng” của Quách Tương Uy đăng
tải bởi BBC Vietnamese, và nhận thấy một sự thay đổi trong tâm hồn.
Hình ảnh người chiến binh Trung Quốc, đã từng làm tôi căm phẫn năm nào,
không còn đáng ghét như xưa. Tôi nhìn tấm ảnh chụp những chiến binh rất
trẻ tuổi trong đồng phục quân đội mà xót xa trong lòng.
Họ còn quá trẻ, lẽ ra họ phải được sống sung sướng cùng gia đình, tại
sao họ phải làm lính và bỏ mạng tại Việt Nam hoặc sống sót với thân thể
không lành lặn và nguyên vẹn, để rồi họ mau chóng bị lãng quên sau
những tiếng tung hô của trận đánh cuối cùng. Trong bức ảnh này, những
chiến binh Trung Quốc có vẻ rất tự hào và ngạo nghễ trên đường tiến
đánh và giết hại người Việt Nam. Lẽ ra, tôi phải căm phẫn khi nhìn bức
ảnh này.
Song, tôi lại thấy thương cảm cho họ. Tại sao? Vì họ cũng là con người
thôi. Họ cũng yêu đời và thèm được sống như anh trai tôi hay cháu trai
tôi vậy. Tôi còn nhớ khi còn bé thơ, tôi thường căm thù hình ảnh những
người lính Pháp, Mỹ và Trung Quốc cạnh bên những thường dân Việt Nam
không “một tấc sắt” trong tay. Nhưng ngày nay, sau khi được sống và làm
việc với họ trên đất Hoa Kỳ, tôi nhận ra rằng họ cũng chỉ là những
thanh niên rất trẻ, ngây thơ, yêu đời và đầy khát vọng hạnh phúc như
những thanh niên Việt Nam mà tôi từng gặp cả đời tôi.
Quách Tương Uy viết về tâm tư tình cảm của những chiến binh Trung Quốc
trong cuộc chiến tranh biên giới rất hồn nhiên làm tôi rất cảm động.
Những chiến binh Trung Quốc này cũng ngây thơ và đầy tình cảm. Nếu họ
không bị nhồi sọ hoặc cưỡng ép đi ra chiến trận, có lẽ họ cũng chẳng
bao giờ làm hại ai, đừng nói gì đến giết hại người Việt Nam ở Lạng Sơn.
Tôi hy vọng rằng sẽ không còn chiến binh Trung Quốc bỏ mạng ở Việt Nam
dù đó là “sự hy sinh anh hùng". Chẳng có người Việt Nam nào muốn chiến
tranh hoặc gây hấn với Trung Quốc.
Thanh niên Trung Quốc có quyền được sống hạnh phúc và theo đuổi những
ước mơ giản dị của một đời người, đó là tình yêu, gia đình và sự sung
túc. Họ không cần làm anh hùng trên chiến trận Việt Nam, để rồi mang
lại đau thương cho gia đình và bản thân họ, và cuối cùng là bị quên
lãng một cách tàn nhẫn bởi những người đã từng hun đúc ý chí anh hùng
ngắn ngủi và đáng sợ ấy.
Thư của Quách Tương Uy
Thân gửi người bạn Việt Nam,
Cảm ơn suy nghĩ của bạn. Tôi rất xúc động vì những lời bạn viết trong
thư, đó cũng chính là xúc cảm của tôi về cuộc chiến và hòa bình.
Tôi hiện là sinh viên ngành Quan hệ Quốc tế, thành ra chiến tranh và
hòa bình là chủ đề tôi luôn quan tâm, nhất là chiến tranh. Chúng ta nói
về chiến tranh thường xuyên quá đến nỗi ta gần như tin rằng hòa bình
chỉ là khoảng lặng tạm thời giữa hai cuộc chiến.
Trong lớp học, chúng tôi thảo luận về tranh chấp ở Biển Đông, hiện đại
hóa quân sự của Trung Quốc và cán cân quyền lực ở Đông Nam Á. Chúng tôi
kết luận thật dễ dàng rằng xung đột tất yếu xảy ra vì quyền lợi các nhà
nước đòi hỏi phải có giao tranh.
Ngoài lớp học, tôi có trông thấy những bức hình trên mạng BBC về hạm
đội Trung Quốc. Tôi hiểu nỗi lo âu sâu sắc của các nước láng giềng Đông
Nam Á, đặc biệt là Việt Nam
Nhưng tôi vẫn tin, thực lòng tin rằng, chúng ta vừa có thể là những
người thực tiễn nhưng cũng tin vào hòa bình, vì hòa bình trong thực tế
luôn là một lựa chọn, và một ngày kia nó sẽ là lựa chọn duy nhất.
Bạn có lý khi nói về những con người cụ thể trong chiến cuộc. Từ “quân
đội” thật lạnh lùng, đáng sợ, thể hiện bộ máy nhà nước có khả năng giết
người. Nhưng khi chúng ta nhìn sâu hơn, ta sẽ nhận ra mỗi người lính là
một cá thể đầy ý nghĩa. Anh ta có thể là chồng, người tình, anh trai,
con trai; và người lính đó cũng là cha tôi phục vụ trong quân đội Trung
Quốc.
Nếu ở nơi chiến trường có ai đó ngần ngừ khi ra trận vì không muốn đánh
mất vĩnh viễn người thân, thì điều đó cũng chẳng có gì là ích kỷ. Điều
này không dính dáng gì đến lòng yêu nước, mà chúng ta đang bàn đến lòng
nhân văn.
Khi còn bé, sống trong những câu chuyện của cha kể về những bóng ma
Việt Nam xa lạ, tôi nghĩ mình sẽ đồng ý với việc giết người để bảo vệ
“chúng tôi”. Nhưng sự thực không phải thế, các bạn không phải là bóng
ma; những người lính Việt Nam cũng giống như cha tôi. Biên giới ngăn
cách – cũng như kẻ thù - là do nhà nước tạo ra.
Vì thế, khi tôi đọc bình phẩm khiêu khích và kiêu ngạo của một số bạn
Trung Quốc trên mạng, tưởng tượng các máy bay, tàu chiến khống chế Biển
Đông, tôi cho rằng các bạn ấy thật ngây thơ về bạo lực và chiến tranh.
Quân đội trong tư cách bộ máy nhà nước quả có thể giết người. Nhưng chúng ta, những con người, thì không.
Trước thềm xung đột, nếu chúng ta có thể tự hỏi ai sẽ chịu đau khổ,
chúng ta sẽ biết chiến tranh không phải là cách dễ dàng hơn để giải
quyết.
Người bạn của tôi ạ, đó là vì sao, giống như bạn, tôi tin vào hòa bình.
2 bài văn hay khinh khủng!