<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[tienvinh8x BLOG]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x]]></link>
        <description><![CDATA[tienvinh8x BLOG]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/09 06:13:38</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Khi say một chén cũng say ..]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=84]]></link>
            <description><![CDATA[Khi say một chén cũng sayKhi nên tình nghĩa, một ngày cũng nên! ]]></description>
            <pubDate>2009/10/23 09:35:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khi say một chén cũng say ..:84]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự tích trầu cau]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=82]]></link>
            <description><![CDATA[Sự tích trầu cauNgày xưa, một nhà quan lang họ Cao có hai người con trai hơn nhau một tuổi và giống nhau như in, đến nỗi người ngoài không phân biệt được ai là anh, ai là em. Năm hai anh em mười bảy mười tám tuổi thì cha mẹ đều chết cả. Hai anh em vốn đã thương yêu ngau, nay gặp cảnh hiu quạnh, lại càng yêu thương nhau hơn trước.Không còn được cha dạy dỗ cho nữa, hai anh em đến xin học ông đạo sĩ họ Lưu. Hai anh em học hành chăm chỉ lại đứng đắn nên được thầy yêu như con. Thầy Lưu có một cô con gái tuổi chừng mười sáu mười bảy, nhan sắc tươi tắn, con gái trong vùng không người nào sánh kịp.Trông thấy hai anh em họ Cao vừa đẹp vừa hiền, người con gái đem lòng yêu mến, muốn kén người anh làm chồng, nhưng không biết người nào là anh, người nào là em.Một hôm, nhân nhà nấu cháo, người con gái lấy một bát cháo và một đôi đũa mời hai người ăn. Thấy người em nhường người anh ăn, người con gái mới nhận được ai là anh, ai là em. Sau đó, người con gái nói với cha mẹ cho phép mình lấy người anh làm chồng.Từ khi người anh có vợ thì thương yêu giữa hai anh em không được thắm thiết nữa. Người em rất là buồn, nhưng người anh vô tình không để ý đến.Một hôm hai anh em cùng lên nương, tối mịt mới về, người em vào nhà trước; chàng vừa bước chân qua ngưỡng cửa thì người chị dâu ở trong buồng chạy ra lầm chàng là chồng mình, vội ôm chầm lấy. Người em liền kêu lên, cả hai đều xấu hổ. Giữa lúc ấy, người anh cũng bước vào nhà. Từ đấy người anh nghi em có tình ý với vợ mình, càng hững hờ với em hơn trước.Một buổi chiều, anh chị đều đi vắng cả, người em ngồi một mình nhìn ra khu rừng xa xa, cảm thấy cô quạnh, lại càng buồn tủi, vùng đứng dậy ra đi.Chàng đi, đi mãi cho đến khu rừng phía trước mặt, rồi theo đường mòn đi thẳng vào rừng âm u. Trời bắt đầu tối, trăng đã lên, mà chàng vẫn cứ đi. Đi đến một con suối rộng nước sâu và xanh biếc, chàng không lội qua được, đành ngồi nghỉ bên bờ. Chàng khóc thổn thức, tiếng suối reo và cứ reo, át cả tiếng khóc của chàng. Đêm mỗi lúc một khuya, sương xuống mỗi lúc một nhiều, sương lạnh thấm dần vào da thịt chàng, chàng chết mà vẫn ngồi trơ trơ, biến thành một tảng đá.Người anh cùng vợ về nhà, không thấy em đâu, lẳng lặng đi tìm, không nói cho vợ biết. Theo con đường mòn vào rừng, chàng đi mãi, đi mãi, và sau cùng đến con suối xanh biếc đang chảy cuồn cuộn dưới ánh trăng và không thể lội qua được, đành ngồi bên bờ suối, tựa mình vào một tảng đá. Chàng có ngờ đâu chính tảng đá là em mình! Sương vẫn xuống đều, sương lạnh rơi lã chã từ cành lá xuống. Chàng rầu rĩ khóc than hồi lâu, ngất đi và chết cứng, biến thành một cây không cành, mọc thẳng bên tảng đá.Ở nhà, vợ không thấy chồng đâu, vội đi tìm và cũng theo con đường mòn đi vào rừng thẳm. Nàng đi mãi, bước thấp bước cao, rồi cuối cùng gặp con suối nước sâu và xanh biếc. Nàng không còn đi được nữa. Nàng ngồi tựa vào gốc cây không cành mọc bên tảng đá, vật mình than khóc. Nàng có ngờ đâu nàng đã ngồi tựa vào chồng mình và sát đó là em chồng. Nàng than khóc, nhưng tiếng suối to hơn cả tiếng than khóc của nàng. Đêm đã ngả dần về sáng, sương xuống càng nhiều, mù mịt cả núi rừng, nàng vật vã khóc than. Chưa đầy nửa đêm mà nàng đã mình gầy xác ve, thân mình dài lêu nghêu, biến thành một cây leo quấn chặt lấy cây không cành mọc bên tảng đá.Về sau chuyện ấy đến tai mọi người, ai nấy đều thương xót. Một hôm, vua Hùng đi qua chỗ ấy, nhân dân đem chuyện ba người kể lại cho vua nghe và đến xem. Vua bảo thử lấy lá cây leo và lấy quả ở cái cây không cành nghiền với nhau xem sao, thì thấy mùi vị cay cay. Nhai thử, thấy thơm ngon và nhổ nước vào tảng đá thì thấy bãi nước biến dần ra sắc đỏ. Nhân dân gọi cái cây mọc thẳng kia là cây cau, cây dây leo kia là cây trầu, lại lấy tảng đá ở bên đem về nung cho xốp để ăn với trầu cau, cho miệng thơm, môi đỏ.Tình duyên của ba người tuy đã chết mà vẫn keo sơn, thắm thiết, cho nên trong mọi sự gặp gỡ của người Việt Nam, miếng trầu bao giờ cũng là đầu câu chuyện, để bắt đầu mối lương duyên, và khi có lễ nhỏ, lễ lớn, cưới xin, hội hè, tục ăn trầu đã trở nên tục cố hữu của dân tộc Việt Nam.]]></description>
            <pubDate>2009/10/21 12:53:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự tích trầu cau:82]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thuyền và biển]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=80]]></link>
            <description><![CDATA[Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, tặng TT ngốc của anh bài thơ về biển, anh thích biển; thích các bài thơ, bài hát về biển và anh cũng ... em!Thuyền và biểnXuân Quỳnh-------------------------Anh sẽ kể em ngheChuyện con thuyền và biển“Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơiLòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa... còn xaNhững đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗCũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyền(Vì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?)Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông dường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâuNhững ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau - rạn vỡNếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió”Nếu phải cách xa emAnh chỉ còn bão tố]]></description>
            <pubDate>2009/10/20 11:23:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thuyền và biển:80]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tớ có ..tất cả]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=37]]></link>
            <description><![CDATA[Thấy bảo có Chim là có tất cả, hum nào rảnh, phải đi ..bác sỹ kiểm tra xem mình có tất cả không nhỉ? ]]></description>
            <pubDate>2009/05/30 01:06:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tớ có ..tất cả:37]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Không đề...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[hic, dạo này không hiểu sao đến công ty làm việc tớ rất hay buồn ngủ. Nhất là vào buổi chiều, hicc . Hôm nay, đang trong giờ làm việc, không hiểu sao tớ gật gù thế nào mà suýt nữa thì cộp đầu vào màn hình. Cũng may mà không có ai nhìn thấy.]]></description>
            <pubDate>2009/04/29 01:05:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Không đề...:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đừng ..]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Đừng thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy nuối tiếc khi những điều thân thuộc ấy mất đi.Đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.Đừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.Đừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được các sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.Đừng phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã đi qua hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.Đừng để cuộc sống qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống với tất cả mọi ngày trong cuộc đời.Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại. Chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và những giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.]]></description>
            <pubDate>2009/03/02 00:07:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đừng ..:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ba điều trong đời ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:    + Thời gian     + Lời nói     + Cơ hội     Ba điều trong đời không được đánh mất:    + Sự thanh thản     + Hy vọng     + Lòng trung thực     Ba thứ có giá trị nhất trong đời:    + Tình yêu     + Gia đình     + Bạn bè     Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:    + Giấc mơ     + Tài sản     + Thành công     Ba điều làm nên giá trị một con người:    + Siêng năng     + Chân thành     + Thành đạt     Ba điều trong đời làm hỏng một con người:    + Rượu...     + Lòng tự cao     + Sự giận dữ        huu, tớ thích uống rượu ... ]]></description>
            <pubDate>2009/02/13 23:22:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ba điều trong đời ...:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày làm việc cuối cùng khép lại năm 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[Vậy là năm 2008 cũng đã khép lại, tạm hài lòng với những gì mình đã thực hiện trong năm vừa rồi, thành công có, thất bại cũng nhiều !Q@W@#$$%%^%..., nhưng nói chung dù thất bại hay thành công thì mình cũng thực sự trưởng thành lên,  lớn thêm 1 ti&#39; cũng có nghĩa là mình đã già đi 1 tuổi rồi! huuuu ... làm nốt hôm nay là tớ về quê ăn Tết đây, chào mọi người nhe&#39;! Tạm biệt năm 2008!  Chúc tất cả mọi người đón tết vui vẻ, ăn nhiều, đi chơi nhiều, béo xinh múp míp !!!             |¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯|           |             ¸-·¸|        ¸.·´¸.·|   Happy New Year 2009    `·. `·-|                            .·´    `·._____________________| ¸·´ `·´¯`·.¸_¸.·´¯`·.¸_¸.·´¯`·.¸_¸.·´¯`·.¸_¸.·´¯`·.¸_¸.·´¯`·.¸_¸.» ]]></description>
            <pubDate>2009/01/23 08:58:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày làm việc cuối cùng khép lại năm 2008:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Da Lat photos]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Hiii, vừa rồi tớ vào Đà Lạt công tác, tranh thủ trốn sếp Minh ra ngoài chụp mấy cái hình này!!   Vườn hoa Thành phố:         Hồ Xuân Hương:       Cao Đẳng Sư Phạm Đà Lạt:     Hồ Xuân Hương, nhìn từ Khách sạn Hàng Không:  ]]></description>
            <pubDate>2009/01/02 01:13:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Da Lat photos:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cảm ơn!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/tienvinh8x/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày này cách đây 26 năm, có 1 thằng bé chào đời trong sự vui mừng hạnh phúc của gia đình!      Thằng bé đó giờ đã lớn, nó đang thầm cảm ơn chúa đã trao tặng cho nó cuộc sống ...      Ngày mai, thằng bé đó sẽ còn ...lớn nữa và nó sẽ chia sẻ những niềm vui, hạnh phúc cũng như những khó khăn trong cuộc sống cùng với những người thân và bạn bè đã luôn sát cánh bên nó!            Cảm ơn papa và mama đã cho nó cuộc sống ngày hôm nay!      Cảm ơn T: Người bạn tri kỷ từ hồi cấp 3.Cảm ơn H: Người đã giúp nó biết trân trọng ...   Cảm ơn Y: Người đã giúp nó có được sự hiểu biết thật nhiều về cuộc sống.      Cảm ơn K: Người đã luôn biết giúp nó lấy lại niềm tin sau mỗi thất bại, biết nhìn cuộc sống lạc quan, hiểu được đúng sai và luôn hướng đến những mặt tích cực trong cuộc sống nhiều màu sắc này!       Cảm ơn ... cảm ơn!!! ]]></description>
            <pubDate>2008/12/08 11:00:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cảm ơn!:7]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 15:43:40 SGT 2009 -->
