<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[tinhbinh]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq]]></link>
        <description><![CDATA[rất vui]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/03/27 22:04:20</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Nhà máy lọc dầu Dung Quất đón nhận 80.000 tấn dầu thô đầu tiên]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=193]]></link>
            <description><![CDATA[Sáng 30.11, tổng Công ty dầu Việt Nam (PV Oil) đã đưa tàu chở 80.000 tấn dầu thô từ mỏ Bạch Hổ về phao rót dầu không bến (SPM) chuẩn bị nạp vào nhà máy lọc dầu Dung Quất. Do vùng biển Quảng Ngãi đang có gió to, sóng lớn nên tàu chở dầu chưa thể bơm dầu ngay tại thời điểm này. 

Tàu chở dầu DO này phải nằm ngoài khơi số 0&nbsp;một tuần lể mới bơm được dầu vào phao rót dầu không bến. Để chụp được hình ảnh này mình đã nôn tới mật xanh. Và, cứ tưởng không thể vào được đất liền, vì hôm đó sóng đánh mạnh quá (cấp 7,8). May mắn thoát chết trên chiếc ca nô nhỏ tí của NMLD chỉ đi được sóng cấp 5. Hú vía.
Theo kế hoạch của Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam, trong giai đoạn chạy thử (1 năm kể từ ngày vận hành), PV Oil sẽ cung cấp 4 triệu tấn dầu thô khai thác từ mỏ Bạch Hổ cho NM lọc dầu Dung Quất và phân phối toàn bộ 3,4 triệu tấn sản phẩm xăng dầu các loại của nhà máy. Từ năm 2010, khi chính thức đi vào hoạt động với nguồn nguyên liệu chính do PV Oil cung cấp, mỗi năm NM lọc dầu Dung Quất sẽ sản xuất khoảng 5,7 triệu tấn xăng, dầu các loại đạt tiêu chuẩn quốc tế, có thể đáp ứng khoảng 30% thị trường tiêu thụ trong nước. Các sản phẩm của nhà máy sẽ dần thay thế các sản phẩm dầu và sau dầu mà trước đây Việt Nam vẫn phải nhập khẩu.]]></description>
            <pubDate>2008/11/30 22:15:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhà máy lọc dầu Dung Quất đón nhận 80.000 tấn dầu thô đầu tiên:193]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tìm thấy thi thể cô giáo trong vụ lở núi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=180]]></link>
            <description><![CDATA[Trong suốt ngày và đêm 27.11, hơn 50 cán bộ, chiến sỹ của ngành Công an, Quân đội và nhân dân ở hai huyện Trà Bồng và Tây Trà đã dựng lều bạt, lập sở chỉ huy ngay tại hiện trường để thực hiện công tác tìm kiếm và cứu hộ nạn nhân trong vụ lở núi. 

Tìm thấy vật dụng và thi thể của cô Yến vùi sâu trong lòng đất 1,5 mét
Cho đến 8 giờ 30 sáng&nbsp;ngày 28/11, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy xác cô giáo Huỳnh Thị Kim Yến (29 tuổi), giáo viên trường THCS Trà Lãnh, huyện Tây Trà (Quảng Ngãi). Thi thể của cô Yến đã bị khối đất, đá sạt xuống đẩy đi hơn 15 mét, vùi lấp sâu 1,5 mét. Lực lượng cứu hộ và chính quyền địa phương đã đưa thi thể nạn nhân về nhà (ở xã Bình Dương, huyện Bình Sơn) và giúp gia đình lo mai táng. 

Nơi cô Yến bị vùi lấp
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Ngày 29.11, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải cùng đoàn công tác của Chính phủ cũng đã về thăm và động viên gia đình cô giáo kém may mắn này. Cô Yến chết đi, để lại 1 đứa con mới ròn 15 tháng tuổi. Hiện anh Nhủ (chồng cô Yến) vẫn còn nằm điều trị ở bệnh viện, với&nbsp;thân thể đa chấn thương và gãy cột sống./.]]></description>
            <pubDate>2008/11/30 14:11:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tìm thấy thi thể cô giáo trong vụ lở núi:180]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quảng Ngãi: Lở núi, 1 người mất tích , 2 người bị thương]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=149]]></link>
            <description><![CDATA[Khoảng 11 giờ 30 sáng ngày 27.11, một vụ lở núi đã xảy ra tại thôn Trà Lạc, xã Trà Lâm, huyện Trà Bồng, (tỉnh Quảng Ngãi) đã làm 1 người mất tích và 2 người bị thương. 3 nạn nhân trong vụ tai nạn này là những giáo viên của huyện miền núi Tây Trà.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Trên đường đi dạy từ huyện Tây Trà về, anh Trần Hoàng Nhủ (30 tuổi), đi xe máy chở vợ là Chị Huỳnh Thị Kim Yến (29 tuổi, cả hai vợ chồng cùng là giáo viên của Trường THCS Trà Lãnh) và Chị Lê Thị Na (23 tuổi) đi xe máy một mình, cũng là giáo viên mầm non của Trường Trà Lãnh, huyện Tây Trà. Khi đến đoạn đường bị sạt lở tại&nbsp; km 40 + 700 (thuộc tỉnh lộ 622, đoạn qua xã Trà Lâm, huyện Trà Bồng), khi 3 người cùng đẩy xe qua đoạn đường này, thì nghe một tiếng nổ lớn. Cả 3&nbsp; bỏ xe chạy, nhưng hàng ngàn khối đất đá từ trên núi đã ập xuống. Anh Nhủ và chị Na đã bị đất, đá vùi lấp hết phần thân người. May mắn là lúc đó có nhiều công nhân đang khắc phục sự cố lở đường chạy đến ứng cứu kịp thời nên anh Nhủ và chị Na đã được đưa đi cấp cứu. Còn chị Huỳnh Thị Kim Yến đã bị mất tích. Đến 20 giờ cùng ngày vẫn chưa tìm thấy tung tích nạn nhân. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Ngay sau khi tai nạn xảy ra, huyện Trà Bồng và Tây Trà đã huy động hàng trăm cán bộ, chiến sỹ Công an, Quân đội, Đoàn thanh niên và người dân tập trung tìm kiếm nạn nhân. Ngành giao thông vận tải Quảng Ngãi cũng đã huy động phương tiện cơ giới để tham gia công tác cứu nạn. Lều bạt cũng đã được lực dựng ngay tại hiện trường, trong đêm&nbsp;nay sẽ dùng máy phát điện để lực lượng cứu hộ thay nhau tìm kiếm suốt đêm. Trong khi tìm kiếm nạn nhân bị mất tích thì cạnh ngay điểm lở núi này lại xuất hiện thêm một vết nứt núi khác đang có nguy cơ sạt&nbsp;lở bất cứ lúc nào.
&nbsp;
Anh Trần Hoàng Nhủ đang được điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi 
Khoảng 13 giờ 30 chiều cùng ngày, 2 nạn nhân nói trên đã được đưa đến Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi để điều trị. Theo nhận định ban đầu của bác sĩ, hai nạn nhân này bị đa chấn thương, sức khỏe đã dần hồi phục.

Chị Lê Thị Na đã qua cơn nguy kịch.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hiện nay, thời tiết trên địa bàn huyện Tây Trà và Trà Bồng vẫn còn mưa lớn, nhiều trụ điện cao thế và tuyến cáp quang lên huyện Tây Trà đã bị đứt, gây mất điện hoàn toàn và mạng điện thoại của VNPT, Vinaphone, Mobiphone đều tê liệt. Công tác tìm kiếm nạn nhân gặp rất nhiều khó khăn.&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2008/11/27 21:30:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quảng Ngãi: Lở núi, 1 người mất tích , 2 người bị thương:149]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vớt củi trên sông Trà Khúc, một người trôi mất tích]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=127]]></link>
            <description><![CDATA[Khoảng 11 giờ sáng ngày 25/11, trong khi nước sông Trà Khúc (tỉnh Quảng Ngãi) dâng cao vượt mức báo động 3, anh Trần Đình Vinh (45 tuổi), ở tổ 23, phường Trần Phú, TP.Quảng Ngãi đã ra sông vớt củi. Trong lúc dùng cây sào cào, vớt củi, anh Vinh đã bị nước cuốn trôi mất tích. 

Nơi anh Vinh đứng vớt củi bị nước cuốn trôi
Ngay sau khi tai nạn xảy ra, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Ngãi đã huy động 30 cán bộ, chiến sỹ của đại đội Công binh và Thông tin, cùng 2 ca nô máy chạy tìm kiếm khắp khu vực sông Trà Khúc, nhưng đến 17 giờ cùng ngày vẫn chưa tìm thấy tung tích anh Vinh. 

Hai ca nô của Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Ngãi tham gia tìm kiếm nạn nhân trên sông Trà Khúc
Anh Trần Đình Vinh là bộ đội xuất ngũ, không nghề nghiệp, gia đình thuộc diện hộ nghèo.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước đó, lực lượng công an của TP Quảng Ngãi đã túc trực trên dọc bờ sông để ngăn cản những người vớt củi, nhưng nhiều người vẫn bất chấp, lao ra vớt củi trong khi co lũ lớn. 



Nhiều người vẫn cố tình lao ra sông vớt củi

Khi lực lượng chức năng can ngăn thì họ bỏ chạy

Tập kết củi về nhà 
Thượng tá Lê Văn Dũng, Phó tham mưu trưởng Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Ngãi cho biết, nếu vẫn không tìm thấy nạn nhân thì ngày mai 26/11, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh sẽ tiếp tục công việc tìm kiếm.]]></description>
            <pubDate>2008/11/25 19:36:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vớt củi trên sông Trà Khúc, một người trôi mất tích:127]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mời cả nhà đọc bài thơ của anh t.teo77]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=84]]></link>
            <description><![CDATA[Mơ phốMưa ào ào- nước ào ào-người ào ào. Đường phố ngang bằng vốn rốn lũ không kém một centinmét. Nắp cống há mồm toang hoác ngậm nước mưa. Cá dưới sông tha hồ dạo phố, rắn dưới suối vô tư du hí giữa đại lộ. Đông người. Bên hiểm hoạ thuỷ thần. Những cánh rừng tan hoang. Những dòng sông tật nguyền, vết nứt.Đường làng trầy xướtLòng người trầy xướtNước mưa. Rốn lũ. He he...Những ngọn đèn đườngVàng vàngNhợt nhạt- nước mưaNhững dãy nhà cao tầngLênh láng Nước mưaMẹ tôiGánh hàng rongThằng bé bán vé số quần dài xoăn tới gốiNhìn lên nước mưaNhìn xuống nước mưaMẹ cha chúng nóNước mưa. Đường thoát nước sâu xuống tận âm phủ. &quot;Sâu&quot; đến chỗ nào không &quot;sâu &quot;được nữa. &quot;Sâu&quot; đồng bộ. Sâu thẳng hàng. Thời đại Enter nghiệm thu. Nghiệm thu ăng-tơ. Tớ nhấm &quot;chuột&quot;. Anh nhấp chuột. Mày nhấp chuột. Con đĩ chân dài. Nhấp, nhấp, nhấp. Đào, đào, đào- Công nghệ mới.Coi chừng té nước, thằng kia- Bà mẹ quát con (phùng mang trợn mắt)Bọn nước sông Trà phá lên cười đắc chí: Mấy thằng nước phố. Hay. Hay.Thường ngày, chúng bay phóng uế. Bây giờ đến lượt tao.Sông Trà quằn quại.Bên hiểm hoạ thuỷ thần. Những cánh rừng tan hoang. Những dòng sông tật nguyền, vết nứt.Đường làng trầy xướtLòng người trầy xướt. He he... Tôi-Thằng chân đất. Quanh năm ăn mòn gốc rạ. Thổi rạt triền đê- tuổi thơ- mùa lúa chín- mình mẩy lấm bùnNắng hạn. Mẹ một đầu. Con một đầu: Đêm qua tát nước đầu đình.Bỏ quên nón rách- một mình ...phố mơ. t.teo77Mệt quá- không viết nữa]]></description>
            <pubDate>2008/11/15 23:09:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mời cả nhà đọc bài thơ của anh t.teo77:84]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[NGƯ DÂN CHỜ BIỂN ĐỘNG]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=66]]></link>
            <description><![CDATA[Hàng năm, vào mùa mưa bão, biển động. Đó cũng là lúc ngư dân ở Quảng Ngãi hành nghề đánh bắt cá ở bãi ngang ven biển được mùa. Tuy nhiên, thời tiết năm nay lại trở nên khác thường. Biển không động, nguồn hải sản ở khu vực này lại trở nên khan hiếm, cuộc sống của bà con ngư dân nơi đây gặp nhiều khó khăn. Và, họ đang trông chờ…ngày biển động.
&nbsp;Mất mùa vì…biển lặng&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tháng 11, biển ở Quảng Ngãi vẫn lặng sóng, trời trong vắt. Ông Nguyễn Thanh Toàn, ngư dân xã Bình Hải, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) ngồi ngóng ra biển, rồi than thở: “Như mọi năm thì vào mùa biển động, mỗi ngày ít nhất cũng kiếm được vài trăm ngàn...nhưng năm nay thì trắng tay”. Ở vùng biển Quảng Ngãi, vào khoảng tháng 9 âm lịch hàng năm, thời tiết có mưa bão, biển động. Chỉ cần đưa ghe thuyền ra khơi cách bờ chừng vài trăm mét, ngư dân hành nghề đánh bắt cá ở vùng bãi ngang đã có thu nhập khá. Còn năm nay, đến giờ này, thời tiết ở Quảng Ngãi vẫn không thay đổi nhiều nên nghề đánh bắt cá gần bờ không được thuận lợi như mọi năm. 

Tháng 11, biển Quảng Ngãi vẫn lặng sóng
Ông Trương Đình Kiểm, cùng người con trai ra sức kéo chiếc thuyền thúng máy vào bờ. Khuôn mặt lộ rõ nỗi buồn, ông Kiểm lắc đầu ngao ngán: “Gần 30 năm bám biển, chưa năm nào mà thời tiết khác thường như năm nay. Biển không động, chẳng có con nào dính lưới, mỗi ngày tôi tốn cả chục lít dầu mà chẳng được đồng nào, chắc phải chờ biển động mới ra khơi…”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đến mùa biển động, những tàu thuyền có công suất lớn chuyên đánh bắt xa bờ, thì tìm nơi trú ẩn an toàn và cũng là lúc để bạn chài trên tàu nghỉ ngơi. Còn những người có ghe, tàu nhỏ thì mùa biển động là cơ hội để kiếm tiền. Bởi theo họ, khi biển có sóng lớn, nước đục, thì những loại cá quí hiếm thường xuất hiện ở các vùng eo, gần bờ nên rất dễ đánh bắt. Hơn nữa, vào những ngày biển động, ở miền Trung cá biển luôn khan hiếm và được giá, mỗi ngày ra khơi, ít nhất họ cũng kiếm được từ 300.000 đến 500.000 ngàn đồng. Vài ngày qua, nhiều người còn dùng ghe, thúng máy để ra khơi, nhưng có chuyến họ vào bờ trắng tay. 
Biển không động, ngư dân mất mùa
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để khỏi tốn tiền chi phí cho xăng dầu, nhiều ngư dân dùng thúng chèo tay để ra khơi. Nguy hiểm luôn rập rình, nhưng nguồn hải sản lại khan hiếm, cuộc sống của họ trở nên khó khăn hơn. 
&nbsp;Cầu cho biển động
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vừa cập chiếc thúng chèo vào bờ, ông Phạm Khanh, một ngư dân ở&nbsp; xã Tịnh Kỳ, huyện Sơn Tịnh cho biết: “Ông cùng một người bạn chài đi từ hồi 1 giờ sáng, bủa lưới tứ phương, nhưng vào chẳng có gì hết... xui xẻo gặp con nước xoái cuốn mất cả 4 tay lưới, vậy là tiêu tan hơn 5 triệu đồng…”. 

Vá lưới chờ biển động ra khơi
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Những ngày này, ở các làng chài Bình Hải, Phước Thiện, Bình Châu, Tịnh Kỳ, của tỉnh Quảng Ngãi trở nên vắng vẻ, nhiều thanh niên trong làng phải đi nơi khác tìm việc làm. Những người hành nghề đánh bắt cá ven bờ thì vẫn phải ra khơi. Cho dù biết trước là biển khan hiếm hải sản nhưng vì cuộc sống, họ vẫn phải bám biển để rồi trông chờ ngày biển động. Mấy ngày nay, nghe tin dự báo thời tiết, chuẩn bị có đợt không khí lạnh đổ vào miền Trung, hàng trăm ghe, thúng của bà con ngư dân đã túc trực sẵn để sẵn sàng ra khơi. Mặc dù ra khơi vào thời điểm như vậy là nguy hiểm, nhưng với những ngư dân hành nghề đánh bắt ở các vùng biển bãi ngang, thì đó là thời điểm đánh bắt được mùa và kiếm được khoản thu nhập khá nhất trong năm. Ông Phạm Văn Ba, một chủ vựa thu mua cá ở làng chài Bình Hải tâm sự: “Chưa năm nào mà sản lượng hải sản bà con đánh bắt được đạt thấp như năm nay. Ngư dân mất mùa, các vựa thu mua cũng lao đao...”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đến thời điểm này, ngư dân ở vùng ven biển của tỉnh Quảng Ngãi chưa bị tác động của những cơn bão giữ, đó là điều may mắn. Nhưng, thời gian qua, họ luôn đối mặt với “cơn bão” giá xăng dầu, thêm vào đó là những chuyến ra khơi trắng tay, cuộc sống của họ trở nên bấp bênh hơn. Để gồng mình với thời tăng giá, nhiều ngư dân đã chuyển sang đánh bắt gần bờ nhưng biển không động, ngư dân &nbsp;lại mất mùa. Họ đang …cầu cho biển động…]]></description>
            <pubDate>2008/11/08 21:43:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[NGƯ DÂN CHỜ BIỂN ĐỘNG:66]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[SÀI GÒN CŨNG &quot;THÈM&quot; NƯỚC UỐNG]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=57]]></link>
            <description><![CDATA[Lời thưa! 
Nhân chuyến &quot;vi vu&quot; dài ngày ở TPHCM, tôi gặp lại anh bạn cũ. Chơi với anh này cũng khá lâu, nhưng từ khi về Quảng Ngãi thì mất liên lạc. Anh biết tôi&nbsp;chuyển sang&nbsp;nghề viết lách. Vậy là, cập kè mấy tuần, anh bạn này phán: &quot;Mầy về khu phố anh ở viết giúp anh một bài nhé!&quot;. Tôi từ chối ngay, vì mình làm ở đài TH Quảng Ngãi thì&nbsp;biết mô tô gì ở chỗ anh mà viết với lách.&nbsp;Giải thích hoài mà anh này không hiểu, vậy nên liều mình chơi một bài gửi cho báo TN. Nhưng mình đã nói với ông bạn này là: &quot;Báo có in hay không tui đếch biết&quot;. Dù sao thì ông cũng đọc bài&nbsp;viết&nbsp;này của tôi rồi. Hết trách nhiệm. Hehe.. ông bạn này cho đề bài còn khó hơn thi đại học. 
An Phú Đông chờ…nước máy 
HOÀNG THUYÊN 
Hàng chục năm qua, trên 3.000 hộ dân và khoảng 1.000 người tạm trú ở khu phố 3, phường An Phú Đông phải sử dụng nước giếng, nước sông vì chưa có hệ thống nước máy. Để sử dụng được nước giếng, hầu như nhà nào cũng trang bị một hệ thống lọc tự chế (than hoạt tính, sỏi, cát). Nhưng dần dần, nước lọc cũng không hết mùi hôi tanh, nên người dân nơi đây chỉ dùng cho việc tắm, giặt hay tưới cây cảnh. Còn muốn nấu ăn, uống phải mua nước đóng chai hoặc đi “cõng” nước máy cách nhà vài cây số. Bệnh tật phát sinh từ nguồn nước sinh hoạt đang là nỗi lo thấp thỏm của người dân nơi đây. 
“Chắt chiêu” từng giọt nước 
Trên chiếc xe đạp cà tàng, Bà Phạm Thị Sương, cùng đứa cháu nội hì hục “cõng” 4 can nước từ bên kia đường về con hẻm 971 ở tổ 53, khu phố 3, Phường An Phú Đông, quận 12. Vừa tới cổng nhà, bà Sương than thở: “Cực quá chú ơi! Hổng biết đến bao giờ mới có nước máy mà dùng, chờ cả chục năm nay mà không thấy gì hết”. Hàng ngày, người dân ở khu phố 3, ở phường An Phú Đông phải băng ngang qua bên kia đường (thuộc đoạn quốc lộ 1A) để đi mua nước máy. Nếu nhà nào không đi mua nước máy thì mua nước bình đóng chai loại 20 lít để nấu ăn, uống. Một can nước máy 30 lít chỉ vài ngàn đồng, nhưng một bình nước lọc giá vài chục ngàn đồng nên chỉ có nhà nào khá giả mới dám xài sang kiểu đó. Ông Phạm Văn Ba, người ở cùng khu phố này bộc bạch: “Trước đây nhà tui toàn bơm nước giếng lên lọc sơ qua rồi dùng tất, nhưng vài năm nay có lọc kiểu gì cũng không tài nào nấu ăn, uống được. Mùi hôi tanh nồng nặc cứ xông lên, để vài giờ là nước nỗi váng màu vàng sẫm”. Ông Ba dẫn chúng tôi xem hệ thống lọc nước để trên nóc nhà. Gọi là bể lọc nước, thực ra chỉ là một cái thùng nhựa, dưới đáy thùng được lóng một ít cát và than. Nước từ giếng khoan được bơm trực tiếp chảy lên bể lọc, rồi sau đó vặn vanh xả nhỏ giọt xuống cái bể xây xi măng, rồi lấy nước đó dùng. Qui trình lọc nước theo kiểu dân gian này đã không còn hiệu quả nữa, vì nguồn nước ngầm nơi đây ngày càng bị ô nhiễm nặng. 
 
Cứ vài ngày là anh Huế phải leo lên nóc nhà để súc bình lọc nước&nbsp;
Anh Đào Ngọc Huế, người dân ở đây, nói: “Cứ hơn mười ngày là phải thay hệ thống lọc vì bị cặn phèn đóng dày thành lớp đặc quánh, nước không chảy được”. Anh Huế cho biết thêm, sau khi mua máy lọc nước với giá trên 300 USD về dùng được vài tháng rồi bỏ luôn, vì phèn nhiều quá máy không lọc nỗi. Sau đó anh đem mẫu nước lên viện Pasteur để xét nghiệm và cho kết quả nguồn nước bị nhiễm phèn, độ PH quá cao, nhiễm vôi và cả nhiễm mặn. Người dân thì chỉ biết dùng nước giếng đun sôi rồi pha nước trà để nhận định nguồn nước có bị ô nhiễm hay không. Ông Ba Long đã làm cuộc thử nghiệm như vậy, tách trà ông vừa pha màu vàng tươi đã nhanh chóng biến sắc thành đen sẫm.  
Mõi mòn chờ nước sạch… 
Ngoài hàng ngàn hộ dân bản địa, ở các tổ dân phố từ 51 đến 55 thuộc phường An Phú Đông, còn có cả ngàn người nhập cư làm công nhân từ các nhà máy, xí nghiệp lân cận đến thuê trọ. Sau giờ tan ca buổi chiều, gần cả trăm công nhân kéo về khu nhà trọ ở khu phố 51, phường An Phú Đông. Khu trọ này có hai dãy, chừng 10 phòng, nhiều người chen nhau tắm giặt bên khu nhà vệ sinh chung ở cuối dãy. Chị Nguyễn Thị Lan, một công nhân thuê trọ ở đây tâm sự: “Nước nhiễm phèn đến nỗi quần áo giặt xong là thành màu vàng, ở đây bọn em cũng phải dùng nguồn nước này để nấu ăn, uống luôn chứ đâu đủ tiền mà mua nước sạch, nước giếng như vầy mỗi tháng cũng phải trả 3.000 đồng/m3”. Vợ chồng anh Quân và chị Hoa (quê ở Quảng Ngãi), cùng đứa con nhỏ quây quần trong căn phòng trọ chật hẹp của khu trọ này cho biết, vì có con nhỏ nên phải mua bình nước đóng chai để về nấu ăn, uống, lương thì thấp mà mỗi tháng phải chi cả trăm ngàn tiền mua nước. Anh Nguyễn Văn Thi, một chủ nhà trọ khu vực này cho hay, trong vòng hai năm nay, anh đã 4 lần khoan giếng. Trước đây chỉ khoan chừng vài chục mét là có nước dùng được, càng ngày mạch nước ngầm càng ô nhiễm nên phải khoan xuống sâu, nhưng sâu quá 35 mét là nhiễm mặn. 
&nbsp;

Hiểm hoạ bệnh tật luôn tiềm ẩn từ nguồn nước ô nhiễm này 
Bà Trần Thị Út, đại biểu HĐND phường An Phú Đông bức xúc: “Mặc dù chỉ cách nhau vài chục mét, phía bên kia đường quốc lộ 1A thì có nước máy mấy năm nay, nhưng bên này đường thì chịu. Nhiều người dân nói trong các buổi tiếp xúc cử tri, họp với phường, rồi quận, họ đều đề đạt nguyện vọng có nước máy để dùng. Hơn 10 năm làm ở phường, chúng tôi luôn kiến nghị nguyện vọng chính đáng này của bà con, nhưng cũng chỉ nhận được lời hứa của cấp trên…”. Ông Nguyễn Văn Hồng, Phó chủ tịch phường An Phú Đông cũng bức xúc tương tự: “UBND phường đã gửi nhiều văn bản đến xí nghiệp nước Trung An, nhưng vẫn không thấy trả lời. Ngay cả UBND phường cũng không có nước máy, rồi các trường học trong phường cũng đành uống nước giếng”. Ông Hồng cũng không thể giải thích được hàng trăm câu hỏi mà người dân đặt ra với chính quyền rằng, bao lâu nữa bà con mới được uống nước sạch, liệu bệnh tật có bùng phát từ nguồn nước mà lâu nay họ vẫn dùng… 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2008/11/03 18:21:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[SÀI GÒN CŨNG &quot;THÈM&quot; NƯỚC UỐNG:57]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[LOẠN CỤM CÔNG NGHIỆP LÀNG NGHỀ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=46]]></link>
            <description><![CDATA[Những năm gần đây, phong trào xây dựng cụm công nghiệp làng nghề (CCNLN) ở các địa phương của tỉnh Quảng Ngãi nở rộ. Hàng trăm ha đất nông nghiệp ở tỉnh Quảng Ngãi trù phú bỗng chốc trở thành CCNLN. Nhưng các cụm công nghiệp này vẫn chưa thu hút được các doanh nghiệp vào đầu tư. Việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất nông nghiệp thành khu công nghiệp ở một số nơi chưa đạt hiệu quả như mong đợi, gây lãng phí lớn…

Người dân quay về canh tác trên đất bỏ hoang của CCNLN Đồng Dinh
Lấp đất ruộng để làm công nghiệp &nbsp;
Điều đáng quan ngại là Chính phủ đã chỉ đạo hạn chế tối đa việc sử dụng đất trồng lúa cho phát triển công nghiệp, nhưng một số các CCNLN trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi lại qui hoạch “rơi” đúng vào phần diện tích đất nông nghiệp của nông dân đang sản xuất. Cụ thể như CCNLN Bình Nguyên (huyện Bình Sơn), diện tích đất trồng lúa chiếm 12,7/20 ha đất quy hoạch (tương đương 63,5%) và CCNLN Đồng Dinh (huyện Nghĩa Hành), diện tích đất trồng lúa chiếm 8,5/10,8 ha đất quy hoạch (tương đương 79%). Trong đó phải kể đến CCNLN Đồng Dinh được xây dựng ngay trên phần diện tích đất màu mở của xã Hành Thuận (huyện Nghĩa Hành). Trước đây, tại vùng đất này được xem là vùng nguyên liệu mía và sản xuất lúa trọng điểm của huyện. Từ khi mọc lên CCNLN, nhiều hộ dân phải điêu đứng vì mất đất sản xuất. Mặc dù đã được đầu tư 6 tỷ đồng để san lấp mặt bằng nhằm đẩy mạnh sản xuất các ngành nghề truyền thống, phát triển công nghiệp, nhưng hiện tại nhiều diện tích đất trong CCNLN Đồng Dinh đang bị bỏ hoang. Đầu tư xây dựng gần 5 năm nay, nhưng cụm CNLN này chỉ mới làm xong một tuyến đường đi vào và phần cổng chào. Phía bên trong chỉ có vài dự án đầu tư sản xuất thức ăn gia súc và chế biến cồn rượu nhưng mới đi vào hoạt động đã gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng nên người dân đã phản ứng dữ dội, buộc phải đóng cửa. Phần đất đã cấp cho một số doanh nghiệp, giờ biến thành nhà ở của họ. Hay như CCNLN Thiên Bút của thành phố Quảng Ngãi cũng được lấp ruộng lúa rồi xây dựng ngay tại cửa ngõ ra vào thành phố. Các đại biểu HĐND tỉnh Quảng Ngãi đã công nhận rằng, tại vị trí xây dựng CCNLN Thiên Bút&nbsp; là khu đất vàng của TP. Quảng Ngãi và cần phải xem lại việc qui hoạch này.&nbsp;&nbsp;&nbsp;

Chỉ có những dự án phá hoại mội trường mới nhảy vào CCNLN
Lãng phí đất sản xuất và tiền của đầu tư &nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngoài Khu kinh tế Dung Quất, tỉnh Quảng Ngãi còn có 3 khu công nghiệp có qui mô lớn đó là Phổ Phong (huyện Đức Phổ), Tịnh Phong (huyện Sơn Tịnh) và Quảng Phú (Tp.Quảng Ngãi). Hiện nay, các khu công nghiệp này vẫn chưa lấp đầy diện tích đất được qui hoạch, thế nhưng tỉnh lại đầu tư xây dựng tràn lang tới 18 cụm công nghiệp, điểm công nghiệp ở gần hầu hết các huyện và thành phố trong tỉnh. Hầu hết những dự án nhỏ lẻ và không đáp ứng nỗi việc đảm bảo môi trường mới đầu tư vào CCNLN. Nguy cơ biến những CCNLN thành nơi chứa rác thải gây ô nhiễm đang treo trước mắt.
Điều khó hiểu nữa phải kể đến là nguồn vốn đầu tư cho các CCNLN quá nhỏ bé. Đến nay, vốn ngân sách đầu tư cho 18 cụm công nghiệp, điểm công nghiệp trên địa bàn tỉnh đã thực hiện 15 tỷ đồng, chỉ bằng 7,5% so với tổng vốn đầu tư cho cả giai đoạn 2006-2010. Điều này đã dẫn đến một kết quả không mong đợi là đa số các CCNLN đã được phê duyệt quy hoạch chi tiết từ năm 2004, 2005 đến nay vẫn chưa được đầu tư hoặc chỉ san lấp mặt bằng rồi bỏ hoang.
Trước những bất cập trên, ngày 29.10, trong buổi làm việc xem xét kết quả khảo sát các cụm công nghiệp – làng nghề trên địa bàn tỉnh, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi Nguyễn Xuân Huế đã đồng ý về chủ trương chuyển mục đích đầu tư Cụm công nghiệp Thiên Bút, thành phố Quảng Ngãi để xây dựng trung tâm thương mại, dịch vụ như UBND thành phố Quảng Ngãi đề nghị. Tuy nhiên, còn những CCNLN khác đang bị bỏ hoang thì tỉnh Quảng Ngãi vẫn chưa có giải pháp nào để chấn chỉnh. Hiện nay, ở nhiều huyện của tỉnh Quảng Ngãi đã thành lập Ban quản lý các CCNLN, nhưng đội ngũ cán bộ này chỉ biết ngồi chơi xơi nước, chứ không có việc gì để làm. Trong khi đó, diện tích đất sản xuất nông nghiệp của bà con nông dân thì bị thu hồi rồi bỏ hoang./.]]></description>
            <pubDate>2008/11/03 17:44:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[LOẠN CỤM CÔNG NGHIỆP LÀNG NGHỀ:46]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CHUYỆN HAI NHÀ BÁO BỊ &quot;XỈU&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=26]]></link>
            <description><![CDATA[Sau vụ một sinh viên người Quảng Ngãi đang học ở Đà Nẵng phải vào bệnh viện cấp cứu và suy sụp tinh thần do tin nhắn “ma” hù doạ trong đêm khuya, thì mới đây, ngay giữa ban ngày, nhưng hai nhà báo ở Đài PTTH Quảng Ngãi cũng đã bị cú sốc tương tự. Rất may được “cứu chữa” kịp thời nên hai nhà báo này không phải nhập viện. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chuyện là thế này
Cuối tháng 9 vừa rồi, anh Hà Minh Đích, Phó chủ tịch Hội nhà báo Quảng Ngãi liên tục điện thoại giục nhà báo Văn Nghiệp (Chi hội Trưởng, Chi hội nhà báo Đài PT-TH Quảng Ngãi) nhắc nhở anh em phóng viên đăng ký tác phẩm báo chí chất lượng cao để tiện cho việc xét duyệt trao giải hàng năm như đã từng làm. Công việc tùm lum nhưng anh Nghiệp cũng đã kịp thời thông báo rộng rãi chủ trương trên đến toàn thể hội viên trong Đài. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sẽ không có gì để nói nếu như mọi nhà báo cứ đăng ký tác phẩm chất lượng cao theo như tiêu chí mà Hội nhà báo đưa ra cách đó vài tháng. Mãi đến gần ngày hết hạn đăng ký, bổng điện thoại trên bàn làm việc của anh Văn Nghiệp reo lên. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; A lô! Cho anh đăng ký đề tài tác phẩm báo chí chất lượng cao? 
Nhận ra giọng của đồng nghiệp, nhà báo Văn Nghiệp “OK” liền. Càng nhiều tác phẩm chất lượng cao càng tốt chứ sao? – anh Nghiệp nghĩ vậy. Một lát sau, có anh nhà báo “thứ thiệt” ở Đài PTTH Quảng Ngãi tìm đến anh Nghiệp để đăng ký tác phẩm báo chí chất lượng cao. Anh Văn Nghiệp đưa ngay tờ mẫu đăng ký cho nhà báo nọ kê khai. Cầm tờ đăng ký, tay nhà báo “thứ thiệt” kia không chịu ghi vào nội dung, mà cứ ậm à, ậm ự…Bỗng tay nhà báo này có ý kiến: “Mình xin đăng ký phóng sự chất lượng cao với tiêu đề… Công ty ABC…vươn ra biển lớn”. Vừa nghe qua, nhà báo Văn Nghiệp tưởng tay này giỡn chơi, anh trố mắt lên nhìn nhà báo “thứ thiệt”: “Ê, đừng đùa nghe cha nội, tác phẩm báo chí chất lượng cao đàng hoàng đấy nhé!”. Anh nhà báo này phán ngay: “Tui cũng thấy kì…kì… nhưng anh Y.T nói phóng sự đó hoành tráng nên…”. 
Nghe xong, anh Văn Nghiệp ù cả hai tai, suýt đứng tim (nói như mấy bác nhà đài là đứng hình), vì thằng cha này đăng ký tác phẩm báo chí chất lượng cao thiệt chứ không phải chơi. Nhà báo Văn Nghiệp lăn đùng “xỉu” ngay trên bàn làm việc. Hiệu ứng domino đã lan ra, khiến nhà báo Anh Tuấn đang ngồi phía bên trong cũng “ngất xỉu” luôn. Khi tỉnh dậy, anh cho biết lúc đó ngồi bên trong, nghe nhà báo “thứ thiệt” nói vọng vào về cái tên của tác phẩm báo chí chất lượng cao (mặc dù chỉ nghe tiếng chứ không thấy hình), nhưng anh cũng bị sốc nhào.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mấy ngày sau hoàn hồn, ngồi quán cà phê, hai nhà báo Văn Nghiệp và Anh Tuấn kể lại rằng, mười mấy năm trong nghề nhưng đó là lần đầu tiên bị hai nhà báo “thứ thiệt” cùng cơ quan chơi khăm. Chơi sao? – Tôi hỏi cho ra đầu đuôi. Hoá ra là vầy, có một công ty ở Dung Quất nhờ Đài PTTH Quảng Ngãi làm cho cái phóng sự hợp đồng (phóng sự có trả tiền, thể loại này được phát trong mục “tự giới thiệu”). Vậy là hai nhà báo “thứ thiệt” của Đài lấy cái phóng sự tự giới thiệu sặc mùi quảng cáo ấy mang đi dự thi &nbsp;tác phẩm báo chí chất lượng cao (?!). 
Mấy ngày sau, tỉnh lại nhưng anh Văn Nghiệp vẫn không cười nổi, vì cái tác phẩm báo chí chất lượng cao của hai nhà báo nọ. Cũng may, nhờ cú “xỉu” của nhà báo Văn Nghiệp nên tác phẩm báo chí chất lượng cao với tựa đề: “Công ty ABC… vươn ra biển lớn” đã được “STOP” ngay lập tức. Bèn không, hai nhà báo “thứ thiệt” tung hứng chơi luôn phóng sự: “Những nỗ lực của Công ty …ABC” (cũng lại là phóng sự “hộc đờm” tức “hợp đồng”) đi dự thi tác phẩm báo chí chất lượng cao thì có mà giải nghệ cái Hội nhà báo luôn. 
Thật là tội nghiệp cho giải báo chí chất lượng cao năm nay của tỉnh Quảng Ngãi. Trước khi phát động cuộc thi này Hội đã thông báo rộng rãi và rõ rành rành về đề tài, nội dung, thể loại…, nhưng cũng bị hai hội viên (là nhà báo lớn) “hiểu nhầm”. Thôi thì, thi cấp hội không xong, ta nên để dành hai tác phẩm “gọi là chất lượng cao” ấy đến kỳ liên hoan truyền hình sắp tới gửi đi giựt giải cho oách. Nếu không được huy chương, thế nào cũng nhận được giải nhà báo “dũng cảm”, nếu không thì cũng chơi được tay nào đó trong ban giám khảo đi cấp cứu cho mà coi…hèhè… Lại là một “Gala” cười cho anh em nhà báo ở Quảng Ngãi. Xin kính bái hai đại nhà báo trên, vì đã có tinh thần dũng cảm khi cả gan mang tác phẩm báo chí “chất lượng cao” của mình đi thi…]]></description>
            <pubDate>2008/10/11 23:21:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[CHUYỆN HAI NHÀ BÁO BỊ &quot;XỈU&quot;:26]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nghe người đẹp ứng xử, cười ra nước mắt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq/article?mid=16]]></link>
            <description><![CDATA[Sau các vòng sơ tuyển với 50 cô gái tham dự, tối ngày 14.9, Ban tổ chức cuộc thi “Người đẹp thể thao Quảng Ngãi” đã chọn ra 21 thí sinh lọt vào vòng chung kết. Chương trình do Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch cùng Tỉnh Đoàn tổ chức. Cuộc thi đã để lại một ấn tượng “khó quên” cho hàng trăm khán giả mua vé vào xem và hàng triệu người khác theo dõi qua chương trình truyền hình trực tiếp của Đài PT-TH Quảng Ngãi. Bởi, người đẹp thì đẹp thật nhưng không phải người đẹp thể thao. Và, khán giả một phen tá hoả khi nghe các người đẹp trả lời phần thi ứng xử. 
&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gọi là cuộc thi &quot;Người đẹp thể thao&quot;, nhưng hầu như những cô gái này hoàn toàn mù tịt thể thao. Phần mở đầu cuộc thi thật &quot;ấn tượng&quot; bằng những bộ trang phục thể thao bát mắt, các cô gái chân dài lần lượt bước ra, người thì cầm quả bóng, người thì cầm cây vợt, người thì đi tay không... Hai người dẫn chương trình thay nhau đọc lý lịch trích ngang các vòng đo của từng thí sinh, rồi kèm theo đó là sở thích. Người thì cho rằng mình thích môn bóng bàn, người thì thích môn bóng chuyền bải biển, môn bóng rổ, bơi lội... Đùng một cái, có người đẹp cho là mình thích nhất môn &quot;Golf&quot;, khán giả được trận cười dậy hội trường. Vị khán giả ngồi cạnh tôi, quay sang nói chua chát: &quot;Hỏi cô em đó thấy cây vợt đánh Golf chưa mà đòi thích!&quot;. Rồi, lần lượt các bộ váy và kể cả áo tắm thay nhau ỏng ẹo trên sân khấu. Có cô thí sinh nói mình thích môn bơi lội nhưng lại cầm cây vợt cầu lông huơ qua huơ lại. Người đẹp thích môn bóng chuyền làm khán giả hú vía một phen, khi cô này tung quả bóng trên tay nhưng quá đà nên phải lao theo chụp lại, nếu không có sự may mắn thì quả bóng đã rơi xuống đất...  
Sau các phần thi trang phục áo dài, trang phục thể thao, trang phục dạ hội. 10 thí sinh xuất sắc nhất đã được ban giám khảo chọn vào tham dự phần thi ứng xử. Đây là phần thi quan trọng, dành được sự quan tâm của đông đảo khán giả. Tuy nhiên đây cũng là phần thi gây không ít thất vọng về khả năng và trí tuệ của các người đẹp. Các câu hỏi chủ yếu tập trung quan niệm về cái đẹp, chiếc áo dài truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, về công dung ngôn hạnh, vai trò của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại ngày nay, đề xuất việc&nbsp; phát triển phong trào TDTT ở địa phương. Tuy nhiên, trong 10 thí sinh tham gia phần thi ứng xử, chỉ duy nhất một thí sinh thuộc bài và trả lời tương đối suôn sẻ phần thi của mình. Khán giả được trận cười “no nê” khi người đẹp thể thao mang số báo danh 27 trả lời phần thi ứng xử. Câu hỏi: “Bạn cho biết ở Quảng Ngãi có môn thể thao nào là thế mạnh? Thần tượng của bạn trong làng thể thao là vận động viên nào?”. Người đẹp này lúng ta lúng túng, ậm à, ậm ự mất hơn 10 phút, sau đó, người dẫn chương trình nhắc khéo nhưng người đẹp này vẫn “botay.com”. Hoá ra, người đẹp này không hề biết gì về thể thao mà lại cả gan đi thi “Người đẹp thể thao”. Tiếp sau đó là đến lượt các nguời đẹp khác thay nhau làm trò cười cho khán giả bằng những câu trả lời ngớ ngẫn, không có nội dung, không có tư duy.  
&nbsp;Nghe người đẹp trả lời các câu hỏi của phần thi ứng xử, Ban giám khảo, Ban tổ chức và khán giả như bị các thí sinh này dội gáo nước lạnh vào mặt. Các người đẹp bước ra sân khấu với dáng đi ỏng à, ỏng ẹo, rồi chỉ một động tác cuối đầu chào cái rụp, xong tự động bước vô sân khấu, mà không nói ra được một câu đại loại như: &quot;Em xin cảm ơn Ban giám khảo!&quot;. Điều đáng nói ở đây là 10 câu hỏi của phần thi ứng xử đã được Ban tổ chức gửi đáp án trước để thí sinh chuẩn bị bài cả mấy tháng trời. Và, 10 thí sinh lọt vào vòng chung kết đều là những người đang là sinh viên cao đẳng, đại học và đang làm việc tại nhiều công ty, doanh nghiệp có tầm cở của tỉnh Quảng Ngãi. 
Cuộc thi người đẹp thể thao Quảng Ngãi được Ban tổ chức quảng bá rằng, đây là một hoạt động văn hóa có ý nghĩa nhằm tôn vinh nét đẹp tâm hồn, tài năng, hình thể, trí tuệ của người phụ nữ Việt Nam, trong đó có phụ nữ Quảng Ngãi. Ngoài ra còn nhằm phát động phong trào thanh niên sống khỏe, sống đẹp và sống có văn hóa. Như vậy, sự thể hiện “trí tuệ” của những người đẹp thể thao đã làm Ban giám khảo quá “hài lòng” và thể hiện sự “sáng suốt” lựa chọn ra những người đẹp có trí tuệ đến như thế! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi cuộc thi kết thúc, các phóng viên vây quanh phỏng vấn ông Phạm Bá Nam – Phó GĐ Sở VH-TT&amp;DL Quảng Ngãi, Trưởng ban tổ chức cuộc thi. Ông Nam cho rằng: “Cuộc thi nhằm tuyển chọn thí sinh tham dự hội thi người đẹp thể thao toàn quốc. Trên cơ sở thành công của cuộc thi năm nay, Ban tổ chức chúng tôi quyết định sẽ tổ chức cuộc thi hàng năm (?!)”. Còn thí sinh có số báo danh 27 nói với báo chí: “Cuộc thi là cơ hội để chúng em có thể giao lưu, học hỏi, thể hiện vẻ đẹp về hình thể và trí tuệ của người phụ nữ…”.  
Cuối cùng, Ban tổ chức cũng đã chọn ra được thí sinh xuất sắc nhất, nhì, ba để trao vương miện và điều quan trọng là những người đẹp thể thao này có được chuyến “du đấu” (du lịch) trị giá nhiều triệu đồng cùng các đại gia tài trợ cho cuộc thi. Cuộc thi người đẹp thể thao Quảng Ngãi mang tầm cở như một show diễn “gala cười” có sự chuẩn bị chu đáo chưa từng thấy của Ban tổ chức để đưa ra thi diễn trước công chúng như vừa rồi./. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hoàng Thuyên]]></description>
            <pubDate>2008/09/18 22:31:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nghe người đẹp ứng xử, cười ra nước mắt:16]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 12:19:14 SGT 2009 -->
