Tôi
viết những dòng tâm sự này khi vừa cãi nhau và cũng vừa làm lành với
người yêu. Nhiều khi tôi băn khoăn lắm, không hiểu tại sao chúng tôi
yêu nhau và vẫn cãi nhau như cơm bữa? Hay tại đấy chưa phải là tình
yêu, chứ yêu ai lại cau có và quát mắng nhau suốt như thế? Đây là tình
yêu đầu tiên của tôi và anh, nên cả hai đều chưa từng có kinh nghiệm gì
cả? Phải chăng chúng tôi đã ngộ nhận tình yêu?
Bình hơn tôi 3
tuổi, là bạn cùng lớp của người chị họ tôi. Nhiều hơn mấy tuổi mà anh
chẳng già dặn và nhường nhịn tôi chút nào. Ngay từ lần đầu gặp nhau,
tôi với anh đã làm cho hội bạn lớp anh một phen choáng váng khi ra sức
đấu khẩu mà không thèm để ý gì đến xung quanh. Hôm ấy, tôi đến nhà bác
chơi, gặp đúng buổi nhóm chị tôi tụ tập để làm bài tập nên tôi mới có
dịp quen biết anh và một vài anh chị khác. Lúc đó, mọi người đang tranh
luận rất sôi nổi về đề tài con gái có thể chăm lo cho bố mẹ khi về già
hay không? Mỗi người một ý kiến, các chị con gái thì khẳng định đương
nhiên là có, đám con trai người ôn hòa thì nói phải phụ thuộc vào con
rể, người gia trưởng thì gào lên: "Con gái làm sao mà chăm sóc bố mẹ
được?!". Người gia trưởng ấy chính là anh.
Tôi nghe câu nói ấy
mà máu nóng trong người trào hết lên khiến mặt đỏ tưng bừng, ức chế
không thể chịu được. Cũng tại vấn đề này hơi nhạy cảm với tôi nên tôi
mới giận dữ và muốn phản kháng đến thế. Bố mẹ tôi chỉ có hai chị em
tôi, xác định không sinh thêm con trai nên tôi luôn tự nhủ mọi công
việc gia đình sau này đều trông cậy vào tôi. Từ nhỏ, việc gì tôi cũng
học làm, tôi cũng cố gắng để không thua kém bất kỳ thằng con trai nào
cả. Tôi muốn sau này sẽ lo cho bố me thật tốt và tôi tin mình có thể
làm được. Thế mà ở đây lại có tên con trai lớn giọng chê bai và lên mặt
thể hiện sự bất bình đẳng giới, tôi sẽ cho "hắn" biết tay. Dù sao thì
nguyên khoản hùng biện về đề tài này tôi cũng được tập dượt khá nhiều
lần với khá nhiều người rồi.
Cuộc đấu khẩu ấy tôi vẫn còn nhớ
như in, tôi không tiện kể ra đây vì nó cũng không thật sự cần thiết,
chỉ biết rằng nó kéo dài khá lâu, "khán giả" được phen theo dõi không
chớp mắt và kết quả là gần như hòa, chỉ có điều anh ấy cũng phải thừa
nhận rằng con gái có thể chăm sóc bố mẹ. Sau lần ấy, chúng tôi thường
xuyên nói chuyện với nhau hơn nhưng các cuộc nói chuyện cũng chẳng mấy
khi tốt đẹp như những người khác, bao giờ chúng tôi cũng phải tranh
luận về vấn đề nào ấy và kết quả là không thèm nói gì với nhau nữa cho
đến khi có đề tài tranh luận mới.
Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng
mình sẽ yêu cái anh chàng lúc nào cũng ngáng xương vào họng mình như
thế. Nhưng thực tế là nếu vài ngày không được tranh luận tôi sẽ cảm
thấy rất nhớ, rất trống vắng. Có đợt anh "biệt tăm biệt tích" đến một
tuần làm tôi quay quắt nhớ. Quay sang hỏi bà chị họ, tưởng anh ấy làm
sao nhưng chị ý bảo anh ấy vẫn hoàn toàn bình thường. Tôi nghe thế mà
chỉ thắc mắc trong lòng chứ không dám hỏi thêm gì vì sợ bị chị trêu.
Đến lúc tôi hết kiên nhẫn, định liên lạc với anh trước thì điện thoại
đổ chuông. Anh hẹn gặp tôi. Hôm ấy tôi được nghe anh tỏ tình và giải
thích sự "biến mất" của mình là, vì muốn có thời gian để đọc tên tình
cảm mà anh dành cho tôi.
Không bao lâu sau đó, tôi nhận lời yêu
anh. Và từ đó tới nay đã hơn 5 tháng trôi qua, chúng tôi vẫn đều đặn
cãi nhau trung bình khoảng 2 lần/ tuần, cứ cãi nhau rồi làm lành, làm
lành rồi lại cãi nhau thành một vòng tròn khép kín. Bạn bè nói chúng
tôi như "chó" với "mèo". Tôi không biết có khi nào chúng tôi cãi nhau
mà không làm lành hay không, vì ngày ấy chưa đến, nếu thế chúng tôi đã
chia tay nhau mất rồi. Mà hiện tại thì chúng tôi vẫn ở bên nhau.
Có cách nào để "hòa bình" kéo dài không?
Có lần một ngày mà chúng tôi cãi nhau và làm lành
đến 3 lần. Lý do thì tôi chẳng bao giờ nhớ được, giận nhau điên cuồng
cũng chỉ nhớ được rằng mình đang giận, đang rất giận chẳng biết vì sao.
Đến khi làm lành rồi, hai đứa lại ngồi bên nhau tình cảm, nói lại
chuyện vừa rồi và rút kinh nghiệm cho nhau, nếu rút kinh nghiệm không
khéo là tôi lại có thể nổi giận đùng đùng và lại cãi nhau tiếp. Bình
nói tôi dễ giận quá, cũng có thể như thế, hoặc là tôi quá nhạy cảm,
những câu nói đùa của anh rất dễ làm tôi bị tổn thương, dù đôi khi biết
anh chẳng hề có ý gì cả.
Mỗi lần cãi nhau xong, tôi cũng thấy
lòng mình tổn thương, như kiểu một vết thương đã lành nhưng vẫn để lại
sẹo vậy. Tôi yêu anh rất nhiều, nhưng khi giận vẫn có thể lớn tiếng nói
lời chia tay, tôi đã nói chia tay hàng trăm lần rồi. Không phải tôi thử
thách anh hay đem tình yêu ra để đùa cợt mà là những lúc ấy tôi cảm
thấy mình giận thực sự, mình muốn hất tung tất cả thực sự, muốn chia
tay thực sự, nhưng ngay sau ấy lại cảm thấy không thể thiếu nhau. Và dù
lòng tôi còn có những vết thương thì cũng không thể phủ nhận rằng,
chúng tôi yêu nhau ngày một nhiều hơn chứ không hề rạn nứt như nhiều
người nghĩ. Từ "yêu" ở đây tôi cũng dùng theo cách hiểu và cảm nhận của
tôi, chứ tôi cũng không biết đấy có phải là tình yêu thực sự hay không
khi mà chúng tôi cãi nhau nhiều đến thế. Bạn tôi nói chẳng có thứ tình
yêu nào mà suốt ngày mặt nặng mày nhẹ như chúng tôi cả và hỏi tôi rằng
cứ tiếp tục như thế không mệt mỏi hay sao? Phải nói thực rằng cãi nhau
với tôi dường như đã biến thành một thói quen không thể thiếu, cả với
Bình cũng vậy. Có đợt đỉnh điểm, chúng tôi hòa bình được gần một tuần,
ở bên nhau mà cứ có cảm giác như thiếu một cái gì đó, hóa ra là thiếu
sự to tiếng.
Tôi và Bình vẫn ở bên nhau, chúng tôi vừa làm lành
nhưng có thể một lúc nữa hoặc ngày mai sẽ lại cãi nhau. Chúng tôi có
yêu nhau không mà suốt ngày cãi nhau như cơm bữa vậy? Có cách nào để
"hòa bình" kéo dài không?
Ha Yen 06:11 01-11-2009
Ngo^ Uy3L 14:10 20-07-2009
avartar cua cau hay nhi?..hy`!nice day!
Police | Thuỳ Linh | LuNa 12:53 19-07-2009
yêu nhau lắm cắn nhau đau mà kưng
bò hâm !~