Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 11:07 08-10-2009
Cổ tích nào cho anh?
Cô ấy hỏi tôi: “Anh quen Hồ phải không ?”
“Đúng. Mùa đông năm ngoái, tôi đã cùng ăn cơm với cô ấy, trong ấn tượng của tôi đó là một cô gái tài hoa, dịu dàng, thanh tú.”
“Thích cô ấy à ?”
“Đúng.”
“Vậy thì nên biết câu chuyện của cô ấy...”
Hồ là một nhà văn nữ, mới tốt nghiệp đại học không lâu, sở trường viết tiểu phẩm và thơ mới, những điều cô ấy viết luôn sinh động và tràn đầy tình cảm, qua giọng văn cũng có thể thấy được cô ấy là người con gái đa tình và tinh tế.
Hồ chưa kết hôn lần nào, cha mẹ ở miền Nam. Trong một buổi họp mặt văn nghệ sĩ Đài Bắc, cô quen Châu. Châu không phải là nhà văn, mà chỉ là phóng viên một tờ báo, nhưng anh cũng biết sáng tác, biết thưởng thức, thậm trí còn biết vẽ nữa. Tài năng và tướng mạo của Châu nhanh chóng hớp hồn nữ nhà văn trẻ, nhưng có điều Châu là người đàn ông đã có gia đình.
Nhân loại có biết bao nhiêu câu chuyện “Tương kiến thái vãn” (Gặp nhau quá muộn – Tên bài hát nổi tiếng của Tiểu Trùng), nhưng quen nhau thì chẳng bao giờ là muộn. Hồ và Châu quen nhau rồi yêu nhau, giữa quen và yêu là chặng đường vừa dài vừa gập ghềnh. Tôi tin rằng họ đã trải qua một con đường đầy gian nan vất vả, chắc chắn là đầy mâu thuẫn, day dứt, khổ sở, áp lực và cảm giác phạm tội. Xã hội Đài Loan, nói mới cũng không hoàn toàn là mới, nói cũ cũng không phải là cũ, một mặt thì lắng nghe những nhân vật thuộc trào lưu hiện đại, mặt khác lại bảo thủ đến cực đoan. Hồ và Châu bị kẹt giữa hai bờ.
Châu là con nhà có học, vợ cũng là con nhà danh giá, hai người đã có một trai một gái. Bất luận là về mặt đạo nghĩa hay trách nhiệm đều không cho phép anh ngoại tình, chứ đừng nói tới chuyện bỏ người này lấy người kia. Thế nên Hồ và Châu đành phải giấu giếm tình cảm của mình. Họ thường gặp nhau trong những buổi dạ tiệc hoặc gặp mặt họp hành. Bốn mắt nhìn nhau, ngàn vạn lời muốn nói nhưng không thể tỏ bày. Có một lần, khi họ có cơ hội chỉ riêng hai người, Châu nói: “Đó chỉ là ba chữ thôi, ba chữ ấy từ khi có lịch sử, có nhân loại, người ta đã nói với nhau ba chữ này, đó là: Anh yêu em. Anh không thể lúc nào cũng nói câu này với em, nhưng chúng ta quy ước nhé, nếu anh gõ 3 tiếng xuống bàn, có nghĩa anh muốn nói với em rằng: anh yêu em; nếu anh vỗ vai em 3 lần, cũng có nghĩa là anh muốn nói: anh yêu em; nếu anh gọi điện thoại cho em đổ chuông 3 lần tắt máy, cũng có nghĩa là anh muốn nói: anh yêu em; thậm trí anh nhìn em chợp mắt 3 lần cũng có nghĩa là: anh yêu em; giơ 3 ngón tay, ho 3 tiếng, rít thuốc lá 3 hơi... đều có nghĩa là anh đang nói: anh yêu em.”
Thật là một quy ước lãng mạn !
Sau đó, một khoảng thời gian rất dài, họ sống trong “3 lần”. Gõ 3 tiếng, anh yêu em. Kêu 3 tiếng, anh yêu em. Chớp mắt 3 lần, anh yêu em. Chuông đổ 3 lần, anh yêu em. Huýt sáo 3 lần, anh yêu em. Thở dài 3 lần, anh...nh...yêu..êu...em...m.
Tình yêu như thế có cái buồn của nó, có cái đẹp của nó, có ý thơ của nó, có sự tàn nhẫn của nó, có sự điên cuồng của nó, có cả sự đau khổ của nó.
Bất luận thế nào, tình yêu của Châu và Hồ cũng cứ trôi qua như vậy. Vì tình yêu này mà Hồ từ chối tất cả những chàng trai đến với mình, cô sống trong cô độc.
Dần dần những người bạn thân của hai người cũng biết chuyện. Còn bản thân hai người sau những nỗi nhớ sâu đến tận xương, ngày càng thấy tình yêu của người kia dành cho mình là vô cùng. Thế là Châu bắt đầu kiếm chuyện gây sự với vợ, và đem chuyện của mình ra nói với bố mẹ, bắt đầu công khai tranh đấu cho tình yêu – con đường này xem ra còn tàn khốc đau khổ hơn. Châu vì Hồ và tranh đấu, Hồ vì Châu mà chịu người đời chửi mắng.
Cuối cùng vợ Châu cũng chấp thuận ly hôn.
Một ngày tháng 7 năm ngoái, Hồ và Châu hẹn nhau đến ăn trưa trong một nhà hàng ở Đài Bắc. Hôm đó trong lòng Hồ rất vui, bởi sau nhiều năm lén lút yêu nhau, bây giờ mới được công khai. Ai ngờ được, bữa cơm ấy cô đợi mãi nhưng Châu không xuất hiện, mà lại là mãi mãi không xuất hiện.
Sáng hôm đó, Châu đã ra đi mãi mãi vì tai nạn ôtô.
Cổ tích nào cho em?
Như vậy đấy, đang sống sờ sờ ra đấy bỗng nhiên chết đi. Vĩnh viễn. Nhưng người sống thì vẫn phải tiếp tục sống.
Hồ cũng không biết tại sao mình vẫn sống được, những tháng ngày ấy cô sống mà như đã chết rồi, đối với tất cả mọi chuyện xung quanh cô nhìn mà không thấy. Cảm giác trái tim tan nát, chỉ có người đã từng trải qua mới thấu hiểu. Khoảng thời gian ấy, cô như không còn cảm giác, không biết suy nghĩ, không có ý thức, sống như một sự tồn tại, đau khổ đến tột cùng, tưởng chừng nỗi đau không bao giờ có thể lành được nữa, không còn hy vọng gì nữa. “Cái chết” đã huỷ hoại tất cả, tình yêu, ước mơ và hy vọng.
Đêm thứ bảy sau ngày Châu mất, rất nhiều bạn bè của Châu đến truy điệu anh. Hồ cũng đến, cô tiều tuỵ và vô hồn. Vẫn đồ vật cũ ấy, nhưng ai sẽ gõ 3 lần, ho 3 lần, chớp mắt 3 lần, huýt sáo 3 lần, thở dài 3 lần... với cô nữa đây ?
Đêm ấy thành phố Đài Bắc đèn điện sáng huy hoàng đến lạ. Nhưng trong lễ truy điệu Châu, nơi gian phòng rộng lớn, đèn bỗng nhiên phụt tắt, tất cả tối om. Trong sự ngạc nhiên của mọi người, đèn sáng lên, rồi lại tắt, lại sáng, lại tắt. Liên tục 3 lần liền !
Hồ suýt nữa khuỵ xuống. Đèn sáng 3 lần, anh yêu em !
Cái chết không phải là điểm cuối cùng, Hồ như sống lại, lại có thể tiếp tục đối diện với cuộc sống, lại bắt đầu ngồi bên những trang viết. Chết không có nghĩa là mất tất cả !
Đây là một câu chuyện tình yêu !
Tôi nghe xong cảm động không nói nổi thành lời, sống mũi cay cay. Tình yêu, nếu có thể vượt ra ngoài ranh giới giữa sự sống và cái chết, thì đó quả là vĩ đại ! Nếu quả thực có linh hồn, thì những người yêu nhau sẽ không bao giờ bị cái chết chia cắt. Vậy tình yêu sẽ không có điểm cùng, điều này không phải là rất đẹp hay sao ? Cầm bút lên, tôi không thể cầm lòng viết vài chữ:
“Không cùng chết nhưng vẫn có thể cùng sống ! Không thể gặp nhau nhưng vẫn có thể yêu nhau ! Không thể là đời này kiếp này, nhưng sẽ là mãi mãi !” Cho Hồ cho Châu, cho tình yêu của hai người.
Dịch giả: Trần Hạnh Tường
Cổ tích nào cho hai chúng mình?
这个故事是兰妮告诉我的。
"你认识胡吗?"她问我。
"是的,去年冬天,我和她吃过饭,印象中,是个很温柔,很灵秀,很有才华的女人。"
"喜欢她吗?"
"是的。"
"那么,你应该知道她的故事。"
胡是个年轻的女作家,刚从大学毕业没多久,擅长写新诗和小品,文笔流畅生动,笔底充满了感情。 从她的文笔看,她该是个细腻而多情的女孩。
胡尚未结婚,和父母定居南部。在一次台北的文艺聚会上中,她认识了住在台北的周。周不是作家,而是某报的记者,能写,能谈,能欣赏,而且会画一手好的写意画。他的才气和风采立即吸引了年轻的胡,但是,周已经使君有妇。
人类太多"相见恨晚"的故事,但是,相知却永不会"恨晚"。胡和周由相识而相知,由相知而相爱,这之间是一条漫长而坎坷的路。我相信他们这条路走得非常艰苦,必定充满了矛盾、挣扎、痛楚、压力和犯罪感。台湾的社会,说新不新,说旧不旧。一方面有非常耸人听闻的新潮人物,另一方面,也有极端的保守派。胡和周就在这夹缝中生存。
周是书香门第,妻子也是出自名门,而且已有一儿一女。无论在道义上,责任上,都不允许他有外遇,更遑论离婚再婚。因而,他们只有抑制着这份感情,不容许它泛滥开来。他们经常在宴会上,或人群中相遇。四目相对,灵犀一点,千言万语,却常苦于无法倾诉。于是,有一次,当他们有机会单独相处时,周说:"那只有三个字;三个从有历史,有人类,就会互相诉说的三个字;我爱你。我不能时时刻刻亲口说我爱你,但是,让我们之间有点默契吧。如果我打电话给你,铃声响三下就挂断,那是我在说'我爱你',若是向你眨三下眼睛,弹三下手指,喷三口烟……都是在说'我爱你。'"
多么浪漫的表达方式!
然后,有好长的一段时间,他们生活在"三下"里。敲三下,我爱你。看三下,我爱你。铃响三下,我爱你。吹三下口哨,我爱你。叹三口长长的气,我--爱--你。
这种爱情,有它的凄凉,有它的美丽,有它的诗意,有它的残忍,有它的狂欢,有它的痛苦。
不论怎样,周和胡就这样"两情默默"的度着日子。胡为了忠于这段"不为人知"的爱,竟摒退了所有的追求者,一直与小姑独处。
逐渐的,两人的知己朋友,都知道了这段情。而他们在无数的刻骨相思之后,越来越觉得彼此间的爱,已浓得再化不开。于是,周开始和妻子摊牌,开始和父母商量,开始为两人的未来而奋斗--这是另一条艰苦的路,几乎是残酷而血淋淋的。周为了胡而奋战,胡为了周而受唾骂。
最后,周总算获得了妻子离婚的同意。
去年七月某日,胡和周约好在台北某餐厅共进午餐,胡乘飞机北上。那天,她心情极好,因为这么多年的暗恋,终于有了拨云见日的一天。终于可以公开约会了!谁知,这顿午餐,周却没有出席,而且,他永远不会出席了。
周就在那天早晨,因撞车而丧生。
就这样,一个活生生的人走了,消失了。
胡不知道自己为什么还活着,那些日子,她生不如死,对于周围所有的事和物,都视而不见。心碎的滋味,只有心碎的人才知道。那些日子,她没有思想,没有感觉,没有意识,活着只为了活着,痛楚的底层,是再也没有爱了,再也没有希望了。"死亡"推毁了一切,爱情、梦想和希望。
然后,在周死后的第七夜,周的诸多好友们,都聚在一起,为周开追悼会。胡也参加了这追悼会,她彷徨无据,心碎神伤。眼前都是旧相识,可是,谁再对她敲三下?拍三下?看三下?吹三声口哨?叹三口长气……
那夜,台北全市灯火辉煌。 但是,那夜,在周的追悼会上,一间大大的客厅,却忽然灯火全熄。灯灭了,一片黑暗。大家在惊愕中,灯又自己亮了。然后,再灭,再亮,再灭,再亮。一连灭了三次!
胡几乎是脱口狂呼了! 闪三下,我爱你!
他来过了!他见到她了!他说过了!闪三下,我爱你!闪三下。我爱你!他表达了他的意思,他带来了他的关怀、热情与安慰。
死亡,不是终点。胡又活过来了,又能面对生活了,又开始写作了。死亡,也不能阻止爱情!
这是个爱的故事!
我听完了,说不出的感动,说不出的心酸,也就不出的激荡。爱,如能超越生死,多么伟大的事!但愿死而有灵,相爱的人永不被死亡分手。那么,天长地久有时尽,此"爱"绵绵无绝期!这不也是一种"美"吗?提起笔来,我情不自禁地写下了几行字:
“不能同死,但能同在! 不能相聚,但能相爱! 不能今生今世, 但能无阻无碍!” 给胡。给周。为了他们的爱。
Tamsang 10:28 26-10-2009
Đúng thế cháu ạ! Vấn đề là ta dám chấp nhận tất cả, tận hưởng cái được và tìm mọi cách giải quyết những cái mà mình cho là hạn chế đến ...chất lượng cuộc sống thôi!Chúc cháu gặp được một nửa của mình để có tình yêu đúng nghĩa!
Tuế nguyệt vô thanh14:59 26-10-2009
Dạ, cháu cảm ơn cô.
Diệu Hồng - Đặng 00:40 26-10-2009
wild wind 22:10 23-10-2009
Học Mãi Không Khôn 01:42 19-10-2009
Dandelion 14:49 09-10-2009
Chồng với 1 cô gái trẻ khác là "Tương kiến thái vãn" ư? Thiệt tội nghiệp cho ng vợ nào nghe câu này!
Đương nhiên k thể k có ngoại lệ nhưng vẫn thấy xót xa.
"Ngẫm cho cái kiếp cheo leo
Làm thân con gái phải theo...ý trời"
Green Jade 21:11 08-10-2009
Không cùng chết nhưng vẫn có thể cùng sống ! Không thể gặp nhau nhưng vẫn có thể yêu nhau ! Không thể là đời này kiếp này, nhưng sẽ là mãi mãi ! "
Lời văn dồn dập như không kịp thở. Ý văn dạt dào bao niềm xúc cảm. Đọc truyện, tôi cảm thương cho cô gái tên Hồ vì người còn sống bao giờ cũng là người đau khổ nhất.
Đây là một chuyện tình tưởng như không có trên thế gian này...Bởi đó là một tình yêu cay đắng. Trái đắng xuất phát từ khi bắt đầu: chàng đã có vợ, có con. Hồ đúng là một cô gái mơ hồ, mê muội hoặc quá đa tình đã chạy theo mối tình trái đắng để rồi thêm đau lòng xót dạ vì kết cục như lúc khởi đầu của nó: quả đắng trên môi.
Nếu là tớ, tớ sẽ không bao giờ lựa chọn một người như Châu cho dù có lỡ trót yêu. Thứ nhất đó là điều trái đạo lý : tớ không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác và biến một người đàn ông thành kẻ bội bạc xấu xa...
Tình yêu cao đẹp là tình yêu không chiếm hữu. Cái sai lầm của hai người là lúc nào cũng mong bên nhau mới ổn nên kết cục không như mong đợi.
Tình yêu cao đẹp là phải biết hy sinh cho người mình yêu. Đã biết đó là điều không tốt thì hà cớ gì phải làm cho nhau thêm khổ?
Tóm lại tình yêu của hai người cũng là một sự ích kỉ, nhỏ nhen của bản thân. Một tình yêu đậm chất con người.
Tuy nhiên, khi đã gieo tình thì nghiệp sẽ dẫn. Đã tạo duyên thì kiếp này chẳng đặng để dành kiếp sau....Nếu có một lời nào để nói thì tớ chúc cho hai người kiếp sau được bên nhau trọn vẹn.