<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Blog - Tôi]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung]]></link>
        <description><![CDATA[Là Blog thế thôi...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/07 10:44:41</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Đón xuân này nhớ xuân xưa...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4962]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tặng thiên thần của tôi...
 

Một năm trôi vèo như chớp
mắt, chỉ hơn 20 ngày nữa là tết âm lịch. Hồi còn ở quê những ngày giáp tết này vô
cùng náo nhiệt, nhà tôi sát đường làng, dân quê có thói quen dậy sớm. Ngay từ
4h hoặc 5h sáng đường làng đã tấp nập người qua lại, gồng gánh những sản vật
địa phương như gà lợn, gạo ngô khoai sắn, rau củ lá dong lá riềng... đi chợ
tết. Líu ríu theo sau thường là những đứa trẻ con đen đúa gầy guộc, áo quần sặc
sỡ xanh đỏ, cười nói ồn ào và gương mặt đứa nào cũng ngời sáng đầy vẻ mãn
nguyện vì được theo bà theo mẹ theo chị đi chợ tết...  

 

Bến sông đầu làng tấp nập
người rửa lá dong chuẩn bị làm bánh chưng. Tôi thường theo hai chị gái xem họ
làm công việc này, lá dong phải lựa lá vừa, &nbsp;không cần to nhưng phải thật
tươi xanh mịn màng, tuyệt đối không được lốm đốm hay “hoa dề” (nấm mốc), gói
bánh sẽ không ngon và nhanh thiu.  

Những hình ảnh đó bây giờ chỉ còn trong ký
ức, người quê tôi không còn giữ thói quen gồng gánh như ngày xưa nữa (trừ một
số công việc ngoài đồng). Hàng hoá bây giờ được chất lên xe đạp hoặc xe máy...
vừa nhàn mà lại nhanh đến chợ. Nhưng không khí háo hức đón tết vẫn còn đậm đà
lắm chứ không dửng dưng hời hợt như người phố thị đón xuân.  

Tôi có bà con sống ngoài Hà Nội, vẫn còn giữ
được thói quen nấu bánh chưng tết, nhưng dường như ở Hà Nội vị bánh đã nhạt đi
nhiều, chứ không đậm đà như bánh nhà quê của tôi. Chiều 29 tết tôi cùng bố xếp
bánh vào nồi (quân dụng, hoặc nồi phi), gỗ nhãn gỗ ổi, gốc tre được chất vào
cháy phừng phừng ninh suốt cả chiều (có khi từ sáng) tới tận tối 30 mươi tết,
bánh rất nhừ, dẻo và thơm ngào ngạt. Hồi đó đối với những đứa trẻ cơm còn chưa
no như chúng tôi, bánh chưng thực sự là một đặc sản mà sau này chúng tôi không
bao giờ quên được hương vị tuyệt vời của nó. Mỗi lần về quê bác và các chị đều
dặn dò: “ra giêng cậu ra Hà Nội nhớ mang bánh chưng ra nhé”. Tôi biết đó không
phải là lời khách sáo. 

Kể từ 20 tháng chạp đến tận chiều 30, những
phiên chợ họp trong các ngày đó đều là chợ tết vô cùng đông vui náo nhiệt. Thế
nào chúng tôi cũng được đi chợ trong những ngày này, đặc biệt là phiên chợ ngày
30 tết. Tôi cùng em trai xúng xính trong manh áo mới (năm này tôi được may áo
năm sau sẽ đến lượt em trai chứ không phải cả hai anh em được may cùng), theo
mẹ hoà vào dòng người đổ về phiên chợ cuối năm. Một thiên đường đang bày ra
trước mặt, lang thang hết hàng tranh sang hàng cuốc xẻng rổ rá, bánh kẹo... Tôi
hướng cặp mắt thèm thuồng nhìn ông già bán tò he cuối chợ, những con gà con
vịt, rồng phượng, rồi Tôn Ngộ Không, Bạch Cốt Tinh... xanh đỏ tím vàng. Với
chúng tôi hồi đó... tò he cũng là một món hàng xa xỉ mà chẳng bao giờ chúng tôi
được mẹ mua cho.  

Có lần anh em tôi được mẹ mua cho mỗi đứa một
quả bóng bay, em trai buộc ngay sợi chỉ vào cổ tay mình nên được chơi mãi chiều
mùng 3 tết mới hỏng, còn tôi cầm sợi chỉ trên tay lơ đễnh bóng bay đi mất lúc
nào không rõ?!? Làm tôi cả ngày ngẩn ngơ và tiếc của, tưởng như mất vàng cảm
giác tiếc nuối cũng chỉ đến vậy là cùng. 

Ông ngoại tôi là một nhà nho thành thạo chữ
Hán, chữ Quốc ngữ và tiếng Pháp. Ngoại tôi ngày xưa là giám đốc Ty bưu điện
Thanh Hoá, về hưu ngoại sống ở quê nhà, trồng hoa nuôi cá vẽ tranh làm thơ.
Ngoại có rất nhiều bạn thường xuyên lui tới vẽ tranh đọc sách, ngâm vịnh và làm
thơ Đường luật... Những ngày cuối năm tôi cũng thường theo ngoại đi chợ bán
tranh và câu đối tết. Trước khi đi chợ cụ gom những tờ lịch cũ trong năm đốt
như hoá vàng, cụ bảo: “như vậy để cầu mua may bán đắt”.  

Tranh vẽ được buộc sau chiếc xe đạp màu
trắng, tôi lon ton&nbsp;chạy theo tận khi tới chợ. Có hôm đắt hàng nhưng nhiều
hôm không có khách, tôi thường xuyên thấy ngoại ngồi bó gối trong gian hàng,
những bức tranh và câu đối cụ vẽ bầy la liệt dưới nền đất. Mái đầu và chòm râu
bạc trắng như cước phất phơ trước gió, ánh mắt buồn xa xăm qua màn mưa xuân lất
phất, hình ảnh ngoại như vậy làm tôi nhiều lần rơi nước mắt, sống mũi cay cay... 

Hồi đó trong trí nghĩ non nớt của một đứa trẻ
lên năm lên sáu như tôi chỉ đơn giản buồn bã vì thương ông ế hàng. Mãi sau này
khi lớn hơn chút nữa, khi tôi đủ sự tinh tế để cảm nhận những dòng thơ của cụ
Vũ Đình Liên, mới hay rằng đó là “nỗi sầu nhân thế”, xét cho cùng cuộc đời là
một&nbsp;ván cờ, mỗi người là một quân cờ trong tay tạo hoá. Mấy ai toại
nguyện? Có ai không buồn bã thê thiết trong buổi hoàng hôn của cuộc đời? Người
ta càng ý thức được về bản thân mình bao nhiêu, nỗi sầu lại càng thêm sâu sắc.
Khi tôi hiểu được những điều đơn giản đó, ngoại đã ra người thiên cổ lâu lắm
rồi.  

“Giấy đỏ buồn không thắm 

Mực đọng trong nghiên sầu 

Ông đồ vẫn ngồi đó 

Qua đường không ai hay 

Lá vàng rơi trên giấy  

Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay hoa đào nở 

Không thấy ông đồ xưa 

Những người muôn năm cũ 

Hồn ở đâu bây giờ”... &nbsp;&nbsp; 

Điều thú vị nhất đối với tôi là được lang
thang ở hàng bán pháo, mỗi khi ông hàng pháo đốt một dây giữa chợ phong pháo
chưa kịp cháy hết lũ trẻ chúng tôi đã ào vào tranh nhau pháo xịt (còn chưa nổ
do đứt ngòi). Tôi cướp độ chừng mươi quả mang về nhà. Máu yêng hùng của tôi lớn
lắm nên thường cầm pháo trên tay đốt rồi ném tung lên trời, những đứa bạn cùng
trang lứa nhìn tôi thán phục.  

Một lần quả pháo cối (bằng đầu ngón tay cái
người lớn), ngòi cháy nhanh quá nên đã nổ tung trên tay tôi. Khói và thuốc pháo
ám vào tay xám xịt, đau thấu trời xanh, bỏng và rát, cảm giác như bàn tay bị xé
tan ra từng mảnh. Thằng bạn đứng bên ngoắc miệng cười dù rất tức... nhưng không
làm gì được. Sau vụ này tôi không dám làm anh hùng nữa, nhưng đốt pháo thì chưa
bao giờ biết sợ. 

Chỉ tội nghiệp chú chó nhà tôi cứ pháo nổ nếu
không xích lại sẽ lao ra ngoài đường chạy trốn (thường bị người ta bắt mất).
Những ngày tết chúng tôi vui mừng hớn hở, còn mặt nó buồn thiu lúc nào cũng len
lét run rẩy và sợ hãi, trốn biệt trong gậm giường đến bữa cũng chẳng bò ra ăn.
Người quê tôi có câu rằng: “sợ như chó sợ pháo” rất hình ảnh và thật không ngoa
chút nào. 

Phiêu bạt quanh năm, tôi thường về quê ăn tết
vào 25 tháng chạp, nếu ngày này tôi chưa về được, thì gia đình trông mong lắm.
Về quê trong dịp tết để thăm hỏi anh em họ hàng, để nghỉ ngơi, để hi vọng và
động viên nhau hướng tới những điều tốt đẹp, và cảm nhận không khí tưng bừng
náo nhiệt hớn hở tươi vui. Không khí đó tôi thường không gặp ở nơi phố thị...
mấy hôm nữa tôi sẽ về. 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Hà Nội, 6/12/2009 (âm lịch). 20/1/2010Vui lòng ghi rõ nguồn: http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?new=1&amp;mid=4962&nbsp;nếu bạn sử dụng bài viết của tôi.]]></description>
            <pubDate>2010/01/20 18:29:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đón xuân này nhớ xuân xưa...:4962]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Gửi Táo Quân]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=5094]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm này là ngày hai mươi baÔng táo lên trời tâu việc nhàTội tôi không to cũng không nhỏTuổi tôi không trẻ cũng không giàCờ bạc lăng nhăng đánh cũng cóRượu chè be bét nói hay gànTội tôi tôi xin được kể hếtÔng trời có biết cũng nên tha.Ngày 23 tháng chạp năm Kỷ Sửu, vài hôm nữa là sang năm Canh Dần. Trăm sự nhờ Táo Quân.TB: Mọi người ủng hộ tôi bằng cách ghé thăm trang web tôi đang quản trị nội dung (qua câu Blas). Hoặc qua đường link này: http://quangcaobienbang.com/Chúc tất cả mạnh khoẻ, may mắn, phát tài phát lộc!]]></description>
            <pubDate>2010/01/19 09:31:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Gửi Táo Quân:5094]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tuyên Quang ký sự...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4912]]></link>
            <description><![CDATA[Từ Hà Nội lên Vĩnh Phúc, loanh quanh một hồi tôi cùng ông bạn “quất xe” ngược lên Tuyên Quang. Mấy người bạn dưới thủ đô lắc đầu: “hai tên này trâu quá”. Thật ra mệt phờ râu trê rồi chứ, nhưng cứ nghĩ cố gắng thêm rồi về HN nghỉ ngơi sau. Vậy là hai anh em trên một con ngựa sắt lên đường. 
Chặng đường từ Vĩnh Phúc lên Tuyên Quang xấu tệ, nhiều khúc cua gấp quanh co hiểm trở, nhiều đoạn bong tróc hết nhựa đường chỉ còn trơ sỏi đá, có đoạn chia làm ba bốn mảnh. Bạn tôi bảo: “đường ở địa phương thường bị… kém chất lượng như vậy”. Cái này thì phải xem lại: “Đâu chỉ ở địa phương mới thế, Hà Nội thiếu gì con đường chưa làm xong đã hỏng, đang làm đoạn trước thì đoạn sau đã hấp hối mất rồi”. Cũng tại người dân mình còn khổ quá, còn phải lao mình ra đường kiếm ăn. Như chúng tôi chẳng hạn suốt ngày phi xe trên đường thì chỉ có đường đất mới…không bị “bóc đi” lớp nào. &nbsp;
Bạn đồng hành cùng tôi mệt quá nên phần lớn hành trình do tôi cầm lái. Bạn đùa: “tôi giao tính mạng cho ông đấy, đi đứng cẩn thận vào”. Thằng này chỉ vẽ chuyện, có hành trình nào mà hắn không “giao tính mạng” cho tôi đâu cơ chứ? Đã thế hắn ngồi sau còn cứ “điều khiển”, tôi đùa: “yên tâm chú ngồi sau xe anh cứ gọi là chắc như ngồi trên tảng đá”.
Hắn &nbsp;bảo: “Nhưng mà hòn đá kê cập kênh lắm nên… tôi sợ”
Thời tiết lạnh và buốt giá, lộ trình Hà Nội - Vĩnh Phúc – Phú Thọ - Tuyên Quang “đồng hành” cùng những chiếc xe tải chở đất cát phóng nhanh, cuốn bụi tung mịt mù. Bụi bám vào quần áo làm trước ngực và hai cánh tay chiếc áo đen chuyển sang màu hồng, mặt mũi hai thằng đen nhẻm. Mũi ngạt mắt hoa, cổ họng đau rát khá khó chịu. Chiếc kính đen chắn bụi “vẽ” quanh hai mắt một vòng tròn trắng lốp trên gương mặt bụi bặm, trông… chết cười.
Năm giờ chiều có mặt ở thị xã Tuyên Quang, thị xã nhỏ hẹp và yên bình, vắng người qua lại so với Hà Nội. Người ta có câu “chè Thái gái Tuyên” đúng thật, chè ở đâu không biết nhưng ngồi quán vỉa hè trên Tuyên Quang uống trà ngon hơn dưới HN nhiều, còn các cô gái trên này tôi thấy cô nào cũng xinh và duyên dáng. 
Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến đây là bức tường thành đổ nát, một tấm biển màu xanh đề di tích lịch sử yêu cầu mọi người có trách nhiệm gìn giữ và bảo vệ. Men theo bức tường thành cổ, đã hoang phế rêu phong tới mức tưởng sẽ đổ ập xuống bất cứ khi nào. Cách không xa trụ sở UBND tỉnh uy nghiêm đồ sộ, ngay tại ngã tư người ta đang đập phá một khu cổng thành cổ để xây lại. Cổng thành cổ này - phạm vi như một bùng binh, ngay giữa ngã tư, đang bị đập phá. Hỏi một số người dân họ nói: “…phá đi để xây lại”. Bó tay thú thật tôi không tưởng tượng nổi, phá đi để xây mới? Liệu như thế có phải là biện pháp tối ưu? 
Đang lang thang trên đường, đột ngột có hai người thanh niên từ phía sau vượt lên ép chúng tôi vào lề đường, một người nhảy xuống rút ra một tấm thẻ màu đỏ, chặn ngay đầu xe của tôi: “chào các anh, chúng tôi là cảnh sát “mặc thường phục”, yêu cầu các anh cho kiểm tra giấy tờ xe”. Hãi quá, làm như chúng tôi đi buôn lậu hay phạm trọng tội gì không bằng. 
Lúc đầu cứ nghĩ chắc họ thấy hai gã “đeo kính đen”, biển số lạ cứ nhìn ngang nhìn ngửa, chỉ trỏ nọ kia nên họ nghi là “lính mổ” nên mới chặn mình lại? Hoá ra hai đồng chí này làm việc theo chỉ đạo của Bộ công an. Khiếp thật kiểm tra giấy tờ xe thì có gì đâu mà phải “mặc thường phục” và… bất ngờ xuất hiện như trên trời rơi xuống như vậy? Đúng là trở tay không kịp, hỏi ai không hỏi lại hỏi đúng hai gã quên mất giấy tờ xe ở nhà, quả này gay to đành phải “giở bài ra”, nhưng vẫn phải theo hai đồng chí “mặc thường phục” về đồn. Nhiều người hiếu kì chứng kiến sự việc… ái ngại thay cho chúng tôi. 
Tại đồn công an có nhiều người cũng “về đồn” từ trước, ai cũng xanh xám hết cả mặt. Chúng tôi “được tha”, khi hai anh em xuất trình lý do… “đi công tác”. Một đồng chí công an nói: “chúng tôi thừa lệnh của Bộ công an để… làm việc này”. 
Không biết ở các tỉnh khác lực lượng công an có thực hiện nghiêm ngặt như vậy không, tôi chưa gặp. Cuối năm rồi, anh em nào phải đi lại nhiều trên đường, nhớ… tuân thủ luật lệ giao thông và luôn mang giấy tờ xe bên mình nhé. 
Lần sau nếu lên Tuyên Quang… tôi không đeo kính đen nữa.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 17/1/2010
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lê Sỹ Hào
Vui lòng ghi rõ nguồn: &nbsp;http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4912&nbsp;nếu bạn sử dụng bài viết của tôi.]]></description>
            <pubDate>2010/01/17 18:11:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tuyên Quang ký sự...:4912]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quy hoạch xi măng thuỷ điện, cẩn trọng kẻo hối tiếc...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4853]]></link>
            <description><![CDATA[Chưa bao giờ quy hoạch xi măng lại ồ ạt như hiện nay. Trong 12 năm trở lại đây, chính phủ phải ra tới 4 thông báo về việc quy hoạch và điều chỉnh xây dựng các nhà máy xi măng. Gần đây ngày 2/4/2009 tại thông báo số 114/TB – VPCP, Thủ tướng Chính phủ giao Bộ Xây Dựng rà soát lại quy hoạch theo quyết định số 108/2005/QĐ – TTg, về việc phê duyệt Quy hoạch phát triển công nghiệp xi măng Việt Nam . Theo đó hiện nay việc quy hoạch các nhà máy xi măng càng về sau càng bất cập, thi nhau bủa vây các khu dân cư, khu đô thị lớn và vùng danh lam thắng cảnh trong toàn quốc.
Cố đô Hoa Lư (Ninh Bình), được ví như “Vịnh Hạ Long trên cạn”, có rừng quốc gia Cúc Phương, và chùa Bái Đính oai nghiêm đồ sộ nhất nước. Tại đây cảnh quan môi trường đang bị tàn phá nghiêm trọng. Toàn tỉnh có 5 nhà máy xi măng hoạt động: Tam Điệp; The ViSai; Hướng Dương; Duyên Hà; Hệ Dưỡng. Ninh Bình trở thành tỉnh có có sản lượng xi măng lớn nhất cả nước. Người ta đang đổ xô đi nổ mìn phá núi lấy đá, bất chấp đây là khu du lịch sinh thái, danh thắng và tâm linh lớn nhất cả nước. 
Xã Tượng Lĩnh (huyện Kim Bảng – Hà Nam ), nổi tiếng bởi “một làng cõng 4 nhà máy”. Hai tỉnh Hải Dương và Quảng Ninh có dãy núi Tả Thanh Long của đất tổ Vua Hùng chạy từ Côn Sơn tới Kiếp Bạc về Yên Tử đến Cửa Ông, cũng được xây dựng hàng loạt nhà máy xi măng công suất lớn. Huyện Kinh Môn tỉnh Hải Dương “lập kỷ lục” với 9 nhà máy, riêng xã Duy Tân có 4 nhà máy. Thanh Hoá cũng góp hình ảnh của mình về những dãy núi loang lổ sẹo, dấu ấn của việc khai thác đá cho những nhà máy xi măng công suất lớn tại địa phương (Bỉm Sơn, Nghi Sơn; Công Thanh). Vào Nghệ An thật đau lòng khi chứng kiến cả dãy núi Hoàng Mai A (xã Quỳnh Lộc, huyện Quỳnh Lưu) bị tàn phá nham nhở, do lấy đá cho xi măng Nghi Sơn. 
Tại thị trấn Kiên Lương và xã Bình An tỉnh Kiên Giang, trên một phạm vi hẹp có tới 5 công ty xi măng hoạt động, mỗi năm sản xuất 5 triệu tấn, hàng chục năm nay nơi đây được mệnh danh “thị trấn khói bụi”.
Du khách trong nước và quốc tế theo quốc lộ 1A từ Quảng Ninh qua Hải Dương về Miền Trung, nghe tiếng nổ mìn phá đá không khỏi giật mình, đau xót và tiếc nuối trước cảnh con người tàn phá môi trường cảnh quan. Những dãy núi đẹp như tranh vẽ giờ đây đang loang lổ vết sẹo, ống khói nhà máy xi măng sừng sững tuôn khói bụi mù trời, những cánh đồng lúa nằm ngay bên cạnh khu công nghiệp… làm đau lòng khách thập phương.
Các nhà quy hoạch và quản lý quy hoạch hãy cân nhắc, suy nghĩ lựa chọn cẩn thận. Có thể nói đổi mới tư duy, tầm nhìn về quy hoạch xi măng cần cẩn trọng trước khi quá muộn.
Nhiều chuyên gia cho rằng, quy hoạch thuỷ điện cũng nhiều điều chưa ổn, tại khu vực Miền Trung và Tây Nguyên. Những công trình vừa và lớn Bộ Công Thương quản lý, địa phương cũng triển khai nhiều công trình thuỷ điện nhỏ. Đến nay vẫn chưa có một cơ quan chuyên môn nào đánh giá sự tác động đến môi trường dân sinh, một cách hệ thống trên phạm vi toàn lưu vực. Chưa có một số liệu cụ thể nào, nhưng những tác động tiêu cực đối với môi trường sinh thái, trong việc xây dựng thuỷ điện ồ ạt là có thật.
Việc điều tiết để cấp nước trong mùa hè khô hạn và phòng chống lũ trong mùa mưa bão cho hạ du chưa được coi trọng. Phát triển thuỷ điện lẽ ra phải gắn liền với với thuỷ lợi, nhưng thuỷ điện Miền Trung và Tây nguyên chưa quan tâm tới điều này. Chuyện xả lũ vừa qua ở thuỷ điện A Vương là một minh chứng.
Mặt khác phát triển thuỷ điện Miền Trung và Tây Nguyên cũng chưa tính tới hệ sinh thái dưới nước bị biến đổi “đập thuỷ điện chắn lung tung, cá tôm đi về đâu để sinh sống đây?”. 
Giáo sư, TSKH, Lê Huy Bá - Viện trưởng viện Khoa học Phát triển và Quản lý Môi trường, đã nói: “Xây dựng thuỷ điện ồ ạt, “ông” môi trường chỉ làm vuốt đuôi”. 
Mới 5 tỉnh là Quảng Nam, Thừa Thiên Huế, Tây Nguyên, Kon Tum và Đắk Nông đã có trên 150 dự án thuỷ điện đang triển khai xây dựng. Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Quảng Nam nói, “Mới triển khai 4 dự án đã mất 4.000ha rừng. Nếu Quảng Nam triển khai tất cả các dự án thì… không tưởng tượng nổi”.
Trước những bất cập trong xây dựng Xi Măng và Thuỷ Điện, Tiến sĩ Hà Văn Lê, Giám đốc sở XD kiêm chủ tịch Hội Quy hoạch đô thị và Hội VLXD Nghệ An nói: “Quy hoạch xây dựng là quy hoạch không gian, cho nên phải đi trước quy hoạch ngành. Đây là việc tổ chức không gian đô thị và điểm dân cư với hệ thống các công trình hạ tầng kỹ thuật, hạ tầng xã hội, nhằm tạo lập môi trường sống cho dân cư trên mỗi vùng lãnh thổ cụ thể. Quy hoạch xây dựng phải hài hoà giữa lợi ích quốc gia với lợi ích cộng đồng, đáp ứng mục tiêu phát triển kinh tế xã hội với quốc phòng an ninh và bảo vệ môi trường”. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 13/1/2010
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lê Sỹ Hào
Vui lòng ghi rõ nguồn: &nbsp;http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4853&nbsp;nếu bạn sử dụng bài viết của tôi.]]></description>
            <pubDate>2010/01/13 13:54:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quy hoạch xi măng thuỷ điện, cẩn trọng kẻo hối tiếc...:4853]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đón xuân - nói chuyện câu đối của cụ Nguyễn Khuyến.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4790]]></link>
            <description><![CDATA[Nguyễn Khuyến (Tam nguyên Yên Đổ, 1835-1909) quê làng Yên Đổ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam . Một nhà thơ tài hoa, một bậc thầy về sử dụng ngôn từ. Ở ông là sự kết hợp hài hoà giữa cái tôi trào phúng và cái tôi trữ tình, mặt nào cũng xuất sắc. 
Về&nbsp; mặt trữ tình có lẽ chùm thơ thu (thu điếu, thu vịnh, thu ẩm) của cụ luôn ở chiếu trên, và bài Khóc Dương Khuê cụ viết, nhiều người cho rằng đó là bài thơ hay nhất về tình bạn trong làng thơ Việt Nam (những bài này quá phổ biến rồi, không nói lại nữa).
Về mặt trào phúng cụ Nguyễn Khuyến cũng có nhiều bài thơ châm biếm rất “độc và hóm”, ví dụ bài “hỏi thăm quan tuần mất cướp” sau:
“Nghe tin kẻ cướp nó lèn ông
Nó lại lôi ông đến giữa đồng
Cướp của đốt nhà quân tệ nhỉ
Thân già da cóc có đau không?
Bây giờ trót đã trầy da trán
Ngày trước đâu may mất mảy lông
Thôi nhé cũng đừng ki cóp nữa
Kẻo không phải dại với phường ngông”
May mà cụ quan tuần cũng là tay “bản lĩnh” nên đã hoạ lại một bài thơ rất hóm. Chứ nếu người không bản lĩnh thì cay lắm rồi cũng đến&nbsp;ốm&nbsp;nặng thêm.
Không dông dài nữa năm hết tết đến, người Việt thường có phong tục dán câu đối. Tiện đây xin nói tới nghệ thuật làm câu đối của cụ Nguyễn Khuyến, gọi là góp thêm một tiếng cười đón xuân.
Có ông quan võ (ông Bảng Long) võ nghệ siêu quần bạt chúng, nhưng chỉ nhìn đời bằng mỗi… một mắt (nghĩa đen). Ngắm nhìn sự uy vũ oai phong của ông Bảng Long, cụ tặng ngay câu đối:
“Cung kiếm ra tay thiên hạ đổ dồn hai mắt lại
&nbsp;Triều đình cử mục anh hùng chỉ có một ngươi thôi”
Đầy hiên ngang khí phách nhưng cũng... cay hơn ớt, vì lẽ “đổ dồn hai mắt lại mới được có… một ngươi thôi”. Không biết ông Bảng Long phản ứng như thế nào?
Trong làng cụ ở có anh hàng xóm làm nghề thợ rèn chẳng may bạo bệnh qua đời, để lại vợ trẻ con côi. Cám cảnh cụ Nguyễn Khuyến viếng tang bằng đôi câu đối:
“Nhà cửa để lầm than con thơ trẻ lấy ai rèn cặp
Cơ đồ đành bỏ bễ vợ trẻ trung lắm kẻ đe loi”
Trong hai vế đối này cụ dùng những tiếng: than, rèn, cặp, bễ, đe, loi đều là những dụng cụ thân thiết trong nghề rèn.
Một người phụ nữ nhờ cụ viết câu đối khóc chồng (là thợ nhuộm), cụ viết như sau:
“Thiếp từ thuở lá thắm xe duyên, khi vận tía, lúc cơn đen, điều dại điều khôn nhờ bố đỏ
Chàng ở dưới suối vàng có biết, vợ má đào, con răng trắng, tím gan tím ruột với ông xanh” 
Thật tài tình, hai vế đối toàn dùng những từ chỉ màu sắc, và những vật liệu thân thiết trong nghề nhuộm (thắm, tía, đen, đỏ, vàng, đào, trắng, tím, xanh, vải điều, vải bố).
Không thể quên được câu đối mừng xuân của cụ, cũng đầy hóm hỉnh và… không thể nhịn cười. 
“Chúng nó dại vô cùng, pháo nổ đì đùng thêm mất chó
Ông đây khôn bất trị, rượu say tuý luý lại nằm mèo” 
Tết mà treo quả câu đối này anh em đến nhà cứ gọi là cười ngoác miệng. Cụ còn rất nhiều câu đối xuất sắc khác, nhưng tôi chỉ thích những câu đối trên thôi.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hà Nội, 12/1/2001 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lê Sỹ Hào]]></description>
            <pubDate>2010/01/12 11:21:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đón xuân - nói chuyện câu đối của cụ Nguyễn Khuyến.:4790]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đình Kim Liên kêu cứu.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=215]]></link>
            <description><![CDATA[
Giếng Ngọc đang bị biến thành nơi tập kết rác, đổ nước thải…
Đình Kim Liên - một trong “Thăng Long Tứ Trấn” , có từ thời vua Lý Thái Tổ (vua Lý Công Uẩn) dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long, đang bị lấn chiếm tới 30% tổng diện tích. 
Ngay từ khi dựng đô, vua Lý Thái Tổ đã tin rằng kinh thành muốn bền vững, trường tồn, thì bốn hướng phải được các phúc thần che chở, bảo vệ. Đình Kim Liên trấn phía Nam kinh thành Thăng Long xưa, thờ thần Cao Sơn Đại Vương. Tương truyền thần là con trai của Lạc Long Quân, đã cùng Sơn Tinh (thánh Tản Viên) chống lại Thủy Tinh, mang lại bình yên cho muôn dân trăm họ.&nbsp; 
Tại quận Đống Đa, khi đến thăm khu di tích lịch sử này, du khách không khỏi ngậm ngùi trước thực trạng một di tích lịch sử quan trọng của quốc gia đã và đang bị xâm phạm một cách ngang nhiên, trắng trợn. Trước cửa đình tập trung nhiều hàng ăn và quán nước lôi thôi nhếch nhác, bất chấp cảnh báo cấm vi phạm trên tấm biển cạnh cổng vào. Ao đình đã từ lâu bị san bằng, dấu tích còn lại chỉ là một bãi đất trống huơ, trống hoắc án ngữ trước đình.
Bên cạnh đình là Giếng Ngọc vốn xưa là giếng nước ăn của làng. Các cụ cao niên trong làng cho biết: “Giếng có diện tích chừng hơn 400m2, hình tròn, được đào rất sâu, nước trong và mát, có bậc lên xuống bằng gạch để dân làng tiện lấy nước sinh hoạt”; nhưng hình ảnh đó chỉ còn nằm lại trong ký ức của những bô lão trong làng. Giờ đây, Giếng Ngọc đã trở thành một ao nước tù đọng, lềnh bềnh rác ruởi, bốc mùi hôi hám. Trước đây, cứ đến xế chiều khu giếng đã trở thành nơi nghỉ ngơi - giao hòa cuả các cụ, nay Giếng Ngọc trở thành nơi sinh đẻ lý tưởng cho các loại ruồi, muỗi. Điều đáng nói, hiện nay Giếng Ngọc đang trở thành nơi tập kết rác, đổ nước thải sinh hoạt, bãi phế liệu, vật liệu xây dựng… Chưa hết, một vài hộ dân quanh Giếng Ngọc đã khoanh vùng, chiếm dụng đất quanh giếng làm nơi chăn nuôi các loại gia cầm như gà, vịt…
Xung quanh ngôi đình này, nhiều công trình dân sinh được xây dựng kiên cố sừng sững mọc lên, cao hơn nhiều lần với chiều cao của ngôi đình thiêng liêng này. Cụ thể là căn nhà xây dựng kiên cố, vi phạm vào đường giới chỉ đỏ lấn sát vào nhà bia khiến tấm bia đá đồ sộ (cao 2,43m, rộng 1,5m, dày 22cm) mang tên “Cao Sơn Đại Vương Thần Từ Bi Minh”, ghi thần tích và bài minh ca ngợi thần Cao Sơn, do sử thần Lê Tung soạn năm 1509, cũng trở thành bé nhỏ đến tội nghiệp.
Ông Nguyễn Phú Hinh, Trưởng Tiểu ban Di tích Lịch sử đình Kim Liên cho biết: “Đình đã bị chiếm mất khoảng 30% tổng diện tích, hiện nay đình chỉ còn lại chừng 3.000m2. Chúng tôi đã báo cáo UBND phường Phương Liên danh sách các trường hợp vi phạm nhưng không hiểu vì lý do gì mà những hộ này vẫn không bị chính quyền xử lý (?!)”.
Sau nhiều lần hẹn gặp, ông Bùi Minh Hoàng, Chủ tịch UBND phường Phương Liên cũng tiếp chúng tôi. Trả lời câu hỏi về hình thức xử lý đối với những trường hợp vi phạm di tích lịch sử đình Kim Liên, ông Hoàng cho biết: “Đây là vấn đề do lịch sử để lại nên rất khó khăn trong công tác quản lý”. Theo một số người dân trong làng, họ đã phản ánh thực trạng này từ lâu và yêu cầu chính quyền địa phương phải tiến hành những biện pháp tích cực hơn. Nhưng đáp lại họ, hết lần này đến lần khác vẫn chỉ là những lời hứa hẹn “sẽ có kế hoạch tu sửa đình, xử lý những trường hợp vi phạm” rồi tất cả lại chìm vào im lặng.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hà Nội, ngày&nbsp;nắng&nbsp;đốt 30/6/2009.
Chú thích:
Bài này tôi viết đã&nbsp;đăng trên báo&nbsp;Thanh Niên dịp hội làng Kim Liên (đầu năm 2008). Hiện nay&nbsp;Đình Kim Liên&nbsp;đang&nbsp;được&nbsp;tu sửa lại, lần thứ mấy? Chưa rõ.&nbsp;Một tín hiệu đáng mừng là trong những hạng mục tu bổ lần này có cả việc đào lại ao đình mà trước đây đã bị lấp. Và cũng một điều hết sức hài hước là người ta đang đem cổng chùa Láng cắm trước&nbsp;Đình Kim Liên...&nbsp;ô hô ai tai.&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/01/09 13:39:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đình Kim Liên kêu cứu.:215]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hiệp khách hành…]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=2990]]></link>
            <description><![CDATA[Giang hồ ba bữa buồn một bữa.Thấy núi thành sông biển hoá rừng Chân sẵn dép giầy trời sẵn gió Ngựa về ta đứng bụi mù tung&quot; - Phạm Hữu Quang.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lý Bạch tài hoa phóng khoáng, tài năng của ông lẽ ra cầu phú quý như lấy đồ trong túi nhưng không phải vậy. Tính cách thích phiêu lưu đã khiến ông có một cuộc đời phiêu bạt giang giồ, trầm luân khổ ải. Tương truyền ông thường uống rượu say khướt múa kiếm ngao du. Hiệp Khách Hành của ông là một bản hùng ca hào sảng và phóng khoáng...
Kim Dung đã lấy ý tứ của bài thơ này viết nên tiểu thuyết “Hiệp khách hành”. So với nhiều tiểu thuyết khác của Kim Dung “Hiệp khách hành” không nổi tiếng lắm (tất nhiên KD viết truyện nào cũng hay, cũng đầy nhân văn, triết lý). Nhân vật chính là Thạch Phá Thiên, một anh chàng ngây thơ khờ khạo. Giang hồ hiểm ác Thạch Phá Thiên bị cuốn vào vòng xoáy thị phi. Chàng ta dùng tính cách hiền lành lương thiện của mình dấn thân cát bụi, hoá giải oán cừu. Một triết lý nhân sinh “không cầu mà được” thể hiện rõ ràng qua tính cách và hành động của Thạch Phá Thiên. Đời là cõi tạm, là phù du, hư ảo. Tranh quyền đoạt lợi mãi rồi cũng về cát bụi, để đến lúc ngộ ra rằng “đời là bể khổ, mọi việc đều có cơ duyên số phận…”
Hồi bé tôi đã bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi những hành động anh hùng nghĩa hiệp, không biết bao nhiêu lần tôi mơ ước mình có sức mạnh phi thường và lòng dũng cảm vô song để có thể rong ruổi giang hồ như chàng Đôngkisốt xứ Mancha. Tôi xa nhà đã lâu mỗi khi buồn lại gọi mấy người bạn thân uống rượu, chỉ là cái cớ mượn chén để gặp nhau thường xuyên và nói dăm ba câu chuyện tầm phào, cuộc vui ngắn chẳng tày gang nhưng như vậy lòng những kẻ tha hương cũng vơi đi ít nhiều lạnh lẽo...
&nbsp;
Đongkisot thần tượng thời thơ ấu của tôi...
Chẳng biết người ta thế nào chứ tôi cứ rượu vào lại nhớ nhà. Khi men đủ ngấm thì mặt mũi buồn thiu những kỷ niệm buồn vui thi nhau kéo về. Một cảm giác giống như người bộ hành quá mỏi mệt mà chặng đường trước mắt còn đầy non cao núi thẳm. Với tôi say rượu giống như việc cho phép mình nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một hành trình dài.
Nhớ lần uống rượu cùng một người bạn ở bên Khương Đình, sinh viên làm gì có tiền để mua nhiều đồ nhắm. Hôm đó cùng bạn dốc bầu tâm sự, không biết hai thằng uống hết bao nhiêu nhưng rời bàn rượu tôi biết cảm giác trời nghiêng đất lệch. Bước đầu tiên tưởng đất dưới chân mình hụt đi nửa mét. Lảo đảo lên xe đạp về &quot;căn miếu&quot; (quán photcopy hồi sinh viên làm thêm), đã hơn 11h đêm mà vợ chồng ông bà chủ vẫn chưa nghỉ. Hơi men đã quá nồng loạng choạng đạp xe ra nhà chờ xe buýt, khoá xe đạp vào cột sắt nằm lăn ra đất đánh một giấc đến sáng. Màn trời chiếu đất, muỗi rất nhiều, đằng sau nhà chờ xe buýt rất bẩn, thế mà tít đến tận sáng mai về nhà trọ thay quần áo. Kỷ niệm đó&nbsp;sẽ chẳng bao giờ quên, hình ảnh một gã say rượu nằm lăn lóc dưới nền đất nhà chờ xe buýt khiến bạn bè cười rũ rượi.
&quot;Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Cuộc sống tha hương nhiều khi gói mì tôm cũng thiếu, nhưng đã có rất nhiều lần tham dự những bữa đại tiệc thừa mứa thức ăn - nhiều thức ăn tới mức tưởng chừng không thể nào ăn hết dù có bao nhiêu người tham dự. Ở tuổi mình có nhiều người đã gây dựng sự nghiệp thành công. Nhìn lại bản thân lại thấy vô cùng ngao ngán. Người ta thì giỏi giang còn mình thì bất tài vô dụng, nghĩ chỉ thêm buồn…
Thôi nhiều khi cũng tự huyễn hoặc mình, cuộc đời ngắn ngủi nên cố mà chịu đựng. Cứ hào sảng phóng khoáng, mỗi khi buồn ghé vào quán cùng bạn bè uống vài li rượu, kể chuyện tào lao… thế là thú vị rồi. Đời không giống hiệp khách ca… &nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;
Hiệp Khách Hành (bản dịch của Trần Trọng San)Khách nước Triệu phất phơ giải mũGươm&nbsp;ngô câu rực rỡ tuyết sươngLong lanh yên bạc lên đườngVó câu vun vút như ngàn sao bay.
Cách mười bước giết người bén nhạyNghìn dặm xa vùng vẫy mà chiViệc xong rũ áo ra điXoá nhoà nhân&nbsp;thế kể gì tiếng tăm.
Rảnh&nbsp;rang tới&nbsp;Tín Lăng uống rượuTuốt gươm ra kề gối mà sayChả kia với chén rượu nàyĐưa cho Châu Hợi, chuốc mời Hầu Doanh.
Ba chén cạn thân mình xá kểNăm núi cao xem nhẹ lông hồngBừng tai&nbsp;hoa mắt chập chùngMộng tuôn hào khí mịt mùng trời mây.
Chùy cứu Triệu vung tay khẳng kháiThành Hàm Đan run rẩy kinh hoàngNghìn thu tráng sĩ hai chàngTiếng tăm hiển hách rỡ ràng Đại Lương.
Thân dù thác thơm xương nghĩa hiệpThẹn chi ai hào kiệt trên đờiHiệu thư dưới gác nào aiThái&nbsp;huyền trắng xoá đầu người chép kinh.
Chú thích: Tín Lăng Quân là công tử nước Nguỵ, bạn thân của vua nước Triệu (Triệu Thắng). Bình sinh chàng thích kết giao hào kiệt, đối xử rất tốt và cung kính với Hầu Doanh. Hầu Doanh có người bạn là Chu Hợi một dũng sĩ mưu sinh bằng nghề&nbsp;đồ tể&nbsp;ở chợ. Nước&nbsp;Tần uy hiếp nước Triệu,&nbsp;tình thế vô cùng nguy cấp. Tín Lăng Quân&nbsp;muốn cứu bạn (vua nước Triệu - Triệu Thắng) nên&nbsp;định&nbsp;đem hết cả&nbsp;tân khách của mình sang liều mình với nước Tần, Hầu Doanh cho rằng&nbsp;đó là hành&nbsp;động &quot;ném thịt cho hổ&nbsp;đói&quot;.&nbsp;Với mưu kế của&nbsp;Hầu Doanh và giúp sức của Chu Hợi, Tín Lăng Quân&nbsp;đã đánh lui binh Tần, giải cứu thành công&nbsp;nước Triệu.&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 12/10/2009]]></description>
            <pubDate>2010/01/08 10:03:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hiệp khách hành…:2990]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Linh hồn rau má...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=2304]]></link>
            <description><![CDATA[Bài này tôi sưu tầm được từ Blog: VŨ TUẤN ANH, nhà báo quê hay ngồi lê, tác giả: Vũ Tuấn Anh: http://vn.myblog.yahoo.com/baovhtt_th/article?mid=578Xin
lỗi các bạn vì một sự phiền toái. Tôi có nhiệm vụ phải phổ biến thông
tin: &quot;Dịch vụ mới cho doanh nghiệp&quot; đến mọi người (đặc biệt là cộng đồng doanh nghiệp VN). Các bạn
vui lòng giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ bằng cách: coppy đường link này: http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4512&nbsp; gửi tới mọi người giúp tôi nhé, xin chân thành cảm ơn các bạn.
Chúc mọi người một năm mới an khang thịnh vượng. &nbsp; 
Dã quỳ vàng màu ly biệt, quê tôi vẫn gọi là hoa cúc đắng, mọc hoang dại bên những bờ dậu không ai nhìn ngó, xưa khó khăn người dân dùng để ủ phân xanh. Vậy nhưng nó lại là niềm tự hào của người Gia Lai, của cả Tây Nguyên, bởi đó là sản vật địa phương, mang đậm phong vị và hồn cốt vùng, miền.
Rau má cũng thế. Mọc ở nhiều nơi, nhưng người ta đôi khi lại nhìn nó bằng sự khinh khi, chế nhạo và được áp luôn cho người Thanh Hoá vốn chất phác, cục mịch và quen đau thương, đói khổ. Thực ra không có gì phải xấu hổ, mà có lẽ còn là niềm tự hào của mảnh đất mô tê cửa ngõ miền Trung còn nhiều gian khó này. Trong sâu thẳm rau má kia ẩn chứa một tâm hồn thuần phác của người dân&nbsp;Ái Châu&nbsp;xưa kia từng lấy rau má làm thức ăn chính ( kèm với cua đồng, nhiều khi ăn gỏi cua đồng ) qua cơn đói lòng mùa giáp hạt và góp cả vào kho binh lương của tướng sĩ những đoàn quân ra trận. Trong sâu thẳm rau má kia là mạch nguồn sức sống cuồn cuộn chảy. Cây rau má mọc nhanh trên bất cứ thân đất nào, không cần sự chở che chăm bón như chính sức sống vĩ đại của người dân nửa muốn gia nhập khu ba, khi lại muốn về khu bốn trong trường chinh mấy nghìn năm đất nước đau thương.
Tôi không có cái may mắn là người gốc Thanh, nhưng có duyên may lớn lên ở xứ Thanh tràn trề cát, gió và đậm màu sử thi anh hùng. Tuổi thơ tôi gắn với những cánh võng và thân cò ngụp lặn mưu sinh bên triền sông Mã - dòng sông chất chứa phù sa và nhiều trầm tích. Đồng bằng châu thổ dòng sông ngựa phi này đã bao phen chìm trong biển nước, lúa mất, ngô khoai thất mùa, nhưng cây rau má ngàn đời vẫn vậy, đội nước vươn lên cùng người dân, đồng hành chia bùi sẻ ngọt cùng nhà nông lam lũ, nuôi cháu con họ thành tiến sĩ nọ, giáo sư kia. Chính vì vậy, người Thanh Hóa dù có trải bao binh biến đau thương và cả khi ngồi say khướt bên sơn hào hải vị họ vẫn đặt niềm tin, trao trọn niềm tin vào cây rau má. Cái mơ ước mộc mạc đơn sơ kiểu “ Ước mơ của người Thanh Hoá là lá rau má to bằng lá sen” mà người dân Bắc Hà thường giễu cợt cũng là cái hay. Chừng mực nào đó lại là sự tôn vinh về tinh thần, về cốt cách của người dân Thanh Hoá!?
Mới nghe thấy ức, nhiều khi tức, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy thú vị. Hoá ra người Bắc Hà thâm thuý lại hiểu người Xứ Thanh mình quá. Họ đâu có chế nhạo?! 
Có lần dừng xe ăn trưa ở Bắc Giang thấy trong thực đơn có món rau má, hỏi nhập từ Thanh Hoá? Chủ quán bảo đó là rau địa phương, được trồng theo phương pháp công nghiệp. Hoá ra cái mà dân Bắc vẫn chê bai, giờ lại thành một thứ đặc sản được dành riêng một dòng trang trọng trong tờ thực đơn của nhiều nhà hàng.
Rau má xứ Thanh – linh hồn người Thanh Hoá, giờ đã có một vị trí thật rõ ràng. Cứ giễu cợt đi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hà Nội, đầu thu 9/2009
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/12/30 09:51:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[Linh hồn rau má...:2304]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Dịch vụ mới cho Doanh nghiệp]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=4512]]></link>
            <description><![CDATA[Xin lỗi các bạn vì một sự phiền toái. Tôi có nhiệm vụ phải phổ biến thông tin này cho mọi người (đặc biệt là cộng đồng doanh nghiệp VN). Các bạn vui lòng giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ bằng cách: coppy đường linh bài viết này gửi cho mọi người giúp tôi nhé, xin chân thành cảm ơn các bạn. Chúc mọi người một năm mới an khang thịnh vượng. Khái niệm “Thẩm định tín nhiệm doanh nghiệp” không còn xa lạ gì đối với các nước phát triển, nhưng ở VN khái niệm này còn rất mới mẻ. Chúng tôi có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Văn Tĩnh, Giám đốc Trung tâm khoa học thẩm định tín nhiệm Doanh nghiệp (thuộc Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam), nhằm cung cấp cho mọi người hiểu rõ hơn về khái niệm khá mới mẻ này. Bài phỏng vấn được đăng trên trang 3 (Sự kiện Và Bình luận), báo Đầu Tư, số ra ngày 21/12/2009.
Ông Nguyễn Văn Tĩnh cho biết: Năm 2009 có 13 Doanh nghiệp được Trung tâm khoa học thẩm định tín nhiệm doanh nghiệp cấp chứng thư tín nhiệm Doanh nghiệp. Đây là một dịch vụ dành cho những doanh nghiệp có yêu cầu.
PV: Nói như thế, có nghĩa đây không phải là một giải thưởng hay công bố xếp hạng độc lập cho các Doanh nghiệp?
Ông Nguyễn Văn Tĩnh: Tôi muốn nói rõ rằng, hoạt động thẩm định và công nhận danh hiệu “Doanh nghiệp tín nhiệm” là hoạt động dịch vụ chuyên ngành cung cấp cho Doanh nghiệp. Dịch vụ này phát triển khá lâu trên thế giới với mục đích cung cấp dịch vụ thẩm định tín nhiệm doanh nghiệp, dựa chủ yếu trên những nguyên tắc của hoạt động tài chính doanh nghiệp. Tín nhiệm được xét trên những tiêu chuẩn từ cao nhất (AAA) đến thấp nhất (D).
Mục tiêu đưa ra những thẩm định độc lập công khai và minh bạch về mức độ tín nhiệm doanh nghiệp. Đây là một điều kiện rất quan trọng để các đối tác, doanh nghiệp nước ngoài xem xét quyết định các kế hoạch hợp tác, đầu tư.
PV: Trong số 13 Doanh nghiệp được cấp chứng thư công nhận danh hiệu tín nhiệm Doanh nghiệp năm 2009 (đợt 1) những thương hiệu lớn khá thiếu vắng?
Ông Nguyễn Văn Tĩnh: Đây là lần đầu tiên Trung tâm thực hiện hoạt động này sau 2 năm chuẩn bị nhân lực, xây dựng các phương pháp áp dụng đối với các Doanh nghiệp VN. Ngoài những Doanh nghiệp có yêu cầu theo đòi hỏi của các đối tác nước ngoài về chỉ số tín nhiệm doanh nghiệp, chúng tôi còn lựa chọn các Doanh nghiệp đã được công nhận qua các hệ thống xếp hạng giải thưởng khác để mời tham gia và được các doanh nghiệp chấp nhận, ủng hộ. Hiện có 50 doanh nghiệp tham gia hoạt động này, trước mắt chúng tôi chọn 13 doanh nghiệp, đầy đủ những tiêu chí với mức tín nhiệm trung bình (BBB) trở lên. Các Doanh nghiệp quy mô lớn đang được thẩm định và sẽ công bố trong các đợt tiếp theo. Việc tiến hành thẩm định các doanh nghiệp mất khá nhiều thời gian, nguyên nhân do Doanh nghiệp chưa nắm rõ yêu cầu (vấn đề này còn khá mới mẻ đối với các Doanh nghiệp), nên chúng tôi phải có những giải trình cụ thể. Có cả những Doanh nghiệp không đủ tiêu chí, và chúng tôi đã phải trả lại hồ sơ.
PV: Trong bối cảnh có khá nhiều lùm xùm, xung quanh các công bố xếp hạng doanh nghiệp, giải thưởng dành cho Doanh nghiệp ông đánh giá gì về hoạt động dịch vụ này?
Ông Nguyễn Văn Tĩnh: Đây là một dịch vụ cung cấp theo yêu cầu của Doanh nghiệp, tương tự như hoạt động kiểm toán đối với các báo cáo tài chính của doanh nghiệp. Với sự tham gia đánh giá của các tổ chức thẩm định tín nhiệm doanh nghiệp chuyên nghiệp, các thông tin Doanh nghiệp công bố sẽ có sự thẩm định chặt chẽ, đảm bảo tính đầy đủ trung thực minh bạch. Đây là điều mà cộng đồng Doanh nghiệp VN còn yếu so với thế giới. 
Cũng phải thừa nhận đây là dịch vụ mới dễ bị nhầm lẫn bởi các hoạt động tôn vinh DN. Hơn nữa chúng tôi cũng đang trong quá trình hoàn tất cơ sở pháp lý cho dịch vụ này. Việc chưa có chế tài đối với hoạt động thẩm định, chưa có nhiều chuyên gia quan tâm đến, sự hiểu biết của cộng đồng về dịch vụ này còn ít, đó cũng là những khó khăn chúng tôi đang nhanh chóng tháo gỡ. 
Trước mắt Trung tâm sẽ thuyết phục khách hàng bằng thông lệ quốc tế. Có nhiều tín hiệu đáng mừng để chúng tôi tin rằng, sẽ có sự thay đổi về quan niệm trong sự cần thiết phải Thẩm định tín nhiệm Doanh nghiệp trong vòng 5 năm tới. Chúng tôi sẽ tiếp tục phát triển dịch vụ này trên cơ sở kêu gọi sự tài trợ về kỹ thuật của các tổ chức thẩm định tín nhiệm quốc tế. 
Điều quan trọng nhất là môi trường đầu tư, kinh doanh của VN sẽ có thêm sự minh bạch từ chính hoạt động của Doangh nghiệp. Chúng tôi sẽ đi sâu và xếp hạng xếp hạng DN về mức độ tín nhiệm kể từ 2010.
Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ:
Lê Sỹ Hào: 0904096655
lesyhao48@gmail.com
TB: Danh sách 13 DN được cấp chứng thư công nhận Danh hiệu “Doanh nghiệp tín nhiệm” năm 2009. 
1.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty TNHH Kiểm toán độc lập quốc gia VN
2.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty CP Du lịch và TM KTV – CN Vân Long
3.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông
4.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tổng công ty Xây dựng Thăng Long
5.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tổng công ty Xây dựng Trường Sơn
6.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tập đoàn Bảo Việt
7.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty Cổ phần Dịch vụ kỹ thuật Viễn thông
8.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty que hàn Việt Đức
9.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Công ty phân bón Bình Điền
10. Công ty cổ phần bảo hiểm AAA
11. Công ty cổ phần tư vấn đầu tư và thiết kế xây dựng Việt Nam
12. Cồng ty cổ phần Khí cụ điện I
13. Công ty TNHH Thiết bị và Dịch vụ Đồng Lợi.]]></description>
            <pubDate>2009/12/28 12:01:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dịch vụ mới cho Doanh nghiệp:4512]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quê tôi không còn lễ hội...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=2859]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nọ có dịp về thăm Đình Bảng (Từ Sơn - Bắc Ninh), một ngôi đình kiến trúc đẹp nổi tiếng còn sót lại. Đặt chân đến Đình ấn tượng đầu tiên đến với tôi là sự trầm tư mặc tưởng, đồ sộ và oai nghiêm. Đình dài 20 m rộng 14m cao 8m, mái đình rộng 5, 5m. Bốn góc là bốn đầu đao cong vút vô cùng duyên dáng. Hệ thống cột kèo bằng gỗ lim được chạm khắc những hoa văn, hay hình tượng tứ linh rất tinh xảo. 

Đình Đình Bảng...
Ngôi Đình là nơi giao lưu gặp gỡ, sinh hoạt tín ngưỡng và hội họp của mọi người, thể hiện khát vọng hoà bình ấm no hạnh phúc của người dân đất Việt. Mỗi người dân đất Việt tha hương canh cánh trong lòng nỗi nhớ cồn cào da diết về làng quê xứ xở của mình qua mái đình, giếng nước cây đa. Tiếc là trong lịch sử có thời gian những giá trị văn hoá tinh thần đó đã bị tàn phá không thương tiếc. Hậu quả ở nhiều địa phương đã không còn dấu vết của đình làng, quê tôi là một ví dụ, mỗi khi nhắc đến lại chạnh lòng đau xót…

Ảnh này chả liên quan gì đến Entry
Làng tôi vốn là một làng thuần nông, phong cảnh rất đẹp. Trong làng có rất nhiều cây Nhãn cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Một con sông lớn chảy quanh làng, trước kia nước trong xanh lắm dân làng vẫn thường dùng để làm nước sinh hoạt (hồi tôi còn bé vẫn thường trốn ngủ tắm sông). Nghe các cụ cao niên kể lại trước đây làng tôi cũng có đình làng to và đẹp lắm. Sau năm 1975 chính quyền địa phương cho đập phá hết. Mảnh đất ngày xưa ngôi đình toạ lạc bây giờ thành đất thổ cư, voi đá, chó đá, bia đá, vứt ra cánh cánh đồng làng. Những năm 90 của thế kỷ trước có một nhóm người không biết từ đâu đến đem hết chó đá, voi đá, bia đá đi đâu không rõ. 
Người dân vẫn chân chất thật thà như xưa, nhưng quê tôi từ lâu không còn lễ hội. Mỗi khi nhớ về quê hương ngoài hình ảnh dáng mẹ lưng còng, dòng sông tuổi thơ, phiên chợ chiều hiu hắt, cánh đồng chang chang nắng… lại thấy thiếu thốn một điều gì đó rất thiêng liêng không gì bù đắp được. Đình làng tôi giờ chỉ còn tồn tại trong kí ức của những bậc cao niên, thế hệ chúng tôi thật thiệt thòi… &nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Làng Mái đình trăm năm cổ tíchDòng sông ôm trọn vòng xanhChợ phiên gọi mời như rượuNghè - Phủ voi thành lính canh.Xa quê những ngày lửa cháyTrong tim mái đình, dòng sông... Phía trước là những trận đánhCó làng nên nhiều chiến công.Những đứa con ngày trở lạiĐình còn một mảnh đất thôiChợ hóa thành khu chuồng trại Voi đá vào lò nung vôi. Mùa xuân không còn lễ hộiCờ bạc kéo về khắp nơiTôi ra triền đê đón gióỨ nghẹn một dòng lệ rơi.
(Bài thơ này của ông Nguyễn Đình Thi)

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hà Nội 7/10/2009
Ghi rõ nguồn: http://vn.myblog.yahoo.com/toiomientrung/article?mid=175&nbsp;nếu bạn sử dụng bài viết của tôi!]]></description>
            <pubDate>2009/12/24 13:36:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quê tôi không còn lễ hội...:2859]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w4.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 17:07:20 SGT 2010 -->
