<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Anna]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004]]></link>
        <description><![CDATA[dxjgasklfdsdkjfkjs]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2008/11/21 13:50:25</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Niềm Hy Vọng .Entry for November 19, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=107]]></link>
            <description><![CDATA[Vào một ngày, ta chợt thấy yêu đời yêu người, sau những vấp váp của cuộc đời ... 
Trong một thoáng, ngồi nhìn lại, thấy rằng có những lúc cuộc sống thật quá đỗi khốn khó ... nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy cuộc đời bao dung
Vì :
Chẳng có nỗi buồn đau nào đi hết quãng thời gian dài dằng dặc ... Thời gian là liều thuốc thần kỳ cho tất cả những nỗi đau. 
Để rồi vào một ngày có nắng, thức giấc, ta muốn nói với chính mình: “Quãng thời gian ấy, những niềm vui và nỗi đau đớn khốn khổ tưởng như không bao giờ có thể vượt qua được, giờ đã qua đi... Mọi thứ mờ nhoè và tan đi ...” 
Rồi, thời gian lại đem đến những nỗi đau khổ khác, nhưng người ta học được cách sống với nó, chấp nhận và vượt qua nó. Có lúc vẫn lại nghĩ “Không thể, chưa bao giờ nỗi đau lớn thế này, mãi mãi không thể vượt qua ...” 
Nhưng thực ra, là có thể, hoàn toàn có thể.
Vì:
Thực ra có những niềm vui giản đơn vô cùng. Một nụ cười, một giọt nước mắt, một ánh nhìn quan tâm, một bàn tay chìa ra ... 
Dù không cho mình ...
Dù là cho mình ... hờ hững ...
Cũng tự an ủi rằng : Ta đang sống, ta đang yêu thương bằng con tim của mình; ta đang thở hơi thở này và sống cùng với mọi mặt vui buồn của cuộc đời ... Ta còn đang sống và ta đang nỗ lực sống ... Dù có lúc ta thèm buông xuôi đến thế !!
Nhưng ta chỉ nghỉ thôi, nghỉ cho đến khi tim mềm lại ...
Rồi ta lại đấu tranh và yêu quý cuộc đời
Vì:
Có những niềm vui và niềm hạnh phúc lớn lao đến rất bất ngờ. Chỉ là ta nỗ lực, rồi một ngày, nó bước đến. Ta ngơ ngác, không rõ niềm vui ấy có thực không, hay phải chăng là ảo ảnh, hay phải chăng là ta ngộ nhận ?
Đừng bảo : niềm vui là ngộ nhận !! Đã từng vui ...
Nếu niềm vui ấy có qua đi, ta đừng tự dằn vặt rằng: “Mình bị lừa, đó không phải là hạnh phúc thực sự”
Đó chỉ đơn giản là “phút giây hạnh phúc, khoảnh khắc hạnh phúc”
Ta đã cảm nhận niềm hạnh phúc mong manh ấy ... Trái tim đã loạn nhịp, hạnh phúc đã đến như ánh nắng sau cơn mưa ... 
Và vì hạnh phúc đơn thuần chỉ là cảm xúc, nên đừng chối bỏ nó.
Vì có khi : Ôi chao, hạnh phúc là thật, rất thật ...
Có bao giờ ta băn khoăn: Có nên hy vọng?]]></description>
            <pubDate>2008/11/21 13:49:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Niềm Hy Vọng .Entry for November 19, 2008:107]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người Bạn Thân ! Entry for November 02, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=105]]></link>
            <description><![CDATA[Tớ coi bạn là một thằng bạn thân lắm từ khi tớ bị nguời ta bội bạc với tớ,bạn cũng thương tớ động viên an ủi tớ rất nhiều,bạn đã thay hắn trở tớ mỗi lần khi tớ phải vào viện bạn cũng hiểu lúc nào là tớ buồn lúc nào tớ vui,khi tớ ốm tớ cũng chỉ gọi cho bạn để kêu …vì tớ không còn có ai cả điều đó bạn cũng hiểu rõ đúng không?nhiều lúc tớ như không thể đứng dậy đựoc nữa lúc đó có bạn tớ lại đứng dậy đấy…gần 1 năm qua bạn giúp tớ vượt qua thật nhiều…

Thế nhưng………………
Bạn có nhận thấy tớ dạo này khác với bạn không?...
Chắc là có vì tớ cũng thấy bạn nhận ra điều ấy…tớ đã Delete số của bạn,mỗi khi bạn gọi tớ đã không cả muốn nghe máy ,tớ làm mọi cái để tớ không phải gặp bạn…Bạn có hiểu những gì tớ đang cư sử với bạn thế đúng không? tớ buồn lắm khi trong tâm trí tớ lại mất đi 1 người bạn tốt như bạn lúc đầu,và tớ lại quay về không còn có ai cùng tớ để giúp tớ nữa.Tớ tin bạn hiểu tất cả mọi cái đang diễn ra vì giữa tớ và bạn giờ đang rất khác…
Trời đang mưa rất to và ngập lụt đường tớ đi làm,tớ tủi thân và khóc rất nhiều , 5h30 sáng tớ phải đi vì ngập (Tớ đi chậm) Tớ khóc vì tớ thấy những người mà tớ yêu quý coi là những người bạn thân thì tớ lại... 
Tớ dạo này buồn lắm nhưng tớ lại không muốn cầm cái điện thoại để nhắn tin cho bạn chia sẻ…
Mấy hôm lội nước ngập….

Giờ bị nhiễm lạnh…

Hơi sốt….

Người mệt mỏi uể oải lắm…

sống tự lập đơn độc một mình từ bấy lâu ,thấy thiếu thốn nhiều cái quá...
…
Dạo này mình hay ốm quá sức khoẻ cứ thế yếu dần đi rất nhiều rồi...]]></description>
            <pubDate>2008/11/21 13:48:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người Bạn Thân ! Entry for November 02, 2008:105]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình cờ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=104]]></link>
            <description><![CDATA[Đúng là trái đất tròn thật đang ngồi ăn sáng nhìn từ xa thấy mờ mờ bóng hình quen quen chả lẽ hôm nay mình lại nhìn thấy Hắn một con người bội bạc đáng ghét kia …
Ồ đằng sau có đèo 1 phụ nữ mặc bộ quần áo ngủ nhàu nhĩ đi đôi dép tổ ong,hắn cũng thế ăn mặc nhìn rất buồn cười,eo ơi lại còn tiến lại gần chỗ mình nữa chứ,may không nhận ra mình…hề hề nhìn đến buồn cười gầy hom hem tóc tai tốt um xùm da đen đen thật thất vọng lắm tưởng lấy vợ song phải hoành tráng lắm chứ ai ngờ…Nghe nói dạo này đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc kia đang đi tìm cửa hàng mở quán Café vậy mà ăn mặc thế kia nhìn như đang đi tìm nhà trọ ý chứ không phải cửa hàng,chắt chiu mấy đồng tiền cưới để mở quán…ôi cuộc đời…
Có lần Hắn chưa cưới hắn gọi điện cho mình hắn bảo hắn cưới để lấy tiền mừng mở cửa hàng không còn cách nào khác rồi hắn cưới vì hắn không muốn con hắn không có bố đời hắn đã không có bố rồi,mà đời bố hắn đã bạc với mẹ hắn để đến giờ phút này hắn vẫn không biết mặt bố hắn là ai(tội nghiệp )tội cho cái cuộc đời hắn…Nhưng hắn cũng khốn nạn không kém bố hắn đâu chỉ thương cho người phụ nữ hắn chọn cưới kia bụng mang dạ chửa…cũng là con gái cưới mà không đựoc gia đình nhà hắn hỏi tự làm đám cưới rồi tự đưa nhau về ,mẹ hắn,chị gái hắn,cháu hắn coi chả ra cái gì hàng xóm dị nghị…thật tội nghiệp quá…thế gọi là hạnh phúc ư???
Cũng mong sao đôi vợ chồng trẻ tìm đựoc 1 công việc hay cái cửa hàng làm gì đó để đủ nuôi nhau sống qua ngày chứ cứ nhìn như hôm nay tớ thấy chán cho vợ chồng hắn quá. Mà mình hôm nay gặp hắn chả thấy cảm giác gì thế mới lạ chứ không ghen ghét không hận thù hồ hồ hay thật mình thật giỏi tâm trạng mình thật tốt ,mình đã thay đổi thật rồi cơ đấy…]]></description>
            <pubDate>2008/11/21 13:46:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình cờ:104]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mưa !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=103]]></link>
            <description><![CDATA[Mưa xôn xao mái hiên Mưa long lanh trắng đêm Vây quanh em mùa thu dịu êm...
Mấy hôm nay trời mưa nhưng nó không mang lại cảm giác buồn cho lòng người,những trân mưa to trút xuống làm cho mọi ký ức buồn phiền bị xoá đi sạch sẽ như chưa từng tồn tại.Những nỗi đau nhói buốt nơi trái tim mà có lúc tưởng như cả đời này tôi không thể quên đi đựoc vậy mà... Con người ấy họ sống bội bạc quá đến mức giờ tôi không còn cả muốn gặp …

giờ trong tôi chỉ còn một khoảng trống mênh mông…
Tự dưng thấy cần lắm hơi ấm một bàn tay,cần một bờ vai rộng…
Nhưng bàn tay ai thì đủ ấm đây?
Bờ vai ai đủ rộng cho em dựa…]]></description>
            <pubDate>2008/11/21 13:09:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mưa !:103]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Happy birthday !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[Thêm 1 tuổi nữa già đi bao nhiêu…  Một sinh nhật thật ý nghĩa và hạnh phúc 27 tuổi 27 cái sinh nhật 10 năm sinh nhật có anh cũng không có 1 ngày sinh nhật nào vui như giờ chỉ 1 mình em ,chả cần có ai chở đi chọn bánh,cũng chả có người đặc biệt chở đi chọn quà,không có cảm giác hồi hộp chờ mở 1 món quà của người yêu…tưởng rằng không có những thứ như thế mình sẽ khóc sẽ không vui nhưng ngược lại rất rất vui…bao nhiêu là hoa toàn hoa mình thích đẹp ơi là đẹp… Chị M.A ! em xin lỗi vì lúc chi đến em đã khóc em không thể kiềm chế được,lúc đấy rất hạnh phúc vì em còn có rất nhiều nguời bên em quan tâm đến em không như người ta thật bạc …em chỉ tiếc chị Sea không đến đựoc thôi …  --------------------------------------------------  Tôi đã rất yêu anh tưởng như không gì có thể… Ở bên cạnh anh những lúc anh chả có gì… Vậy mà giờ đây… A yên tâm tôi không bao giờ chơi xấu như anh,tôi không ghét vợ anh đâu cô ấy thật xinh đẹp,tôi không nguyền rủa cô ta là người ăn cướp nữa vì cô ta đã và đang rất khổ vì gặp 1 người chồng như anh…Đám cưới chắc chắn không bao giờ vui bằng sinh nhật tôi đâu đấy…ke ke ke.Tôi không bao giờ hối tiếc vì những điều đó đâu,mà tôi nghĩ trong cuộc đời này đừng đợi cho đi để đựoc nhận lại,cái quan trọng là mình sống thế nào thật lòng nhất không làm tổn thương ai là đựoc,còn nhân quả vẫn còn đó những thứ tà ác rồi sẽ bị trả giá…Một vết thương lòng anh đã làm tôi đau cũng may tôi không ngu dốt đến mức phải làm những việc như thế,tôi không còn gì nhưng vẫn vui cười tự tin sống tiếp đâu có giống anh…A có biết xung quanh tôi còn rất nhiều người tốt tốt hơn anh rất nhiều đấy,họ đã cho tôi niềm tin vào cuộc sống… Em cảm ơn các anh các chị ,chị cảm ơn xóm trọ thân yêu đã cho chị thấy cuộc sống này cần phải sống…một sinh nhật thật ý nghĩa và vui,một sinh nhật không chỉ làm cho riêng mình em cảm thấy ý nghĩa và hạnh phúc…==_== Cả xom trọ chưa bao giờ đựoc vui như thế tất cả gào hát say rồi không hát đựoc thì đọc hì,chỉ tiếc cho mình uống nhiều quá say không biết đã hát hay thế nào hic,chị cảm ơn Đức nhìu nhìu nha đã quay để chị đựoc xem lại nhưng xấu hổ quá…hu hu mình say rượu thật là xấu toàn khóc đòi Mẹ như trẻ con ý à mà cũng đúng thôi vì cách đáy 27 năm mình cũng khóc nhè mà… Con cảm ơn Bố Mẹ con yêu gia đình. Bố mẹ thật tình cảm làm con khóc bao nhiêu nhà mình hay ngủ sớm thế mà Bố và mẹ cùng em cùng cháu gái thân yêu của con đánh bài quỳ để chờ đến ngày sinh nhật con,mẹ nói bố muốn bố là người đầu tiên chúc con gái bố…con yêu gia đình lắm,con sẽ luôn cố gắng thật nhiều mà…     ]]></description>
            <pubDate>2008/09/20 16:32:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Happy birthday !:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tháng 8...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Tháng 8… Một tháng bao nhiêu thử thách với mình,may Bố không làm sao nếu không mình thật ân hận….  Bố bị tai nạn nhìn Bố mình chỉ biết khóc không biết làm gì khác chân tay run …con sợ              Bỗ đã đỡ nhiều ,hôm đấy tai bố chảy máu nhưng Bác sỹ nói may không sao chỉ phải bó bột hết người thương Bố lắm…             Không biết ai ác mồm thế để giờ Bố tôi nằm viện mẹ tôi cũng vậy thật là khó hiểu đấy là cách thương tôi ư …Tôi cũng muốn gia đình tôi biết lắm để tôi có mẹ bên cạnh chăm sóc. nhưng Bố tôi,mẹ tôi đều không thể nghe đựoc tin như thế…    Vậy là ít nhiều gì cả Bố và mẹ đã có 1 tin mong manh rồi cũng chả dấu đựoc nữa Bố,mẹ con sẽ nói hết nhưng để bố bình phục đã con sẽ nói… sắp đến ngày 18/08/2008(al) rồi là ngày sinh nhật con cũng là ngày cưới của người ta đấy Bố ạ để nó qua cái ngày đấy rồi con sẽ nói nói hết tất cả Bố nhé…                                                              con hứa không để Bố buồn nữa !]]></description>
            <pubDate>2008/09/03 15:00:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tháng 8...:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lễ Vu Lan Buồn !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[(Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha)              Bố Mẹ của con ! Hôm nay là ngày lễ vu lan con muốn đựoc bên gia đình lắm nhưng con vẫn đang (nợ) Bố 1 câu trả lời con không giám về con sợ nhìn ánh mắt Bố giận con rồi Mẹ lại là người xoa dịu, con muốn về nhà lắm Bố mẹ có biết không???????????????Thế nhưng con sợ về nhìn thấy người ta chuẩn bị Đám Cưới…con đau lòng lắm,hàng xóm những người bạn của con ai cũng có câu hỏi như Bố con sợ con lại tổn thương rồi con khóc trước mặt mọi người,con lại không muốn thấy mẹ khóc Bố ạ…             Tại sao  ngày cưới của Người ta lại là ngày sinh nhật con? Sao Người ta ác thế… Bố ơi bố đừng hỏi con gì nữa nhé con nợ bố nhiều lắm…              Con ở đây cũng buồn lắm,con đến chùa 1 mình nghe cầu siêu, đứng lặng im rồi con khóc,con muốn cầu xin con mạnh khoẻ…             Con cố gồng mình lên vui một tý rồi lại có những người bạn tốt đổ cho con một đống quá khứ,con khổ quá tự nhiên hôm nay con muốn mình không tồn tại,con muốn con ngủ  một giấc thật sâu thật nhẹ nhõm không bao giờ tỉnh lại nữa.Chắc bố giận con nhiều lắm…             Con xin lỗi !]]></description>
            <pubDate>2008/08/15 15:46:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lễ Vu Lan Buồn !:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhóm Máu O]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Người ta nói trong các nhóm máu thì người thuộc nhóm máu O rất thiệt thòi - có thể hiến máu cho người khác ở tất cả các nhóm máu A,B.. nhưng chỉ nhận được máu của người cùng nhóm máu O với mình. Thế nên người ta nói rằng nhóm máu O là nhóm máu vị tha, vì luôn cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu... Cho nên người mang cá tính này rất rộng rãi, dễ chịu và tốt bụng hi hi. Họ cũng có khả năng sáng tạo, khéo léo và gần như không chấp nhặt chuyện nhỏ. Trong một tập thể nếu có người mang nhóm máu O thì công việc cũng sẽ sớm nhanh chóng đưọơc hoàn tất hơn. Có thể nói họ là những con ong rất chăm chỉ, cần cù. Người ta nói người nhóm máu O thường là người giao tiếp rộng, có duyên ăn nói, tính tình vui vẻ, dễ gần, đáng tin cậy, nhưng thực ra lại là người rất ngang bướng, kiên quyết đến ương ngạnh, song có thể che giấu và giữ kín những quan điểm của mình Bề ngoài có thể hơi nông nổi nhưng lại là người khá lý trí, sống nhiệt tình. Thiết tha và hết lòng với công việc, cuộc sống và đời sống tình cảm cá nhân của mình. Người thuộc nhóm máu O có tình cảm rất lãng mạn, nhân ái và khoan dung, là người tình rất tuyệt vời ha..haa...(có vẻ đúng nhỉ ) Người nhóm máu O rất tự tin vào bản thân, thế nên rất dễ mắc phải tật tự cao tự đại nên cũng có lúc làm hỏng chuyện, hay gây ra những sai lầm ngớ ngẩn. Người ta cũng nói người thuộc nhóm máu O thích sáng tạo nhưng hoài cổ và rất bảo thủ; cũng là người kiểu cách, luôn tuân theo luật pháp và rất giữ kẽ. Có lẽ thế cho nên vẫn cứ nhận thấy là &quot;lời chào cao hơn mâm cỗ&quot;. Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để cho và để nhận những tình cảm đáng quí, đáng trân trọng rồi cũng là lúc quên đi cái cách mà người ta &quot;phụ bạc&#39; mình.... Giống như lời bài hát&quot; sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không...để sóng cuốn đi, để gió cuốn đi...&quot; Và cuộc đời ta vẫn vui                                                                                                      ]]></description>
            <pubDate>2008/08/10 14:57:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhóm Máu O:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người Yêu Lấy Vợ !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[Cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau...Chim ơi, đừng bay nhé, hoa ơi hãy toả hương, và cây ơi, lay thật khẽ cho đôi bạn trẻ đón &quot;nhau&quot; về....                Nửa đêm anh gọi điện nói :Tháng sau anh cưói,anh xin lỗi em…   Đau lòng không?                                                                                     Em ko còn khóc nữa đâu anhGiọt nước mắt vô tình giữa dòng đời hối hảCon đường xưa giờ chia thành 2 ngảTiếc nuối làm chi cho chật chỗ trái tim em!Đã biết mình ko phải để cho nhauEm ko muốn mình hoài niệm thêm nhiều nữaAnh quên em dễ dàng thanh thản thế?Em khóc làm gì vô nghĩa đúng ko anh?Không hẳn rằng em đã hết yêu anhEm vẫn nhớ nhung nhưng để nguyện cầu cho anh được hạnh phúcChẳng phải em bao dung và cũng ko mong có lúcAnh giật mình hối hận nhớ về emEm bây giờ đã khác những ngày xưaNgười ta cho em những gì em mong muốnNgười ta dìu em khi em khụy xuốngVà chẳng bao giờ bỏ em lại như anh.    ]]></description>
            <pubDate>2008/08/01 16:40:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người Yêu Lấy Vợ !:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for July 15, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuy82792004/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[ Vào viện có 2 hôm mà mặt mày tái nhợt,những vết nám càng hiện rõ hơn xấu đi bao nhiêu,bụng  thêm 1 vết tích nữa đau và sợ, ngồi hơi khó vì đau nhưng phải cố viết nhật ký đã từ lâu mình quên nó…(tội nghiệp) có lẽ giờ mình sẽ lại bắt đầu viết nhật ký mình viết mình đọc,không muốn ai phải phiền muộn về cái cuộc sống này của mình cuộc sống không có ngày mai…tớ hứa tớ sẽ không làm phiền ai,không làm ai buồn vì mình nữa tớ sẽ cố gắng 1 mình chỉ 1 mình(vì tớ toàn làm 1 mình mà) vào viện ai cũng có người nhà chăm sóc chỉ có mình đau cũng cố lủi thủi cầm cái cạp lồng đi mua về ăn…lại khóc…..nhưng thấy nhẹ nhàng lắm vì Bố Mẹ mình không phải gánh vác lỗi đau này...cố gắng 1 thời gian nữa. Chả ai có thể thay mình sống hộ mình cả chính vì thế mình cũng sẽ chịu 1 mình cố gắng thật nhiều .   Đặt quấn nhật ký đang viết dở trên bàn ,từng giọt nước mắt rơi trên tờ giấy trắng, mắt mình đã quá mỏi mệt vì khóc mấy hôm…       tạm biệt blog …]]></description>
            <pubDate>2008/07/15 12:10:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for July 15, 2008:9]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 00:39:03 SGT 2009 -->
